Tào Yên Vũ ngồi trên đôi chân của Khả Tâm, làn da hai người dán chặt vào nhau, mềm mại trơn mịn, nhiệt độ bỏng rẫy gần như khiến trái tim cô cũng tan chảy.
Tim cô đập nhanh như trống trận, gò má đỏ ửng càng lúc càng nồng, không biết là do men rượu dâng lên, hay do sắc đẹp quá mức dụ hoặc.
Đối diện với hành động táo bạo như vậy của Khả Tâm, cô lại chẳng thốt nổi một lời cự tuyệt.
Cô nghĩ chắc chắn là mình hồ đồ rồi.
Khuỷu tay Tào Yên Vũ chống lên thành thùng tắm, cảm giác mát lạnh khiến cô còn giữ được chút tỉnh táo, vừa định đứng dậy thì lại bị Khả Tâm dễ dàng nắm cổ tay kéo xuống.
Hai chân cô loạng choạng, vô tình quỳ ngồi lên bụng mềm mại của Khả Tâm, môi đỏ khẽ lướt qua khóe môi nóng ấm.
Cô cũng không ngờ sẽ hôn lên Khả Tâm trong tình huống như vậy.
Hơn nữa cô còn ngửi thấy mùi rượu, chẳng lẽ Khả Tâm chỉ uống một chút thôi đã say rồi?
Khả Tâm bị đè khẽ rên một tiếng, hai tay ôm chặt lấy eo cô, khóe mắt hơi đỏ: "Không được rời khỏi ta, phải tắm cho ta, đã lâu rồi ngươi chưa bóp chân cho tiểu thú cưng của ngươi."
Tào Yên Vũ hơi lui ra, ngón tay luồn qua mái tóc ướt nhẹp của Khả Tâm, nhẹ nhàng xoa vài cái: "Ngươi chỉ uống chút rượu quả ta đưa thôi sao?"
Khả Tâm bị xoa thoải mái đến nheo mắt lại: "Đã uống rồi, còn muốn uống nữa."
Thì ra thật sự là say rồi, nhưng muốn uống thêm cũng không có nữa.
Tào Yên Vũ với tay định đặt chai rượu trên kệ ra xa hơn, nhưng ngay lúc sắp đặt xa thì bị tay Khả Tâm đẩy một cái đầy bất mãn.
Tào Yên Vũ không giữ chặt được chai rượu, "choang" một tiếng, chai rơi xuống đất, vỡ thành từng mảnh vụn.
Mùi rượu lan tỏa khắp nơi, dưới hơi nóng bốc lên càng bốc hơi nhanh hơn.
Tào Yên Vũ nắm chặt nắm tay, xong rồi, tự rước họa vào thân, lần này nguy to rồi.
Bây giờ cho dù cô muốn ra khỏi thùng tắm, cũng phải mạo hiểm dẫm lên mảnh thủy tinh mới đi được.
Khả Tâm vẫn dụi vào cổ Tào Yên Vũ, rầm rì: "Phải tiếp tục sờ sờ, không được dừng lại."
Cô cảm thấy hít vào quá nhiều hơi rượu, men rượu trong cơ thể lại trào lên, toàn thân nóng bừng mềm nhũn, nơi bụng dưới mơ hồ có luồng nhiệt dâng lên, cơ thể mềm yếu chẳng chịu nghe lời, ngay cả muốn đứng dậy cũng khó khăn.
Cô giơ tay vận dụng dị năng, cố gắng dồn tất cả mảnh vụn về một góc, sau đó nhẹ nhàng đặt tay lên má Khả Tâm, dịu giọng dỗ dành: "Khả Tâm không tắm nữa có được không, lần sau hãy tắm."
Khả Tâm ôm chặt eo cô, kiên quyết không buông, đầu lắc như trống lắc: "Không muốn, không muốn, đã lâu heo heo không tắm thơm cho Khả Tâm rồi."
Cô cũng muốn tắm cho Khả Tâm, nhưng giờ thật sự không chịu nổi nữa.
