Vô Địch Chuế Tế - Sướng Ái

Chương 111

Hoàng Phủ viện trưởng nhìn thấy Đoạn Dung Dung không chịu rời đi, ngược lại còn quỳ xuống đất, sắc mặt hắn lập tức lạnh như băng. Hắn nói: "Đoạn Dung Dung, ngươi dựa vào cái gì mà dám ở trước mặt ta giảng điều kiện?"

Đoạn Dung Dung nghe vậy, ngẩn người một chút. "Ta... ta là hạng nhì Thập Cường Đại Tái a! Chẳng lẽ ta không thể hướng Hoàng Phủ viện trưởng cầu một ân điển sao?"

Hoàng Phủ viện trưởng nghe xong, sắc mặt càng thêm khó coi mấy phần. Hắn nghiêng đầu nhìn sang Đoạn viện trưởng đang ngồi một bên, hỏi: "Lão Đoạn, tôn nữ nhà ngươi... đầu óc hình như không được tốt lắm thì phải?"

Đoạn viện trưởng cùng Hoàng Phủ viện trưởng đối diện một cái, sắc mặt cực kỳ khó coi. Lão quát tôn nữ: "Ngươi cút xuống cho ta!"

Đoạn Dung Dung nghe phụ thân quát tháo, vẫn cố chấp không chịu đứng dậy. "Gia gia, ta không!"

Đoạn viện trưởng thấy tôn nữ ngoan cố không chịu rời đi, giơ tay định đánh, lại bị Hoàng Phủ viện trưởng kéo lại. Hoàng Phủ viện trưởng nhìn Đoạn Dung Dung, nói: "Dung Dung, ngươi nhớ kỹ, tại Thiên Nguyệt Học Viện này, chỉ có thiên tài học viên mới có tư cách ở trước mặt ta cầu ân điển. Học viên bình thường không có tư cách ấy, đừng nói ngươi chỉ là hạng nhì, cho dù ngươi là hạng nhất Thập Cường Đại Tái của Dược Tề Sư Học Viện, ngươi cũng không có tư cách. Thiên tài mà ta coi trọng, phải là hồn lực tư chất đỉnh cấp, thuật số tư chất đỉnh cấp, lại sở hữu cực phẩm hồn sủng học viên. Trong toàn Thiên Nguyệt Học Viện này, chỉ có một mình Lâm Vũ Hạo."

Đoạn Dung Dung nghe vậy, sắc mặt khó coi đến cực điểm. Thì ra không phải vì Lâm Vũ Hạo đoạt hạng nhất Thập Cường Đại Tái, tổng viện trưởng mới đáp ứng thỉnh cầu của hắn, mà là bởi Lâm Vũ Hạo vốn là thiên tài, chỉ cần hắn làm ra chút thành tích, tổng viện trưởng đã đối với hắn nhìn bằng con mắt khác? Nghĩ đến đây, Đoạn Dung Dung trong lòng cực kỳ không cam lòng. Tại sao? Tại sao ta không phải song đỉnh cấp thiên tài? Tại sao hồn sủng của ta không phải cực phẩm hồn sủng? Tại sao chứ?

Diệp Phong ngồi trên khán đài, nghe Hoàng Phủ viện trưởng nói vậy, sắc mặt cũng khó coi vô cùng. Như vậy, Hoàng Phủ viện trưởng là đang nói cho toàn trường biết, ngoại trừ Lâm Vũ Hạo – tuyệt thế thiên tài này ra, hắn sẽ không tiếp nhận bất cứ lời cầu tình nào của ai khác, cũng sẽ không ban ân điển ấy cho học viên khác sao? Tại sao? Tại sao Phương Thiên Nhai lại có số mệnh tốt như vậy, lại có thể cưới được tuyệt thế thiên tài như Lâm Vũ Hạo, mà Lâm Vũ Hạo còn cam tâm tình nguyện hết lần này đến lần khác vì hắn cầu tình? Tại sao?

Phương Thiên Ngạo nghe một phen lời của Hoàng Phủ viện trưởng, trong lòng cũng cực kỳ đố kị với tên phế vật đệ đệ kia. Phương Thiên Nhai a Phương Thiên Nhai, vì sao ngươi lại có số mệnh tốt đến thế? Tội ngộ sát, bị phán đào mỏ ba mươi năm. Rõ ràng ngươi đã không thể lật thân, thế mà Lâm Vũ Hạo lại hai lần vì ngươi cầu tình, cứng rắn đem ba mươi năm hình kỳ của ngươi biến thành mười lăm năm. Tại sao? Tại sao ngươi lại có vận khí tốt như vậy?

Mọi thứ của Phương Thiên Nhai vốn dĩ đều là của ta! Lâm Vũ Hạo đáng lẽ phải là bạn lữ của ta mới đúng! Song đỉnh cấp tư chất, sở hữu cực phẩm hồn sủng, Tân Sinh Đại Tái hạng nhất, Thập Cường Đại Tái hạng nhất, Lâm Vũ Hạo kinh tài tuyệt diễm như vậy, vốn phải thuộc về ta mới đúng! Hắn không nên thuộc về ngươi, không nên thuộc về ngươi! Là ngươi, chính ngươi đã cướp đi nhân sinh của ta!

Đoạn Phong nhìn muội muội đang quỳ trước khán đài, không ai đoái hoài – Đoạn Dung Dung, trong lòng đau như cắt, sắc mặt cũng cực kỳ khó coi. Thầm nghĩ: Dung Dung ngu ngốc này! Khi nàng mở miệng, Hoàng Phủ viện trưởng đã bảo nàng xuống nghỉ ngơi, kỳ thực đó đã là từ chối khéo rồi. Sao nàng lại không biết thấy tốt thì thu? Sao cứ phải để Hoàng Phủ viện trưởng nói trắng ra như vậy? Sao cứ phải quỳ nơi đây mất mặt như vậy? Gia gia cùng phụ thân vốn đã không thích hai huynh muội chúng ta, lần này Dung Dung hành sự thế này, về nhà chắc chắn không tránh khỏi một trận trách mắng.

Lâm Vũ Hạo a Lâm Vũ Hạo! Từ khi Phương Thiên Nhai bị đưa đến khoáng khu, ngươi liền một mực co đầu rụt cổ trong Địa Hỏa Thất. Bốn tháng, chỉ vẻn vẹn bốn tháng ngắn ngủi, ngươi đã vì Phương Thiên Nhai giảm miễn một nửa hình phạt, đem ba mươi năm hình kỳ biến thành mười lăm năm. Ngươi quả nhiên có chút bản lĩnh! Đúng là ta đã xem thường ngươi!

Trương Hoa cùng Từ Lệ – hai tên phế vật này, quả nhiên thành sự bất túc, bại sự có thừa. Nếu Trương Hoa có thể độc chết Lâm Vũ Hạo, sao lại có chuyện hôm nay? Từ Lệ rõ ràng đứng ngay bên cạnh Lâm Vũ Hạo nổ lò, vậy mà lại không làm Lâm Vũ Hạo bị thương. Tên Lâm Vũ Hạo đáng ghét này, không chỉ trên người mình có tứ phúc, ngay cả trên dược tề lô cũng có tứ phúc, đúng là phú hào a! Không hổ là bạn lữ của Phương Thiên Nhai!

...

Sau khi đại tái kết thúc, Lâm Vũ Hạo liền dẫn năm vị bằng hữu cùng đến tửu lâu ở khu giao dịch ăn cơm. Một là để chúc mừng vì Thiên Nhai giảm miễn mười năm hình kỳ. Hai cũng là muốn nhờ các hảo bằng hữu cùng nghĩ thêm biện pháp khác, xem có thể sớm ngày nào cứu Thiên Nhai trở về hay không.

Hoàng Phủ Tiểu Yến mặt đầy không vui. "Đoạn Dung Dung kia có phải có bệnh hay không? Nàng ta một hạng nhì mà cũng dám chạy đến trước mặt gia gia ta ngăn cản Vũ Hạo cầu tình, đúng là không biết lượng sức mình."

Đổng Tuyết khinh bỉ hừ lạnh một tiếng. "Ta thấy nàng ta ngay cả mình nặng mấy cân mấy lạng cũng không biết. Bất quá như vậy cũng tốt, để ngoại công hảo hảo dạy nàng một bài học, khiến nàng tỉnh táo lại, nhận rõ thân phận của mình."

Lương Bân nhíu mày. "Kỳ thực phụ thân không nguyện ý vì Thiên Nhai giảm miễn hình kỳ, chính là lo lắng sẽ xuất hiện tình huống như vậy. Lo lắng có người bắt chước Vũ Hạo, chạy đến trước mặt gia gia cầu tình. Bất quá xem ra gia gia sớm đã có chuẩn bị. Song đỉnh cấp tư chất, sở hữu cực phẩm hồn sủng thiên tài – ba điều này cộng lại, toàn Thiên Nguyệt Học Viện chúng ta, quả thực cũng chỉ có một mình Vũ Hạo mà thôi."

Hoàng Phủ Tiểu Yến cười. "Đó là đương nhiên! Gia gia là ai chứ? Người duệ trí nhất thiên hạ. E rằng lần đầu tiên đáp ứng Vũ Hạo giảm miễn cho Thiên Nhai năm năm hình kỳ, người đã nghĩ đến những chuyện này rồi."

Lữ Phương gật đầu. "Hoàng Phủ viện trưởng quả nhiên trí tuệ hơn người! Như vậy sẽ không còn ai dám Đông Thi Hiệu Tần, chạy đến trước mặt lão nhân gia không lượng sức mình mà cầu tình." (điển tích: Đông Thi xấu xí thấy Tây Thi xinh đẹp mỗi lần nhăn mặt nên cũng bắt chước làm điệu bộ)

Lâm Vũ Hạo nâng chén rượu. Hắn nói: "Lần này ta có thể vì Thiên Nhai cầu tình thành công, đa tạ chư vị trợ giúp, nào, ta kính mọi người một chén."

"Hảo, chúng ta cùng nâng chén, chúc mừng hình kỳ của Thiên Nhai biến thành mười lăm năm!"

"Đúng, cạn chén!" Nói xong, mọi người cùng cụng chén, một hơi uống cạn.

Ánh mắt Lâm Vũ Hạo rơi xuống người Lữ Phương. Hắn hỏi: "Lữ học tỷ, tỷ còn có biện pháp nào khác giúp Thiên Nhai giảm hình không?"

Lữ Phương nghe vậy, không khỏi nhíu mày. "Cái này... thật sự không còn. Mười năm tới cũng không có đại tái nào."

Lâm Vũ Hạo nói: "Ngoại trừ đại tái, còn biện pháp nào khác không?"

Lữ Phương suy nghĩ một chút, nói: "Ngoài đại tái của học viện, còn có giao lưu học tập đại tái giữa mười đại học viện, bất quá thời gian giao lưu tái không cố định. Cái này khá phiền phức, huống chi muốn lấy hạng nhất giao lưu tái còn khó gấp mười lần so với Thập Cường Đại Tái này!"

Lâm Vũ Hạo nhíu mày. "Giao lưu học tập đại tái? Nếu biết khi nào tổ chức thì tốt rồi."

Hoàng Phủ Tiểu Yến nói: "Ngươi đừng trông mong vào cái đó, đại tái ấy không cố định, có khi có, có khi không."

Lâm Vũ Hạo nhìn Hoàng Phủ Tiểu Yến, hỏi: "Hoàng Phủ học tỷ, tỷ có biện pháp nào khác không?"

Hoàng Phủ Tiểu Yến nghĩ một chút, liên tục lắc đầu. "Tạm thời không có."

Lâm Vũ Hạo nhìn Đổng Tuyết. "Đổng học tỷ, tỷ thì sao? Tỷ có cách nào không?"

Đổng Tuyết lắc đầu. "Ta cũng chưa nghĩ ra biện pháp nào khác."

Lý Nguyên trầm ngâm một lát, nói: "Ta có một cách, không biết có được không."

Lâm Vũ Hạo nghe vậy, hai mắt sáng lên, lập tức nhìn Lý Nguyên. "Lý học trưởng, huynh có cách?"

Lý Nguyên đối diện ánh mắt kích động của Lâm Vũ Hạo, kéo kéo khóe miệng. "Chỉ là có một ý tưởng như vậy, không biết có thực hiện được không."

Lâm Vũ Hạo nói: "Vậy huynh nói ra nghe một chút, mọi người cùng nhau tham tường."

Lý Nguyên nói: "Lục thúc của ta trước đây ở đại thành mua được ba tấm tàn phương. Trong đó có một tấm nhị cấp tàn phương là dược phương Hồn Linh Dược Tễ. Hồn Linh Dược Tễ này, ba vạn năm trước là một loại dược tề cực kỳ nổi danh, nó có thể dùng để đề thăng hồn lực tư chất của hồn sủng sư, phục dụng dược tề này có thể tăng lên một đẳng cấp tư chất. Bất quá, ba vạn năm trôi qua, thiên biến địa chuyển, ba mươi sáu loại dược tài nguyên bản giờ chỉ còn lại ba mươi loại trên đời, sáu loại còn lại đều đã tuyệt diệt, tìm không được. Cho nên phương tử tuy hoàn chỉnh nhưng cũng biến thành tàn phương, không còn ý nghĩa gì."

Lâm Vũ Hạo nghe vậy, ngẩn người. "Vậy ý của Lý học trưởng là?"

Lý Nguyên tiếp tục: "Vũ Hạo, dược tề thuật tư chất của ngươi rất tốt, nếu ngươi có thể sửa chữa tàn phương này, lại đem nó hiến cho học viện, hiến cho Hoàng Phủ viện trưởng, như vậy muốn vì Thiên Nhai giảm miễn mười lăm năm hình kỳ, tuyệt đối không khó."

Lâm Vũ Hạo nghe vậy, nhíu chặt mày. "Sửa chữa dược phương a? Cái này rất khó!"

Lữ Phương nói: "Việc này độ khó quả thực rất lớn, bất quá nếu thật sự thành công, đúng là có thể giúp Phương Thiên Nhai giảm miễn mười lăm năm hình kỳ. Tính khả thi của việc này rất cao!"

Hoàng Phủ Tiểu Yến cũng nói: "Đúng vậy, loại dược tề có thể đề thăng hồn lực tư chất của hồn sủng sư, Tây Đại Lục chúng ta căn bản không có. Nếu Vũ Hạo sửa chữa được phương tử này, gia gia nhất định sẽ nguyện ý vì Thiên Nhai giảm miễn mười lăm năm hình kỳ."

Lương Bân cực kỳ tán đồng. "Không sai, Tiểu Yến nói rất đúng. Giá trị dược phương này quả thực vô cùng cao, gia gia nhất định sẽ thích."

Đổng Tuyết nhìn Lý Nguyên, hỏi: "Dược phương này là của lục thúc huynh, huynh lấy được không?"

Lý Nguyên nói: "Dược phương này lục thúc ta nghiên cứu hai trăm năm cũng không ra đầu mối gì. Đối với lục thúc ta mà nói, chính là gân gà, ăn không ngon bỏ thì tiếc. Trộm thì không thể, nếu Vũ Hạo muốn, ta có thể nói với lục thúc, để người bán lại cho Vũ Hạo."

Lâm Vũ Hạo suy nghĩ một chút, hỏi: "Vậy dược phương có đắt lắm không? Đại khái cần bao nhiêu tín dụng điểm? Chi bằng chờ thêm chút nữa, đợi ta bán đi chỗ dược tề tồn đọng ba tháng nay, cũng có thể gom góp thêm chút tín dụng điểm."

Lý Nguyên khổ cười. "Không đắt đến thế. Lục thúc ta năm xưa mua mất năm vạn hồn thạch, ta để người bán cho ngươi năm vạn tín dụng điểm."

Lâm Vũ Hạo lắc đầu. "Không, ta ra mười vạn, làm phiền Lý học trưởng cùng Lý đạo sư nói khéo một chút, cứ nói ta cấp cần tấm dược phương này, nguyện ý ra mười vạn tín dụng điểm mua."

Lý Nguyên gật đầu. "Được, ăn xong cơm ta sẽ lập tức nói với lục thúc. Ngày mai ta dẫn người đến Địa Hỏa Thất tìm ngươi."

"Hảo!" Lâm Vũ Hạo gật đầu tán đồng.

Lương Bân nhìn Lâm Vũ Hạo, nói: "Vũ Hạo, sửa chữa loại tàn phương này còn khó hơn ngươi tham gia đại tái rất nhiều, ngươi phải chuẩn bị tâm lý thật tốt!"

Lâm Vũ Hạo khẽ gật đầu. "Ta hiểu, nhưng hiện tại ta ngoài con đường này ra, cũng không còn đường nào khác."

Lương Bân thở dài một tiếng. "Cũng phải."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn