Hoàng Phủ Vân Bằng, Hoàng Phủ Vân Hải cùng Hoàng Phủ Trạch ba người nhìn Hoàng Phủ viện trưởng đang ngồi trên ghế bên cạnh, đều lâm vào trầm mặc.
Tam cấp sát tứ cấp? Đó quả thực là chuyện người ta nằm mơ cũng không dám nghĩ!
Hoàng Phủ viện trưởng nhìn nhi tử và tôn tử của mình, chậm rãi mở miệng: "Các ngươi ngồi đi."
"Dạ!" Ba người đồng thanh đáp, rồi lần lượt ngồi xuống.
Hoàng Phủ viện trưởng nhìn về phía trưởng tử Hoàng Phủ Vân Bằng, nói: "Vân Bằng, ngươi còn nhớ không? Năm mươi năm trước, hảo bằng hữu của vi phụ từng vì ta bói một quẻ."
Hoàng Phủ Vân Bằng nghe vậy khẽ ngẩn ra, hỏi: "Phụ thân nói là chuyện Thiên Mệnh Chi Tử?"
Hoàng Phủ viện trưởng gật đầu. "Đúng vậy. Lúc ấy hắn nói, trong mệnh ta có quý nhân tương trợ, trăm năm sau, Thiên Nguyệt Học Viện của ta tất sẽ đại hưng, thống trị toàn bộ Tây Đại Lục."
Hoàng Phủ Vân Hải nghe xong, mặt đầy khinh thường. "Phụ thân, đó chỉ là một tên thần côn thôi, ngài nghe lời ma quỷ của hắn làm gì?"
Hoàng Phủ viện trưởng lạnh lùng liếc nhị nhi tử một cái. "Ngươi hiểu cái gì? Chuyện mệnh vận, thà tín kỳ hữu, bất khả tín kỳ vô."
Hoàng Phủ Vân Bằng trầm ngâm một lát, hỏi: "Phụ thân, ngài cho rằng Phương Thiên Nhai chính là Thiên Mệnh Chi Tử?"
Hoàng Phủ Trạch nghe vậy giật mình kinh hãi. "Cái gì? Thiên Nhai là Thiên Mệnh Chi Tử? Thật sao? Hắn chính là quý nhân của học viện chúng ta?"
Hoàng Phủ Vân Hải ngây ra một lúc. "Không phải chứ? Là tên tiểu tử chết tiệt kia?"
Hoàng Phủ viện trưởng cầm chén trà trên bàn lên, nhấp một ngụm, nói: "Năm mươi năm qua, ta vẫn luôn âm thầm chú ý các học viên trong viện. Ban đầu, ta tưởng Lâm Vũ Hạo mới là Thiên Mệnh Chi Tử. Bởi hắn quá xuất sắc, sở hữu tư chất tu luyện đỉnh cấp, tư chất thuật số đỉnh cấp, hồn sủng lại là cực phẩm bảo dược hồn sủng Kim Ngọc Nhân Sâm. Thiếu niên thiên tài như vậy, nhìn thế nào cũng giống Thiên Mệnh Chi Tử. Thế nhưng sau này, khi ta lần đầu gặp Phương Thiên Nhai, ta mới phát hiện... ta đã lầm rồi. Phải là Phương Thiên Nhai, không phải Lâm Vũ Hạo."
Hoàng Phủ Vân Hải bừng tỉnh hiểu ra. "À, thảo nào trước đây phụ thân đối đãi Lâm Vũ Hạo tốt như vậy, hắn ba lần cầu tình, ngài liền miễn hình phạt cho Phương Thiên Nhai, lại đón hắn trở về. Hoá ra phụ thân từng coi Lâm Vũ Hạo là Thiên Mệnh Chi Tử."
Hoàng Phủ viện trưởng liếc nhìn nhị nhi tử, rồi chuyển ánh mắt sang trưởng tử, hỏi: "Lão đại, ngươi nghĩ sao? Có phải Phương Thiên Nhai hay không?"
Hoàng Phủ Vân Bằng nhíu mày. "Chuyện này thật sự khó nói."
"Phương Thiên Nhai năm nay bốn mươi chín tuổi, sinh ra tại Hắc Long Thành ở Bắc Đại Lục, thuộc đại tộc Phương gia. Bởi hồn sủng là sủng vật trư, nên tại Phương gia hắn bị người người lạnh nhạt. Sau đó, năm mười lăm tuổi, Phương gia bắt hắn nhập chuế Lâm gia. Hắn không cam tâm nhập chuế, càng không cam tâm cưới nam thê, thế là chọn tự vẫn, thắt cổ mà chết. Song hắn mệnh lớn, không chết được, cuối cùng vẫn phải nhập chuế Lâm gia."
Hoàng Phủ Vân Hải nghe đến đây, ngẩn người. "Sủng vật trư, không phải là Thiên Phúc Trư sao?"
Hoàng Phủ viện trưởng nói: "Trước năm mười lăm tuổi Phương Thiên Nhai chưa từng nói với ai rằng hồn sủng của hắn là Thiên Phúc Trư, cũng không từng tứ phúc cho người khác. Nhưng sau khi thành thân cùng Lâm Vũ Hạo, Phương Thiên Nhai tựa như biến thành một người khác hoàn toàn. Hạ phẩm hồn sủng biến thành trung phẩm hồn sủng, nhị cấp tu luyện tư chất cũng biến thành lục cấp. Sát phạt quả đoán, trí tuệ hơn người. Mười lăm tuổi chỉ có thực lực Sĩ cấp tam tinh, đến mười tám tuổi đã là Huyền cấp tam tinh. Trước đây không ai biết hắn biết chú tạo thuật, thế mà đến năm hai mươi tuổi, khi đến học viện chúng ta, hắn đã là nhị cấp chú tạo sư. Sự thay đổi của hắn, có thể nói là lật trời phủ đất!"
Hoàng Phủ Vân Hải co rúm khóe miệng. "Ba năm, tấn thăng trọn một đại cảnh giới, thay đổi này quả nhiên không nhỏ!"
Hoàng Phủ viện trưởng lại nói: "Còn có Lâm Vũ Hạo, trước khi thành thân với Phương Thiên Nhai, chân tàn, dung mạo bị huỷ, trúng độc, hồn lực tư chất bị hạn chế, cả đời này chỉ có thể làm Sĩ cấp cửu tinh hồn sủng sư, hơn nữa hắn cũng không có thiên phú dược tề thuật. Nhưng sau khi thành thân, độc giải, chân lành, mặt không còn xấu, đến học viện chúng ta, dược tề tư chất của hắn lại là đỉnh cấp."
Hoàng Phủ Vân Hải nghe vậy, không khỏi ngẩn người. "Thay đổi lớn đến thế sao?"
Hoàng Phủ Vân Bằng gật đầu. "Nếu thật sự như vậy, vậy Phương Thiên Nhai mới là Khí Vận Chi Tử chân chính. Khí Vận Chi Tử đích thực phải là người có thể nghịch chuyển càn khôn, từ trong bùn lầy bò lên được. Lâm Vũ Hạo tuy xuất sắc, nhưng hắn giống thiên sinh thiên tài hơn, còn Phương Thiên Nhai lại là phế tài nhờ cố gắng sau này mà quật khởi. So sánh hai bên, khả năng Phương Thiên Nhai lớn hơn."
Hoàng Phủ viện trưởng gật đầu. "Ta cũng nghĩ vậy."
Hoàng Phủ Trạch nghe đến đây, ngây ra một lúc, hỏi: "Gia gia, vậy chúng ta phải làm sao? Tìm Thiên Nhai nhờ giúp đỡ, giúp Thiên Nguyệt Học Viện chúng ta trở nên càng thêm cường đại?"
Hoàng Phủ viện trưởng mỉm cười. "Tiểu hài tử ngốc, hiện tại còn chưa đến lúc, thời cơ chưa tới."
Hoàng Phủ Vân Hải suy nghĩ một chút, nói: "Kỳ thực nghĩ kỹ lại, Phương Thiên Nhai cùng Lâm Vũ Hạo này quả thật có chỗ cổ quái. Hai người họ hai mươi tuổi đến học viện chúng ta, lúc mới tới, Phương Thiên Nhai là Huyền cấp tam tinh, Lâm Vũ Hạo là Huyền cấp ngũ tinh. Ở trong viện ba năm, thực lực Phương Thiên Nhai tăng lên Huyền cấp ngũ tinh, Lâm Vũ Hạo tăng lên Huyền cấp thất tinh. Càng tuyệt hơn là, hai người cùng bế quan mười năm, xuất quan xong, Lâm Vũ Hạo trực tiếp tấn thăng tam cấp, thực lực Phương Thiên Nhai cũng lên tới Huyền cấp cửu tinh. Tốc độ tăng thực lực này quả thực không chậm!"
Hoàng Phủ Vân Bằng sâu sắc đồng ý. "Đúng vậy, Lâm Vũ Hạo mười năm từ Huyền cấp thất tinh lên Tướng cấp nhất tinh, tăng hai tiểu cảnh giới, một đại cảnh giới. Hắn tay không tắm tiên bảo, chỉ có hồn thạch cùng dược tề, nhiều nhất phụ trợ một ít tứ phúc. Thế mà thực lực tăng lên vẫn khiến người ta kinh hãi. Nếu là hồn sủng sư khác, trong tay không có linh bảo, bế quan mười năm có thể tăng hai tiểu cảnh giới đã coi như không tệ. Dù Lâm Vũ Hạo tư chất tu luyện đỉnh cấp, hồn sủng cực phẩm, không có tu luyện bình cảnh, mười năm từ Huyền cấp cửu tinh lên Tướng cấp nhất tinh đã là rất kinh người rồi."
Hoàng Phủ viện trưởng cười nói: "Ta nghi ngờ hai người họ chắc chắn đã lén chạy ra ngoài tìm cơ duyên. Bằng không, không có cơ duyên tốt, thực lực không thể tăng nhanh như vậy."
Hoàng Phủ Vân Hải ngẩn ra. "Phụ thân, ngài nói là, mười năm bế quan của Phương Thiên Nhai và Lâm Vũ Hạo, kỳ thực từng lén rời khỏi học viện?"
Hoàng Phủ viện trưởng nói: "Đây là lời giải thích hợp lý duy nhất, đúng không?"
"Điều này..."
Hoàng Phủ viện trưởng nhìn về phía Hoàng Phủ Trạch, hỏi: "Trạch nhi, trước đây ta nhắn hỏi ngươi, Phương Thiên Nhai cùng Lâm Vũ Hạo đang làm gì, ngươi nói với ta, Phương Thiên Nhai thường thích ở khoáng khu nhặt lam thạch người khác bỏ đi, muốn luyện chế lam thạch pháp khí, còn Lâm Vũ Hạo thì nghiên cứu tam cấp tàn phương gì đó, thường hay đào cỏ dại, có đúng không?"
Hoàng Phủ Trạch gật đầu. "Dạ, sao vậy gia gia?"
Hoàng Phủ viện trưởng nghiêm mặt nói: "Nhớ kỹ, chuyện này tuyệt đối không được nói với bất kỳ ai. Hai ngươi cũng vậy, không được ra ngoài nói lung tinh."
Hoàng Phủ Vân Hải nghi hoặc vô cùng. "Phụ thân, chuyện này có gì to tát đâu?"
Hoàng Phủ viện trưởng trừng hắn một cái, nói: "Vấn đề lớn lắm. Các ngươi có biết không, trong tháng Phương Thiên Nhai và Lâm Vũ Hạo bế quan, Lăng Vân Thành Lăng gia có Lăng Thiên Hổ, Lăng Thiên Báo, Lăng Hiên, Lăng Tuyết, Lăng Băng cùng mười tên nhị cấp hồn sủng sư hộ vệ, tổng cộng mười lăm người đều bị tà thuật sư g**t ch*t."
Hoàng Phủ Vân Hải ngẩn người. "Tà thuật sư, chẳng lẽ là dư nghiệt Thánh Thiên Tông?"
Hoàng Phủ viện trưởng lắc đầu. "Ta cũng không biết có phải dư nghiệt Thánh Thiên Tông hay không. Ta chỉ biết Lăng gia tìm Hồi Tố Thú, nhưng không hồi tố ra được dung mạo hung thủ. Sau lại tìm Thiên Cơ Kính, trong kính hiện ra hai tên tà thuật sư độ kiếp, hai người đều đã tu đến tam cấp, cửu văn kim đan, đều là đỉnh cấp linh thuật tư chất."
"Kim đan? Đã tu tới tam cấp rồi ư?"
Hoàng Phủ Trạch đầy mặt khó hiểu nói: "Gia gia, tà thuật sư này thì liên quan gì đến việc Thiên Nhai nhặt đá chứ?"
Hoàng Phủ viện trưởng thở dài một tiếng. "Tiểu hài tử ngốc, đối với tà thuật sư tu linh thuật mà nói, lam thạch giá trị tương đương hồn thạch, hơn nữa trong mắt tà thuật sư, lam thạch cũng không gọi là lam thạch, mà gọi là linh thạch."
"Linh thạch? Cái này..."
Hoàng Phủ Vân Bằng nhìn phụ thân mình, nói: "Phụ thân, ngài nghi ngờ Phương Thiên Nhai và Lâm Vũ Hạo là tu sĩ? Ngài cho rằng hai người kim đan độ kiếp kia chính là bọn họ?"
Hoàng Phủ viện trưởng nói: "Quả thật ta có nghi ngờ này. Bởi nơi hai tà thuật sư độ kiếp kia, cách Phù Phong Đảo rất gần, đều là hai hoang đảo không người. Mà mười lăm người Lăng gia lại chết ở hoang đảo số bảy mươi hai."
Hoàng Phủ Trạch lập tức lắc đầu. "Không, không thể nào, Thiên Nhai cùng Vũ Hạo tuyệt đối không thể là tà thuật sư, hai người họ rất thiện lương. Thiên Nhai thậm chí ngay cả thợ mỏ cũng chủ động cứu giúp, hắn sao có thể là tà thuật sư được?"
Hoàng Phủ viện trưởng khẽ thở dài. "Kỳ thực tà thuật sư còn có một cái tên khác gọi là tu sĩ. Cũng không phải tất cả tu sĩ đều là người xấu. Giống như hồn sủng sư chúng ta, có tốt có xấu, không thể quy chụp."
Hoàng Phủ Vân Hải nói: "Chỉ vì nơi độ kiếp của hai tà thuật sư gần Phù Phong Đảo, chỉ vì Phương Thiên Nhai nhặt đá, chỉ vì hai người họ vừa khéo bế quan, liền nói người ta là tà thuật sư. Phụ thân, như vậy có phải hơi gượng ép không? Chẳng lẽ những chuyện này không thể là trùng hợp sao?"
Hoàng Phủ viện trưởng nói: "Những chuyện này quả thật có thể là trùng hợp. Ta cảm thấy bọn họ là tà thuật sư, cũng không phải vì mấy chuyện này, mà là vì vượt cấp khiêu chiến. Lão nhị, ngươi là tam cấp hồn sủng sư, Tướng cấp cửu tinh thực lực, ngươi tự nghĩ xem, ngươi có bản lĩnh giết ta không?"
Hoàng Phủ Vân Hải nghe vậy, ngẩn người. "Làm sao có thể? Đừng nói đánh với ngài, ngay cả đại ca ta cũng đánh không lại!"
"Đúng vậy, hồn sủng sư bình thường căn bản không thể vượt cấp khiêu chiến. Trừ phi là linh thuật cùng hồn lực song tu hồn sủng sư."
Hoàng Phủ Vân Hải nghe đến đây, trầm mặc. Cho nên phụ thân cho rằng Phương Thiên Nhai và Lâm Vũ Hạo là tà thuật sư, là vì bọn họ có thể vượt cấp khiêu chiến?
Hoàng Phủ Vân Bằng nói: "Phụ thân nói rất có lý. Đừng nói vượt cấp khiêu chiến, cho dù Hồn Vương nhất tinh giết Hồn Vương tam tinh hồn sủng sư cũng là không thể. Cho nên phía sau việc vượt cấp khiêu chiến này, tất nhiên có bí mật."
Hoàng Phủ Trạch nhìn gia gia mình, lo lắng hỏi: "Gia gia, nếu bọn họ là tà thuật sư, ngài sẽ giết bọn họ có phải không?"
Hoàng Phủ viện trưởng nhìn sắc mặt khó coi của tôn tử, không đáp mà hỏi lại: "Vậy Trạch nhi hy vọng gia gia giết bọn họ sao?"
Hoàng Phủ Trạch lập tức lắc đầu. "Không hy vọng! Bọn họ là bằng hữu của cháu. Gia gia, ngài đừng giết bọn họ được không?"
"Hảo, gia gia đáp ứng ngươi, gia gia sẽ không giết bọn họ. Ngươi phải cùng bọn họ thật lòng chung đụng. Bọn họ rất có thể là quý nhân của học viện chúng ta, ngày sau sẽ giúp được Hoàng Phủ gia chúng ta. Cho nên ngươi phải chân tâm đối đãi bọn họ, thật lòng xem bọn họ là bằng hữu của ngươi."
Hoàng Phủ Trạch gật đầu. "Dạ, cháu sẽ làm được, gia gia."