Vịt Báo Ân Trong Thế Giới Hậu Tận Thế

Chương 57

Khả Tâm bị gạt ra, lập tức thấy gió lạnh thổi qua đỉnh đầu lạnh buốt: "Lạnh..."

Tào Yên Vũ nhéo nhẹ gương mặt nhỏ của cô: "Mau tỉnh, lấy Thanh Thảo ra đi, rất nhanh sẽ lớn lên rồi."

Khả Tâm vốn còn ngái ngủ, vừa nghe chủ nhân nói có thể lớn lên, liền dụi mắt tỉnh táo, ý niệm khẽ động, đem Thanh Thảo từ không gian lấy ra.

Đôi bàn chân nhỏ bé của Khả Tâm giẫm lên dép của Tào Yên Vũ, căng thẳng nhìn chằm chằm Thanh Thảo trước mắt.

Đây chính là cọng cỏ giúp cô lớn lên, nhất định phải mọc thật mập mạp chắc khỏe mới được~

Thanh Thảo vốn còn bốn phiến lá, khi chất lỏng trắng từ lòng bàn tay Tào Yên Vũ đổ xuống, lá cỏ như bị nước sôi tưới vào, đột ngột co rút, trong không khí tràn ngập ánh sáng xanh tím.

Ánh sáng xanh tím càng nhiều, lá cỏ càng nhanh rụng, tất cả rơi xuống đất, thoáng chốc hóa thành bụi đất, chỉ còn gốc rễ Thanh Thảo còn khẽ lay động.

Một điểm sáng xanh rơi xuống đỉnh gốc rễ, bùng lên như lửa bén đồng, ánh sáng xanh tím như pháo hoa rực rỡ, chiếu sáng giữa hai người.

Trong màn pháo hoa lộng lẫy mê người ấy, đột nhiên nở rộ một đóa hoa phấn hồng, tỏa hương thơm say lòng.

Khả Tâm hít sâu một hơi, ngây ngất: "Thơm quá."

Tào Yên Vũ siết chặt sắc mặt, dán chặt mắt nhìn đóa hoa yếu ớt kia.

Hoa dường như không chịu nổi kỳ vọng của Khả Tâm, chỉ vài giây sau, cánh hoa rụng xuống, tựa như pháo hoa vừa rồi chỉ là mộng ảo.

Khả Tâm hoảng hốt: "Hoa của Khả Tâm sao lại biến mất rồi?"

Cô muốn nhặt cánh hoa, còn chưa kịp chạm thì cánh đã rơi xuống đất, thoáng chốc biến thành bùn hoa.

Tào Yên Vũ nhíu chặt mày, không hiểu rốt cuộc sai sót ở đâu, lần này Thanh Thảo khác hẳn với quy luật cô từng tổng kết.

Sau khi bùn hoa nuôi dưỡng đất, từ nh** h** lại kết ra một quả hồng phấn to bằng nắm tay.

Mãi một lúc sau, quả rơi vào chậu, nhưng không tiêu tan như cánh hoa, Tào Yên Vũ mới nhẹ nhàng nhặt lên.

Thanh Thảo lập tức héo rũ, mất đi sinh cơ, chẳng còn ánh sáng xanh nào nữa.

Giờ mọi hy vọng đều dồn vào trái quả này, Tào Yên Vũ đưa cho Khả Tâm, Khả Tâm cũng vô cùng căng thẳng, cô có thể lớn lên được hay không đều nhờ vào trái này.

Khả Tâm ôm lấy, nhanh chóng ăn hết, cơ thể cô ngay khoảnh khắc ấy năng lượng biến động dữ dội, dị năng tăng vọt lên cấp bốn, thân thể nhanh chóng trưởng thành.

Tào Yên Vũ thấy chiều cao của cô bỗng dưng vọt lên, trông còn cao hơn cô hiện tại, khoảng một mét bảy tám.

Trên gương mặt Khả Tâm, nét trẻ con non nớt tan đi, thay vào đó là vẻ thiếu niên tràn đầy sức sống, đặc biệt đôi mắt vàng nhạt rực rỡ như ánh dương nhô lên mặt biển, nhìn vào tựa như được ánh mặt trời bao quanh, khiến tim đập gấp gáp.

Đó là một loại kinh diễm chấn động lòng người, chỉ cần thoáng thấy một lần, sẽ chẳng thể quên.

Tào Yên Vũ nín thở, cô chưa bao giờ nghĩ Khả Tâm khi trưởng thành lại đẹp đến vậy, ngũ quan tinh xảo đến cực điểm, khí thế nghiêm nghị không thể xâm phạm.

Khả Tâm lại chẳng tự biết vẻ đẹp của mình, chỉ thấy Tào Yên Vũ thấp hơn mình, tay chân cô dài ra rất nhiều, bộ đồ ngủ gấu trắng mặc trước khi ngủ giờ đã quá nhỏ, khiến bụng trắng nõn lộ ra.

Gió đêm lạnh lẽo hơn trước, thổi qua làn da bóng mịn, lông tơ trên người run lên.

Khả Tâm đáng thương làm nũng với Tào Yên Vũ: "Lạnh~"

Giọng nói của Khả Tâm không còn là âm điệu non nớt, mà như suối khe vỗ vào đá, ngay cả khi nũng nịu cũng dễ nghe khác thường.

Tim Tào Yên Vũ run rẩy, chậm chạp chưa kịp phản ứng.

Khả Tâm vì chủ nhân không xoa bụng cho mình mà không vui, kéo tay Tào Yên Vũ đặt lên bụng nhỏ: "Chỗ này của Khả Tâm lạnh~"

Da dưới tay trơn mượt dị thường, cô khẽ chạm, tim đập dồn dập, không dám tiếp tục, ngón tay dần trở nên cứng ngắc.

"Bàn tay heo heo cứng quá, Khả Tâm không thích."

Khả Tâm bĩu môi đỏ, mở nhẹ ngón tay thon gầy của Tào Yên Vũ, đặt vào bụng mình xoa xoa, lim dim mắt: "Phải xoa thế này, Khả Tâm thích tay mềm cơ~"

Dù hành động vẫn chẳng khác trước, nhưng dáng vẻ cùng giọng nói khác biệt quá lớn, cô cần thêm thời gian để thích nghi.

Tào Yên Vũ rút tay về, vành tai hơi đỏ, cởi áo khoác ngoài quấn lên người Khả Tâm: "Mặc tạm cái này, lát nữa còn phải ngủ, sáng mai chị đổi cho em bộ mới."

Mặc dù quần áo của cô khoác trên người Khả Tâm bây giờ cũng ngắn đi một đoạn.

Khả Tâm bĩu môi: "Vịt! Bụng bụng vẫn lạnh, muốn sờ bụng bụng!"

Tào Yên Vũ khoanh tay: "Khả Tâm bây giờ đã là người lớn rồi, không thể tùy tiện để người khác sờ bụng."

Hơn nữa áo lông vũ quấn chặt thế kia, làm gì mà lạnh, rõ ràng là Khả Tâm cố tình muốn được sờ.

"Khả Tâm chỉ là một con vịt con thôi~"

Khóe môi Tào Yên Vũ khẽ cong: "Em đã là con vịt ba tuổi rồi, tính theo tuổi con người thì cũng khoảng mười tám rồi, còn vịt con gì nữa?"

Khả Tâm nghiêng đầu, tự tính tuổi vịt của mình, nếu cộng cả kiếp trước thì không chỉ mười tám tuổi, nhưng Khả Tâm sẽ không nói cho chị biết đâu.

Thế nhưng vịt cưng mãi mãi vẫn là vịt cưng nhỏ, sao có thể tính tuổi theo loài hai chân được, Khả Tâm chỉ muốn cả đời làm con vịt nhỏ được cưng chiều nhất trong lòng bàn tay chủ nhân.

Khả Tâm hơi thất vọng, dang tay: "Muốn ôm ôm vịt."

Tào Yên Vũ lùi lại một bước, nghiêm túc: "Người lớn thì phải tự đi, không thể động một tí là đòi ôm."

Càng đến gần, càng dễ bị vẻ đẹp của Khả Tâm mê hoặc, cô chỉ có thể giữ khoảng cách mới giữ được tỉnh táo.

Khả Tâm không nản, hơi cúi người xuống: "Vậy Khả Tâm ôm chị."

Giờ Khả Tâm đã cao hơn nhiều, rất dễ dàng ôm trọn Tào Yên Vũ vào lòng, khuôn mặt rạng rỡ: "Ôm được rồi~"

Đường cong cơ thể hai người cực kỳ khớp nhau, khi ôm nhau dễ dàng cảm nhận được nhịp tim của đối phương.

Nhịp tim Tào Yên Vũ còn nhanh hơn của Khả Tâm, cô chưa từng được người cùng lứa ôm chặt như vậy, cái ôm bất ngờ khiến tim cô hẫng mất một nhịp, trong lòng dấy lên một cảm giác khác lạ.

Nhưng rất nhanh cô tự nhủ, có lẽ chỉ vì chưa quen việc được thú cưng của mình ôm thôi.

Trong lòng Khả Tâm, Tào Yên Vũ nhỏ nhắn, chẳng khác nào chiếc gối ôm trước kia.

Hơn nữa Tào Yên Vũ thơm thơm mềm mềm, còn thoải mái hơn cả ôm gối ôm.

Khả Tâm không nhịn được ôm chặt hơn chút nữa, rồi lại chặt thêm chút, dụi vào cổ Tào Yên Vũ: "Khả Tâm thích ôm như vậy~"

Hơi thở của Khả Tâm nóng rực, phả trên cổ Tào Yên Vũ, rất nhanh khiến da thịt cô ửng hồng, ngay cả vành tai cũng đỏ bừng.

Trước đây Tào Yên Vũ còn thấy chỉ là thú cưng hay quấn quýt, nhưng khi một thiếu nữ thật sự xinh đẹp ôm cô gần gũi vô tư thế này, tâm tình vốn yên ổn lại rối loạn thêm lần nữa.

Bàn tay Tào Yên Vũ nâng lên rồi lại hạ xuống, cuối cùng chỉ nói một câu: "Chỉ được ôm một lát thôi, rồi phải về ngủ."

Trong mắt Khả Tâm lóe lên nụ cười đắc ý, ngọt ngào nói: "Heo heo thật tốt~"

Âm thanh dễ nghe ấy cất lên nũng nịu lại càng lợi hại, khiến Tào Yên Vũ khó chống đỡ.

Cô xoa vành tai nóng ran, liếc Khả Tâm: "Trước đó không phải em nói sẽ gọi chị là Yên Yên tỷ tỷ sao?"

Cái đầu nhỏ của Khả Tâm lúc này lại lanh lợi, bĩu môi, giọng mềm nhũn: "Khả Tâm luôn gọi Yên Yên tỷ tỷ, nhưng heo heo chưa từng gọi Khả Tâm là tỷ tỷ."

Tào Yên Vũ nhướng mày mỉm cười: "Chị lớn hơn em, tất nhiên em phải gọi chị là chị."

Khả Tâm nhíu đôi mày xinh đẹp: "Em cao hơn chị, chị có thể gọi em là Khả Tâm tỷ tỷ được không vịt?"

Tào Yên Vũ tức cười, con vịt nhỏ cãi cùn này, vừa rồi còn nói chỉ có Yên Yên tỷ tỷ, mới cao hơn một chút đã muốn trèo lên đầu chủ nhân làm chị rồi.

Tào Yên Vũ mỉm cười từ chối: "Không được đâu."

Khả Tâm khẽ kéo vạt áo cô, ấm ức: "Khả Tâm là người lớn rồi, cũng muốn làm Khả Tâm tỷ tỷ."

Tào Yên Vũ gỡ tay cô ra: "Không được, Khả Tâm chỉ có thể làm Khả Tâm muội muội thôi."

Khả Tâm ỉ ôi một lúc, nhỏ giọng cố chấp: "Khả Tâm tỷ tỷ."

Tào Yên Vũ mặc kệ con vịt nhỏ tự lừa mình, ngẩng nhìn mưa lất phất bên ngoài cửa sổ.

Cô thấy hơi mệt, ngáp một cái, kéo Khả Tâm về phía trong nhà: "Khuya rồi, đi ngủ thôi."

Khả Tâm không nhúc nhích, giọng lớn hơn: "Phải gọi Khả Tâm tỷ tỷ, em mới chịu ngủ chung với chị!"

Tào Yên Vũ hừ một tiếng, buông tay Khả Tâm, sải bước vào trong.

Khả Tâm chẳng đợi được tiếng gọi "Khả Tâm tỷ tỷ", ngược lại còn bị bỏ lại phía sau.

Chủ nhân không cần cô nữa rồi, hu hu hu...

Cô ngẩn ra một lúc, buồn bã đi theo vào nhà.

Hình như Khả Tâm ngó cô một lát, hừ hừ hai tiếng, rồi mới cởi áo lên giường.

Tào Yên Vũ nhắm mắt, tưởng Khả Tâm cuối cùng cũng yên ổn, nhưng ngay lúc cô còn ngẩn ra vì cảm giác trơn mịn trên mu bàn tay, một Khả Tâm tr*n tr** đã chui thẳng vào lòng cô.

Bờ môi Khả Tâm áp sát cằm cô, giọng nhỏ bé đầy ấm ức: "Chị không cần Khả Tâm nữa sao?"

Tào Yên Vũ hít sâu, vội vàng lấy chăn quấn Khả Tâm lại thành một cuộn tròn.

Ngay bên cạnh còn có Tào Mông đang ngủ, nếu để chị thấy Khả Tâm không mặc gì thì thật xấu hổ.

Đôi mắt Khả Tâm càng thêm uất ức: "Sau này Khả Tâm không bắt chị gọi tỷ tỷ nữa, chị đừng bỏ rơi Khả Tâm."

Một con vịt mất đi sự cưng chiều của chủ nhân, thì cái hư danh kia có ích gì.

Tào Yên Vũ khẽ thở dài, dịch ra xa một chút, ép giọng thật nhỏ: "Nhỏ tiếng thôi, mọi người đều ngủ rồi, chị không bỏ em, ngủ đi~"

Khả Tâm vẫn ấm ức trách móc: "Trước kia chị đều ôm Khả Tâm ngủ."

Tào Yên Vũ đành đặt tay lên lưng cô vỗ nhẹ: "Đang ôm đây."

Khả Tâm liền chui ra khỏi cuộn chăn, lại dán sát vào lòng cô, ôm lấy vòng eo mảnh khảnh: "Khả Tâm không muốn ôm như thế."

Đúng là một con vịt nhỏ biết hành hạ người khác.

Tào Yên Vũ chỉ còn cách ngồi dậy, cởi áo ngủ của mình khoác lên cho Khả Tâm, rồi tự thay một cái khác, nằm xuống nhắm mắt giả vờ ngủ.

Khả Tâm xác nhận Tào Yên Vũ đang ngủ, hơi thở đều đều, nhẹ nhàng mổ vào cằm cô: "Mổ heo heo, heo heo hư."

Qua một lúc, Khả Tâm cũng mãn nguyện mà ngủ thiếp đi.