Phương Thiên Nhai cùng Lâm Vũ Hạo ở Nhất Hiệu sơn tìm kiếm cả ngày, vận khí cũng tính là không tệ, Phương Thiên Nhai tìm được năm khóm linh thảo nhất cấp.
Đến tối, Phương Thiên Nhai bắt đầu dựng trướng bồng, Lâm Vũ Hạo lấy bếp núc ra, khởi sự nấu cơm chiều. Cũng không làm sơn hào hải vị gì, chỉ nấu một nồi cháo thịt mà thôi. Thịt là thịt yêu thú mà Phương Thiên Nhai xin từ Diệp gia, gạo là linh mễ bọn họ mua ở Bình An trấn, bởi nguyên liệu thượng hạng, mùi thơm của món ăn đặc biệt ngào ngạt, từ xa cũng có thể ngửi thấy.
Phương Thiên Nhai dựng xong trướng bồng, lại cắm mười hai cây xương thú bên ngoài trướng bồng. Phương Thiên Nhai dùng chính là xương sườn của Thiết Đề Ngưu, mỗi cây đều cao bằng người. Trướng bồng bị vòng xương này bao quanh, trông tựa như một tiểu viện có hàng rào vậy.
Bên Lâm Vũ Hạo cơm cháo đã xong, bên Phương Thiên Nhai trướng bồng cũng hoàn tất. Lâm Vũ Hạo bưng cả nồi cháo vào trong trướng, Phương Thiên Nhai giơ tay phong ấn không gian. Lâm Vũ Hạo lấy ra bốn cái bát, múc bốn bát cháo đặt lên bàn.
Phương Thiên Nhai cùng Lâm Vũ Hạo đồng thời thả hồn sủng của mình ra, một nhà bốn miệng ngồi vây quanh bắt đầu dùng bữa tối.
Bàn Bàn vừa húp cháo vừa ủy khuất oán giận với Phương Thiên Nhai: "Chủ nhân a, hồn sủng của những hồn sủng sư khác đều được thả ra ngoài, đặt trên vai mang theo, vì sao ngài lại không thả ta ra ngoài chứ?"
Phương Thiên Nhai nói: "Hồn sủng sư nào thả hồn sủng ra ngoài, đó đều là ngu ngốc. Ngươi là át chủ bài của ta, sao có thể tùy tiện lộ ra cho người khác thấy? Nếu địch nhân sớm đã biết rõ nội tình của ta, ta lấy gì thắng đối phương? Phải xuất kỳ bất ý mới có thể một chiêu diệt địch."
Bàn Bàn nghe vậy, khẽ gật đầu: "Cũng phải, ta là Trư Thượng Trư mà! Thân phận cao quý như vậy, tự nhiên không thể dễ dàng lộ diện."
Sâm Bảo nói: "Chủ nhân phu a, minh văn trên người ta còn quá ít, tối nay ngài lại khắc thêm cho ta vài cái minh văn đi!"
Phương Thiên Nhai gật đầu: "Hảo, tối nay lại khắc thêm cho ngươi năm cái minh văn." Hồn lực của Phương Thiên Nhai đã tăng lên không ít, hiện tại mỗi ngày đều có thể khắc mười lăm cái minh văn.
"Cảm tạ chủ nhân phu."
Lâm Vũ Hạo không yên lòng nhìn Phương Thiên Nhai, nói: "Ngươi khắc minh văn tiêu hao hồn lực không ít, khắc cho Sâm Bảo hai cái là đủ rồi."
Phương Thiên Nhai nói: "Thực lực ta hiện tại đã là Sĩ cấp thất tinh, hồn lực tăng lên rất nhiều, mỗi ngày khắc mười lăm cái minh văn cũng không thành vấn đề, huống chi chỉ có năm cái."
Lâm Vũ Hạo nghe hắn nói vậy mới yên tâm, nói: "Lượng lực mà làm là được, minh văn có thể từ từ khắc, không vội. Đúng rồi, đống xương thú bên ngoài là gì vậy?"
Phương Thiên Nhai nói: "Trên những xương thú ấy đều khắc phòng ngự minh văn, có thể bảo hộ an toàn cho chúng ta. Tối chúng ta tu luyện cũng không cần lo gặp nguy hiểm."
Lâm Vũ Hạo nghe vậy, không khỏi nhướn mày: "Phòng ngự minh văn sao? Có phải giống luyện kim trận đồ không?"
Phương Thiên Nhai cười: "Uy lực không lớn bằng, bất quá cũng có thể hình thành minh văn phòng ngự tráo, phát huy tác dụng bảo hộ."
"Thì ra là vậy!" Lâm Vũ Hạo gật đầu, tiếp tục húp cháo trong bát.
...
Sát vách trướng bồng của Phương Thiên Nhai là một tòa trướng bồng hoa lệ. Trong trướng ngồi năm người nhất cấp hồn sủng sư, chính là người của Vương gia ở Thánh Thú thành. Đại thiếu gia Vương gia Vương Huy, nhị thiếu gia Vương Viễn, tam thiếu gia Vương Dương, tứ tiểu thư Vương Phương, ngũ tiểu thư Vương Mai. Năm người này là chất tử cùng chất nữ ruột của dưỡng mẫu họ Vương của Lâm Vũ Hạo, cũng chính là biểu ca biểu tỷ trên danh nghĩa của Lâm Vũ Hạo.
Vương Mai bĩu môi nói: "Người sát vách là ai vậy? Hai nam nhân đều đeo mặt nạ, thần thần bí bí."
Vương Phương trầm ngâm một chút rồi nói: "Chắc là tu nhị đại chứ gì! Ta thấy bọn họ nấu một nồi cháo thịt linh mễ để ăn."
Vương Mai cười hì hì đầy trêu chọc: "Cũng chưa chắc, biết đâu cháo là nấu cho hồn sủng ăn thì sao?"
Hồn sủng sư bình dân bình thường đều tự mình ăn đồ ăn thường, mua linh mễ cùng yêu thú nhục cho hồn sủng ăn, chính mình thì nỡ không ăn.
Vương Phương nghĩ một lát rồi nói: "Cũng có thể!"
Vương Huy liếc nhìn bốn người còn lại, nói: "Ta cảm thấy hai người kia thực lực không thấp, các ngươi đừng tùy tiện trêu chọc họ."
Vương Mai không nhịn được đảo mắt: "Hồn sủng còn chưa lộ ra, ai mà biết thực lực của họ thế nào?"
Vương Dương trầm ngâm nói: "Người có thể đến Thiên Minh sơn phần lớn đều là nhất cấp hồn sủng sư, nhị cấp hồn sủng sư cực ít."
Vương Viễn nhìn mọi người một lượt, nói: "Ta đã quan sát xương tay của hai người kia, đều chỉ mới mười lăm tuổi, hẳn là nhất cấp hồn sủng sư. Hai người này rất kỳ quái, ở ngoài trướng bồng dựng một vòng xương thú, trông như hàng rào sân nhà vậy."
Vương Mai nghe xong liền cười nhạo: "Đúng thế, đúng là hai tên nhà quê, tưởng đây là nhà mình à? Còn lấy xương thú rào đất lại."
Những người khác nghe Vương Mai nói vậy đều cười rộ lên, đều cảm thấy hàng rào xương thú của hai người kia vô cùng buồn cười.