Sau khi người Tống gia đến, liền cùng Phương Thiên Nhai đàm phán giao dịch. Mấy lần mặc cả, Phương Thiên Nhai đều không nhượng bộ chút nào. Tống gia ba người mới đến chưa được nửa tháng, người Lưu gia ở Khôi Lỗi thành Đông đại lục đã tới.
Người Lưu gia đến là Thiếu chủ Lưu gia Lưu Phong, Lưu gia Nhị thiếu Lưu An, Lưu gia Tam thiếu Lưu Nguyên, cùng trung gian Tôn Trác, Đường Thiên Khải và Tôn Nguyệt Nguyệt, tổng cộng sáu người.
Lữ thành chủ hữu hảo tiếp đãi sáu người, lại an bài cho họ ở tại Tứ hào viện.
Lữ Minh tức đến nghiến răng ken két. "Phương Thiên Nhai cùng Lâm Vũ Hạo, hai tên hỗn đản này đang giở trò quỷ gì vậy? Lại kéo tới một đống người nữa?"
Lữ Hải cũng rất khó chịu. "Bọn chúng coi nhà chúng ta là khách đ**m chắc? Đợt này nối tiếp đợt kia, đến lắm người thế sao?"
Lữ Oánh suy tư một lát, nàng nói: "Đã có người Khôi Lỗi thành đến, phỏng chừng người Cơ Giới thành cũng sắp rời đi rồi."
Vương Khải Phong co rút khóe miệng. "Khôi Lỗi thành cùng Cơ Giới thành chính là tử địch a! Chớ để bọn họ ở ngay phủ thành chủ chúng ta mà động thủ chứ?"
Vu Đào lắc đầu. "Không đến mức ấy đâu. Thiếu chủ hai nhà đều không phải ngu ngốc, hẳn sẽ không ở địa bàn của chúng ta mà đại chiến một trận."
Chu Sinh cười khổ. "Nhất hào viện ở Liệt Diễm tông Thiếu chủ cùng Lâm gia Thiếu chủ, Nhị hào viện ở Giao Dịch thành Thiếu chủ, Tam hào viện ở Cơ Giới thành Thiếu chủ, Tứ hào viện lại ở Khôi Lỗi thành Thiếu chủ cùng Ngự Kiếm môn Thiếu chủ. Phủ thành chủ chúng ta một lúc ở tới sáu vị Thiếu chủ, thật đúng là náo nhiệt a!"
Triệu Du sâu sắc đồng tình. "Đúng vậy, lần đầu tiên có nhiều khách nhân đến thế, nhiều Thiếu chủ đến thế. Thật là chưa từng có!"
Lữ thành chủ nhìn về phía đại đệ tử Vương Khải Phong của mình, nói: "Khải Phong, ngươi đi qua bên khách phòng xem một chút, truyền lệnh xuống, để nha hoàn và nô bộc phụ trách bên ấy hảo hảo chiếu cố khách nhân ở trong khách phòng. Bất kể những người này vì cái gì mà đến, là vì ai mà đến, đã đến phủ thành chủ Dược Tề Sư thành chúng ta, chúng ta liền không thể để người ta bắt được lỗi, không thể để các Thiếu chủ này về sau nói phủ thành chủ Dược Tề Sư thành chúng ta không có đãi khách chi đạo, không tận địa chủ chi nghi."
"Tuân mệnh, sư phụ, đồ nhi đi ngay." Khấu thủ, Vương Khải Phong lập tức đứng dậy rời đi.
Lữ Hải nhìn phụ thân mình, nói: "Phụ thân, ngài cũng quá hào phóng rồi đi?"
Lữ thành chủ nói: "Ở trong nhà đều là tu nhị đại, nếu để bọn họ về nói xấu chúng ta, mất mặt không phải Phương Thiên Nhai cùng Lâm Vũ Hạo, mà là mặt mũi Lữ gia chúng ta."
Lữ Hải trợn trắng mắt. "Hai tiểu thố tử kia."
Lữ Oánh nói: "Khó được mấy Thiếu chủ đại thế lực đại giá quang lâm, chúng ta có thể nhân cơ hội kết hảo, cũng không phải chuyện xấu."
Chu Sinh tỏ ý tán đồng. "Sư muội nói đúng, chúng ta có thể nhân cơ hội kết hảo mấy đại thế lực."
