Sau bữa trưa, Phương Thiên Nhai cùng Lâm Vũ Hạo liền thẳng tiến đến khu giao dịch, thuê một khách đ**m hai gian phòng, trực tiếp bao trọn một năm làm nơi dạy học. Tam ca thích yên tĩnh, cho nên Phương Thiên Nhai chưa bao giờ dẫn học viên về Tiên Vân sơn. Trước đây cũng đều ở khách đ**m khu giao dịch thuê chỗ mà dạy.
Thuê phòng xong, Phương Thiên Nhai lại cùng Lâm Vũ Hạo đi mua một lô tiên thảo cấp mười, lại mua thêm ít lương thực, sau đó hai người mới trở về nhà.
Về đến nhà, Phương Thiên Nhai và Lâm Vũ Hạo cùng nấu bữa tối, ngồi chung bàn ăn cơm.
Lâm Vũ Hạo hỏi: "Thiên Nhai, chừng nào ngươi mới truyền cho ta thập cấp độc thuật truyền thừa đây?"
Phương Thiên Nhai nghe vậy, không khỏi nhíu mày. "Mới từ Tiên Tuyền trì trở về thôi mà. Ngươi đã vội muốn cùng ta chia xa, đi vào thập bội tu luyện thất rồi sao?"
Lâm Vũ Hạo nghe vậy, bất đắc dĩ cười cười. "Chúng ta đã ở bên nhau tai kề má ấp suốt trăm năm. Ngươi còn chưa chán ghét hay sao?"
Bất kể tám mươi năm trước đây kiếm hồn thạch, hay hai mươi năm sau này ở Tiên Tuyền trì, hai người họ chưa từng rời nhau. Lâm Vũ Hạo cảm thấy, hai người đã quấn quýt nhau đủ lâu rồi.
Phương Thiên Nhai nhìn tức phụ đang nói, sắc mặt không được tốt. "Trăm năm cũng đâu phải thời gian quá dài! Chúng ta là phu phu, nói gì đến chán ghét? Chúng ta phải vĩnh viễn ở bên nhau cơ."
Lâm Vũ Hạo đối diện với đôi mắt tràn đầy nghiêm túc của Phương Thiên Nhai, gật đầu. "Ừ, chúng ta là phu phu, là hai phu phu phải cùng nhau cả đời. Thế nhưng, chúng ta cũng cần có không gian riêng chứ! Ngày ngày quấn quýt bên nhau, lấy đâu ra tiên tinh mà kiếm? Lấy đâu ra tu vi mà tăng? Chẳng lẽ ngươi muốn chúng ta bị người khác bắt nạt sao?"
Phương Thiên Nhai cùng Lâm Vũ Hạo nhìn nhau hồi lâu, sắc mặt mới khá hơn chút. "Đợi thêm vài ngày nữa. Mùng ba tháng này ta giảng bài cho bọn họ. Năm ngày, năm ngày sau ta sẽ truyền thập cấp độc thuật cho ngươi, đưa ngươi đến thập bội tu luyện thất. Ngươi lại bồi ta thêm năm ngày nữa."
Lâm Vũ Hạo nhìn bàn tay mình bị nắm chặt, khóe miệng cong lên cười. "Hảo."
Không ngờ Thiên Nhai cũng có lúc dính người như vậy, Thiên Nhai thế này tựa như hài tử, thật sự đáng yêu.
Phương Thiên Nhai một tay nắm tay Lâm Vũ Hạo, tay kia cầm đũa gắp thức ăn cho hắn, đặt vào bát hắn. Thịt vừa đặt xuống bát, hắn đã ngẩn người nhìn tức phụ bên cạnh.
Lâm Vũ Hạo đối diện với ánh mắt kỳ quái của Phương Thiên Nhai, ngẩn ra. "Làm sao vậy?"
Phương Thiên Nhai buông đũa, đem người bên cạnh ôm vào lòng mình. Ở bên tai Lâm Vũ Hạo nói: "Nam nhân của ngươi rất dũng mãnh, không phải rất đáng yêu. Từ "đáng yêu" dùng để hình dung ta là không thích hợp."
Lâm Vũ Hạo nghe vậy, lúng túng co rút khóe miệng, bất mãn trừng Phương Thiên Nhai một cái. "Không được dùng thuật đọc tâm với ta."
Phương Thiên Nhai nhìn tức phụ đang không vui, lấy lòng hôn một cái lên má hắn. "Ta chỉ sợ ngươi giận ta, mới lén nhìn một chút thôi."
"Vậy cũng không được, lần sau ngươi còn dùng thuật đọc tâm với ta nữa, ta sẽ không để ý đến ngươi." Nói rồi, Lâm Vũ Hạo kéo bàn tay đang ôm eo mình ra.
Phương Thiên Nhai vô lại lại quấn quýt lên. "Hảo, không dùng nữa. Sau này tuyệt đối không dùng, ta cam đoan."
Lâm Vũ Hạo thấy thái độ hắn nghiêm túc, trịnh trọng thề thốt, mới không truy cứu nữa.
Phương Thiên Nhai thấy Lâm Vũ Hạo không truy cứu, lúc này mới yên tâm. Cùng hắn ăn xong bữa tối, liền dẫn người về phòng ngủ.
...
Năm ngày sau, Lâm Vũ Hạo nhận được thập cấp độc thuật truyền thừa, lập tức đi thẳng đến thập bội tu luyện thất. Còn Phương Thiên Nhai thì đến khách đ**m khu giao dịch.
Phương Thiên Nhai ở lầu ba thuê hai gian phòng, một gian số bốn, một gian số năm. Hắn chia mười sáu người thành hai ban, gửi tin cho tám học viên ban nhất, bảo họ đến khách đ**m phòng số bốn vào giờ Mão bảy khắc, giờ Thìn đúng giờ lên lớp. Gửi tin cho tám học viên ban nhị, bảo họ đến phòng số năm vào giờ Thìn bảy khắc, giờ Tỵ đúng giờ lên lớp.
Gửi tin xong, Phương Thiên Nhai bắt đầu dọn dẹp hai gian phòng, bảo lão bản dọn hết giường cùng bàn ghế đi, sau đó lấy bàn ghế trong giới chỉ không gian bày biện chỉnh tề, biến hai gian khách phòng thành hai gian lớp học.
Phương Thiên Nhai ngồi chờ trong phòng số bốn một chén trà công phu, tám học viên ban nhất lục tục kéo đến, hắn bảo tám người tìm chỗ ngồi xuống.
Dư Kiều cùng Trương Diệu Trạch thấy tám ghế đã có người ngồi hết. Hai người bất đắc dĩ đứng một bên. Dư Kiều hỏi: "Phương đạo sư, chúng ta ngồi chỗ nào đây ạ?"
Phương Thiên Nhai nhìn chằm chằm Dư Kiều một lúc. Hắn hỏi: "Tin ta gửi cho ngươi, có bảo ngươi giờ này đến không?"
Dư Kiều nghe vậy, không khỏi ngẩn người. "Không phải... ngài bảo ta giờ Thìn thất khắc đến. Nhưng ta thấy Lưu sư huynh giờ Mão thất khắc đã đến học, cho là mình nhìn lầm, nên đến sớm thôi ạ."
Phương Thiên Nhai nhịn không được lườm trắng mắt. "Tin ta gửi ngươi thì không xem, lại đi xem tin của người ta làm gì? Hắn là đạo sư của ngươi à?"
Dư Kiều nghe vậy, sắc mặt biến biến. "Cái này..."
Phương Thiên Nhai sắc mặt không vui nhìn Trương Diệu Trạch. "Còn ngươi thì sao? Ai bảo ngươi giờ này đến?"
Trương Diệu Trạch ngẩn ngơ. "Ta... ta sợ muộn học, nên đến sớm một chút."
Phương Thiên Nhai nhìn hai tên ngốc này rất bất đắc dĩ. "Các ngươi là học viên ban nhị, một canh giờ sau mới lên lớp. Hiện tại, qua phòng số năm mà chờ đi. Nhớ bảo những học viên khác, giờ Tỵ mới lên lớp."
"Biết rồi, Phương đạo sư." Hai người liên tục gật đầu, lập tức qua phòng số năm.
Phương Thiên Nhai giơ tay phong ấn không gian, bắt đầu giảng bài cho ban nhất. Hôm nay là ngày đầu lên lớp, Phương Thiên Nhai giảng thập cấp bài độc minh văn. Tám học viên nghe vô cùng nghiêm túc, dù sao tám ngàn vạn cũng không phải con số nhỏ, đã nộp nhiều học phí như vậy, đương nhiên phải chăm chỉ nghe giảng.
