Hôm sau, Diệp gia thương hành ở ngay trước cửa thương hành dựng lên một quầy hàng cao ngang nửa người, bắt đầu chính thức bán ra thú cốt pháp khí.
Với cái tên bên ngoài, vẫn gọi là bạch thạch pháp khí, chưa từng hé lộ đó là thú cốt.
Nửa năm qua, Diệp Phong cùng Diệp Tư Tư mỗi buổi sáng đều theo Phương Thiên Nhai học chú tạo thú cốt pháp khí, buổi chiều về nhà lại đem phương pháp truyền cho những người khác trong Diệp gia. Toàn tộc Diệp gia nửa năm nay chỉ lo chú tạo, đã tích góp được không ít pháp khí. Giờ thời hạn giữ bí mật đã qua, bọn họ cũng có thể đường hoàng đem ra bán.
Ngũ bách kim tệ một thanh chủy thủ, bát bách kim tệ một thanh đoản đao, nhị thiên kim tệ một thanh khai sơn đao, tam thiên kim tệ một thanh phủ, đao hoặc kiếm. Có thể nói, từng món pháp khí trên quầy đều là giá bạch thái cải thân dân.
(bách: 100, thiên: 1k)
Rất nhiều bình dân hồn sủng sư nghe tin, lập tức truyền nhau rầm rộ. Chỉ một buổi sáng, Diệp gia đã bán được tám mươi ba món pháp khí, khiến cả Hắc Long thành sôi sục.
Trong chính đường thành chủ phủ, Lâm thành chủ ngồi đó nghe thuộc hạ bẩm báo, sắc mặt cực kỳ khó coi.
"Bạch thạch pháp khí? Loại khoáng thạch gì mà lại rẻ đến vậy? Ngũ bách kim tệ một thanh chủy thủ? Bát bách kim tệ một thanh đoản đao?"
Lâm nhị gia đầy vẻ nghi hoặc nói: "Quả nhiên bạch thạch này cổ quái vô cùng!"
Lâm đại gia cười lạnh một tiếng: "Diệp gia nửa năm nay vốn đã rất cổ quái. Người Diệp gia thường xuyên rời khỏi Hắc Long thành, thần thần bí bí ra ngoài, đối ngoại lại nói là bế quan. Xem ra, chính là đi nơi khác thu thập bạch thạch này."
Lâm tam gia cũng nói: "Diệp gia đúng là không kêu thì thôi, một tiếng vang khắp trời!"
Lâm thành chủ trầm ngâm một lát, nhìn về phía Lâm đại gia, nói: "Nửa năm trước, ta nhớ ngươi từng nói với ta, có một người thần bí ở Đông thị trường bày quầy bán bạch thạch pháp khí, chủy thủ ngũ bách kim tệ, đoản đao bát bách kim tệ. Sau khi bán xong pháp khí, hắn liền rời khỏi chợ. Thuộc hạ của ngươi âm thầm bám theo, cuối cùng lại để người ta bỏ mất, đúng chứ?"
Lâm đại gia gật đầu: "Quả thật có chuyện ấy. Chẳng lẽ từ lúc đó, Diệp gia đã bắt đầu tung ra loại pháp khí này?"
Lâm nhị gia nói: "Phụ thân nghi ngờ người thần bí kia là người Diệp gia?"
Lâm thành chủ nheo mắt: "Nửa năm trước có lẽ còn chưa phải người Diệp gia, nhưng bây giờ chắc chắn là người Diệp gia."
Lâm tam gia nghe vậy không khỏi ngẩn người: "Ý của phụ thân là, Diệp gia đã chiêu mộ được một vị chú tạo sư biết chế tạo bạch thạch pháp khí?"
Lâm thành chủ nói: "Ta cảm thấy khả năng này cực lớn. Nếu Diệp gia từ sớm đã biết chế tạo loại pháp khí này, vì sao bọn họ không sớm tung ra?"
Lâm tam gia gật đầu lia lịa: "Cũng phải."
Lâm thành chủ nhìn Lâm tam gia, nói: "Đi, gọi Vũ Hạo lại đây. Thiên Nhai là quản sự của Diệp gia thương hành, chuyện này phu phu nhà nó nhất định biết nội tình."
"Dạ, phụ thân!" Lâm tam gia đáp lời, lập tức đứng dậy rời đi.
Nửa canh giờ sau, Lâm tam gia dẫn theo Lâm Tam, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, cùng bước vào chính đường.
Lâm thành chủ nghi hoặc nhìn con trai: "Xảy ra chuyện gì?"
Lâm tam gia nói: "Phụ thân, không xong! Vũ Hạo mất tích, Phương Thiên Nhai cũng mất tích. Hai người họ đã bỏ trốn từ tối qua."
Lâm thành chủ nghe vậy sắc mặt đại biến: "Bỏ trốn? Bỏ trốn thế nào? Thành chủ phủ canh phòng nghiêm ngặt, bọn chúng làm sao ra được?"
Lâm tam gia lắc đầu: "Con cũng không rõ, con đã hỏi qua hộ vệ thành chủ phủ, họ nói không hề thấy hai người rời đi."
Lâm thành chủ nhìn Lâm Tam, hỏi: "Rốt cuộc chuyện gì xảy ra?"
Lâm Tam mặt mũi khó coi nói: "Tối qua, Phương Thiên Nhai bảo con cùng hắn uống rượu, sau đó... sau đó con đã..."
Lâm tam gia tiếp lời: "Con đã mời đại phu xem qua, trên chén rượu của Lâm Tam có thành phần mông hãn dược (thuốc mê)."
Lâm thành chủ nghe xong, sắc mặt càng thêm khó coi mấy phần.
Lâm đại gia mặt đầy bất thiện nói: "Giờ phải làm sao? Vũ Hạo tuyệt đối không thể mất!"
Lâm nhị gia cũng nói: "Đúng vậy, nếu Vũ Hạo mất, chúng ta sẽ gặp phiền phức lớn!"
Lâm thành chủ từ ghế đứng bật dậy, nói: "Lão nhị, ngươi ở lại trông nhà. Lão đại, lão tam, theo ta đến Phương gia!"
"Dạ, phụ thân!" Hai người đồng thanh đáp, lập tức theo Lâm thành chủ rời khỏi thành chủ phủ.