Vô Địch Chuế Tế - Sướng Ái

Chương 498

Phương Thiên Nhai lạnh lùng nhìn xuống Lữ Ảnh đang khóc thét trên mặt đất, nói: "Ngươi nếu còn không chịu hướng bạn lữ của ta cúi đầu nhận lỗi, ta liền cắt tai ngươi, móc mắt ngươi, lóc mũi ngươi."

Lữ Ảnh nghe lời uy h**p vừa dứt, sắc mặt đã vặn vẹo dữ tợn. "Ngươi... ngươi cái thổ dân Đông Đại Lục này, ngươi dám chặt hai tay ta, phụ thân ta tuyệt sẽ không tha cho ngươi, ngươi chờ đó, ta..."

Lời còn chưa dứt, hai tai nàng đã bị chém rơi. Đau đến mức nàng thảm thiết kêu gào liên hồi.

Phương Thiên Nhai khinh miệt nói: "Lữ Ảnh, nơi này là Đông Đại Lục, đừng mơ tưởng làm đại tiểu thư thành chủ phủ nữa. Phụ thân ngươi không rảnh lo cho ngươi. Lập tức hướng bạn lữ ta nhận lỗi!"

Hai tay cùng hai tai đều bị chặt, Lữ Ảnh đau đến toàn thân run lẩy bẩy, máu me đầy mặt đầy người, bộ dạng đặc biệt chật vật. "Ngươi... ngươi dám..."

Phương Thiên Nhai lần thứ ba vung tay, một đạo hỏa diễm đao liền bay ra. Lữ Oánh vội vàng ném ra một mặt khiên bài cấp bảy ngăn cản. Kết quả, khiên bài bị trực tiếp chém nát, cả người nàng cũng bị chấn bay ra ngoài.

"Sư muội!"
Vương Khải Phong cùng Vu Đào đồng thanh kinh hô, lập tức chạy tới xem tình trạng Lữ Oánh.

Lữ Oánh nằm sấp dưới đất phun ra một ngụm lớn máu tươi. Vương Khải Phong và Vu Đào vội đỡ người dậy, đút dược tề trị thương.

Phương Thiên Nhai nhìn Lữ Ảnh, nói: "Ngươi xin lỗi hay không? Không xin lỗi, ta liền móc nhãn châu của ngươi."

Lữ Ảnh nhìn đôi mắt lạnh băng của nam nhân kia, lại nhìn tỷ tỷ vì nàng mà bị thương bên cạnh. Nàng mặt đầy giằng co. Nàng biết phụ thân không ở đây, không ai bảo vệ được nàng, thực lực hỗn đản này lại cao đến đáng sợ, năm người bọn họ căn bản không đấu nổi.

"A..."

Chỉ do dự một thoáng, một viên nhãn châu đã bị móc ra, rơi xuống đất.

Lâm Hồng nhìn thê tử đau đến thảm thiết kêu gào, sắc mặt cũng khó coi vô cùng. Hắn đỡ lấy Lữ Ảnh, nói với nàng: "Ngươi còn ngẩn ra làm gì, mau hướng tiền bối nhận lỗi đi."

Lữ Ảnh che hốc mắt trái đang chảy máu, dùng mắt phải nhìn bạn lữ một cái. Nàng thấy trong mắt Lâm Hồng là bất an cùng sợ hãi. Kỳ thực không chỉ Lâm Hồng sợ, chính Lữ Ảnh cũng bắt đầu sợ rồi. Hai tay, tai, mắt đều bị người ta chặt xuống, dù nàng báo ra thân phận đối phương cũng không chút kiêng kỵ, nàng làm sao không sợ cho được?

Phương Thiên Nhai lạnh giọng hỏi: "Còn chưa nghĩ thông sao, Lữ nhị tiểu thư?"

Lữ Ảnh cắn răng, mặt đầy không cam lòng liếc nhìn Lâm Vũ Hạo một cái. "Xin lỗi..."

