Vịt Báo Ân Trong Thế Giới Hậu Tận Thế

Chương 76

Đám vệ sĩ áo đen nghe mệnh lệnh, vung vũ khí lao về phía Khả Tâm.

Khả Tâm cau mày, cảm giác như cảnh này đã thấy ở đâu rồi, đánh không lại thì gọi đàn em, chẳng lẽ tưởng cô không có đàn em sao?

Khả Tâm vừa định gọi bọn dị thú đàn em ra, Tào Yên Vũ liền ngăn lại, hạ giọng: "Đừng giết người."

Trong căn cứ mà giết người thì phải chịu trách nhiệm hình sự, nếu Khả Tâm lỡ tay giết người, cũng sẽ bị tống vào nhà giam của căn cứ chờ xét xử, giết người ác ý còn bị xử bắn ngay. Dù cô không bao giờ để Khả Tâm phải ngồi tù, nhưng vì chuyện này mà gây rắc rối thì không đáng.

Được thôi, thật sự rất muốn đánh cho mấy con thú hai chân này tâm phục khẩu phục.

Khả Tâm ngoan ngoãn gật đầu, dễ dàng đoạt lấy vũ khí trong tay hai tên gần nhất, đá liên tiếp, một loạt năm sáu tên áo đen ngã rạp xuống đất.

Đám vệ sĩ áo đen nằm la liệt, kẻ nặng còn bị gãy vài cái xương sườn.

Khóe môi Khả Tâm cong lên vẻ đáng yêu tinh nghịch: "Chỉ dùng có chút sức thôi."

Tào Yên Vũ bất đắc dĩ cười, xoay người đá ngã tên đang chém về phía mình, quay đầu lại thấy Tào Mông cũng đang quấn lấy một tên vệ sĩ, mấy kẻ khác thì đều bị Mạnh Nọa và Trần Sơ Nguyệt giải quyết sạch.

Tào Yên Vũ chờ Tào Mông tự mình giải quyết xong tên vệ sĩ kia.

Vương Tình trừng to mắt không tin nổi, sao có thể nhanh như vậy tất cả đã ngã hết? Đây rõ ràng đều là dị năng giả cấp một đã tăng cường thể chất, trừ phi Tào Yên Vũ và mấy người kia cũng là dị năng giả, hơn nữa còn vượt xa cấp một.

Sao Tào Mông lại có thể là dị năng giả cấp hai, cô ta chẳng phải một phế vật không có dị năng sao?

Tào Yên Vũ lạnh giọng: "Cần tôi ra tay? Hay là tự cô đi qua?"

Vương Tình cũng chẳng ngốc, bản thân cô ta chỉ là dị năng giả cấp hai, đối phương có bốn người, bản thân cô ta căn bản không có chút cơ hội nào, ngay cả chạy trốn cũng không thể.

Vương Tình liếc quanh, vừa nãy Chu Khải đã nhân lúc hỗn loạn bỏ trốn, cô ta chỉ có thể run rẩy bò tới, trên mặt vẫn còn giữ vẻ kiêu ngạo: "Cô không thể giết tôi, ông tôi là sư trưởng Vương, nếu cô giết tôi, ông tôi sẽ không tha cho cô!"

Khóe môi Tào Yên Vũ cong lên nụ cười nhạt: "Yên tâm, không giết cô, tôi còn chờ người đến chuộc cô về."

Lần trước con cừu béo Vương Tắc, bọn họ cắt xén hơi ít, lần này con cừu béo Vương Tình chắc chắn cũng sẽ vớ được không ít, nhà họ Vương dạo này bận lo cho bản thân, chính là lúc thuận nước đẩy thuyền, cô cũng không coi là giậu đổ bìm leo, chỉ tiện thể gõ một hồi chuông cảnh báo thôi.

Thân thể Vương Tình run lẩy bẩy: "Cô dám bắt cóc tôi? Tôi sẽ không tha cho cô!"

Trần Sơ Nguyệt ngồi xổm xuống, giọng điệu cực kỳ ngông nghênh: "Tiểu thư à, tốt nhất đừng tha cho chúng tôi, càng tới nhiều lần thì chúng tôi càng phát tài."

Người Vương Tình run càng dữ dội hơn.

"Đi gọi Vương Tắc tới." Tào Yên Vũ tiện chân đá ra một tên vệ sĩ, lạnh lùng: "Bảo hắn đến chuộc em họ hắn về."

Tên vệ sĩ vội vàng chạy đi.

Tào Yên Vũ và mọi người kéo mấy cái ghế, ngồi ngay bên cạnh Vương Tình, thong thả chờ Vương Tắc tới.

Vương Tắc nghe tin Vương Tình lại gây chuyện, vội vàng chạy tới, mang theo không ít lễ vật, vừa thấy Tào Yên Vũ liền gọi: "Đội trưởng Tào, thật ngại quá, em gái tôi lại gây phiền phức cho cô rồi."

Lần trước Tào Yên Vũ vì biểu hiện xuất sắc trong công tác phòng thủ căn cứ, được trao huân chương hạng nhất, còn kiêm nhiệm chức đội trưởng lâm thời của đội đặc chủng dị biến giả trong căn cứ, giờ là nhân vật hot trong quân đội, ai nấy đều muốn nịnh bợ, thế mà Vương Tình thì hay rồi, vừa ra tay đã đắc tội một đám lớn như vậy.

Tào Yên Vũ thấy Vương Tắc mang nhiều đồ tới, nụ cười dịu dàng thoáng hiện: "Không sao."

Lương thực trong nhà ăn mãi cũng ngán, vừa hay đổi khẩu vị chút.

Thấy Tào Yên Vũ rộng lượng không tính toán, Vương Tắc thở phào nhẹ nhõm, liên tục hứa: "Tôi nhất định sẽ dạy dỗ lại nó thật kỹ."

Vương Tình vừa nhìn thấy Vương Tắc, nước mắt cô ta liền rơi hai giọt, khóc lóc kể lể:

"Biểu ca, cuối cùng anh cũng đến, những người này suýt nữa giết em rồi."

Sắc mặt Vương Tắc liền thay đổi, bốp một cái tát giáng thẳng lên mặt cô ta:

"Ngày ngày chỉ biết gây chuyện! Đã bảo đừng có ra ngoài gây hoạ, ông ngoại đã bị em chọc tức đến ngã bệnh rồi, em có biết không?"

"Ông sao lại bệnh được?" Vương Tình ôm mặt, không dám tin nhìn Vương Tắc.

"Em suốt ngày chỉ biết quấn lấy thằng nhóc kia, em thì biết cái gì?"

Thái độ của Vương Tắc với Vương Tình cực kỳ tệ. Vương sư Trưởng vì công việc mà đổ bệnh, giờ đang ở nhà dưỡng bệnh, toàn bộ thế lực nhà họ Vương vì tình trạng sức khoẻ của ông mà chỉ còn biết co cụm lại. Những nhiệm vụ quan trọng bên trên gần đây đều giao cho Ủy viên Chính trị Tôn phụ trách, ông ta còn nhân cơ hội này kéo bè kết cánh, đưa người của mình lên các vị trí then chốt. Trong tình hình như vậy, Vương Tình vẫn còn mải mê ong bướm, thậm chí còn gây hoạ, thật đúng là hỏng việc thì giỏi.

Công trạng hạng nhất và chức đội trưởng lâm thời của Tào Yên Vũ cũng là kết quả trong cuộc đối đầu giữa Ủy viên Chính trị Tôn và Vương Sư Trưởng. Giờ thế lực bên Vương Sư Trưởng đã có xu thế sụp đổ, thuộc hạ dưới trướng lại hùa theo gió, khiến nhà họ Vương khắp nơi bị kiềm chế. Ngay thời điểm này mà lại còn vì chuyện của Vương Tình khiến mọi người chịu liên luỵ, thì bất kể là ai, Vương Tắc cũng sẽ bắt cô ta trả giá.

Lần trước vì đi giao dịch, Vương Tắc đã thua lỗ cả vốn lẫn lời, còn không lôi kéo được Tào Yên Vũ, suýt nữa trở thành người ngoài lề trong gia tộc. Lần này lại phải đến xin lỗi vì chuyện của Vương Tình, thật sự tức không chịu nổi.

May mà Tào Yên Vũ không so đo. Vương Tắc phẩy tay, ra lệnh cho vệ sĩ phía sau kéo Vương Tình đi:

"Ông ngoại nói rồi, dạo này em phải ở nhà đóng cửa suy nghĩ ba tháng, không được phép đi đâu hết!"

Vương Tình giãy không thoát sự khống chế của vệ sĩ, hét lớn:

"Chuyện của tôi không cần anh quản! Tôi muốn đi tìm ông nội, thả tôi ra!"

Sắc mặt Vương Tắc trầm xuống:

"Ông ngoại bị bệnh rồi, nào có thời gian gặp em. Các người đưa đại tiểu thư về căn biệt thự xa nhất khỏi căn cứ, không có lệnh của tôi thì ai cũng không được thả cô ta ra ngoài!"

Vương Tình thấy trong mắt Vương Tắc lóe lên ánh hung ác, sợ hãi rụt người lại, rất nhanh đã bị vệ sĩ đưa đi.

Vương Tắc dập tắt điếu xì gà sắp hút hết trong tay, bảo thuộc hạ đem mấy thùng tinh thạch và lễ vật mang tới trước mặt Tào Yên Vũ, trên mặt nở nụ cười không đổi:

"Tào đội trưởng, những lễ vật này, ngài xem đã vừa ý chưa?"

Tào Yên Vũ hơi gật đầu:

"Đưa nhiều như vậy, e là không chỉ vì một chuyện này chứ?"

Vương Tắc liền cười lớn:

"Tào đội trưởng thật hiểu tôi, đúng là còn có một chuyện nhỏ hợp tác cùng có lợi."

Hắn ra hiệu, bảo vệ sĩ dọn ra một chỗ yên tĩnh, rồi ghé sát nói nhỏ với Tào Yên Vũ cùng mọi người:

"Viện nghiên cứu bên kia gần đây phát hiện một loại thực vật, sau khi thí nghiệm thì phát hiện cho dị thú ăn vào có thể áp chế thú tính, có khả năng thuần hóa dị thú để con người sai khiến."

Ngón tay Tào Yên Vũ gõ nhẹ lên cánh tay, cúi mắt trầm tư. Đời trước cô chưa từng nghe qua thứ này, lẽ nào khi đó còn ở tầng đáy nên không chạm tới loại cơ mật này?

Thì ra những dị thú hiếm hoi có thể bị con người điều khiển ở kiếp trước, chính là được nuôi dưỡng theo cách này sao?

Nhưng cô nhớ rõ ở kiếp trước, mãi đến khi căn cứ an toàn cuối cùng của Hoa Quốc mới xuất hiện dị thú được thuần dưỡng thành công. Thứ thực vật này giờ đã xuất hiện, vậy tại sao lại lặng lẽ biến mất? Rốt cuộc lúc đó căn cứ này đã xảy ra chuyện gì?

Vương Tắc móc từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhỏ, cẩn thận mở ra, bên trong là một nhánh thực vật trắng tinh, nhìn như đóa băng hoa đang nở, dưới gió nhẹ khẽ run rẩy, mềm mại đáng yêu:

"Thứ này phát hiện được trên tuyết, bên viện nghiên cứu đặt tên là Tuyết Lăng Hoa. Sau khi con người ăn vào, có dấu hiệu năng lực tăng cường, lại còn có tác dụng no lâu, chứa đủ loại nguyên tố cần thiết cho cơ thể. Tôi nghĩ thứ này có thể bán với giá cao."

"Dĩ nhiên, điều kiện nuôi trồng loại Tuyết Lăng Hoa này rất tốn nhân lực." Giọng Vương Tắc hạ thấp thêm mấy phần, "Việc này tôi chưa nói với ai, chỉ có người của chúng ta cùng làm, lợi ích chia đôi. Tuyết Lăng Hoa thu hoạch được có thể lén bán cho dị năng giả cấp cao, hoặc giữ lại cho người nhà cũng được."

Ánh mắt sâu thẳm của Tào Yên Vũ nhìn chằm chằm vào Vương Tắc:

"Đội trưởng Vương đã nhiều tiền nhiều thế lực như vậy, việc này tự mình nuốt hết chẳng phải tốt hơn sao?"

Vương Tắc khẽ ho một tiếng:

"Cô và tôi đều không thuộc về quân đội căn cứ. Hơn nữa chuyện này tôi cũng không thể một mình nuốt trọn. Các dị năng giả cấp ba khác đều thuộc quân đội, trong tay tôi cũng không có bao nhiêu người giỏi đánh. Còn bên cô lại nhiều tinh anh, hợp tác là vừa khéo."

Tào Yên Vũ lắc đầu:

"Bên viện nghiên cứu đã xác định thứ này có lợi cho căn cứ, sao không trực tiếp nộp đơn để quân đội xử lý?"

"Viện nghiên cứu cũng chỉ mới nghiên cứu ra thôi, hơn nữa tốc độ nuôi trồng quá chậm." Vương Tắc nhận lấy tách trà nóng từ tay thuộc hạ, nhấp một ngụm:

"Tuyết Lăng Hoa mọc ra từ trên xác tang thi đông cứng, mà chỉ có thi thể tang thi cấp hai đặt trong băng tuyết, một tháng mới sinh ra được một nhánh. Viện nghiên cứu còn phải tìm cách để Tuyết Lăng Hoa có thể nhanh chóng sinh trưởng ở nơi khác, nhân giống nhiều hơn. Tôi hỏi thăm thì ít nhất cũng phải nghiên cứu bảy tám năm nữa."

Theo lời Vương Tắc, thời gian quả thật là khớp. Thì ra kiếp trước là căn cứ Tùng Nguyên phát hiện ra Tuyết Lăng Hoa đầu tiên, rồi mới tiến hành nghiên cứu.

Tào Yên Vũ hỏi:

"Tuyết Lăng Hoa này không có tác dụng phụ gì sao?"

"Tác dụng phụ?" Vương Tắc cau mày, thờ ơ đáp:

"Chưa nghe thấy có tác dụng phụ gì. Chúng ta quản làm gì nhiều, cứ nhân cơ hội này làm một phi vụ lớn, đến lúc đó chúng ta đều trở thành kẻ mạnh nhất căn cứ, căn cứ này chẳng phải sẽ nghe chúng ta thôi sao?"

Tào Yên Vũ vốn không hứng thú với tranh quyền đoạt lợi, nhưng dáng vẻ Vương Tắc như đã nắm chắc phần thắng, khiến cô cảm thấy việc này không hề đơn giản.

Vương Tắc đắc ý nói:

"Yên tâm, chuyện này không khó như cô nghĩ. Tôi đã tìm được một nơi vô cùng thích hợp để nuôi trồng Tuyết Lăng Hoa, đến lúc đó chỉ cần đầu tư công sức ban đầu, sau này chỉ việc ngồi chờ."

Khóe môi Tào Yên Vũ khẽ cong:

"Nghe anh nói vậy, tôi quả thật có chút tò mò rồi."

Vương Tắc trao cho Tào Yên Vũ một nụ cười ngầm hiểu, tuy rằng Tào Yên Vũ lòng dạ độc ác, nhưng điều đó không ngăn cản hắn thưởng thức loại phụ nữ này, kẻ có thể hắc ăn hắc thì điều không thiếu nhất chính là tham vọng, mà loại tham vọng này lại đúng là thứ có thể cùng hắn làm nên đại sự.

Sinh ra trong mạt thế, thế nào cũng phải lăn lộn thành một kẻ hùng bá trong mạt thế, không thể đi một chuyến uổng phí được.

Khả Tâm nghe thấy Vương Tắc nói tới Tuyết Lăng Hoa, trong lòng lại trầm xuống, ở kiếp trước khi chủ nhân chết đi, nàng từng ăn nhầm phải Tuyết Lăng Hoa.

Loài người tham lam vì muốn khiến nhiều dị thú hơn khuất phục dưới chân mình, đã thả ra số lượng lớn Tuyết Lăng Hoa do con người đặc biệt nuôi trồng. Loại hoa này sẽ cải tạo gien của dị thú, nếu dị thú không thể chống lại ảnh hưởng của nó, thì sẽ sản sinh bản tính nô lệ đối với loài người.

Mà dị thú có thể dùng ý chí của mình để kháng cự thành công Tuyết Lăng Hoa, thì bản tính hung tàn trong cơ thể sẽ càng bộc phát, sức mạnh thể chất tăng vọt, đồng thời sinh ra h*m m**n tàn sát đối với những dị thú bị nô hóa.

Ngoài những dị thú tàn sát lẫn nhau, khi Tuyết Lăng Hoa dựa vào gió để truyền bá, sinh ra thế hệ sau, rồi như đốm lửa lan rộng khắp đại địa, lúc đó loài Tuyết Lăng Hoa biến dị đã vượt xa khỏi tầm kiểm soát của con người, trở thành quái vật với miệng cưa sắc bén khổng lồ, điên cuồng nuốt chửng mọi tài nguyên có thể sử dụng.

Sau khi bùng phát thành tai họa, Tuyết Lăng Hoa chính là cơn ác mộng của toàn thế giới.

Ở kiếp trước nàng đã tốn rất nhiều thời gian mới thoát được ảnh hưởng do Tuyết Lăng Hoa mang tới, không ngờ lần này Tuyết Lăng Hoa lại xuất hiện.