Lữ thành chủ cũng tán đồng, nói: "Nha đầu, lát nữa ngươi mang theo hai đệ đệ của ngươi, cùng mấy vị sư huynh ngươi yến đãi khách nhân trong nhà một phen, từng viện từng viện mời, đừng mời chung một thể."
"Tuân mệnh, nữ nhi hiểu rồi."
Sau khi người Lưu gia an trí, lập tức tìm đến Phương Thiên Nhai. Giá cả Phương Thiên Nhai đưa cho Lưu gia cùng Tống gia như nhau. Lưu gia thuộc phái hành động, chỉ ở Dược Tề Sư thành năm ngày đã xao định (chốt) giao dịch, cùng Phương Thiên Nhai ký kết giao dịch khế ước thư.
Tống gia mặc cả không có kết quả, thấy Lưu gia đã giao dịch thành công, bất đắc dĩ cũng chỉ có thể cùng Phương Thiên Nhai giao dịch. Sau giao dịch, ba người Tống gia cũng rời khỏi Dược Tề Sư thành.
Đường Thiên Khải cùng Tôn Nguyệt Nguyệt phu thê hai người vốn định ở lại, thế nhưng Phương Thiên Nhai không cho họ lưu lại, hai người liền theo Tôn Trác cùng nhau trở về Thiên Khải tông.
Phương Thiên Nhai hoàn thành giao dịch bản thảo cơ giới thú xong liền bắt đầu toàn lực tu sửa dược phương.
Phương Thiên Nhai mang theo Lâm Vũ Hạo lén lút rời khỏi Dược Tề Sư thành, đi tới Độc Vụ sơn nằm ở phía đông nam.
Đến trong núi, trên người Phương Thiên Nhai cùng Lâm Vũ Hạo lập tức bật ra phòng độc tráo, hai người nhìn nhau, đều mở ra năm lớp phòng độc tráo.
Lâm Vũ Hạo nhìn nam nhân của mình, nói: "Thiên Nhai, ngươi muốn dùng độc thảo luyện chế dược tề sao?"
Phương Thiên Nhai nói: "Đúng vậy, ta muốn tìm hai loại bát cấp độc thảo."
Lâm Vũ Hạo nghe vậy, không khỏi nhíu mày. "Nhưng độc thảo có độc, dùng để luyện chế dược tề, chỉ sợ không quá thích hợp?"
Phương Thiên Nhai nói: "Độc tính trong độc thảo có thể trung hòa, trung hòa một phen, độc tố liền không còn lớn như vậy. Nếu không dùng độc thảo, bát cấp dược tài hiện có trên thị trường không đủ để chống đỡ chúng ta luyện chế ra Vân Hồn dược tề."
Lâm Vũ Hạo được đáp án như thế, khẽ gật đầu. "Hảo đi!" Hắn biết Thiên Nhai không phải người vọng động, nếu là chuyện không nắm chắc, Thiên Nhai cũng sẽ không đề xuất.
Phương Thiên Nhai cùng Lâm Vũ Hạo một đường hướng Độc Vụ sơn đi tới, vừa đi vừa tìm kiếm độc thảo cần thiết. Bát cấp độc thảo đẳng cấp rất cao, cho nên không dễ tìm. Phương Thiên Nhai cùng Lâm Vũ Hạo ở trong Độc Vụ sơn tìm hơn nửa tháng, cũng chỉ tìm được một loại độc thảo, khiến Phương Thiên Nhai rất thất vọng.
Ngày hôm đó, Phương Thiên Nhai cùng Lâm Vũ Hạo tiếp tục tìm kiếm trong núi, gặp phải một đoàn người Ngũ Độc môn. Ngũ Độc môn đến mười hai người, hai vị trưởng lão dẫn đội, phía sau là mười tên thất cấp hạch tâm đệ tử.
Người Ngũ Độc môn nhìn thấy Phương Thiên Nhai cùng Lâm Vũ Hạo rất là kinh ngạc. Bởi vì Độc Vụ sơn này chỉ có luyện độc sư Ngũ Độc môn bọn họ dám đến, người khác đều không dám, thế mà hôm nay lại gặp hai ngoại lệ.
Phương Thiên Nhai thấy người dẫn đội là Ngũ Độc môn Tứ trưởng lão cùng Ngũ trưởng lão, trước đây ở di tích Thụ Nhân tộc từng gặp, cũng coi như "cố nhân", hắn bước tới chặn đường hai người.
Đoàn người Ngũ Độc môn buộc phải dừng bước. Tứ trưởng lão đầy mặt cảnh giác nhìn Phương Thiên Nhai cùng Lâm Vũ Hạo, hỏi: "Nhị vị đạo hữu, có việc gì không?"
Tuy Phương Thiên Nhai cùng Lâm Vũ Hạo đều đeo mặt nạ, nhưng phòng độc tráo trên người hai người rất rõ ràng, cho nên Tứ trưởng lão đã mơ hồ đoán được thân phận hai người.
Phương Thiên Nhai nói: "Nhị vị chính là Ngũ Độc môn Tứ trưởng lão cùng Ngũ trưởng lão chứ?"
Tứ trưởng lão khẽ gật đầu. "Không sai, ta là Ngũ Độc môn Tứ trưởng lão — Kim Ngọc Sơn, vị này là Ngũ Độc môn Ngũ trưởng lão — Thường Hòa."
Phương Thiên Nhai nói: "Ta gọi Phương Thiên Nhai, vị này là bạn lữ của ta — Lâm gia Lục thiếu Lâm Vũ Hạo, là lục ca của Thiếu chủ phu nhân các ngươi. Ngươi biết chứ?"
Tứ trưởng lão gật đầu. "Ồ, thì ra là Lâm Lục thiếu cùng Phương đạo hữu? Không biết nhị vị có gì chỉ giáo?"
Phương Thiên Nhai cười nói: "Tứ trưởng lão không cần khẩn trương. Lâm gia chúng ta cùng Ngũ Độc môn các ngươi là thông gia. Ta sẽ không làm khó các ngươi, ta chỉ muốn cùng nhị vị trưởng lão mua chút đồ vật thôi."
Tứ trưởng lão nghe vậy, khóe miệng giật giật. "Vậy không biết Phương đạo hữu muốn mua gì?"
Phương Thiên Nhai nói: "Ngũ Thải Linh Quang thảo cùng Mặc Nghiên hoa, nhị vị có không?"
Tứ trưởng lão nghe lời này, ngẩn người tại chỗ, trong lòng thầm nhủ: Phương Thiên Nhai này quả nhiên nghệ cao nhân đảm đại! Lại đi tìm luyện độc sư mua độc thảo!
Ngũ trưởng lão một đầy lúng túng nói: "Mặc Nghiên hoa thì không có, bất quá ta có hoa dịch của Mặc Nghiên hoa." Nói rồi, Ngũ trưởng lão lấy ra một bình sứ, đưa tới.
Phương Thiên Nhai tiếp nhận xem xét một phen, liên tục gật đầu. "Đa tạ Ngũ trưởng lão. Những hồn thạch này ngài cầm lấy!" Nói xong, Phương Thiên Nhai đưa cho đối phương một túi hồn thạch.
Ngũ trưởng lão tiếp nhận xem qua, phát hiện đối phương cho năm mươi vạn hồn thạch, không khỏi có chút ngoài ý muốn. Vốn hắn nghĩ gặp phải Phương Thiên Nhai cùng Lâm Vũ Hạo hai sát tinh này, nhất định phải đại xuất huyết, không ngờ Phương Thiên Nhai lại hào sảng như vậy, cho nhiều hồn thạch đến thế.
Tứ trưởng lão suy nghĩ một chút, lấy ra một cái hộp ngọc, đưa cho Phương Thiên Nhai, nói: "Phương đạo hữu, đây là Ngũ Thải Linh Quang thảo."
Phương Thiên Nhai nghe vậy mừng rỡ như điên, lập tức cất bình sứ trong tay, nhận lấy hộp ngọc, mở ra xem. Nhìn Ngũ Thải Linh Quang thảo trong hộp được bảo tồn rất tốt, hắn liên tục gật đầu, sảng khoái đưa hồn thạch cho đối phương, nói: "Nhị vị trưởng lão, sau này các ngươi trở về Ngũ Độc môn, có thể cân nhắc trồng nhiều một chút, hai loại độc thảo ta vừa nói, sau này thị trường của hai loại độc thảo này sẽ rất tốt."
Tứ trưởng lão nghe vậy, rất là nghi hoặc. "Cái này..."
Phương Thiên Nhai cười cười. "Đa tạ nhị vị trưởng lão hỗ trợ, chúng ta đi trước." Nói xong, hắn kéo Lâm Vũ Hạo rời đi.
Chúng nhân Ngũ Độc môn thấy hai người rời đi, đều âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Ngũ trưởng lão nhìn Tứ trưởng lão, nói: "Tứ sư huynh, ngài nói hai người này sao đột nhiên lại mua độc thảo của chúng ta?"
Tứ trưởng lão lắc đầu. "Không biết, ai mà biết được hai sát tinh này đang nghĩ gì chứ?"
"Vậy chúng ta đi thôi!"
"Hảo!" Tứ trưởng lão gật đầu, dẫn chúng nhân cùng rời đi.
...
Trong phi hành pháp khí, Phương Thiên Nhai thiết lập chế độ tự động lái.
Lâm Vũ Hạo ngồi trên ghế, nhếch miệng cười lên.
Phương Thiên Nhai nghi hoặc ngồi xuống bên tức phụ, hỏi: "Ngươi cười gì đấy?"
Lâm Vũ Hạo nói: "Phỏng chừng hai vị trưởng lão Ngũ Độc môn kia là lần đầu gặp người đến mua độc thảo của họ."
Phương Thiên Nhai nghĩ một chút, sâu sắc đồng tình. "Có lẽ vậy! Bất quá quá trình không quan trọng, quan trọng là kết quả, hai loại độc thảo ta muốn đều đã lấy được."
Lâm Vũ Hạo nghe vậy, gật đầu. "Cái đó thì đúng. Hiện tại chúng ta có một cây Ngũ Thải Linh Quang thảo, một đóa Mặc Nghiên hoa, còn có một bình hoa dịch Mặc Nghiên hoa. Ta có thể cắt rễ Ngũ Thải Linh Quang thảo cùng Mặc Nghiên hoa xuống, trồng trong linh sơn không gian của chúng ta, như vậy sau này sẽ không lo thiếu hai loại độc thảo này."
Phương Thiên Nhai suy tư một phen, nói: "Nếu trồng độc thảo, vậy ta đi bố trí một cái minh văn cách tuyệt trận pháp đi! Bằng không độc khí tràn ra, chính chúng ta cũng rất dễ trúng độc."
Lâm Vũ Hạo tán đồng. "Hảo!"
Tháp linh bay ra, cười khanh khách. "Chủ nhân, ngươi có phát hiện không, hai lão gia hỏa kia rất sợ chúng ta a!"
Phương Thiên Nhai không để ý cười cười. "Như vậy chẳng phải rất tốt sao? Bị người sợ, sẽ không bị người khi dễ."
Tháp linh gật đầu. "Cái đó thì đúng."
Lâm Vũ Hạo nói: "Chúng ta đã giết hai vị cửu cấp thành chủ, hai vị trưởng lão Ngũ Độc môn kia bất quá chỉ là bát cấp trưởng lão, thực lực cùng chúng ta không chênh lệch bao nhiêu, bọn họ tự nhiên sợ chúng ta."
Phương Thiên Nhai nhìn tức phụ bên cạnh, hỏi: "Vậy ngươi hy vọng người khác sợ chúng ta? Hay là không hy vọng người khác sợ chúng ta?"
Lâm Vũ Hạo nghĩ một chút, nói: "Như ngươi nói, bị người sợ cũng chẳng có gì không tốt. Nếu đổi lại là hai người khác, gặp phải người Ngũ Độc môn, phỏng chừng chắc chắn sẽ bị giết. Người Ngũ Độc môn thích dùng người sống thử độc dược, thích giết người chế tạo độc thi nhân."
Phương Thiên Nhai sâu sắc đồng tình. "Yếu nhục cường thực, thế giới này vốn là như vậy. Không làm cường giả, chỉ có thể bị cường giả khác chém giết. Làm cường giả có lẽ sẽ rất cô đơn, nhưng ít nhất rất an toàn."
Lâm Vũ Hạo nghiêm túc nói: "Có ngươi bồi ta, ta cũng không cảm thấy cô đơn."
Phương Thiên Nhai nghe vậy, lộ ra một nụ cười hạnh phúc. Đúng vậy, có Vũ Hạo bồi hắn, liền không còn cô đơn nữa.