Phương Thiên Nhai thấy nàng nói mà không chút thành ý, bộ dạng như chịu nhục lớn lao, không khỏi nhíu mày. "Nói không tình nguyện như vậy là có ý gì?"

"Ngươi..."

Lâm Vũ Hạo đưa tay kéo cánh tay Phương Thiên Nhai. "Thôi bỏ đi! Chúng ta đi thôi!"

Phương Thiên Nhai nghiêng đầu nhìn tức phụ một cái, khẽ gật đầu. "Đi thôi!" Nói rồi, phu phu hai người liền định rời đi. Thế nhưng đúng lúc này lại chạy tới một đám lớn vệ binh, đem bọn họ vây ở giữa.

Một gã vệ đội trưởng cấp bảy sắc mặt không thiện nhìn về phía bảy người Phương Thiên Nhai, nói: "Nơi này là Đan Thành, cấm ở trong thành đánh nhau, các ngươi không biết sao?"

Phương Thiên Nhai lắc đầu. "Ta lần đầu tới, không biết."

Lữ Oánh vội nói: "Vị đạo hữu này, chúng ta cũng là lần đầu đến Đan Thành. Nếu có chỗ không đúng, mong ngài rộng lượng."

Vệ đội trưởng kia hừ lạnh một tiếng. "Theo luật Đan Thành chúng ta, trong thành đánh nhau phải phạt mười vạn linh thạch, giam trong lao ba tháng. Vừa rồi, các ngươi ai đánh nhau?"

Phương Thiên Nhai nói: "Ta và nữ nhân nằm dưới đất kia."

Vệ đội trưởng nhìn Phương Thiên Nhai một chút, lại nhìn Lữ Ảnh dưới đất, rồi nhìn Lữ Oánh khóe miệng còn máu. "Ngươi cũng tham gia?"

Lữ Oánh mặt đầy uất ức. "Không có, ta chỉ khuyên can, bị liên lụy thương thôi."

Vệ đội trưởng gật đầu, chỉ vào Phương Thiên Nhai và Lữ Ảnh. "Được rồi, ngươi và ngươi, theo ta đi!"

"Ngươi dám!" Lâm Vũ Hạo quát một tiếng, lập tức chắn trước nam nhân nhà mình.

"Cái này..."

Vệ đội trưởng cảm nhận được khí thế trên người Lâm Vũ Hạo cực kỳ cường đại, lập tức biết đối phương là bát cấp tu sĩ, thực lực cao hơn mình.

Phương Thiên Nhai nói: "Vị tiểu hữu này, ta ngồi lao không sao, bất quá ta không có linh thạch. Ngươi muốn linh thạch thì tìm hắn mà đòi. Hắn là tam ca ta, tên Lâm Hồng, là tam công tử thành chủ Linh Phượng Thành."

Lâm Hồng ngẩng đầu, mặt đầy khó tin nhìn Phương Thiên Nhai. Trong lòng thầm nhủ: Vị này là có ý gì? Chặt tay tức phụ ta, móc mắt tức phụ ta, còn muốn ta giao linh thạch cho hắn?

"Cái này..."

Vệ đội trưởng nghe được thân phận đối phương, sắc mặt lập tức khó coi. Hắn vội vàng truyền tin cho thượng ty của mình.

Không bao lâu, mười một người một hàng chạy tới. Người đứng đầu không phải ai khác, chính là tứ công tử thành chủ Đan Thành – Mục Vân Hàng. Theo sau hắn là mười tên hộ vệ.

Vệ đội trưởng lập tức đem sự tình bên này bẩm báo.

Mục Vân Hàng khẽ gật đầu, nhìn về phía bảy người, nói: "Các vị, ta biết thân phận các ngươi không tầm thường, nhưng Đan Thành ta có quy củ của Đan Thành, xin mời các vị cùng ta đi một chuyến!"

"Ngươi..."

Phương Thiên Nhai thấy tức phụ sắp nổi giận, liền kéo Lâm Vũ Hạo lại.

Lúc này Lữ Ảnh đã đau đến mặt trắng bệch, ngũ quan vặn vẹo. Nàng nói: "Mục Vân Hàng, ngươi gan lớn thật đấy! Chúng ta là người Dược Tề Sư Thành, ngươi dám nhốt chúng ta, phụ thân ta sẽ không tha cho ngươi."

Mục Vân Hàng lạnh lùng liếc nàng một cái. "Xin lỗi, Lữ nhị tiểu thư. Nơi này là Đan Thành, không phải Dược Tề Sư Thành nhà các ngươi."

"Ngươi..."

"Được rồi, đừng nói nữa." Lữ Oánh quát muội muội một câu.

Lữ Ảnh nhìn tỷ tỷ, lúc này mới ngậm miệng.

Lâm Hồng bế tức phụ trên đất lên, theo đoàn người Mục Vân Hàng rời đi.

Thấy tất cả đều đi rồi, đám đông vây xem lập tức xì xào bàn tán.

"Ôi chao, hai người đeo mặt nạ kia là ai vậy?"

"Không biết, thật không biết là người nào."

"Ta thấy hai người kia không đơn giản!"

"Đúng thế, ta thấy bọn họ rất lợi hại, ngay cả người Dược Tề Sư Thành cũng không để vào mắt."

"Bọn họ là bát cấp, bát cấp đỉnh phong đấy."

"Bát cấp đỉnh phong à! Thế thì không lạ."

"Bát cấp đỉnh phong thì đã sao, cuối cùng vẫn phải ngồi đại lao chứ."

"Đúng thế!"

...

Đại lao Đan Thành.

Mục Vân Hàng nhìn bảy người Phương Thiên Nhai, nói: "Các vị, giao tiền phạt đi!"

Lữ Oánh bất đắc dĩ lấy ra mười vạn linh thạch đưa cho đối phương.

Mục Vân Hàng nhìn về phía Phương Thiên Nhai, dùng ánh mắt ra hiệu giao tiền phạt.

Phương Thiên Nhai nói: "Kia là đại cữu tử của ta, hắn giúp ta giao."

Mục Vân Hàng nghe vậy nhìn Lâm Hồng, dùng ánh mắt hỏi ý kiến đối phương.

Lâm Hồng đối diện ánh mắt hắn, uất ức vô cùng. "Tứ thiếu, ta không quen biết hắn."

Lâm Vũ Hạo đưa tay gỡ mặt nạ xuống, nhìn Lâm Hồng, hỏi: "Tam ca, hiện tại ngươi nhận ra ta chưa? Tuy chúng ta không cùng một mẹ sinh, nhưng dù sao cũng là huynh đệ ruột thịt mà? Để ngươi giúp ta giao chút tiền phạt không phải là nên sao? Huống chi chuyện này vốn là do tức phụ ngươi gây ra, tiền phạt này không phải ngươi giao thì ai giao?"

Lâm Hồng nhìn khuôn mặt Lâm Vũ Hạo, ngẩn ra. "Lục... lục đệ..."

Lữ Ảnh thấy mặt Lâm Vũ Hạo, cả khuôn mặt đều vặn vẹo. "Lâm Vũ Hạo, là ngươi cái tiểu súc sinh này, ngươi..."

Lời Lữ Ảnh còn chưa dứt đã lại thảm khiếu một tiếng, viên nhãn châu còn lại trực tiếp bị Phương Thiên Nhai móc bỏ. "Mắng tiếp, ngươi mà mắng nữa, ta móc lưỡi ngươi, chặt hai chân ngươi."

"A a, đau quá, đau quá!"

"Tiểu Ảnh!" Lữ Oánh vội vàng đi tới, lấy dược tề đút muội muội uống.

Phương Thiên Nhai nhìn Lâm Hồng, nói: "Tam ca, giao tiền phạt đi! Người ta còn đang đợi kìa."

Lâm Hồng nghe lời Phương Thiên Nhai, cắn răng, mặt đầy không cam tâm tình nguyện lấy linh thạch ra, đưa cho Mục Vân Hàng.

Mục Vân Hàng nhận linh thạch, có chút không được tự nhiên nhìn Lâm Vũ Hạo, nói: "Thì ra là Lâm lục thiếu! Thất kính thất kính."

Lâm Vũ Hạo nhìn hắn. "Mục Vân Hàng, hôm nay ngươi dám nhốt bạn lữ ta, ngày mai ta liền đến thành chủ phủ khiêu chiến ngươi, đánh gãy hết xương cốt toàn thân ngươi."

Mục Vân Hàng đối mặt uy h**p của Lâm Vũ Hạo chỉ biết bất đắc dĩ. "Lâm lục thiếu, không có quy củ thì không thành phương viên a. Nếu ta không phạt ngoại tộc đánh nhau trong thành, vậy Đan Thành chúng ta chẳng phải loạn hết sao."

"Hảo, vậy ngươi chờ nhận khiêu chiến của ta đi!"

"Cái này..."

Phương Thiên Nhai không thèm để ý cười cười. "Không sao, chẳng phải chỉ ba tháng thôi sao? Vũ Hạo, ngươi đừng lo."

"Thiên Nhai!"

Mục Vân Hàng mặt đầy kinh hãi nhìn Phương Thiên Nhai vẫn đeo mặt nạ và Lâm Vũ Hạo đã bỏ mặt nạ. Hắn nói: "Hai vị tiền bối, nhị vị đợi một chút, ta đi hỏi phụ thân ta trước đã."

Phương Thiên Nhai nghe vậy không nhịn được cười. "Vậy thì có lao tứ thiếu rồi."

Mục Vân Hàng vội lấy truyền tin ngọc bội ra hỏi phụ thân nên xử lý thế nào. Rất nhanh bên kia đã trả lời. Mục Vân Hàng thấy hồi âm của phụ thân, âm thầm thở phào. Hắn nhìn Lữ Ảnh cùng Phương Thiên Nhai, nói: "Phụ thân ta nói đây là chuyện nhà của hai vị Lâm thiếu, chỉ cần các ngươi giao tiền phạt là có thể rời đi. Bất quá hy vọng các ngươi đừng tái phạm trong thành đánh nhau. Bằng không, ông ấy sẽ đích thân mời các ngươi vào đại lao."

Phương Thiên Nhai nghe được đáp án như vậy, cười cười. "Đa tạ tứ thiếu. Vậy chúng ta cáo từ." Nói xong, phu phu hai người Phương Thiên Nhai cùng Lâm Vũ Hạo liền rời đi.

Lữ Oánh cũng lập tức tiến lên, hướng Mục Vân Hàng hành lễ: "Đa tạ tứ thiếu, chúng ta cũng cáo từ."

Mục Vân Hàng nhìn Lữ Oánh, nói: "Lữ tiểu thư, phiền ngươi quản tốt người đi theo ngươi một chút. Hai vị kia chính là nhân vật ngay cả cửu cấp thành chủ cũng có thể giết, các ngươi nếu không muốn chết ở Đan Thành ta, thì tận lượng đừng trêu chọc hai vị ấy. Nếu hai bên các ngươi thật sự đánh nhau, Đan Thành chúng ta cũng chẳng giúp được các ngươi gì. Phụ thân ta tuy là cửu cấp thành chủ, nhưng ông ấy là đan sư, không giỏi chiến đấu."

Lữ Oánh liên tục gật đầu. "Vâng, đa tạ tứ thiếu nhắc nhở. Ta biết rồi. Vũ Hạo là chất nhi của ta, chúng ta là người một nhà, ta sao lại động thủ với bọn họ được?"

"Vậy thì tốt!" Mục Vân Hàng gật đầu, không nói thêm gì nữa, nhìn theo bóng lưng đoàn người Lữ Oánh rời khỏi lao phòng. Nhìn bóng lưng đám người, hắn lắc đầu liên tục: Đây coi như chuyện gì chứ!

[Chi3Yamaha] Thần khẩu hại xác phàm =))

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn