Bàn Bàn nhìn chủ nhân của mình, nói: "Chủ nhân, đừng quan tâm Thánh Thiên Tông gì nữa, ngài mau nói xem hai khối đá này, chúng ta dùng thế nào đây?"
Sâm Bảo cũng lên tiếng: "Chủ nhân phu, ta chỉ biết tìm bảo bối, ta cũng không rõ hai khối đá này dùng ra sao."
Phương Thiên Nhai nhìn hai con hồn sủng đang sốt ruột, cười cười cất lệnh bài đi, cầm hai khối đá lên xem xét. Hắn nói: "Khối đá màu tím này là Hồn Tuyền Thạch, khối màu lam là Linh Tuyền Thạch. Loại đá này ấy à? Phải ngâm trong nước nuôi dưỡng, nuôi một tháng, một tháng sau chúng ta có thể ngâm mình trong nước suối đã nuôi ra, hấp thu lực lượng bên trong. Cho đến khi hai khối đá từ từ bị nước hòa tan biến mất."
Bàn Bàn gật đầu. "Ồ, hiểu rồi, chính là tắm đấy."
Sâm Bảo nói: "Chủ nhân phu, vậy chúng ta mau nuôi đá đi!"
"Hảo!" Phương Thiên Nhai nói xong liền đi tới góc phòng, đặt hai khối đá vào hai cái thùng tắm khác nhau, sau đó lấy ra một tiểu hồ lô pháp khí, rót nước vào hai thùng, mỗi thùng đều rót hơn nửa thùng nước.
Lâm Vũ Hạo chăm chú nhìn sự thay đổi của đá và nước trong thùng, hắn phát hiện đá chẳng thay đổi gì, nhưng nước trong thùng dần dần đổi màu, hóa thành tím và lam.
Phương Thiên Nhai nói: "Nước này phải nuôi trước đã, nuôi một tháng, một tháng sau mới có thể dùng."
Lâm Vũ Hạo nói: "Đã vậy thì thu hai thùng nước này vào không gian tùy thân của ngươi đi! Để ngoài này không an toàn."
Phương Thiên Nhai rất đồng tình. "Cũng phải." Nói rồi, hắn thu hai cái thùng tắm lại.
Bàn Bàn lập tức lộ vẻ thất vọng. "Ai, ta còn tưởng tối nay đã được ngâm rồi chứ?"
Phương Thiên Nhai cười cười xoa đầu Bàn Bàn. "Đừng sốt ruột, lòng nóng sẽ chẳng ăn được đậu hũ nóng đâu."
"Ồ!" Bàn Bàn buồn bực gật đầu.
Phương Thiên Nhai trở lại bên bàn ngồi xuống, cầm lấy vật phẩm cuối cùng trong hộp — tấm da dê làm bản đồ. Phương Thiên Nhai mở bản đồ ra trải trên bàn xem xét, không khỏi nhướng mày. "Bản đồ này trông giống như một tấm tàng bảo đồ đấy?"
"Cái gì, tàng bảo đồ à." Bàn Bàn lập tức nhào tới.
Lâm Vũ Hạo cũng ghé lại gần. Hắn nói: "Vẽ cũng quá sơ sài rồi? Chẳng biết là núi nào nữa?"
Phương Thiên Nhai cũng đồng tình. Hắn nói: "Người vẽ bản đồ này ấy à, tay nghề không ra gì, quả thật nhìn không ra là nơi nào."
Sâm Bảo nói: "Vậy phải làm sao? Nhìn không ra thì chúng ta không tìm được bảo tàng rồi."
Phương Thiên Nhai nói: "Trong mười năm, ta cũng không có cách nào, chỉ có thể đợi mười năm sau, chúng ta trở về học viện, ta đến tàng thư các tra thêm sách địa lý, xác định vị trí này đã."
Bàn Bàn nói: "Chủ nhân, ngài không phải quá mục bất vọng sao? Những sách đó ngài đều xem qua rồi mà!"
Phương Thiên Nhai thở dài một tiếng. "Đúng là đã xem qua! Nhưng bức vẽ này quá tùy tiện. Những sách địa lý ta từng xem, sơ bộ sàng chọn một chút, đại khái có mười hai nơi đều giống bản đồ này. Chúng ta tổng không thể mười hai nơi đều đi chứ?"
Bàn Bàn nói: "Chúng ta có Sâm Bảo mà! Mười hai nơi đều đi cũng chẳng sao?"
Phương Thiên Nhai lắc đầu. "Không được. Thứ nhất, hiện tại chúng ta đang tránh nạn, không thể rời khỏi Phù Phong đảo. Thứ hai, hiện tại chúng ta đã có cơ duyên trong tay, mười năm tới không cần tìm cơ duyên khác. Chúng ta chỉ cần an phận tu luyện thật tốt là được. Còn có thứ ba, nếu là trọng bảo, người khác muốn lấy được cũng không dễ dàng như vậy."
Bàn Bàn nghe chủ nhân nói thế, khẽ gật đầu. "Cũng đúng."
Lâm Vũ Hạo cũng biểu thị tán đồng. Hắn nói: "Thiên Nhai nói đúng, hiện tại chúng ta tạm thời không thể rời Phù Phong đảo. Thứ nhất, chúng ta phải ở đây tránh nạn, còn phải bảo vệ nhị thiếu. Thứ hai, khu mỏ Phù Phong đảo có rất nhiều linh thạch, ta và Thiên Nhai phải ở đây thu thập linh thạch. Thứ ba, trong tay chúng ta đã có cơ duyên, cũng không vội tìm cơ duyên khác."
Phương Thiên Nhai nói: "Được rồi, mọi người đều mệt cả ngày rồi, chúng ta nghỉ ngơi sớm đi!" Nói xong, Phương Thiên Nhai cất bản đồ và hộp đen trên bàn.
Lâm Vũ Hạo dẫn hai con hồn sủng ngồi lên giường, lấy hồn thạch ra, phân cho Bàn Bàn và Sâm Bảo. Phương Thiên Nhai cũng đi tới, ngồi xuống giường, Lâm Vũ Hạo đưa một nửa hồn thạch trong tay cho Phương Thiên Nhai.
Phương Thiên Nhai mỉm cười nhận lấy, cả nhà bốn miệng liền ngồi cùng nhau bắt đầu tu luyện.
......
Một tháng sau,
Phương Thiên Nhai và Lâm Vũ Hạo phu phu cùng Hoàng Phủ Trạch đi tuần tra trên mỏ, Hoàng Phủ Trạch đi phía trước, Phương Thiên Nhai và Lâm Vũ Hạo theo sau, thấy linh thạch thì phu phu nhặt về. Nếu Phương Thiên Nhai thấy linh thảo cũng sẽ đào lên.
Hoàng Phủ Trạch đi phía trước, khóe miệng không khỏi giật giật. Đến khu mỏ đã một tháng, Hoàng Phủ Trạch theo phương pháp Phương Thiên Nhai dạy, quản lý khu mỏ rất tốt. Mỗi buổi sáng, Hoàng Phủ Trạch đều dẫn Phương Thiên Nhai và Lâm Vũ Hạo hai người đi tuần tra khu mỏ, sau đó hắn phát hiện phu phu này có một tật xấu, thích nhặt đá xanh, đào "cỏ dại".
Ban đầu, Hoàng Phủ Trạch rất tò mò, liền hỏi Phương Thiên Nhai vì sao phải nhặt đá xanh, Phương Thiên Nhai trả lời là muốn thử chú tạo pháp khí. Hoàng Phủ Trạch hỏi Lâm Vũ Hạo vì sao đào những thứ cỏ dại kia, Lâm Vũ Hạo nói muốn thử khôi phục dược phương. Nghe đáp án của hai người, Hoàng Phủ Trạch cũng dở khóc dở cười. Bất quá, đá xanh là phế thạch, cỏ dại cũng chẳng có tác dụng gì, hai người thích nhặt phế thạch, đào cỏ dại, hắn cũng không ngăn cản.
Đêm khuya, Phương Thiên Nhai phong ấn không gian, lấy ra hai thùng tắm.
Lâm Vũ Hạo đi tới kiểm tra một phen, phát hiện nước trong thùng đã hóa thành lam đậm và tím đậm. Nước màu lam linh khí vô cùng nồng đậm, nước màu tím khiến người ta cảm thấy thức hải thanh minh.
Bàn Bàn lập tức bay tới. "Chủ nhân, có thể ngâm chưa?"
Sâm Bảo cũng bay tới. "Chủ nhân phu, đã có thể ngâm chưa?"
Phương Thiên Nhai gật đầu. Hắn nói: "Có thể ngâm rồi. Ngươi và Bàn Bàn ngâm ở đây. Ta và Vũ Hạo vào không gian ngâm. Ta lại bố trí cho các ngươi một tầng minh văn phòng hộ trận."
"Hảo, đa tạ chủ nhân."
"Đa tạ chủ nhân phu." Nói xong, Bàn Bàn và Sâm Bảo lập tức bay vào nước tím.
Phương Thiên Nhai ở trong phòng ngủ bố trí một tầng minh văn phòng hộ trận, sau đó dẫn Lâm Vũ Hạo cùng thùng tắm chứa nước lam tuyền, cùng nhau tiến vào không gian tùy thân.
Lâm Vũ Hạo nhìn Phương Thiên Nhai, mặt hơi đỏ. Lặng lẽ c** q**n áo.
Phương Thiên Nhai cũng c** q**n áo, ôm Lâm Vũ Hạo cùng nhau bước vào thùng tắm.
Lâm Vũ Hạo không nhịn được nhướng mày. "Hảo nồng đậm linh lực!"
Phương Thiên Nhai hôn nhẹ lên vành tai Lâm Vũ Hạo. "Chúng ta vừa song tu vừa ngâm linh tuyền này càng tốt hơn."
Lâm Vũ Hạo nghe vậy, ngẩn ra. "Linh tuyền?"
Phương Thiên Nhai gật đầu. "Ừ, Linh Tuyền Thạch chính là dùng để ôn dưỡng linh tuyền. Nếu chúng ta có một cái ao tắm thì có thể dưỡng ra cả một ao linh tuyền thủy."
Lâm Vũ Hạo bừng tỉnh hiểu ra. "Thì ra tác dụng của khối đá này là để dưỡng ao tuyền."
"Được rồi, đừng nói lệch đề tài." Nói xong, Phương Thiên Nhai nâng cằm Lâm Vũ Hạo lên, trực tiếp hôn tới.
Lâm Vũ Hạo cong khóe môi cười, tiếp nhận nụ hôn của ái nhân. Chủ động vòng tay qua cổ Phương Thiên Nhai.
......
Thiên Nguyệt Học Viện, Nghênh Khách Phong — phòng ba tỷ muội Lăng gia.
Lăng Phi Phi vẻ mặt nghi hoặc nói: "Hôm qua cuộc thi dược tề sư, Lâm Vũ Hạo không tham gia. Ngày kia cuộc thi chú tạo sư, Phương Thiên Nhai cũng không tham gia, không biết hồ lô của Thiên Nguyệt Học Viện này đang bán thuốc gì?"
Lăng Sở Sở nói: "Ta ngầm nghe ngóng một chút, nghe nói Phương Thiên Nhai và Lâm Vũ Hạo bế quan rồi, đã bế quan một tháng."
Lăng Nguyệt Nguyệt nghe vậy, không nhịn được đảo mắt. "Bế quan? Không thể nào."
Lăng Sở Sở rất đồng tình. "Ta cũng cảm thấy bọn họ bế quan không đúng lúc."
Lăng Nguyệt Nguyệt suy nghĩ một chút. Nàng nói: "Ta cảm thấy bọn họ bế quan, thứ nhất, có thể là để tránh chúng ta. Thứ hai, cũng có thể là ý của Hoàng Phủ viện trưởng, lo lắng thiên tài của học viện mình bị đào góc tường."
Lăng Phi Phi rất đồng tình. "Ừ, có lý. Lần này, Thiên Phượng Học Viện và Thiên Long Học Viện đều phái phân viện trưởng tới. Phân viện trưởng Thiên Phượng Học Viện chính là viện trưởng dược tề sư học viện của bọn họ, là tứ cấp dược tề sư. Đến Thiên Nguyệt Học Viện liền khắp nơi dò hỏi chuyện Lâm Vũ Hạo, rõ ràng là nhắm vào Lâm Vũ Hạo mà đến. Còn phân viện trưởng Thiên Long Học Viện là viện trưởng chú tạo sư học viện, là tứ cấp chú tạo sư, sau khi đến cũng rất hứng thú với Phương Thiên Nhai. Rõ ràng là nhắm vào Phương Thiên Nhai."
Lăng Sở Sở không nhịn được đảo mắt. "Thiên Phượng Học Viện cực kỳ coi trọng bồi dưỡng dược tề sư, truyền thừa dược tề sư bên đó rất hoàn chỉnh. Thiên Long Học Viện thì chuyên tâm bồi dưỡng chú tạo sư ưu tú nhất, truyền thừa chú tạo sư bên đó cũng rất hoàn chỉnh. Còn nữa, ta nghe đạo sư của ta nói, lần đại hội giao lưu thập đại học viện này chính là hai học viện này khởi xướng. Xưa nay học viện nào khởi xướng tổ chức giao lưu đại hội thì học viện đó phải làm chủ nhà, nhưng lần này hai học viện tụ tập các học viện khác tổ chức giao lưu đại hội, lại cố tình đến Thiên Nguyệt Học Viện tổ chức. Rõ ràng là ý đồ không ở rượu ah!"
Lăng Phi Phi gật đầu. "Cho nên, Hoàng Phủ viện trưởng biết bọn họ đến đào tường, liền giấu Phương Thiên Nhai và Lâm Vũ Hạo đi?"
Lăng Nguyệt Nguyệt suy nghĩ một chút. "Nếu là Hoàng Phủ viện trưởng giấu người, như vậy hai người này đa phần đã không còn ở Thiên Nguyệt Học Viện. Hai vị phân viện trưởng kia đều là tứ cấp hồn sủng sư, Hoàng Phủ viện trưởng không dám để người ở lại học viện."
Lăng Sở Sở không nhịn được đảo mắt. "Hoàng Phủ viện trưởng thật gian xảo!"
Lăng Nguyệt Nguyệt nói: "Đó là đương nhiên, Hồn Vương mà, đều là lão đầu tử sống mấy trăm tuổi, sao có thể không gian xảo?"
Lăng Phi Phi nhíu chặt mày. "Nếu bị Hoàng Phủ viện trưởng giấu đi, chúng ta muốn tìm được Phương Thiên Nhai và Lâm Vũ Hạo, e là khó rồi."
Lăng Nguyệt Nguyệt rất đồng tình. "Ai nói không phải chứ?"
Lăng Sở Sở nhìn tỷ tỷ mình, hỏi: "Hôm qua mấy vị đạo sư tìm Triệu Khánh hỏi chuyện, tứ tỷ, sẽ không có việc gì chứ?"
Lăng Phi Phi vẻ mặt chắc chắn nói: "Yên tâm đi, Triệu Khánh không dám nói lung tung. Đó là bốn mạng người, hắn tự nhiên cũng rõ, nếu hắn nói thật, tất nhiên khó thoát tội. Huống chi, hắn cũng không dám đắc tội Lăng gia chúng ta."
Lăng Sở Sở nghe vậy mới yên tâm. "Vậy thì tốt."
Lăng Nguyệt Nguyệt nheo mắt lại. Nàng nói: "Không vội, chờ thêm chút nữa, tìm cơ hội trừ điệu (thu dọn) Triệu Khánh là không sao."
Lăng Phi Phi và Lăng Sở Sở nghe muội muội nói vậy, khẽ gật đầu, đều biểu thị tán đồng.
[Chi3Yamaha] 3 con mẽ ghét là giết người mà chê người ta độc ác =))