Một tiết học một canh giờ, rất nhanh đã xong. Phương Thiên Nhai nói với tám người: "Tám người các ngươi nhớ kỹ, các ngươi là học viên ban nhất, mỗi tháng mùng ba, giờ Thìn đến đây học. Ai giờ Thìn chưa tới, coi như tự mình bỏ học, đừng mong ta bổ khoá, không đến thì tự chịu không học được. Minh văn hôm nay học là thập cấp bài độc minh văn, tháng này các ngươi có một tháng thời gian, phải chăm chỉ luyện tập khắc ấn minh văn này. Lần sau lên lớp, chúng ta sẽ học minh văn khác. Đều nghe rõ chưa?"
Mọi người liên tục gật đầu. "Nghe rõ rồi ạ."
"Hảo, các ngươi có thể đi." Nói xong, Phương Thiên Nhai mở phong ấn không gian, sau đó trực tiếp rời phòng số bốn sang phòng số năm.
Phương Thiên Nhai bước vào, quan sát một chút, phát hiện tám học viên ban nhị đã đến đủ. Tám người, hai nam sáu nữ, sáu nữ tu đều là thập cấp tu vi, chỉ có Dư Kiều và Trương Diệu Trạch là cửu cấp tu sĩ.
Phương Thiên Nhai giơ tay phong ấn không gian. Hắn đứng trước tám người, nói: "Trước khi lên lớp, ta nói trước một chút. Tám người các ngươi là học viên ban nhị, mỗi tháng mùng ba, giờ Tỵ lên lớp. Hy vọng các ngươi tuân thủ giờ giấc, đúng giờ đến học, hễ đến giờ mà chưa tới, coi như bỏ học, đừng mong ta bổ khoá, tuyệt đối không có khả năng ấy. Còn nữa, các ngươi là ban nhị, đừng có sang phòng ban nhất, lớp học của các ngươi là phòng số năm."
"Biết rồi ạ." Tám người lập tức gật đầu.
Phương Thiên Nhai nhìn tám người, khẽ gật đầu. "Hảo, hiện tại bắt đầu lên lớp. Hôm nay là tiết đầu tiên, chúng ta học thập cấp bài độc minh văn..."
Phương Thiên Nhai lấy ra minh văn mình đã khắc, bắt đầu giảng giải thập cấp bài độc minh văn cho tám người. Dư Kiều và Trương Diệu Trạch đều chuẩn bị lưu ảnh thạch, vừa nghe vừa ghi hình, sợ bỏ sót điều gì.
Phương Thiên Nhai trước đây tám mươi năm đã dạy bốn mươi lăm học viên, cho nên việc dạy học có thể nói là thuần thục vô cùng. Bài giảng sinh động như vẽ, hài hước dí dỏm, khiến mọi người nghe rất thoải mái, cũng rất vui vẻ.
Đến phần hỏi đáp, Phương Thiên Nhai gọi một nữ tu. Đối phương tên là Đổng Dương Dương, Đổng Dương Dương đứng dậy, trước tiên ném cho Phương Thiên Nhai một cái liếc mắt đưa tình. Nàng nũng nịu nói: "Phương đạo sư, người ta nắm không tốt độ cong khắc ấn này, ngài có thể tay cầm tay dạy người ta không?"
Bảy người còn lại nghe Đổng Dương Dương nói vậy, khóe miệng giật giật, thầm nghĩ: Ngươi có cần phải trước mặt cả đám người chúng ta mà đùa giỡn đạo sư không vậy?
Phương Thiên Nhai nhìn Đổng Dương Dương đang làm nũng nịu ném mị nhãn về phía mình, hắn hỏi: "Điều thứ ba trong giao dịch khế ước là gì? Ngươi đọc lại xem."
Đổng Dương Dương nghe vậy, ngẩn người. "Cái này..."
Phương Thiên Nhai liếc nhìn Đổng Dương Dương vẻ mặt ngơ ngác, chuyển sang nhìn những người khác. "Ai biết? Giơ tay."
Dư Kiều nghĩ một chút, giơ tay, tỏ ý mình biết.
Phương Thiên Nhai nhìn Dư Kiều. Hắn nói: "Dư Kiều, ngươi đứng lên, nói đi."
"Dạ, đạo sư." Nói rồi, Dư Kiều đứng dậy, đối diện mọi người nói: "Điều thứ ba trong giao dịch khế ước, chính là: Đối với đạo sư phải cung kính, tôn trọng, nếu có học viên cùng đạo sư phát sinh xung đột, đạo sư có quyền chấm dứt việc học của học viên, hơn nữa sẽ không trả lại một khối tiên tinh nào."
Phương Thiên Nhai nghe Dư Kiều nói, hài lòng gật đầu. "Ừ, Dư Kiều đồng học nói rất tốt. Đó là nội dung chính quy trên giao dịch khế ước. Hiện tại ta dùng lời của mình nói lại điều quy định này một lần. Ý là: Người nào ta nhìn không vừa mắt, ta có quyền mời ngươi rời đi. Hơn nữa một khối tiên tinh cũng sẽ không trả lại cho ngươi."
Tám người nghe Phương Thiên Nhai nói vậy, sắc mặt đều không dễ xem, đặc biệt là Đổng Dương Dương.
Ánh mắt Phương Thiên Nhai quét qua mọi người tại chỗ, hắn nghiêm mặt nói: "Bạn lữ của ta tên Lâm Vũ Hạo, ta và hắn là khế ước bạn lữ, cả đời này ta chỉ yêu mình hắn, không có ý định nạp thiếp. Cho nên, bất kể các ngươi là nam hay nữ, khi nói chuyện với ta thì uốn thẳng lưỡi lại cho ta. Mắt nếu có vấn đề, thì tự móc tròng mắt ra, đừng có ném mị nhãn với ta. Đây là lần đầu, ta không truy cứu. Còn có lần sau, lập tức cút ngay. Một khối tiên tinh cũng không trả lại."
Đổng Dương Dương nghe vậy, sắc mặt trắng bệch.
Phương Thiên Nhai nhìn Đổng Dương Dương cùng Dư Kiều. "Hai người các ngươi ngồi xuống đi! Dư Kiều và Trương Diệu Trạch, sau khi tan học, đem những lời ta vừa nói chuyển đạt lại cho học viên ban nhất. Ta hy vọng tháng sau lên lớp, sẽ không còn xuất hiện vấn đề này nữa."
"Biết rồi, Phương đạo sư." Gật đầu, Dư Kiều và Trương Diệu Trạch lập tức đáp.
"Hảo, tiếp tục lên lớp, ai còn chỗ nào không hiểu, có thể giơ tay hỏi."
Dư Kiều cẩn thận giơ tay.
Phương Thiên Nhai nhìn đối phương. "Dư Kiều, ngươi nói."
Dư Kiều lại đứng dậy. Hắn hỏi: "Đạo sư, ta chỉ tò mò, muốn hỏi vì sao bài độc minh văn này lại kỳ quái như vậy? Không có cấp đơn số, chỉ có cấp hai, cấp bốn, cấp sáu, cấp tám và cấp mười thôi ạ?"
Phương Thiên Nhai giải thích: "Bởi vì minh văn cấp hai, tu sĩ cấp một, cấp hai và cấp ba đều dùng được. Căn bản không cần bài độc minh văn cấp đơn số."
Dư Kiều bừng tỉnh hiểu ra. "Thì ra là vậy!"
Phương Thiên Nhai nói: "Chính là như vậy. Ví như hôm nay ta dạy thập cấp bài độc minh văn, minh văn này thích hợp cho tu sĩ cấp chín, cấp mười, cấp mười một dùng. Đương nhiên tu sĩ cấp mười hai cũng có thể miễn cưỡng dùng, chỉ là số lượng phải nhiều hơn một chút."
Trương Diệu Trạch cũng giơ tay.
Phương Thiên Nhai nhìn Dư Kiều. "Ngươi ngồi xuống đi! Trương Diệu Trạch, ngươi nói."
Dư Kiều ngồi lại ghế. Trương Diệu Trạch đứng lên. Hắn hỏi: "Phương đạo sư, ta có thể theo ngài học bát cấp bài độc minh văn không? Ta có thể thêm học phí."
Phương Thiên Nhai nghe vậy, nhịn không được cười. "Không cần đâu, ta ở đây có bát cấp bài độc minh văn thú cốt, các ngươi nếu muốn học, mỗi người đến lãnh một khối thú cốt, về tự luyện tập là được! Ta sẽ không giảng chi tiết trên lớp nữa."
Trương Diệu Trạch nghe vậy, rất cao hứng. "Đa tạ Phương đạo sư." Những người khác cũng vội vàng cảm tạ.
Phương Thiên Nhai lấy ra tám khối thú cốt, phân phát cho tám người, kết thúc tiết học này.