Vô Địch Chuế Tế - Sướng Ái

Chương 2

  Nơi đây là một toà đại thành ở Bắc Đại Lục, tên gọi Hắc Long Thành.

Trong Hắc Long Thành có ba đại gia tộc đứng đầu, phân biệt là Phương gia, Lâm gia cùng Diệp gia.

Gia tộc hồn sủng của Lâm gia là Kim Cương Mãnh Mã Tượng, phòng ngự kinh người, uy lực cường đại. Hồn sủng của Lâm gia gia chủ càng là Tướng cấp lục tinh thực lực, chính nhờ vào tu vi cao thâm ấy mà Lâm gia chủ ngồi vững trên ngôi thành chủ Hắc Long Thành.

Gia tộc hồn sủng của Phương gia là Hắc Phong Báo, thuộc loại tốc độ hồn sủng, công kích cực mạnh, chỉ tiếc phòng ngự lại kém hơn rất nhiều. Thực lực Phương gia gia chủ cũng không hề yếu, hồn sủng của ông là Tướng cấp tứ tinh.

Còn Diệp gia thì lấy Bá Vương Thương làm gia tộc hồn sủng, thuộc pháp khí hồn sủng, tiến khả công, thoái khả thủ. Thực lực Diệp gia gia chủ đồng dạng không kém, hồn sủng cũng là Tướng cấp tứ tinh.

Nguyên chủ cũng tên là Phương Thiên Nhai, tên trùng khớp với Phương Thiên Nhai hiện tại từng chữ một, không sai một li. Hắn là hậu duệ Phương gia. Phương gia gia chủ chính là gia gia của nguyên chủ, còn Phương gia đại gia chính là phụ thân của nguyên chủ – cũng chính là trung niên nam tử vừa mới rời đi lúc nãy.

Nguyên chủ năm nay mười lăm, là thứ xuất, mẫu thân sớm đã qua đời. Nguyên chủ cũng là hồn sủng sư, đáng tiếc hắn không thức tỉnh được Hắc Phong Báo của Phương gia, mà lại thức tỉnh hồn sủng sủng vật trư của mẫu thân để lại. Loại sủng vật trư này thuộc quan thưởng hồn sủng, không có nửa điểm chiến đấu lực, vì thế còn được gọi là phế hồn sủng. Người sở hữu phế hồn sủng, tự nhiên cũng bị gọi là phế vật.

Tại Phương gia, nguyên chủ là một phế vật tiếng tăm lẫy lừng. Phụ thân hắn vì hồn sủng của hắn chỉ là sủng vật trư mà thất vọng đến cực điểm. Những huynh đệ tỷ muội khác, thậm chí cả hạ nhân trong phủ đều khinh thường nguyên chủ, thường xuyên khi dễ hắn. Cuộc sống của nguyên chủ vì thế mà vô cùng khổ sở, tính tình cũng trở nên âm trầm, ít nói, là một cái hồ lô muộn (khó hiểu, khó đoán, làm người ta phát bực) nổi danh.

Phương gia vì muốn lôi kéo Lâm gia, định cùng Lâm gia kết thân thông gia. Tam gia của Lâm gia có trưởng tử tên là Lâm Vũ Hạo, đã là Sĩ cấp cửu tinh thực lực, hồn sủng là một cây Kim Ngọc Nhân Sâm. Tuy thuộc bảo dược hồn sủng, nhưng không biết vì sao Lâm Vũ Hạo này lại không trở thành dược tề sư. Bù lại, thiên phú trồng trọt của hắn lại cực kỳ xuất chúng.

Lâm Vũ Hạo năm nay mới mười lăm mà đã là Sĩ cấp cửu tinh, tại Hắc Long Thành cũng là thiên tài tu luyện danh chấn một phương. Hơn nữa, Lâm Vũ Hạo sinh ra môi đỏ răng trắng, mày thanh mắt tú, dung mạo tuyệt mỹ, là mỹ thiếu niên hiếm có khó tìm. Nam hồn sủng sư cùng nữ hồn sủng sư theo đuổi hắn đông không kể xiết.

Phương gia gia chủ nghĩ, nếu có thể rước Lâm Vũ Hạo về làm tôn tức phụ, không chỉ có thể củng cố quan hệ hai nhà Phương – Lâm, còn được thêm một thiên tài tư chất nghịch thiên, quả thực một công đôi việc. Thế là chủ động đến Lâm gia cầu thân, muốn gả Lâm Vũ Hạo cho đích trưởng tôn Phương Thiên Ngạo của mình.

Hồn sủng của Phương Thiên Ngạo chính là gia tộc hồn sủng Hắc Phong Báo, hơn nữa tư chất tu luyện của hắn cũng cực kỳ xuất sắc. Năm nay mười bảy tuổi đã là Sĩ cấp bát tinh, mọi mặt đều khiến Lâm thành chủ vô cùng hài lòng. Vì vậy, hai nhà liền định hạ hôn sự cho Phương Thiên Ngạo cùng Lâm Vũ Hạo, dự định nửa năm sau chọn ngày hoàng đạo thì thành thân.

Thế nhưng nhân sinh vô thường, ai mà ngờ được, mới đính hôn chưa đầy một tháng, Lâm Vũ Hạo cùng đám tử đệ Lâm gia ra ngoài lịch luyện, lại gặp phải cao giai yêu thú công kích. Lâm Vũ Hạo trọng thương, song thoái (2 chân) tàn phế, dung mạo huỷ hoại hoàn toàn, lại còn trúng độc, thực lực vĩnh viễn không thể tiến thêm, cả đời này chỉ có thể dừng lại ở Sĩ cấp hồn sủng sư.

Chuyện này đối với Lâm gia mà nói chính là sét đánh giữa trời quang. Đối với Phương gia cũng chẳng phải tin tốt lành gì.

Phương Thiên Ngạo biết Lâm Vũ Hạo đã thành què chân, xấu xí, thực lực không thể tiến thêm, liền cầu xin gia gia đòi từ hôn. Phương lão gia tử cảm thấy từ hôn có phần đáng tiếc, song đích trưởng tôn của mình xuất sắc như vậy, sao có thể cưới một kẻ tàn phế về làm thê tử? Vì thế đành nghĩ tới chuyện đổi người.

Phương gia gia chủ cùng Phương đại gia cân nhắc hồi lâu, quyết định để đích tử của Phương nhị gia là Phương Thiên Chiến cưới Lâm Vũ Hạo. Thế nhưng Lâm gia vừa nghe nói đổi người liền lập tức phản đối, Lâm tam gia càng tuyên bố, nếu đã đổi người thì phải nhập chuế (ở rể), bằng không thì huỷ hôn.

Vừa nghe nhập chuế, Phương Thiên Chiến lập tức không chịu, Phương nhị gia cũng không chịu. Phương đại gia đành phải tiếp tục tìm người khác, nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng nhớ tới đứa con phế vật của mình – nguyên chủ Phương Thiên Nhai.

Phương Thiên Nhai mười lăm tuổi, cùng tuổi với Lâm Vũ Hạo, lại là phế vật Phương gia, để lại trong tộc cũng chẳng mang lại lợi ích gì, đem đi hoà thân nhập chuế coi như tận dụng phế vật. Sau bao sóng gió, hôn sự cuối cùng rơi xuống đầu nguyên chủ Phương Thiên Nhai.

Phương Thiên Nhai nghe nói phải cưới một nam thê què chân, xấu xí, trúng độc, lại còn phải nhập chuế vào Lâm gia, lập tức nói với phụ thân mình là không muốn. Thế nhưng Phương đại gia hoàn toàn không quan tâm con trai phản đối, tự mình định đoạt hôn sự.

Phương Thiên Nhai không cam lòng, mấy lần bỏ trốn, đáng tiếc đều bị phụ thân bắt về. Để ngăn hắn tiếp tục chạy, căn phòng nhỏ hắn ở bị người ta từ bên ngoài dùng ván gỗ đóng kín cửa chính lẫn cửa sổ. Chỉ chừa lại một ô nhỏ dưới cửa sổ để mỗi ngày đưa cơm vào, mỗi bữa đều từ đó đẩy vào. Ngay cả việc tiểu tiện đại tiện của Phương Thiên Nhai cũng phải giải quyết trong phòng. Trong phòng đặt một cái cung dũng (bô), vì thế mùi trong phòng lại tanh lại hôi, khiến người ta buồn nôn.

Phương Thiên Nhai bị nhốt trong căn phòng chưa đầy hai mươi mét vuông, không một tia sáng ấy suốt một tháng trời, cuối cùng nghĩ quẩn mà treo cổ tự sát. Cũng vì nguyên chủ đã chết, hồn phách của Phương Thiên Nhai hiện tại mới nhập vào thân xác này.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn