Vô Địch Chuế Tế - Sướng Ái

Chương 30

Sau khi Phương Thiên Nhai cùng Diệp gia ký kết khế ước giao dịch, hắn ngày ngày sớm ra tối về, bận rộn không ngừng, thường xuyên không ở nhà. Lâm Vũ Hạo vẫn ở lại Lâm gia, ngoài những ngày cố định đến dược viên thúc sinh dược tài, thời gian còn lại đều dành để tu luyện.

Hôm nay, Lâm Vũ Hạo vừa thúc quen dược tài trong dược viên xong, đang đẩy xe lăn trở về, hai muội muội Lâm Vũ Điệp và Lâm Vũ Nhiêu đã nghênh đón từ xa.

"Ngũ ca, huynh đã về." Lâm Vũ Điệp nói xong, chủ động tiến lên đẩy xe lăn giúp Lâm Vũ Hạo.

Lâm Vũ Nhiêu cũng đến bên cạnh hắn, cười nói: "Ngũ ca, huynh vất vả rồi. Hôm nay trời nóng, hay là chúng ta ra ngoài dạo một chút đi! Trong thành mới mở một tửu lâu bán lương trà, chúng ta đến uống lương trà giải nhiệt hạ cho mát mẻ!"

Lâm Vũ Hạo nghe vậy, suy nghĩ một chút rồi nói: "Không cần đâu, đều là huynh muội trong nhà cả, tốn tiền đó làm gì? Muốn uống trà thì về nhà uống là được, phía trước không xa nữa là đến rồi."

Lâm Vũ Nhiêu cười cười. "Cũng được, vậy đến chỗ muội đi! Muội pha trà cho ngũ ca uống!"

Lâm Vũ Hạo lắc đầu. "Không ổn đâu! Mẫu thân nói, các muội đều đã trưởng thành, ta là nam tử, không nên tránh đi khuê phòng của các muội, không tốt cho danh tiếng."

Trước đây mẫu thân nói vậy, Lâm Vũ Hạo còn cảm thấy kỳ quái. Hắn nghĩ mình là ca ca ruột của hai muội muội, sao lại không thể vào khuê phòng các nàng được? Hoá ra, hắn không phải, hắn không phải ca ca ruột của hai nha đầu này, cho nên mẫu thân mới phải đề phòng hắn – đứa con nuôi này.

Lâm Vũ Nhiêu nghe vậy, không khỏi ngẩn ra. "Cái này..."

Lâm Vũ Điệp vội nói: "Vậy chúng ta đến chỗ ngũ ca đi! Ta và Thất muội đã lâu không đến chỗ ngũ ca rồi. Cũng khó trách ca phu trách chúng ta, gần đây ta và Thất muội đều bế quan, cho nên không kịp đến thăm ngũ ca. Ngũ ca, huynh là ca ca ruột của chúng ta, huynh sẽ không giận chúng ta chứ?"

Lâm Vũ Hạo cười nhạt. "Đương nhiên sẽ không." Không quan tâm nữa, tự nhiên cũng không giận. Đã cả Lâm gia trên dưới đều không để hắn – Lâm Vũ Hạo này vào mắt, vậy hắn việc gì phải quan tâm cảm thụ của các ngươi, để ý tâm tình của các ngươi chứ?

"Vậy thì tốt." Lâm Vũ Điệp nói xong, tiếp tục đẩy xe lăn cho hắn.

Rất nhanh, ba huynh muội đã về đến tiểu viện của Lâm Vũ Hạo. Vào trong phòng khách, Lâm Vũ Nhiêu lập tức nhiệt tình lấy lá trà ra, pha trà cho Lâm Vũ Hạo. Lâm Vũ Điệp thì ngồi bên cạnh hắn, hỏi han ấm lạnh, cùng hắn trò chuyện.

Lâm Vũ Hạo cùng hai tỷ muội Lâm gia uống trà, lại cùng các nàng hàn huyên thiên nam địa bắc một hồi, Lâm Vũ Điệp mới chậm rãi đi vào chính đề.

"Ngũ ca, muội thấy gần đây ca phu luôn ra ra vào vào, tựa hồ rất bận rộn!"

Lâm Vũ Hạo gật đầu. "Ừ, hắn ở ngoài tìm được một công việc, mỗi ngày đều phải đi làm."

Lâm Vũ Điệp tò mò hỏi: "Ca phu làm công việc gì vậy?"

Lâm Vũ Hạo lại nói: "Hắn ở Diệp gia thương hành làm quản sự, một tháng kiếm được ba trăm kim tệ. Là Tam ngoại công giới thiệu cho hắn."

Lâm Vũ Điệp khẽ gật đầu. "Thì ra là vậy!"

Lâm Vũ Nhiêu lập tức nói: "Một tháng ba trăm kim tệ! Lại còn là quản sự, đây chính là công việc tốt! Diệp gia còn công việc như vậy sao? Muội cũng muốn đi."

Lâm Vũ Hạo nhìn muội muội bề ngoài thô kệch, nói năng không kiêng nể gì, kỳ thực trong mắt đầy vẻ tính toán, trong lòng cười lạnh. Trước đây sao không nhìn ra Lâm Vũ Nhiêu lại là người như vậy, quả nhiên trước kia là một lá che mắt rồi!

"Thất muội, muội nói gì vậy? Muội là đại tiểu thư thành chủ phủ, sao có thể lộ mặt ra ngoài làm công được?"

Lâm Vũ Nhiêu le lưỡi. "Cũng phải! Thế nhưng một tháng chỉ có năm trăm kim tệ, thật sự không đủ tiêu!"

Lâm Vũ Điệp nói: "Thất muội, muội đừng nói bậy nữa. Gia gia sao có thể để chúng ta đi làm công được?"

Lâm Vũ Hạo liếc nhìn Lâm Vũ Nhiêu, nói: "Thiên Nhai nhà ta không có nguyệt lệ, một tháng chỉ dựa vào ba trăm kim tệ này. Thất muội còn thèm thuồng sao?"

Lâm Vũ Nhiêu nghe vậy, ngẩn ra, vẻ xấu hổ. "Ngũ ca, huynh nói gì vậy? Muội làm sao lại thèm thuồng kim tệ ca phu kiếm được chứ? Muội chỉ thuận miệng nói thôi."

Lâm Vũ Hạo nói: "Thiên Nhai có được công việc này là vì Tam ngoại công thương xót hắn. Ngoại công nhà hắn cả nhà đều chết hết, chỉ còn lại một mình hắn. Cho nên Tam ngoại công mới cho hắn công việc này, để hắn tự kiếm kim tệ nuôi sống bản thân."

"Đúng đúng!" Lâm Vũ Nhiêu vội vàng phụ họa.

Lâm Vũ Điệp vội nói: "Ngũ ca, tính tình Thất muội huynh còn không rõ sao? Nó chỉ là nói không suy nghĩ, không phải ghen tị với ca phu, cũng không thèm kim tệ ca phu kiếm được. Huynh đừng để trong lòng."

"Sẽ không." Mượn danh nghĩa muội muội ruột thịt chạy đến chỗ hắn dò la tin tức, còn âm dương quái khí nói lời chua ngoa, muội muội như vậy có cũng như không thì có gì khác nhau đâu?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn