Lần này Tào Yên Vũ không để bị qua loa, đừng tưởng làm nũng là có thể giả ngây thoát tội, cô liếc Khả Tâm: "Quên mất vừa rồi em đã làm gì?"
Khả Tâm chớp mắt, vẻ vô tội: "Khả Tâm cắn rất nhẹ, không ăn mất chủ nhân."
Dáng vẻ này khiến cô cảm thấy, bản thân dường như đã oan uổng cho chú vịt nhỏ trước mặt này.
Tào Yên Vũ hơi nhíu mày, ngón tay khẽ gõ hai cái lên trán cô, cảnh cáo: "Không được cắn."
Khả Tâm ôm trán, không cam lòng chu môi: "Heo heo ngon như vậy, sao lại không cho Khả Tâm ăn, Khả Tâm muốn ăn mỗi ngày, ăn thật nhiều thật nhiều."
Tào Yên Vũ dùng ánh mắt không thể tin nổi nhìn Khả Tâm, trong thoáng chốc cô thậm chí còn tưởng mình nghe nhầm, còn muốn ăn thật nhiều thật nhiều, sao lại có con vịt nhỏ tham lam thế này?
Ánh mắt Tào Yên Vũ lạnh thêm một phần: "Không được, em chẳng có gì cả."
Khả Tâm cúi đầu, cái miệng nhỏ chu lên cao hơn, lí nhí lẩm bẩm: "Heo heo xấu, heo heo xấu nhất, rõ ràng rất ngon, vậy mà không cho Khả Tâm ăn."
Tào Yên Vũ thật muốn gõ mở cái đầu vịt nhỏ trước mắt này ra, xem có phải trong đó chỉ toàn nghĩ đến ăn ăn ăn không.
Trong lòng cô xoay chuyển trăm vòng, ánh mắt u ám khó lường, xoay người ghé sát mặt Khả Tâm, nhạt giọng nói: "Muốn ăn đến vậy?"
Đồng tử màu vàng nhạt của Khả Tâm lập tức sáng rực, vui vẻ gật gật đầu.
Ngũ quan của Khả Tâm rất tinh xảo, gương mặt non nớt như bạch ngọc, khoảng cách quá gần, chỉ cần khẽ hít một hơi là có thể ngửi thấy mùi sữa nhàn nhạt kia.
Ngọt mềm lại ngon miệng, vừa nhìn là biết chưa từng bị bắt nạt, chẳng hiểu lòng người hiểm ác.
Khóe môi Tào Yên Vũ khẽ nhếch, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua gò má mềm mại, cắn một cái không nặng không nhẹ: "Biết đau chưa?"
Vịt con chính là vì chưa từng biết cảm giác bị cắn, nên mới thích cắn người như thế.
Tưởng rằng Khả Tâm bị cắn sẽ kêu vịt vịt hoảng hốt, không ngờ không những không kêu, mà còn níu chặt tay áo cô, dán sát hơn vào người cô.
Khuôn mặt nhỏ của Khả Tâm đỏ bừng, vì sự gần gũi này mà trong lòng càng vui sướng, lúc bị Tào Yên Vũ cắn, cả con vịt hạnh phúc đến mức như bay lên.
Cô thật sự rất thích cảm giác bị cắn thế này.
Giống như bảo bối nhỏ của chủ nhân, từng chút từng chút bị nuốt đi, như vậy cô có thể mãi mãi ở bên Tào Yên Vũ rồi.(editor: nhưng con người cũng phải bài tiết mà, lỡ nhai nuốt xong rồi xả ra thì sao? Với cả thức ăn được chuyển hóa thành năng lượng để phục vụ cho hoạt động con người mà, xài hết là hết luôn sao mà mãi mãi được trừ khi thành vong rồi theo TYV cả đời.)
Tim Khả Tâm đập thình thịch, dường như không thể khống chế, mà cô cũng chẳng định kiềm chế tình cảm mãnh liệt sắp tràn ra này.
"Khả Tâm còn muốn nữa."
Hai người ở sát nhau quá, gần đến mức có thể cảm nhận hơi ấm truyền ra từ lồng ngực, tiếng tim đập như ngay bên tai, từng nhịp một, càng lúc càng gấp.