Tào Yên Vũ bóp nhẹ ấn đường: "Ta hơi chóng mặt."
Khả Tâm nghe Tào Yên Vũ nói khó chịu, cũng không làm loạn nữa, vội vàng nâng mặt cô lên: "Vậy làm sao bây giờ vịt? Có cần uống thuốc không?"
Tào Yên Vũ khẽ lắc đầu: "Không cần, chúng ta ra ngoài trước."
Cô cố gắng đứng dậy, đôi chân lại mềm nhũn, thử vài lần đều không thành công, ngược lại còn vì hết lần này đến lần khác ngã xuống mà khiến một chỗ nhạy cảm nào đó càng trở nên khó nói nên lời.
Dễ chịu lại rất khó nhịn, nhưng vẫn chưa đủ.
Tào Yên Vũ cảm thấy mình sắp bị thứ cảm giác này hành hạ đến phát điên.
Hơn nữa tư thế hiện tại như thể đang lợi dụng của Khả Tâm, khiến cô mặt đỏ tai hồng, trong lòng không khỏi tự trách.
May mà Khả Tâm hoàn toàn không biết, cũng không phát hiện ra bí mật nào đó của cô.
Cơ thể Khả Tâm vì bị Tào Yên Vũ ma sát mà xuất hiện cảm giác lạ thường, hơi khó chịu, khác hẳn với sự thoải mái khi được Tào Yên Vũ hôn hôn trước đây.
Cô muốn tìm một chỗ để giải tỏa, nhưng trực giác mách bảo rằng lần này khác với mọi khi, không thể hành động khinh suất, phải cố nhịn thêm một chút.
Trán Khả Tâm rịn ra một tầng mồ hôi mịn, chỉ có thể nắm chặt tay, mắt không chớp nhìn chằm chằm Tào Yên Vũ, hy vọng cô có thể cho mình chút chỉ dẫn.
Tào Yên Vũ thật sự không chịu nổi nữa, đưa tay bám lên bờ vai gầy mảnh của Khả Tâm, sau đó tựa trán đang hơi đau lên mu bàn tay mình, mắt cụp xuống, giọng rất nhẹ: "Ngươi bế ta lên đi."
Hơi thở nóng ấm phả lên làn da nhạy cảm, như gió hạ thoảng qua, khiến sự bồn chồn trong lòng Khả Tâm dịu đi đôi chút.
Nhịp tim của Khả Tâm rất nhanh, giống như một con nai nhỏ, hoàn toàn không thể khống chế, cô thật sự rất muốn lại được cơn gió nhẹ dễ chịu kia thổi qua một lần nữa.
Tào Yên Vũ chờ một lúc, phát hiện Khả Tâm không nhúc nhích, ngón tay thon dài chọc nhẹ lên tấm lưng trơn trắng của Khả Tâm, kéo dài giọng: "Ừm?"
Khả Tâm giật mình một cái, bị chủ nhân chọc một cái dường như thoải mái hơn rất nhiều.
Khả Tâm có chút khát khao nhìn Tào Yên Vũ: "Ngài có thể chọc Khả Tâm nhiều thêm chút nữa không?"
Đầu Tào Yên Vũ đau đến khó chịu, đành phải đáp ứng yêu cầu kỳ quái của Khả Tâm, muốn cô nhanh chóng đưa mình ra khỏi phòng tắm, lại nhẹ nhàng chọc hai cái, thấp giọng thúc giục: "Nhanh lên."
Khả Tâm còn muốn nhiều hơn nữa, lưu luyến ôm ngang eo Tào Yên Vũ lên.
Cơ thể hai người dán vào nhau theo tư thế này, đều không kìm được thở ra một tiếng thỏa mãn.
Hình như như vậy cũng rất dễ chịu a!
Khả Tâm càng không nỡ buông tay, cô vừa ôm Tào Yên Vũ định bước ra khỏi bồn tắm, nhưng hương rượu hoa quả nồng nặc bất ngờ xộc lên đầu, bồn tắm trước mắt bỗng biến thành hai hình ảnh chồng lên nhau.
Khả Tâm cố sức lắc đầu, phát hiện bồn tắm lại biến thành ba cái, ngay cả Tào Yên Vũ cũng biến thành ba người.
Khả Tâm nhíu mày, mơ hồ nói: "Có ba heo heo thì phải làm sao đây?"
Tào Yên Vũ còn chưa nghe rõ, hỏi lại: "Cái gì?"
Ngay sau đó, "bõm" một tiếng, hai người cùng ngã trở lại trong bồn tắm.
Nước bắn tung tóe, Tào Yên Vũ đè lên người Khả Tâm, đôi môi đỏ vừa khéo chạm lên cánh môi mềm mại đầy đặn của cô.
Mắt Khả Tâm chớp nhanh, ánh nhìn mơ hồ, đầu lưỡi mềm mại vươn ra nhẹ l**m lên môi Tào Yên Vũ, khe khẽ nói: "Tìm được rồi, lần trước ngài cũng hôn Khả Tâm như vậy."
Nụ hôn của cô vừa mềm vừa chậm, chỉ dò dẫm nơi khóe môi Tào Yên Vũ, xác nhận mấy lần rằng đối phương không đẩy ra, mới dám thử muốn nhiều hơn.
Tào Yên Vũ bị Khả Tâm hôn đến tâm thần rối loạn, cuối cùng không kìm được, cúi đầu, trao cho cô nhiều ngọt ngào hơn.
Khả Tâm cảm giác được khoảnh khắc Tào Yên Vũ đáp lại nụ hôn, trong đầu như pháo hoa nở rộ, tâm tình theo từng động tác của nàng mà càng thêm vui sướng hạnh phúc.
Thì ra còn có chuyện dễ chịu hơn cả ôm chính là hôn a.
Khả Tâm nhìn dáng vẻ tình ý nồng nàn của Tào Yên Vũ, niềm vui trong lòng làm sao cũng giấu không được, cô cảm thấy tim mình sắp nhảy ra ngoài, nhưng lại hạnh phúc vô cùng, hạnh phúc đến mức như muốn bay lên trời.
Đúng lúc cô đang chìm đắm trong dung nhan xinh đẹp của Tào Yên Vũ, bàn tay ấm áp nhẹ che lên mắt cô, giọng th* d*c của Tào Yên Vũ vang bên tai: "Khi hôn thì phải nhắm mắt lại."
Khả Tâm ngoan ngoãn nhắm mắt, ý thức trong đầu dần trở nên mơ hồ, trong cơn mê man, cơ thể cô như nóng lên sắp sốt, mà càng lúc càng nóng, dường như sắp thiêu hỏng mất rồi.
Cô ôm chặt vòng eo mềm mại mảnh khảnh của Tào Yên Vũ, giống như con thú nhỏ đang bám lấy khúc gỗ trôi giữa biển cả để cầu sinh, hoảng loạn nói: "Ưm... Khả Tâm sắp sốt rồi phải làm sao?"
Tào Yên Vũ dừng lại, khẽ thở dài: "Sốt ở đâu?"
Khả Tâm ôm chặt hơn một chút, đôi mắt ngấn lệ: "Ở đâu cũng sốt cả, Khả Tâm sắp hỏng rồi."
Tào Yên Vũ đưa tay khẽ vén lọn tóc rối bên thái dương cô, gò má Khả Tâm đỏ bừng, đôi mày mắt tinh xảo xinh đẹp như đóa hoa nở rộ, ánh mắt vốn ngây thơ nay lại như bị nhuốm lên x**n t*nh, đẹp đến mức khiến người ta không nỡ dời mắt.
Cơ thể cô nóng hổi, như mặt trời sắp làm tan chảy hết thảy.
Tào Yên Vũ không biết lúc này nên dừng lại, hay nên buông thả, ngón tay nàng dịu dàng chạm lên má cô: "Sốt rồi thì phải làm sao?"
Khả Tâm bất lực nhìn nàng: "Không biết."
Tào Yên Vũ khép mắt, nhẹ hôn lên môi cô một cái: "Một lát nữa sẽ hết nóng."
Khả Tâm mơ hồ gật gật đầu.
Cơ thể cô nhanh chóng giống như con thuyền nhỏ giữa biển cả, theo sóng nước bập bềnh, từng đợt từng đợt sóng dâng trào, khiến con thuyền nhỏ phát ra những tiếng kêu ngạc nhiên đáng yêu, nhưng sóng tưởng chừng sắp nhấn chìm cô lại bất ngờ rút đi, để cô trở lại bờ.
Khả Tâm mở mắt ra thì thấy Tào Yên Vũ ôm lấy mình, một cánh tay cô vừa khéo vắt quanh cổ nàng, cánh tay kia lười biếng buông xuống, cô còn chút ngơ ngác, ngốc nghếch nhìn nàng: "Chúng ta đi đâu thế?"
Bước chân dài của Tào Yên Vũ bước ra khỏi bồn tắm, trên mặt vẫn còn sót lại vệt ửng đỏ do cố nén lúc nãy, nàng kéo khăn tắm bên cạnh, quấn chặt lấy Khả Tâm: "Đưa em đến giường."
Gương mặt Khả Tâm đỏ ửng, nhỏ giọng năn nỉ: "Có thể đừng đi được không, em vẫn chưa chơi đủ."
Tào Yên Vũ dịu dàng mỉm cười: "Không được đâu, vừa rồi em sốt rồi, phải làm mát một chút."
Khả Tâm nghĩ nghĩ, cơ thể đúng là rất nóng, còn nóng hơn lúc trước, nhưng không còn khó chịu như ban nãy, chỉ là có một loại thoải mái khó tả.
Nhưng cô vẫn muốn thêm nhiều thoải mái hơn nữa.
Tào Yên Vũ đã bế cô rời phòng tắm, đặt lên chiếc giường lớn.
Khả Tâm lăn lộn trên chiếc giường trắng mềm mại, muốn gọi Tào Yên Vũ đến cùng chơi, nhưng lại thấy nàng đứng bên cửa sổ, mở toang cửa, gió lạnh ào ạt tràn vào, lập tức cuốn sạch mùi hương ngọt ngào vương vấn trong phòng.
Cái đầu nhỏ mơ màng của Khả Tâm bị gió lạnh thổi tỉnh táo lại, nhiệt độ cơ thể cũng hạ xuống, không còn nóng nữa.
Nhưng nghĩ đến chuyện vừa rồi mình lại chủ động cắn Tào Yên Vũ, mà trước đây nàng đã nói không cho phép cắn, lần này mình còn l**m mấy cái, không biết nàng có tức giận không?
Trong lòng Khả Tâm thoáng thấp thỏm lo lắng, sợ Tào Yên Vũ sẽ lại trách mình.
Nhưng cô cũng không phải cố ý muốn hôn, là Tào Yên Vũ hôn trước, cô chỉ nhân cơ hội để bản thân vui một chút thôi.
Khả Tâm tự trấn an bản thân, nhanh chóng xua tan nghi ngờ trong lòng, gương mặt lại nở nụ cười, gọi Tào Yên Vũ: "Heo heo~"
Tào Yên Vũ vẫn còn đang vì sự bốc đồng vừa rồi mà hối hận, không biết Khả Tâm có cảm thấy nàng không phải một chủ nhân đứng đắn hay không.
Và dáng vẻ của Khả Tâm lúc này thật sự rất giống một món điểm tâm ngon lành, đưa tới bên miệng, rất khó để từ chối nếm thử, mà một khi đã nếm thì thật sự khó lòng dứt ra.
May mà kịp thời dừng lại, hy vọng Khả Tâm sẽ không trách nàng.
Khi nghe thấy Khả Tâm gọi mình, quay đầu lại thấy nụ cười đáng yêu trên gương mặt cô, nàng liền biết mình e là sẽ ngã gục mất thôi.