Vịt Báo Ân Trong Thế Giới Hậu Tận Thế

Chương 97

Tay Tào Yên Vũ được Khả Tâm áp lên mặt, hơi ấm từ ngón tay như lửa lan thẳng đến tim, nhịp đập không khống chế nổi mà nhanh hơn.

Cô nhìn thẳng vào mắt Khả Tâm, đôi mắt trong veo dưới ánh nắng như ngọn lửa nhảy nhót, từng chút một như muốn nuốt trọn cả cô, hòa tan cô trong vòng ôm ấm áp.

Nhưng ánh mắt ấy lại chân thành, không xen lẫn một ý nghĩ tà vạy nào, tình yêu thuần túy không pha tạp giả dối. Ngay cả tình cảm ấy cũng toát ra từ tận xương cốt, tự nhiên như hơi thở.

Cảm xúc mãnh liệt này khiến cô nhận ra, chỉ cần cô vẫn là Tào Yên Vũ, cho dù nhỏ bé hay vĩ đại, Khả Tâm vẫn luôn kiên định yêu thương và bảo vệ cô. Sự nhiệt tình cố chấp đó làm tim cô run lên.

Có lúc cô cảm thấy tình yêu của mình chẳng sánh bằng Khả Tâm, sự tin tưởng thuần khiết này còn sâu nặng hơn cô tưởng.

Dường như bất cứ lúc nào, trong mắt Khả Tâm, cô cũng rực rỡ tỏa sáng. Nhận thức ấy khiến trái tim cô thêm mềm mại và nóng bỏng.

Trong ánh mắt dịu dàng của cô, sóng nước khẽ gợn, không nhịn được gọi một tiếng: "Khả Tâm."

Khả Tâm ôm tay cô, mắt cong cong, ngốc nghếch dễ thương: "Có thấy ấm hơn nhiều chưa?"

Tào Yên Vũ gật đầu, lại lắc đầu, khẽ hỏi: "Ấm hơn nhiều rồi, còn tay em không lạnh sao?"

"Không lạnh đâu, tay Khả Tâm rất ấm, heo heo mới phải chú ý, trời lạnh dễ bị cước lắm đó."

Cô vừa nói vừa nhẹ nhàng xoa tay cho Tào Yên Vũ, dáng vẻ nghiêm túc nhưng giọng điệu mềm mại: "Em còn có thể biến thành vịt nhỏ, cho chị sưởi tay."

Mặt Tào Yên Vũ thoáng đỏ, không khỏi nhớ đến dáng vẻ Khả Tâm vui sướng mê người khi đêm qua ở đầu ngón tay cô. Nếu lúc đó cô ôm con vịt nhỏ trong lòng để sưởi tay, chẳng phải cũng là đang tùy ý v**t v* cơ thể Khả Tâm sao?

Bây giờ đang là ban ngày, quá mức đường hoàng rồi.

Cô bị hình ảnh tự mình tưởng tượng làm đỏ mặt, tim đập loạn. Trước kia ôm hình thú của Khả Tâm cô chưa từng nghĩ gì, bây giờ càng nghĩ lại càng thấy ngượng.

Cô hơi mất tự nhiên, ho khẽ, liền đổi đề tài: "Chị không lạnh nữa, chúng ta tiếp tục đào đồ đi."

Khả Tâm ngẩng nhìn mặt trời, rõ ràng hôm nay chẳng ấm chút nào, vậy mà Tào Yên Vũ lại bị nắng chiếu đến đỏ mặt, lúc thì nóng lúc thì lạnh, loài người thật kỳ lạ.

Cô tháo mũ và găng của mình, đội lên cho Tào Yên Vũ: "Đều cho chị mang."

Trong lòng Tào Yên Vũ vẫn còn chút chột dạ, không từ chối sự bận rộn chăm sóc của Khả Tâm, chỉ trả lại đôi găng cho cô, rồi tiếp tục đào băng lấy đồ.

Các cô bận rộn cả buổi chiều, cuối cùng cũng đào ra được một số đồ đạc, lưới cá, cần câu, còn phát hiện thêm mấy món giải trí như bài tây, cờ tướng... liền đặt hết lên bệ cửa sổ phơi gió hong khô.

Có hai chiếc lưới cá khi đào lên đã rách mấy lỗ lớn, nên Tào Yên Vũ dùng dây nilon vá lại, nhân lúc trời chưa tối, cô lại ra bờ sông đục băng. Cái lỗ nhỏ hôm trước họ lấy nước đã kết thêm một lớp băng, phải dùng khúc gỗ cứng mới phá ra được.

Khi thả lưới xuống, đầu kia của lưới được buộc chặt vào thân cây, nếu cá vùng thoát thì cùng lắm lưới rách, nhưng nhờ có cây níu giữ nên cũng sẽ không để cả tấm lưới bị cá kéo đi mất.

Hôm sau, khi Khả Tâm cùng Tào Yên Vũ ra thu lưới thì sững sờ: dây thừng buộc vào cây vẫn còn, mà chiếc lưới đã biến mất không thấy tăm hơi.

Ban đầu họ còn tưởng là do lưới không chắc, cá bị mắc đã vùng vẫy lôi cả lưới chạy mất. Nhưng thực tế không phải vậy - lần thứ hai họ vừa thả lưới xuống lỗ băng, một đàn cá biến dị toàn thân bạc trắng đã vây quanh.

Ngay trước mắt họ, bọn cá biến dị vô tư dùng răng cưa sắc nhọn cắn rách tan lưới, tiện mồm nuốt luôn mồi câu, rồi ung dung bỏ đi, chẳng thèm để Tào Yên Vũ và Khả Tâm vào mắt.

Khả Tâm nhìn lưới mà Tào Yên Vũ cực khổ đan bị phá hỏng, tức giận hóa thành thú hình, lao tới cắn con cá biến dị béo nhất dẫn đầu.

Con cá biến dị không kịp tránh cú tập kích bất ngờ, lúc bị ngoạm chặt còn giãy dụa dữ dội, nhưng vừa bị lôi ra khỏi nước, một trận gió lạnh thổi qua, cả thân cá liền đông cứng thành vòng tròn, bất động.

Khả Tâm ném cá xuống, tò mò mổ thử, cứng ngắc còn làm đau mỏ vịt.

Sao lại đột nhiên không động đậy nữa?

"Chắc là dưới lớp băng nhiệt độ cao hơn, trên mặt băng nhiệt độ quá thấp." Tào Yên Vũ ôm Khả Tâm vào lòng, dùng khăn giấy lau cái mỏ nhỏ ướt sũng của cô bé, trách nhẹ: "Lần sau đừng có bất chợt đi bắt cá, lỡ bị nó kéo xuống nước thì làm sao?"

Khả Tâm thấy ánh mắt lo lắng của Tào Yên Vũ, ngoan ngoãn gật đầu, biến lại thành hình người thay đồ, xách con cá dưới đất lên: "Con cá này để đâu vậy?"

Con cá rất béo, dài bằng cả cánh taynKhả Tâm, vảy bạc sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời, thân cong vòng tròn trông càng thêm căng mẩy.

Khả Tâm xách chiến lợi phẩm, cười ngọt lịm.

Tào Yên Vũ chợt nhớ về mùa đông trước tận thế, khi ấy chưa có xác sống, cô dẫn Khả Tâm đi chợ mua cá. Khi đó họ cũng mua một con cá chép mập dài, vừa bỏ vào giỏ,Khả Tâm ngửi thấy mùi cá tươi liền thèm quá, nhào tới ngoạm một miếng lớn.

Hồi ấy đúng dịp Tết, người ta kiêng kỵ "năm nào cũng có cá", nhà nào cũng phải mua một con cá chép nguyên vẹn về, Tào Yên Vũ cùng chị gái đón Tết, đương nhiên không thể mang về con cá đã bị Khả Tâm cắn.

Cô vốn định mua thêm một con nhỏ cho Khả Tâm ăn, nhưng người bán thấy Khả Tâm đáng yêu mềm mại, chẳng lấy tiền, còn tặng thêm một con cá nhỏ từ chậu.

Khả Tâm ngậm cá nhỏ, cái đuôi vịt ngoáy vui vẻ, quay lại khoe, chơi chán rồi mới một miếng nuốt hết.

Mà bây giờ Khả Tâm đã không còn là con vịt con thấy cá béo là đứng ngẩn ngơ nữa, còn biết giữ cá lại đem về. Thời gian trôi nhanh quá.

Khả Tâm thấy Tào Yên Vũ ngẩn người, liền giơ tay vẫy trước mặt: "Yên Yên~ bỏ cá vào cái xô mang theo nhé?"

Lúc đi họ nghĩ sẽ bắt được nhiều cá nên mang theo một cái xô lớn, nào ngờ lưới trống trơn, một người một vịt buồn bã suýt quên luôn cả cái xô mang theo.

Tào Yên Vũ hoàn hồn, ngẩng nhìn mặt trời, tuy lúc này ánh nắng vẫn nhạt nhưng tới trưa nếu ánh sáng gay gắt hơn, làm tan lớp băng trên mình cá, lúc đó cá sống lại nhảy khỏi xô thì công toi.

Tào Yên Vũ vội ngăn lại: "Khoan đã, con cá phải đập chết rồi mới bỏ vào xô."

Khả Tâm nghi hoặc nhìn cô: "Yên Yên, chẳng phải chúng ta định xây cái ao cá sao?"

Tào Yên Vũ bật cười: "Ngốc vịt, nuôi con cá to thế trong ao, mấy con nhỏ đều bị nó ăn hết."

Khả Tâm giơ ngón tay tính toán: "Nó béo vậy, chắc chắn ăn nhiều hơn Khả Tâm."

Con vịt con lúc nào cũng tìm ưu điểm cho mình.

Tào Yên Vũ đoán ra suy nghĩ của Khả Tâm, mím môi cười khẽ: "Ừ, nuôi một con cá to thế, ngày nào cũng tốn bao nhiêu mồi, chẳng bằng ăn luôn đi, đỡ phí."

Khả Tâm hơi nhíu mày, dè dặt nói: "Khả Tâm ăn ít lắm, chị không được ăn luôn Khả Tâm đâu."

Nụ cười nơi môi Tào Yên Vũ càng đậm: "Không ăn em. Được rồi, mau đập chết cá bỏ vào xô đi."

Khả Tâm gật đầu, đi tìm hòn đá, dốc sức đập đầu cá hai cái, chắc chắn nó không sống lại nữa mới thả vào xô.

Tào Yên Vũ lại nhớ tới cảm giác đêm qua khi đem Khả Tâm ăn trọn vào bụng, Khả Tâm quá mức dụ hoặc, khiến cô khó lòng dừng lại. Rõ ràng đang là ban ngày, mà cô vẫn bất giác nghĩ tới chuyện tối qua.

Cô khẽ c*n m** d***, cưỡng ép mình kìm ý nghĩ lan man, tới khi Khả Tâm xách xô quay lại, trên mặt cô vẫn giữ nụ cười nhạt.

Khả Tâm hoàn toàn không nhận ra mình đang bị một con sói đói lâu ngày rình rập, còn hào phóng đưa con cá bắt được cho Tào Yên Vũ: "Yên Yên, em đập chết cá rồi, chúng ta còn đi bắt thêm cá nữa không?"

Tào Yên Vũ thầm mắng bản thân háo sắc, tuyệt đối không thể để Khả Tâm phát hiện cô là loại người như vậy.

Ngoài mặt cô thản nhiên: "Tất nhiên phải bắt nữa rồi, trong nhà đâu chỉ có hai chúng ta, phải bắt thêm cá, tốt nhất là thêm ít cá nhỏ, để nuôi dự trữ ăn dần."

Những ngày có nắng ấm thế này vốn rất ngắn ngủi, sắc xám lạnh lẽo của mùa đông tận thế mới là gam màu chủ đạo tàn khốc. Để đề phòng thời tiết lạnh giá đột ngột khiến họ không thể ra ngoài, họ vẫn cần tích trữ thêm nhiều lương thực.

Thức ăn mà họ tích trữ từ trước, ngoài trà, thuốc lá, rượu và các loại đồ uống, thì phần lớn đều chỉ có hạn sử dụng trong khoảng nửa năm đến một năm. Một số chưa kịp ăn đã hết hạn, đành phải đau lòng vứt bỏ. Một số khác chỉ còn hạn nửa năm, nhưng với tốc độ tiêu hao của nhiều người mỗi ngày, số lượng cũng đang giảm dần.

Hơn nữa ngày nào cũng ăn những món giống nhau, con người không chỉ thấy ngán mà còn vì thiếu dưỡng chất cần thiết mà dần trở nên suy nhược. Vì vậy ngoài gạo và bột mì làm lương thực chính, họ còn cần rau quả, thịt và đạm để duy trì sức khỏe.

Thế nên phải tính trước, với nhân lực hiện tại, cho dù không đạt quy mô như căn cứ, thì dựng một khu nuôi trồng sinh thái nhỏ để duy trì sinh hoạt cũng không phải chuyện không thể.

Cô vốn quen với việc lo xa, chuẩn bị sớm còn hơn cứ ăn dần cho đến khi cạn kiệt. Không cần vội, đường cứ đi từng bước, cơm cũng phải ăn từng miếng.

Khả Tâm vốn chỉ biết ăn cá, chưa từng nuôi cá, nên đối với chuyện này lại hứng thú vô cùng, lập tức phấn khởi nói: "Khả Tâm muốn giúp bắt cá."

Tào Yên Vũ kéo tay Khả Tâm, trân trọng hôn nhẹ lên mu bàn tay cô, ánh mắt ngập đầy cưng chiều: "Em không được xuống nước bắt cá nữa, chị sẽ lo lắng."

Nụ hôn khẽ rơi xuống,Khả Tâm thấy mu bàn tay như có dòng điện chạy qua, ánh mắt xinh đẹp khẽ run, đây là lần đầu tiên cô được Tào Yên Vũ hôn thế này.

Khác với sự gần gũi của môi và răng, nụ hôn này lại được nâng niu, đằm thắm, khiến Khả Tâm có chút choáng ngợp, hai chân mềm nhũn.

Cô không biết nên rụt tay lại hay đưa ra thêm, ngơ ngác nhìn vào đôi mắt dịu dàng như nước của Tào Yên Vũ, gương mặt nhỏ nhắn dần ửng hồng: "Vịt..."