Thứ tình cảm mạnh mẽ này gần như không thể nào phớt lờ được.
Màng nhĩ mỏng manh của Tào Yên Vũ sắp bị tiếng tim đập mãnh liệt kia chấn vỡ, từng lần từng lần đánh thẳng vào trái tim, khiến nhịp tim cô loạn lên.
Ánh mắt hai người giao nhau, hô hấp không kìm được gấp gáp hơn vài phần.
Trong mắt Khả Tâm ướt át, như chứa đựng một mảnh tình ý mềm mại, ai nhìn cũng chẳng thể khước từ.
Cô siết chặt tay áo Tào Yên Vũ, còn hơi cúi đầu, như muốn để Tào Yên Vũ cắn mình dễ dàng hơn.
Đôi môi hồng mềm của Khả Tâm đặc biệt xinh đẹp, ngay cả độ cong khi chu lên cũng dễ thương tinh nghịch, vừa rồi hôn cô còn vương lại chút ẩm ướt, càng thêm gợi cảm.
Má Tào Yên Vũ hơi nóng, không kìm được nuốt nước bọt: "Em..."
Cô khẽ ngập ngừng, nhưng đầu óc lại trở nên trì độn, nhất thời quên mất lời tiếp theo.
Khả Tâm chẳng hề bị ảnh hưởng, còn rất biết tranh thủ lợi cho mình: "Muốn, cực kỳ muốn!" Nói xong tự rướn đến gần môi Tào Yên Vũ, đưa khuôn mặt trắng nõn qua, "chụt" một tiếng, Tào Yên Vũ bị động hôn một cái.
Khả Tâm nheo mắt, nhân lúc Tào Yên Vũ phản ứng chậm, lại liên tiếp để cô hôn mình thêm mấy cái.
Tào Yên Vũ hoàn hồn, lập tức giơ tay che môi, đẩy Khả Tâm ra một chút, nghiêm túc nói: "Sau này không được như vậy nữa."
Khả Tâm hơi thất vọng: "Nhưng Khả Tâm vẫn chưa được hôn đủ mà."
Trong mắt Tào Yên Vũ lóe lên một tia u tối, trầm giọng: "Quan hệ của chúng ta bây giờ, không thể làm những hành động thân mật như thế."
"Quan hệ của chúng ta bây giờ?" Khả Tâm lặp lại, nhẹ giọng hỏi ngược, "Không phải Khả Tâm là vịt con mà heo heo thích nhất sao?"
Tào Yên Vũ có chút cạn lời, mặt trầm xuống, chậm rãi nói: "Chúng ta là quan hệ giữa chủ nhân và vịt cưng nhỏ, là nuôi dưỡng và được cho ăn. Hôn hay ôm chỉ có thể xảy ra giữa tình nhân, em biết tình nhân là gì không?"
Khả Tâm chỉ là một con vịt cưng nhỏ, chẳng hiểu gì hết, cô là chủ nhân càng phải giữ chừng mực này, kiềm chế ranh giới ấy, không thể dễ dàng vượt qua.
Khả Tâm cười ngây thơ: "Khả Tâm biết chứ, chính là cùng nhau giao phối."
Kiếp trước cô từng thấy động vật biến dị trong hang động ở bên nhau mấy đêm, rồi chẳng bao lâu đã có con non ra đời, cô cũng muốn sinh cho chủ nhân một bé vịt con.
Giao phối?
Tào Yên Vũ nghi ngờ mình nghe nhầm, sao có thể thế được, vịt con của cô chẳng phải mới ba tuổi thôi sao, sao lại biết chuyện giao phối rồi?
Đôi mắt Khả Tâm đầy vẻ nghiêm túc: "Khả Tâm có thể mà!"
Lông mày Tào Yên Vũ chau lại, không nghĩ ngợi liền từ chối: "Không được."
Khả Tâm truy hỏi: "Tại sao không được?"
Mặc dù bây giờ Khả Tâm là hình người, nhưng thực chất vẫn mang tư duy của một con vịt, làm sao con người có thể yêu đương với vịt được?
Với sự kiêu ngạo của Khả Tâm, những lời này chắc chắn sẽ chạm đến lòng tự tôn mẫn cảm của cô vịt, cho nên dù bị truy vấn đến mức hơi mất kiên nhẫn, Tào Yên Vũ cũng không thể nói thẳng.
"Trên đời này không có nhiều tại sao như vậy, không được thì là không được."
Chỉ cần tưởng tượng một chút thôi, bên cạnh có một cô bạn gái thích dính người như vậy, thì môi chắc bị hôn đến sưng lên mất.
Hơn nữa, cô còn cảm thấy d** tai mình đã bắt đầu sưng, cổ cũng nóng lên, nhất định đã bị Khả Tâm cắn ra không ít dấu đỏ.
Khả Tâm không dễ bị qua loa, bĩu môi: "Khả Tâm sẽ buồn lắm."
Tào Yên Vũ vén mái tóc dài xoăn, vuốt nhẹ cổ mảnh khảnh, mấy dấu sưng đỏ thật sự rất rõ ràng.
Cô nghiến răng, cười lạnh một tiếng: "Chị cũng sẽ buồn đấy."
Khả Tâm nhìn cô một cái, tốt bụng an ủi: "Heo heo đừng buồn, chị có thể cắn Khả Tâm, Khả Tâm sẽ không kêu đau đâu."
Tào Yên Vũ lạnh lùng liếc mắt nhìn thoáng qua Khả Tâm, lại còn muốn cô tự mình cắn cô ấy sao?
Cô hừ lạnh một tiếng: "Ít thịt quá, không muốn cắn."
Khả Tâm vội vàng biện giải cho mình: "Khả Tâm có rất nhiều thịt mà, trên bụng toàn là thịt, trên cổ cũng có thịt, ngực cũng có không ít thịt."
Tào Yên Vũ tặc lưỡi một tiếng: "Thịt nhiều quá sẽ ngán."
Hàng mày đẹp của Khả Tâm nhíu lại, nghiêm túc nói: "Không ngán đâu, mềm mềm rất ấm áp, chị sờ thử sẽ biết."
Khả Tâm kéo tay Tào Yên Vũ đặt lên chiếc cổ trắng nõn của mình.
Làn da trơn mịn, sờ vào giống như bạch ngọc thượng hạng, ấm áp dễ chịu không nói nên lời.
Ngón tay Tào Yên Vũ hơi cong lại, men theo cổ nhẹ nhàng vuốt xuống dưới, ngẩng đầu liền thấy đôi mắt Khả Tâm sáng lấp lánh, mang theo vẻ mong đợi nhìn chằm chằm vào cô.
Tào Yên Vũ rút tay lại, sờ sống mũi, lần đầu tiên nói một câu trái lòng: "Cũng chỉ thường thường thôi."
Ánh mắt Khả Tâm mất đi ánh sáng, như cà tím bị sương đánh: "Thật vậy sao? Khả Tâm thấy da của mình rất tốt mà."
Vẻ mặt Tào Yên Vũ cứng lại, ánh mắt nhìn đi nơi khác, khẽ ho một tiếng: "Cũng tạm, đi thôi, về nhà."
Cô sải bước dài, đi phía trước Khả Tâm.
Khả Tâm không nghe rõ mấy chữ đầu Tào Yên Vũ nói, chỉ nghe thấy gọi cô về nhà, ủ rũ cúi đầu đi theo phía sau, trong lòng buồn bực.
Đi tới cửa nhà, Tào Yên Vũ đột nhiên dừng lại.
Cô với một vòng dấu đỏ như vậy mà vào trong, chắc chắn sẽ bị người khác hiểu lầm, vẫn phải che lại mới được.
Cô vỗ đầu nhỏ của Khả Tâm: "Vào lấy balo của tôi mang ra đây, nếu thấy Tiểu La thì tiện thể thu Tiểu La vào không gian, đừng để người khác biết."
Khả Tâm buồn bực ừ một tiếng, gõ cửa.
Tào Yên Vũ xoay người trốn vào hành lang bên cạnh.
Trần Sơ Nguyệt ngậm một cái bánh bao trong miệng, mở cửa, nhìn ra ngoài một cái: "Khả Tâm, em về rồi à, Chị Tào đâu, sao không thấy chị ấy?"
Khả Tâm nước mắt lưng tròng nhìn Trần Sơ Nguyệt: "Thịt của Khả Tâm thật sự rất ngán sao?"
Trần Sơ Nguyệt ngẩn người: "Thịt? Thịt gì? Khả Tâm muốn ăn thịt kho tàu à?"
Trần Sơ Nguyệt vốn chẳng hiểu vịt, trong lòng vịt rất buồn, nhưng vịt lại không nói.
Khả Tâm đi thẳng vào phòng ngủ, thu Tiểu La đang ngủ gà gật bên cạnh vào không gian, đeo balo của Tào Yên Vũ rồi đi ra ngoài.
Tào Mông tò mò chặn cô lại: "Khả Tâm, em định đi đâu thế?"
Lông mi của Khả Tâm còn vương giọt lệ: "Heo heo không thích Khả Tâm nữa rồi, chị ấy nói thịt của Khả Tâm ngán."
Tào Mông cũng đầy vẻ khó hiểu, đưa tay xoa đầu Khả Tâm, chính nghĩa nói: "Tiểu Yên bắt nạt em à, lát nữa chị sẽ mắng nó, không cho nó nói Khả Tâm của chúng ta như vậy nữa."
Xem đã bắt nạt Khả Tâm nhỏ bé thành ra thế này, dù Khả Tâm bây giờ bỗng nhiên biến thành người lớn, nhưng trước đó vẫn luôn là đứa trẻ, bình thường rất ngoan, Tào Yên Vũ bắt nạt trẻ con thế này tuyệt đối không thể dung túng.
Khả Tâm ngẩng đầu nhìn Tào Mông với chút ngưỡng mộ, ra sức gật gật đầu: "Chị đối với Khả Tâm thật tốt."
Tào Mông mỉm cười: "Đừng rơi hạt đậu vàng nữa, có chuyện gì phải nói với chị Tào Mông, chị Tào Mông sẽ làm chủ cho em."
Cô bỗng nhớ tới cảnh em gái mình ôm Khả Tâm mập mờ, lẽ nào em gái đã làm chuyện cầm thú gì với Khả Tâm rồi?
Càng tưởng tượng càng không kìm nén được, nhìn Khả Tâm với ánh mắt đầy thương xót.
Cúi sát vào tai Khả Tâm, hạ giọng nói: "Nếu nó bắt nạt em, em không được chịu đựng một mình, phải phản kháng bảo vệ bản thân, biết không? Có lúc không được quá ngoan."
Trong mắt Khả Tâm lóe lên một tia sáng hiểu ra, gật đầu: "Khả Tâm biết rồi, Khả Tâm sẽ phản kháng."
Tào Mông mới yên tâm, tiễn Khả Tâm rời đi.
Khả Tâm ra ngoài, đưa balo cho Tào Yên Vũ: "Cho chị."
Tào Yên Vũ phát hiện Khả Tâm vẫn ỉu xìu, định nói vài câu an ủi, nhưng lại nhịn xuống, chẳng ai hiểu Khả Tâm hơn cô, thực sự là quá giỏi bám lấy cơ hội leo lên, vẫn nên dập bớt khí thế kiêu ngạo của Khả Tâm thì hơn.
Cô lấy kem che khuyết điểm từ balo, mở gương ra nhìn, trên cổ đầy vết dâu tây màu hồng nhạt, vết cắn nhỏ trên d** tai nhìn chẳng khác nào tuyên bố trắng trợn.
Một nhìn là biết trò xấu của Khả Tâm.
Cô trừng mắt nhìn Khả Tâm, hít sâu, trang điểm che đi mấy dấu đỏ trên cổ rồi mới gõ cửa.
Vừa mở cửa ra, Khả Tâm đã chạy đi chơi với Trụi Trụi.
Tào Yên Vũ lập tức bị Tào Mông bắt được, bị kéo về phòng ngủ nói chuyện riêng.
Tào Mông thở dài, nghiêm giọng khuyên bảo: "Tiểu Yên, tuy Khả Tâm chỉ là một con vịt cưng, nhưng em không thể bắt nạt nó như vậy, nó còn nhỏ lắm."
"Chị đều thấy Khả Tâm khóc rồi, thật đáng thương, em nhìn mà không xót sao?"
Tào Yên Vũ: "???"
Sao bị chị gái nói xong, cô lại giống như đã làm chuyện tày đình với Khả Tâm vậy?