Vô Địch Chuế Tế - Sướng Ái

Chương 15

Vài ngày sau, Phương Thiên Nhai lại một lần nữa rời khỏi thành chủ phủ. Hắn đi đến một con hẻm cụt không người, tìm góc khuất đổi một thân y phục thường dân, đeo lên mặt tấm mặt nạ làm từ xương thú, sau đó trực tiếp đi thẳng đến khu chợ giao dịch.

Phương Thiên Nhai chọn một vị trí không bắt mắt, lấy ra tấm áo rách trải xuống đất, rồi đem mười thanh thú cốt chuỷ thủ (dao găm) cùng mười thanh đoản đao mấy ngày nay hắn chú tạo ra bày hết lên trên. Bày biện hàng hóa xong xuôi, hắn lấy ra một cái bồ đoàn, ngồi sau quầy hàng, chờ khách đến cửa.

Vị trí quầy của Phương Thiên Nhai tuy chẳng ra gì, nhưng trên quầy lại toàn là pháp khí, rất nhanh đã thu hút không ít khách nhân vây quanh.

Có một gã hồn sủng sư mập mạp cầm lên một thanh chuỷ thủ, hỏi: "Lão bản, cái này là pháp khí sao?"

Phương Thiên Nhai đáp:: "Đây là pháp khí ta dùng bạch thạch luyện chế. chuỷ thủ năm trăm kim tệ một thanh, đoản đao tám trăm kim tệ một thanh. Buôn bán nhỏ không mặc cả."

Gã mập nghe vậy không khỏi ngẩn người. "Rẻ thế sao? Ngươi không phải hàng giả chứ?" Theo hắn biết, chuỷ thủ rẻ nhất làm từ hắc thiết thạch cũng phải một vạn kim tệ, ở đây chỉ có năm trăm, chênh lệch cũng quá lớn đi?

Bên cạnh, một gã gầy cũng cầm lên một thanh chuỷ thủ, hỏi: "Rẻ thế này, dùng có bền không?"

Phương Thiên Nhai cầm lấy một thanh đoản đao trên quầy, hướng về khối đá bên cạnh chém một nhát, trực tiếp bổ đôi tảng đá. Mọi người chứng kiến đều kinh ngạc.

"Thế này mà lợi hại đến vậy?"

"Thật sự cứng như thế sao?"

"Lão bản, ta thử một chút được không?"

Phương Thiên Nhai nhìn gã hồn sủng sư mặt tròn vừa lên tiếng, nói: "Ngươi thử đi! Bên kia còn một tảng đá nữa, đao hỏng thì tính ta bồi thường."

"Hảo, hảo!" Gã mặt tròn lập tức cầm một thanh đoản đao, hướng tảng đá còn lại chém xuống.

"Két!" Tảng đá lập tức vỡ làm đôi.

Gã mặt tròn tiến lên kiểm tra tảng đá, lại kiểm tra thanh đoản đao trong tay, hài lòng gật đầu liên tục. "Hảo, thanh đoản đao này ta mua."

Có gã mặt tròn mở hàng, mấy người khác đang đứng xem náo nhiệt cũng lần lượt móc hầu bao, mỗi người đều mua một món pháp khí.

Chỉ trong một canh giờ, mười thanh chuỷ thủ cùng mười thanh đoản đao trên quầy Phương Thiên Nhai đã bán sạch. Hắn kiếm được một vạn ba ngàn kim tệ.

Hàng hết, Phương Thiên Nhai dọn quầy, nộp cho người quản lý chợ một kim tệ tiền thuê sạp, rồi rời khỏi chợ.

Thấy Phương Thiên Nhai đi rồi, có hai gã hồn sủng sư lén lút bám theo.

Phương Thiên Nhai sớm đã phát hiện có người theo dõi, song hắn không vội, quen đường quen lối đi thẳng đến Đông Nhai, vào một nhà trọ quen thuộc, gọi một gian phòng nghỉ ngơi.

Vào phòng, hắn lập tức thay y phục, tháo mặt nạ xuống, sau đó trực tiếp từ cửa sau khách sạn rời đi. Sở dĩ chọn nhà trọ này là vì nguyên chủ từng làm tiểu nhị ở đây, cho nên hắn biết rõ nơi này có cửa sau.

Rời khỏi khách sạn, Phương Thiên Nhai đến tiệm thịt mua một trăm cân thú cốt, lại mua thêm ít thịt yêu thú. Sau đó đến thương hành mua năm mươi viên hồn thạch, nghĩ một lát, lại mua thêm vài viên yêu hạch, rồi ghé tiệm thuốc mua dược liệu giải độc.

Một chuyến mua sắm xong, kim tệ chỉ còn lại ba ngàn, Phương Thiên Nhai không khỏi cảm thán trong lòng: Kim tệ này thật đúng là không chịu nổi tiêu!

Hôm nay Phương Thiên Nhai về hơi muộn, đã qua giờ Ngọ. Thế nhưng khi bước vào phòng, hắn vẫn thấy Lâm Vũ Hạo ngồi bên bàn chờ mình. Nhìn thấy tức phụ đang đợi hắn, trong lòng hắn ấm áp vô cùng. Hắn hơi áy náy nói: "Ta về muộn."

Lâm Vũ Hạo không để tâm đáp: "Không sao, hôm nay ta cũng vừa đi dược viên về." Nói rồi, Lâm Vũ Hạo từ túi trữ vật lấy ra cơm canh, bày biện lên bàn.

Phương Thiên Nhai ngồi xuống bên cạnh Lâm Vũ Hạo, nói: "Mau ăn đi, đừng để đói."

"Ừm!" Lâm Vũ Hạo khẽ gật đầu, cầm đũa lên, cùng Phương Thiên Nhai dùng bữa trưa.

Phương Thiên Nhai nghĩ một chút, chủ động gắp một cái đùi gà bỏ vào bát Lâm Vũ Hạo, sau đó mới cúi đầu ăn cơm.

Lâm Vũ Hạo nhìn cái đùi gà trong bát, lại nhìn người bên cạnh đang im lặng ăn cơm, khóe miệng không tự chủ cong lên.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn