Lý Minh và nhóm đã quyết định tìm hiểu về bảo vật cổ xưa mà họ tình cờ nghe được từ một người chơi trong một cuộc giao dịch. Nghe nói, bảo vật này có khả năng thay đổi cục diện cuộc chiến, và không ai khác, Đỗ Quân đang ráo riết tìm kiếm nó.
“Chúng ta cần phải tìm ra thông tin cụ thể về bảo vật này,” Lý Minh nói, ánh mắt rực lửa. “Nếu Đỗ Quân có được nó, hắn sẽ trở nên mạnh mẽ hơn gấp bội.”
Mai Linh gật đầu, đôi mắt cô sáng lên với sự phấn khích. “Tôi đã nghe về một cuốn sách cổ có thể chứa thông tin về bảo vật. Nó được giấu ở một ngôi đền cổ trong khu vực phía Bắc.”
“Ngôi đền đó không dễ tiếp cận đâu,” Trần Bảo lên tiếng, tay vắt chéo trước ngực. “Đường đi đầy quái vật và cạm bẫy. Chúng ta cần chuẩn bị kỹ lưỡng.”
“Không vấn đề gì,” Ngọc nói, giọng điệu đầy tự tin. “Chúng ta đã vượt qua nhiều thử thách, lần này cũng vậy.”
“Đúng vậy,” Lý Minh khẳng định. “Chúng ta cần lên kế hoạch cụ thể. Mai Linh, em hãy tìm hiểu thêm về những cạm bẫy trong khu vực đó. Trần Bảo, anh chuẩn bị sẵn sàng cho những trận chiến. Ngọc, em lo liệu kỹ năng tấn công.”
Huyền Trang, người vẫn im lặng lắng nghe, bỗng lên tiếng: “Tôi có một ý tưởng. Nếu chúng ta có thể tiếp cận ngôi đền từ phía Tây, có thể sẽ ít quái vật hơn. Nhưng chúng ta cần phải làm cho Đỗ Quân mất dấu.”
“Vậy thì, chúng ta sẽ đi vào ban đêm,” Lý Minh quyết định. “Chúng ta sẽ bắt đầu ngay bây giờ.”
Cả nhóm rời khỏi khu vực an toàn, lòng đầy quyết tâm. Bóng đêm bao trùm, nhưng ánh sáng từ những viên đá quý trên trang phục của họ vẫn tỏa sáng, dẫn đường cho họ.
Khi họ đến gần ngôi đền, một cảm giác hồi hộp bao trùm. Ngôi đền cổ kính, với những tảng đá phủ rêu, đứng sừng sững giữa rừng cây. “Đây rồi,” Mai Linh thì thầm, chỉ vào cánh cửa lớn bị khóa chặt.
“Có vẻ như phải có một cơ chế mở cửa,” Trần Bảo quan sát, tay chạm nhẹ vào bề mặt đá. “Hãy tìm kiếm các ký hiệu hoặc dấu hiệu gì đó.”
Mai Linh tiến lại gần, tập trung quan sát những hình vẽ trên cánh cửa. “Có lẽ chúng ta cần phải sắp xếp lại các biểu tượng này theo một trật tự nhất định.”
“Để tôi thử,” Lý Minh nói, bắt đầu di chuyển các biểu tượng. Khi anh hoàn thành, cánh cửa đột ngột mở ra với một âm thanh vang dội.“Đi nào!” Ngọc thúc giục, và cả nhóm nhanh chóng lao vào bên trong.
Bên trong ngôi đền, không khí lạnh lẽo và u ám. Những bức tường được khắc họa những hình ảnh của các chiến binh cổ đại. “Có vẻ như nơi này từng là một trung tâm thờ cúng,” Huyền Trang nhận xét, mắt lướt qua những hình vẽ.
“Chúng ta cần tìm cuốn sách,” Lý Minh nhắc nhở. “Hãy chia ra tìm kiếm.”
Mai Linh và Ngọc đi về phía bên trái, trong khi Lý Minh, Trần Bảo và Huyền Trang đi về phía bên phải. Họ kiểm tra từng ngóc ngách, hy vọng tìm thấy manh mối.
Một lúc sau, tiếng kêu của Ngọc vang lên từ phía bên trái. “Tôi tìm thấy nó! Tôi tìm thấy cuốn sách!”
Lý Minh chạy vội sang, lòng đầy phấn khích. Cuốn sách cổ xưa nằm trên một bệ đá, bụi phủ kín nhưng vẫn toát lên vẻ huyền bí. “Cẩn thận, có thể có bẫy,” Trần Bảo cảnh báo.
Mai Linh nhẹ nhàng mở cuốn sách, những trang giấy cũ kĩ phát ra âm thanh xì xào. “Đây! Có thông tin về bảo vật,” cô chỉ vào một đoạn văn. “Nó nói rằng bảo vật được giấu ở một nơi khác, không phải ngay trong ngôi đền này.”
“Vậy chúng ta cần phải đi tìm nó ngay lập tức,” Lý Minh nói. “Đừng để Đỗ Quân có cơ hội phát hiện ra chúng ta.”
Nhưng ngay lúc đó, một tiếng động lớn vang lên, cánh cửa mà họ đã mở bỗng đóng sập lại. “Chúng ta bị kẹt rồi!” Huyền Trang la lên.
“Chúng ta cần tìm cách thoát ra trước khi bị phát hiện!” Lý Minh nói, sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt.
Ngọc nhìn quanh, “Có một lối đi bên trái, có thể là đường thoát.”
“Đi nào!” Trần Bảo dẫn đầu, cả nhóm lao nhanh về phía lối đi. Trong đầu họ, một câu hỏi lớn vẫn còn đó: Liệu Đỗ Quân có đang theo dõi họ? Và bảo vật cổ xưa ấy còn nằm ở đâu?
Họ chạy qua những hành lang tối tăm, cảm giác như đang bị ai đó theo dõi. Mỗi bước chân đều mang theo sự hồi hộp, không biết điều gì đang chờ đợi họ ở phía trước.