Một nữ hồn sủng sư dung mạo ngọt ngào nhìn trúng trên sạp hàng của Phương Thiên Nhai một con bướm nhỏ màu hồng phấn. Nàng cầm lấy con bướm cẩn thận xem xét, sau đó hỏi: "Phương đạo hữu, con bướm nhỏ này của ngươi bán bao nhiêu?"
Phương Thiên Nhai đáp: "Mười vạn hồn thạch một con. Đó là cơ giới thú cỡ nhỏ, có thể dùng để dò đường, giám sát địch nhân, đánh lén. Tuy thân hình không lớn, nhưng cũng sở hữu công kích lực tương đương nhị cấp yêu thú. Chỉ là công kích lực không bằng cơ giới thú cỡ lớn mà thôi."
Nữ hồn sủng sư ngọt ngào nghe vậy khẽ gật đầu. "Thì ra là cơ giới thú? Làm thật tinh xảo! Giống y như bướm thật vậy."
Phương Thiên Nhai tiếp tục nói: "Con cơ giới thú cỡ nhỏ của ta là loại tiết năng. Ngươi có thể đặt vào bụng nó ba khối hồn thạch, dùng hồn thạch thúc dục, như vậy sẽ tiết kiệm được rất nhiều hồn lực."
Nữ hồn sủng sư liên tục gật đầu. "Ồ, còn là loại tiết năng nữa!"
Bên cạnh, một nữ hồn sủng sư dung mạo khắc bạc (cay nghiệt, khó gần) nói: "Chỉ một con bướm bằng nắm tay mà đã mười vạn, ngươi bán đắt quá rồi đấy?"
Phương Thiên Nhai nói: "Một kiện nhị cấp đỉnh cấp pháp khí còn chín vạn hồn thạch cơ mà? Chẳng lẽ một con cơ giới thú của ta còn không bằng một kiện pháp khí? Nhị cấp cơ giới thú mười vạn hồn thạch, đã là cơ giới thú rẻ nhất rồi."
Nữ nhân kia nghe vậy nhíu mày, nhưng cũng không nói gì thêm.
Nữ hồn sủng sư ngọt ngào cảm thấy Phương Thiên Nhai nói có lý, trực tiếp chọn ba con bướm, sảng khoái trả hồn thạch.
Một nam hồn sủng sư thân hình cao lớn cầm lấy hai đoạn xương thú dài bằng ngón tay, hỏi: "Phương đạo hữu, đây chính là nhị cấp trị thương thú cốt phải không?"
Phương Thiên Nhai gật đầu. "Đúng vậy, trị thương thú cốt, năm ngàn hồn thạch một khối."
Người kia gật đầu, rót vào thú cốt chút hồn lực, năm đạo tứ phúc trên thú cốt lập tức hiện ra. Hắn chăm chú nhìn một hồi, liên tục gật đầu, trực tiếp mua bốn khối thú cốt.
Một nam hồn sủng sư lùn mập mạp cũng mua hai khối trị thương thú cốt.
Một nữ hồn sủng sư dung mạo rất nho nhã nhìn về phía Phương Thiên Nhai, nói: "Phương đạo hữu, ta muốn tiếp nhận tứ phúc."
Phương Thiên Nhai nghe vậy nhướn mày. "Ngươi muốn mua loại tứ phúc nào?"
Nữ nhân đáp: "Ta muốn mua mười cái công kích tứ phúc. Trên đó viết mua mười cái tứ phúc được giảm còn tám phần, có đúng không?"
Phương Thiên Nhai nhìn tấm bảng trên sạp hàng của mình, khẽ gật đầu. "Đúng vậy, một lần mua mười cái tứ phúc được giảm còn tám phần. Ngươi thuộc hệ nào?"
Nữ nhân đáp: "Ta là hỏa thuộc tính."
Phương Thiên Nhai từ trong túi trữ vật lấy ra một tấm gỗ lớn bằng bồ đoàn, đưa cho nữ nhân. "Trên này có từng hệ tương ứng, có thể khắc ấn tứ phúc gì, còn có chú giải của từng tứ phúc, ngươi xem trước đi."
"Hảo!" Nữ nhân nhận lấy tấm gỗ, phát hiện chữ trên đó rất nhỏ, hai mặt đều có chữ. Kim, mộc, thủy, hỏa, thổ, phong, lôi, băng tám hệ đều viết rõ ràng, mỗi hệ có thể khắc ấn tứ phúc gì, mỗi tứ phúc công kích ra sao, tiêu hao bao nhiêu hồn lực đều ghi chi tiết.
Thấy nữ nhân đang xem tấm gỗ, bốn người còn lại cũng ghé lại cùng xem.
Nữ khắc bạc nhìn Phương Thiên Nhai, nói: "Ta muốn khắc ấn lôi điện tứ phúc."
Phương Thiên Nhai nhìn nàng một cái, hỏi: "Ngươi là lôi thuộc tính?"
Nữ khắc bạc nghe vậy có chút chột dạ. "Ngươi quản ta thuộc hệ gì?"
Phương Thiên Nhai nói: "Mỗi cái tứ phúc năm ngàn hồn thạch, ta khắc ấn cái nào cũng kiếm được năm ngàn. Với ta mà nói, khắc ấn cho ngươi cái nào cũng chẳng sao. Nhưng ngươi phải nhớ, chỗ ta không thoái hàng. Đặc biệt là tứ phúc, một khi khắc ấn thì không thể thoái. Nếu ngươi không phải lôi thuộc tính mà lại khắc lôi thuộc tính tứ phúc, mọi hậu quả ngươi tự chịu, ta không phụ trách."
Nữ hồn sủng sư ngọt ngào trước đó mua bướm nhỏ nghi hoặc hỏi: "Nếu không phải lôi thuộc tính mà khắc lôi thuộc tính tứ phúc, sẽ thế nào?"
Phương Thiên Nhai đáp: "Nhẹ thì khi sử dụng công kích không phát huy được trăm phần trăm uy lực. Nặng thì tổn thương kinh mạch bản thân, đặc biệt là hồn sủng sư mộc thuộc tính vốn tương đối yếu ớt. Một khi khắc hỏa thuộc tính cùng lôi thuộc tính tứ phúc, rất dễ hủy kinh mạch, biến thành phế nhân."
Nữ ngọt ngào nghe vậy không khỏi trợn tròn mắt. "Nghiêm trọng như vậy!"
Phương Thiên Nhai gật đầu. "Đương nhiên, tứ phúc của ta uy lực rất mạnh, không phải tùy tiện khắc bừa được."
Nữ hồn sủng sư đang xem bảng gỗ nhìn nữ khắc bạc, nói: "Vương học muội, muội đừng có làm bậy, muội là mộc thuộc tính, sao có thể tiếp nhận lôi thuộc tính tứ phúc?"
Nữ khắc bạc nghe vậy uể oải gật đầu. "Ồ, ta biết rồi."
Nữ ngọt ngào nói: "Giang học tỷ, tỷ thật sự muốn tứ phúc sao? Ta nghe nói tứ phúc rất đau, tỷ một lần khắc mười cái, chẳng phải càng đau hơn?"
Giang Vân cười nói: "Không sao, ta đã chuẩn bị dược tề che chắn cảm giác, uống vào sẽ không cảm thấy đau."
Nữ ngọt ngào bừng tỉnh hiểu ra. "Thì ra là thế!"
Giang Vân xem xong tấm gỗ rồi chỉ cho Phương Thiên Nhai mười cái hỏa thuộc tính công kích minh văn. "Phương đạo hữu, ta muốn mười cái tứ phúc này."
Phương Thiên Nhai khẽ gật đầu. "Hảo, theo quy củ của ta, vị đạo hữu này phải nộp hồn thạch trước, sau đó mới tứ phúc."
"Được." Nói rồi Giang Vân lấy hồn thạch giao cho Phương Thiên Nhai, lại lấy ra một lọ dược tề uống cạn.
Phương Thiên Nhai thu hồn thạch, để Giang Vân ra phía sau sạp hàng, ngồi xuống da thú, lộ ra cánh tay.
Giang Vân xắn tay áo, lộ ra cánh tay trái, Phương Thiên Nhai ôm bàn bàn trên cánh tay trái của đối phương khắc ấn mười cái tứ phúc.
Giang Vân vì đã uống dược tề nên không cảm thấy đau đớn gì, khắc ấn xong hỏi Phương Thiên Nhai: "Phương đạo hữu, không biết một ngày ngài có thể khắc ấn bao nhiêu tứ phúc?"
Phương Thiên Nhai nói: "Với hồn lực của ta, một ngày nhiều nhất khắc ấn được hai mươi cái tứ phúc. Cơ bản ta khắc đủ hai mươi cái một ngày là không tiếp nhận nữa."
Giang Vân nghe vậy lại lấy ra một túi hồn thạch đưa cho Phương Thiên Nhai. "Vậy thì làm phiền Phương đạo hữu khắc thêm cho ta mười cái nữa! Ta muốn hai cái phòng độc tứ phúc, hai cái giải độc tứ phúc, hai cái phòng hộ tứ phúc, hai cái trị thương tứ phúc, hai cái phòng hộ tứ phúc, khắc ở cánh tay phải." (nguyên văn 兩個解毒賜福 xuất hiện 2 lần nên không rõ chỗ này tác giả dụng ý gì)
Phương Thiên Nhai nhìn đối phương một cái, hỏi: "Đạo hữu xưng hô thế nào?"
Giang Vân nói: "Ta tên Giang Vân, là học viên Võ viện Thiên Huy học viện."
Phương Thiên Nhai khẽ gật đầu. "Giang đạo hữu quả nhiên là nữ trung hào kiệt! Bất quá, ngươi một lần khắc hai mươi cái tứ phúc, dược hiệu qua đi, ngươi sẽ đau cả người đấy."
Giang Vân nói: "Không sao, lát nữa ta về nghỉ ngơi là được."
"Được rồi!" Phương Thiên Nhai gật đầu, lại khắc thêm cho đối phương mười cái tứ phúc.
Khắc ấn xong, Giang Vân liền dẫn theo những người khác rời khỏi sạp hàng của Phương Thiên Nhai, đi đến sạp hàng khác.
Phương Thiên Nhai trực tiếp lật ngược tấm bảng trên sạp lại. Trên bảng viết: Hôm nay tứ phúc đã bán hết, ngày mai mời đến sớm.
Phương Thiên Nhai vừa tiễn xong mấy vị khách Thiên Huy học viện, đã thấy năm người Thiên Hà học viện đi tới trước sạp của hắn. Năm người một nữ bốn nam. Bốn nam nhân Phương Thiên Nhai không quen, nhưng nữ nhân thì hắn nhận ra, chính là Lăng Phi Phi trước đây từng đến quấn lấy hắn.
Lăng Phi Phi thấy tấm bảng trên sạp, cười khẩy một tiếng. "Xem ra ta đến muộn rồi! Mua không được tứ phúc nữa."
Phương Thiên Nhai nói: "Lăng tiểu thư muốn mua tứ phúc, ngày mai hãy đến!"
Lăng Phi Phi khinh bỉ liếc hắn một cái. "Còn tưởng ngươi lợi hại lắm chứ? Trước đây một ngày chỉ khắc được mười cái tứ phúc, qua năm năm, hiện tại nhiều nhất cũng chỉ hai mươi cái, xem ra hồn lực của ngươi cũng thường thường bậc trung, danh xưng thiên tài này quả thực có phần quá sự thật."
Phương Thiên Nhai nghe vậy sắc mặt như thường. "Ta vốn không phải thiên tài gì, danh xưng thiên tài bất quá là mọi người nể mặt, tùy tiện gọi thôi."
Kỳ thực, Phương Thiên Nhai quả thật không tính là thiên tài. Khi hắn xuyên qua, bàn bàn là hạ phẩm hồn sủng, tư chất hồn lực của nguyên chủ chỉ nhị cấp, có thể nói là phế tài chính hiệu. Hắn có được ngày hôm nay đã là rất không dễ dàng.
Lăng Phi Phi thấy hắn sắc mặt như thường, không hề tức giận, sắc mặt nàng càng khó coi thêm ba phần. "Phương Thiên Nhai!"
Phương Thiên Nhai cười nói: "Lăng tiểu thư, đây là khu giao dịch của Thiên Nguyệt học viện, mà ngươi là giao lưu sinh của Thiên Hà học viện, xin ngươi chú ý thân phận và thái độ của mình."
Lăng Phi Phi nhìn khuôn mặt mặt than không chút biểu tình của Phương Thiên Nhai, bị chọc giận đến run người. "Phương Thiên Nhai, đồ không biết điều, ngươi chờ đấy cho ta." Để lại lời uy h**p, Lăng Phi Phi liền dẫn theo bốn nam nhân kia rời đi.
Phương Thiên Nhai thấy năm người rời đi, không khỏi nheo mắt lại. Trong đáy mắt tử nha đầu Lăng Phi Phi kia đã hiện lên sát ý, xem ra đã bắt đầu ghi hận ta rồi, ta quả thật phải cẩn thận một chút mới được.
Phương Thiên Nhai bày sạp cả buổi sáng, giữa trưa liền về nhà ăn cơm.
Nhà Phương Thiên Nhai bốn người, cơm trưa vừa ăn xong, đã nghe ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa.
Phương Thiên Nhai cùng Lâm Vũ Hạo mở cửa ra khỏi viện, liền thấy một đám nhị cấp hồn sủng sư mặc trang phục Thiên Hà học viện. Phương Thiên Nhai nhướn mày. "Các ngươi có việc gì?"
Người cầm đầu nhìn Phương Thiên Nhai cùng Lâm Vũ Hạo một cái, ánh mắt dừng trên người Phương Thiên Nhai. "Ta là học viên Chú Tạo Sư học viện Thiên Hà học viện — Lục Vũ, ta muốn khiêu chiến ngươi, Phương Thiên Nhai."
Phương Thiên Nhai nghe vậy nhướn mày. "Khiêu chiến ta? Hảo! Mời ngươi chuẩn bị thư khiêu chiến chính quy, còn có, mời ngươi chuẩn bị một trăm vạn hồn thạch. Không có thưởng cuộc khiêu chiến ta không nhận."
Lục Vũ nghe vậy sắc mặt biến đổi. "Ngươi... ngươi nói cái gì? Một trăm vạn? Ngươi muốn đánh cược một trăm vạn?"
Phương Thiên Nhai gật đầu. "Không sai, ta muốn đánh cược một trăm vạn. Ta là thiên tài Thiên Nguyệt học viện, là chú tạo sư đỉnh cấp tư chất, ngươi không có một trăm vạn còn muốn khiêu chiến ta, ngươi nằm mơ sao?"
Lục Vũ nghe vậy sắc mặt cực kỳ khó coi. "Ngươi..."
Phương Thiên Nhai không khách khí nói: "Về đi! Viết xong thư khiêu chiến, chuẩn bị đủ hồn thạch rồi hãy đến. Thiên tài không phải ai cũng có thể tùy tiện khiêu chiến."
Lục Vũ bị dáng vẻ ngạo mạn của Phương Thiên Nhai chọc giận không nhẹ. "Hảo, đây là ngươi nói, ngươi chờ đấy." Nói xong, Lục Vũ liền dẫn theo đám tay chân rời đi.