Vịt Báo Ân Trong Thế Giới Hậu Tận Thế

Chương 94

Bây giờ vẫn còn ở trong rừng, cô phải phủ đầy khí tức của mình lên người Tào Yên Vũ, như vậy mới có thể khiến chị ấy an toàn hơn một chút.

Bởi trong lòng luôn canh cánh suy nghĩ này, nên khi hôn môi cô cũng không còn tập trung, hàng mi cong dài theo nhịp cảm xúc khẽ chớp chớp, làm mí mắt Tào Yên Vũ ngưa ngứa.

Trong lúc hôn, Tào Yên Vũ nửa híp mắt, nhìn thấy Khả Tâm cũng đang mở đôi mắt ươn ướt, chăm chú nhìn thẳng vào cô.

Tào Yên Vũ lùi lại một chút, đưa tay xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của Khả Tâm, nhẹ giọng hỏi: "Đang nghĩ gì vậy?"

Đôi mắt đào hoa của Tào Yên Vũ ánh lên tia sáng lấp lánh, khiến Khả Tâm càng thêm sa vào lưới tình.

Khả Tâm ôm lấy trái tim đang đập loạn, nhìn thẳng vào mắt Tào Yên Vũ, thì thầm: "Chị có thể nhắm mắt lại không?"

Con vịt nhỏ này rốt cuộc muốn làm gì đây?

Tào Yên Vũ nhắm mắt, cảm nhận được hơi thở gấp gáp dần dần áp sát, phả trên mặt hơi ngưa ngứa, khiến trong lòng cô cũng nhộn nhạo theo.

"Đừng sợ, sẽ xong ngay thôi." Khả Tâm nhận ra Tào Yên Vũ đang căng thẳng, bàn tay mềm mại nắm lấy tay cô, mười ngón đan xen.

Đôi môi cô lướt qua má, tiến gần bên tai Tào Yên Vũ: "Em muốn lưu lại nhiều khí tức của mình trên người chị hơn."

Những nụ hôn vụn vặt rất nhanh rơi xuống trên gương mặt, từng chút từng chút, mềm mại ngọt ngào, giống hệt như chính Khả Tâm.

Nụ hôn của cô không hề bá đạo, chiếm đoạt như Tào Yên Vũ, ngược lại dịu dàng đến mức khiến người ta chẳng thể kháng cự, từng chút một cuốn người ta vào cái bẫy ngọt ngào mà con vịt nhỏ giăng sẵn. Khi Tào Yên Vũ kịp nhận ra, cô đã lạc lối trong thế tấn công dịu dàng ấy.

Đuôi mắt Tào Yên Vũ ửng đỏ, cúi đầu nhìn Khả Tâm đang vùi trong cổ mình, khẽ cắn môi: "Có ai lại để khí tức thế này không?"

Khả Tâm ngước mắt, khẽ cười: "Có chứ."

Trong mắt cô lóe sáng, khẽ thì thầm: "Bây giờ là thời khắc săn mồi."

Tào Yên Vũ chưa kịp nghe rõ, còn định hỏi lại, thì giây sau Khả Tâm đã lấy lều từ trong không gian ra, đè lên người cô, cả hai lăn vào trong lều.

Tất cả âm thanh đều tan vỡ trong những nụ hôn, nhưng lại triền miên nồng nàn, tình cảm nóng bỏng dâng trào, xua tan cả đêm lạnh, khiến bầu không khí nhanh chóng ấm áp.

Tấm lưng trắng ngần như ngọc hiện ra, ánh trăng như dòng nước xuyên qua lều phủ xuống làn da, mái tóc đen rối xõa sau lưng khẽ rung động, hai hõm eo cũng mơ hồ lộ ra.

Khuôn mặt Tào Yên Vũ đỏ bừng, hàm răng trắng mịn khó nhịn cắn lên mu bàn tay, ánh mắt gợn sóng mờ ảo, chẳng còn nét dịu dàng kiềm chế thường ngày, cả người tựa như đóa hải đường nở rộ trong mùa hạ, từng tấc da thịt đều mang sắc hồng nhàn nhạt như cánh hoa, mùi hương ngọt ngào trên người càng thêm nồng đậm, phong tình vạn chủng, thỏa sức tỏa hương.

"Được rồi, dừng lại đi."

Khả Tâm dừng lại, nằm trong lòng cô, lặng lẽ ngắm nhìn đôi mày mắt tuyệt đẹp ấy.

Tào Yên Vũ nhắm mắt, hưởng thụ giây phút này, hơi thở vẫn chưa ổn định, cần một lúc để bình phục.

Thì ra làm chuyện này cũng rất thoải mái.

Cô chậm rãi mở mắt mơ màng, ngón tay khẽ chạm vào đầu lưỡi mềm ướt của Khả Tâm: "Em học mấy thứ này ở đâu vậy?"

Khả Tâm cắn lấy ngón tay cô, đôi mắt sáng long lanh: "Trong truyện tranh đó, cô giáo dẫn học sinh cá biệt đi cắm trại."

Bộ dáng y như cún con gặm được xương thịt, đôi môi chúm chím cắn ngón tay, cảm giác hoàn toàn khác lúc thường.

Trong lòng Tào Yên Vũ lại dấy lên cảm giác tê dại, nhanh chóng rút tay về, bật cười: "Thì ra là loại truyện tranh đó."

Cô vốn nên sớm đoán được, kết cục đã tràn đầy sắc khí thì giữa truyện chắc chắn cũng có nội dung không lành mạnh, quả nhiên làm hư mất đứa nhỏ rồi.

Cô nâng cằm Khả Tâm, kéo cô từ dưới lên đối diện mình, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn bên môi cô, dịu dàng nói: "Sao không về nhà, lại ở đây?"

Khả Tâm hơi nhíu mày: "Em không muốn để các chị ấy nghe thấy."

Sau khi biến dị, thể chất của mọi người đều mạnh hơn, thính lực cũng rõ rệt hơn, dù cách vách tường vẫn có thể nghe được, hẳn sẽ rất xấu hổ.

Mà việc Khả Tâm nghĩ sẵn đến chuyện để lều trong không gian, chắc hẳn đã có dự tính từ trước, nếu không cũng chẳng thể tùy ý lấy ra.

Tào Yên Vũ cố ý nói: "Nhưng ở đây rất lạnh, lỡ có dã thú thì sao?"

"Không đâu, em rất ấm, có thể sưởi cho chị, hơn nữa xung quanh cũng chẳng con vật nào dám lại gần, nơi này là lãnh địa của em."

Nói xong cô lập tức ôm chặt lấy Tào Yên Vũ, kéo cô sát vào lòng.

Ngón tay vô tình chạm vào lưng cô, mới phát hiện lưng Tào Yên Vũ ướt đẫm, cả mái tóc dài cũng bị mồ hôi thấm ướt.

Khả Tâm tò mò hỏi: "Ướt rồi, nóng lắm hả?"

Tào Yên Vũ hơi ngẩn ra: "Không có..."

Đầu lưỡi mềm mại hồng hào của Khả Tâm đã khẽ l**m lên, nếm thử: "Mặn mặn."

Tào Yên Vũ thật chẳng biết làm gì với con vịt nhỏ tò mò này, vội đẩy cô ra một chút: "Không được ăn bậy."

Khả Tâm cố chấp: "Nhưng mà mùi vị cũng ngon đó."

Tào Yên Vũ bất lực day trán, nhất thời chẳng biết nói gì.

Khả Tâm lại tự lẩm bẩm: "Ướt ướt, nóng nóng, giống mùi vừa nãy, nhưng vừa nãy còn ngọt hơn một chút."

Mặt Tào Yên Vũ lập tức đỏ lựng, vội che cái miệng lắm lời của Khả Tâm lại, vừa thẹn vừa giận: "Sao cái gì em cũng ăn vậy hả?"

Khả Tâm trợn to mắt: "Ưm ưm ưm..."

Khả Tâm đâu có ăn lung tung, chỉ lén nếm thử hương vị của chủ nhân thôi mà.

Rõ ràng có nhiều như thế, cho Khả Tâm nếm một chút thì có sao đâu?

Tào Yên Vũ nhìn thấy đôi mắt tròn vo của cô đảo loạn, liền biết Khả Tâm căn bản chẳng hề cảm thấy sai, ngược lại còn thấy mình rất vô tội.

Cô ấy nhìn bằng ánh mắt sâu thẳm, nghiêng người áp sát vào bên cạnh Khả Tâm, khẽ nói: "Muốn ăn như vậy sao, vậy thì ta cho em ăn thử một thứ khác."

Khả Tâm chớp mắt: "Thứ ngon gì vậy?"

Cô đưa tay nắm lấy cổ tay Khả Tâm, ép cô nằm xuống dưới thân mình, khẽ nói: "Ăn một bài học."

Khả Tâm còn đang nghĩ xem "bài học" có mùi vị gì, thì nụ hôn của Tào Yên Vũ đã hạ xuống, cắn một cái lên đôi môi mềm mại của cô. Dấu răng có hơi sâu, một chút vị máu nhè nhẹ lan trong khoang miệng, vừa ngọt lại vừa đau.

Khả Tâm ngoan như thế, sao có thể cắn Khả Tâm được chứ?

Khả Tâm nhăn mày, hừ một tiếng: "Đau..."

Tào Yên Vũ liền dịu bớt động tác, khẽ thở dài: "Rất đau sao?"

Chỉ dùng chút lực đã đau như vậy, thì lát nữa có lẽ còn đau hơn.

Hai tay Khả Tâm vòng lên cổ cô, trong mắt ngấn nước, trông như một con vật nhỏ đáng thương: "Đừng cắn Khả Tâm."

Tào Yên Vũ liếc ngang cô một cái, vừa nãy còn làm loạn trên người mình, đến lượt bản thân lại biến thành một đoá hoa yếu đuối.

Nhìn thì quả thật đáng thương, Tào Yên Vũ vốn chỉ muốn cho cô một bài học, lúc này cũng thấy hơi xót.

Cơ thể Khả Tâm có năng lực hồi phục rất mạnh, vừa dừng lại một chút, vết thương nhỏ trên môi đã biến mất, đôi môi hồng càng thêm mềm mịn mọng nước.

Khả Tâm nhận ra Tào Yên Vũ đã lâu không hôn mình nữa, lén ngó xem cô đang làm gì, vừa vặn ánh mắt chạm thẳng vào ánh nhìn của Tào Yên Vũ.

Gương mặt xinh đẹp của cô lại đỏ bừng, lắp bắp nói: "Khả Tâm không cố ý lừa chị đâu, vừa rồi thật sự hơi đau."

Khoé môi Tào Yên Vũ cong nhẹ: "Bây giờ không đau nữa?"

Đôi mắt Khả Tâm sáng lấp lánh, trông mong nhìn cô: "Không đau."

Nụ cười bên môi Tào Yên Vũ càng sâu thêm, sao lại có một tiểu khả ái tham lam đến thế.

Cô cúi đầu định hôn Khả Tâm, thì bất ngờ nghe thấy tiếng chị gái gọi, lúc sững người lại, Khả Tâm cũng nghe thấy có người đang gọi bọn họ.

Tào Yên Vũ nhớ ra hai người đã chậm trễ ở đây quá lâu, chắc chị đã nấu cơm xong, đang gọi về ăn.

Cô cầm quần áo mặc lên chuẩn bị ra khỏi lều, nhưng hai chân dài của Khả Tâm lại quấn chặt ở eo, bám lấy thân trên như một con gấu túi lớn, không cho cô đi.

Khả Tâm bĩu môi, ánh mắt oán trách như nhìn một kẻ bạc tình: "Đồ heo xấu, ăn sạch sẽ rồi thì không cần Khả Tâm nữa."

Áo sơ mi trắng của Tào Yên Vũ chỉ mới cài đến nửa, nghe Khả Tâm nói vậy liền không nhịn được, bật cười: "Em học mấy câu này ở đâu thế?"

Rõ ràng bị ăn sạch sẽ là mình mới đúng, con vịt nhỏ này lại còn biết đổ ngược.

Khả Tâm ôm chặt eo cô, không chịu buông: "Không nói cho chị biết, chị đừng đi, Khả Tâm còn muốn nhiều nhiều hôn nữa."

Tào Yên Vũ thật sự hết cách với cô, chị sắp đến tìm rồi, chẳng lẽ lại để người ta thấy mình trong bộ dạng xốc xếch thế này?

Cô chỉnh lại cổ áo sơ mi, xoa đầu Khả Tâm: "Được rồi, để sau được không?"

Khả Tâm lắc đầu: "Không, bây giờ muốn!"

Tào Yên Vũ bị quấn chặt đành cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô, dịu dàng nói: "Ngoan, đi mặc quần áo, lộn xộn như chó con vậy." Nói xong tiện tay ném quần áo vào lòng Khả Tâm.

Khả Tâm bĩu môi không vui, giống hệt như trong sách viết, bị dỗ dành cho qua chuyện. Ăn sạch sẽ xong, Tào Yên Vũ lật mặt chối bay, còn coi vịt con thành chó con.

Cô dùng ánh mắt trách cứ nhìn Tào Yên Vũ, chậm rãi nói: "Chị thay lòng rồi."

Bây giờ cách "bắt đền" đều thế này sao?

Thấy Tào Yên Vũ im lặng, nỗi buồn trong lòng Khả Tâm dâng tràn: "Có phải chị có chó con khác bên ngoài rồi không?"

Tào Yên Vũ tặc lưỡi, khoanh tay nhìn cô.

Khả Tâm càng đau lòng: "Chó con bên ngoài làm sao bằng Khả Tâm, lông chó không đẹp, còn lông vũ của Khả Tâm thì rất mượt, mềm mại, lại còn có thể đưa chị bay. Vịt con tốt thế, sao chị lại thích chó con?"

Tào Yên Vũ nhéo nhéo má cô, dịu giọng dỗ: "Được rồi, em là nhất, chị chỉ thích mình em."

Khả Tâm lúc này mới hài lòng, dụi mặt vào má cô: "Khả Tâm cũng thích chị nhất."

"Tiểu Yên, em ở đâu thế?"

"Chị Tào, chị ở gần đây không?"

Tiếng Tào Mông và Mạnh Nọa vang lên từ không xa. Tào Yên Vũ vội giúp cả hai thay đồ chỉnh tề, chải lại tóc, rồi bước ra khỏi lều.

Khả Tâm thu lều về không gian, vừa lúc thấy Tào Mông và Mạnh Nọa đi tới từ đối diện.

Thấy Tào Yên Vũ bình an, Tào Mông mới yên lòng: "Hai em đi đâu vậy, chị lo muốn chết."

Ánh mắt Tào Yên Vũ hơi né tránh, khẽ ho một tiếng: "Không đi đâu, chỉ dạo quanh đây thôi."

Khả Tâm nhìn cô, cũng gật đầu theo: "Nơi này cảnh đẹp lắm."

Trời lại lất phất tuyết, mặt đường đóng băng, thật sự chẳng thấy đẹp chỗ nào. Nhưng nghĩ Khả Tâm vốn là vịt thành phố, chưa từng trải qua cảnh thiên nhiên thế này, mới thấy nơi đây phong cảnh hữu tình.

Tào Mông không nghĩ nhiều, kéo tay em gái: "Không sao thì về thôi, cơm nấu xong rồi."

Tào Yên Vũ gật đầu: "Ừ, về nhà."

Tào Mông bỗng chậm bước lại, cảm thấy có điều gì đó khác thường.