Vịt Báo Ân Trong Thế Giới Hậu Tận Thế

Chương 46

Tào Yên Vũ cùng mọi người thu dọn xong ba lô, liền nhân lúc trời tối rời khỏi doanh địa.

Trong trung tâm thương mại, chỉ tầng một là có thực phẩm và các loại đồ uống, hai tầng còn lại toàn là đồ gia dụng, còn có vài cửa hàng thức ăn nhanh. Trong phòng đông lạnh của mấy quán ăn nhanh, phần lớn đồ ăn đều đã hỏng, có ít thịt còn mang dấu vết bị tang thi gặm phá.

"Đáng tiếc quá, may mà ở đây vẫn còn ít nước ngọt và bánh quy."

Trần Sơ Nguyệt giống như một con chuột đồng tích trữ thức ăn, không ngừng nhét đồ vào balo: "Nhiều thế này, mọi người cùng nhau lấy đi chứ."

Mạnh Nọa và Lý Hữu Minh nghe vậy lập tức chạy tới phụ nhặt.

Tào Yên Vũ cũng dẫn Khả Tâm lấy một ít, sau đó thì dừng lại.

Vật tư của cô hiện tại vẫn tạm đủ, thay vì tích trữ quá nhiều đồ ăn, chiếm chỗ, chi bằng để trống ba lô, bổ sung thêm những thứ khác quan trọng hơn.

Điều duy nhất khiến cô lo lắng chính là mùa đông dài đang sắp đến - đó chắc chắn sẽ là mùa đông lạnh giá nhất mà mọi người từng trải qua. Trong tình cảnh khan hiếm vật dụng giữ ấm, đã có không ít người chết trong cái rét tuyệt vọng ấy.

Tào Yên Vũ đeo chắc ba lô, nắm tay nhỏ của Khả Tâm: "Ta lên lầu xem thử. Các người có muốn chuẩn bị thêm chút đồ giữ ấm không?"

Ba người kia đang mải mê hưng phấn gom đồ, nghe vậy thì ngẩn ra: "Chắc không cần đâu? Trời kiểu này chắc còn kéo dài một tháng nữa, làm sao lạnh nhanh thế được?"

Tào Yên Vũ hỏi ngược lại: "Lúc tận thế mới bắt đầu là mùa hè, bây giờ đã sang thu. Nếu một hai tháng nữa, nhiệt độ rơi thẳng xuống mùa đông thì sao?"

Lý Hữu Minh đáp ngay: "Chặt củi nhóm lửa."

"Gặp bão tuyết, gió lốc phá hỏng nhà cửa, thổi tung kính cửa sổ, dập tắt luôn lửa thì sao?" Tào Yên Vũ dừng một chút, bình tĩnh nhìn từng người: "Các người nghĩ ra được nhóm lửa sưởi ấm, người khác cũng nghĩ được. Nếu tất cả củi nhặt được đều hết sạch, các người tính sao?"

Mạnh Nọa do dự: "Chặt cây?"

Trần Sơ Nguyệt rất nhanh đã hiểu ý ngoài lời của cô: "Trong bão tuyết mà ra chặt cây thì càng chết nhanh hơn, mất sức, mất nhiệt. Nếu củi không đủ, ắt sẽ có người đi cướp củi của kẻ khác?"

"Ban đêm nhiều người sẽ đốt lửa, một khi có ánh lửa nghĩa là trong đó có củi. Đó chẳng khác nào tuyên bố với người khác rằng mình là con mồi béo bở?"

Tào Yên Vũ gật đầu.

Mạnh Nọa cũng bừng tỉnh: "Vậy tốt nhất là thu gom thêm quần áo giữ ấm."

Lý Hữu Minh vẫn còn ngơ ngác, chưa hiểu vì sao câu chuyện lại ra kết luận như vậy.

Trần Sơ Nguyệt và Mạnh Nọa nhìn nhau, cả hai lại trầm mặc. Cho dù nghĩ được, nhưng khi ra ngoài họ cũng chẳng thể mang quá nhiều đồ.

Tào Yên Vũ hiểu nỗi khó xử của họ: "Giờ các người cứ gom đồ khác cũng được. Tới Tùng Nguyên rồi, ổn định chỗ ở, có thể dùng đồ mà các người thừa để đổi lấy."

"Vâng vâng, cảm ơn chị Tào."

Tào Yên Vũ gật nhẹ, xoay người đi lên tầng hai.

Ngay chỗ rẽ tầng một, cô bất ngờ thấy một quầy nước hoa và son môi nhỏ. Cô không kìm được, lấy một ít bỏ vào cho Khả Tâm cất vào không gian. Những thứ này cho dù cô không dùng, cũng có thể đổi với các phu nhân giàu có.

Nước hoa và son môi cực khó sản xuất, trong tận thế cho dù có tiền có vật tư, cũng không dễ mà mua được. Tích trữ một chút đồ hiếm, biết đâu sẽ có ích bất ngờ.

Tầng hai là khu trưng bày nội thất và đồ gia dụng cao cấp. Mắt Tào Yên Vũ sáng lên - toàn là những món cô từng thích mà chưa nỡ mua.

Khả Tâm nhìn thấy thì không nhịn được, lăn lộn trên ghế sofa mềm mại.

Trụi Trụi cũng thoải mái nằm trên sofa, l**m bộ lông đen bóng của mình.

Tào Yên Vũ bảo Khả Tâm thu trọn một bộ nội thất mới, còn lấy thêm không ít chăn lông giả, gối ôm dễ thương, thú bông mềm mại.

Trong lúc gom đồ, khóe mắt cô bất chợt phát hiện trong một chậu hoa còn sót lại một cây xanh. Đang định hái, không ngờ khi tay vừa chạm vào lá, cành lá lập tức quấn lấy ngón tay cô.

Đúng lúc Tào Yên Vũ còn ngạc nhiên, một luồng gió dữ dội chợt rít qua bên tai!

Hai con tang thi mắt đục ngầu, từ sau đống rèm xông ra.

Tào Yên Vũ xoay người, tung một cước đá văng tang thi bên phải, tay phải dứt khoát bẻ gãy cổ con còn lại.

Tang thi bị hất vào góc tường, gầm rú dữ dội, bật dậy vung vuốt tấn công lần nữa!

Trụi Trụi vung móng vuốt, một làn sương mù lập tức che khuất tầm nhìn tang thi.

Khả Tâm thấy chủ nhân gặp nguy hiểm, lập tức biến thành hình thái chiến đấu, đôi cánh lớn quạt mạnh, chém đứt đầu tang thi.

Cô nàng vịt nhỏ giận dữ dùng chân vịt dẫm lên tang thi mấy cái thật mạnh. Dám tập kích chủ nhân, thật đáng ghét!

Tào Yên Vũ khẽ cười, ôm Khả Tâm vào lòng, lấy chăn bọc lại: "Đừng dẫm nữa, chân nhỏ dẫm bẩn hết rồi."

Khả Tâm được ôm, ung dung vẫy vẫy đôi chân nhỏ.

Hai ngày nay, cô bé đã quen biến thành dáng vẻ tiểu hài tử. Đang vẫy vẫy, đôi chân vịt chợt hóa thành đôi bàn chân tròn trịa mũm mĩm.

Trần Sơ Nguyệt cùng mọi người nghe thấy động tĩnh, vội chạy lên. Nhìn thấy cảnh kết thúc chiến đấu, Tào Yên Vũ đang ôm Khả Tâm trong lòng, đúng lúc Khả Tâm từ hình vịt biến thành hình người.

Trần Sơ Nguyệt không tin nổi, dụi dụi mắt: "Vừa rồi... em hoa mắt sao?"

Mạnh Nọa tròn mắt, lấy tay bịt miệng thì thầm: "Em cũng thấy rồi."

Lý Hữu Minh cũng nuốt khan.

Vừa rồi hắn rõ ràng thấy chân vịt, đầu vịt... vậy mà giờ biến thành bé con trắng trẻo mũm mĩm.

Thì ra... vịt cũng có thể biến thành người?

Tào Yên Vũ thản nhiên liếc qua ba người, không nói gì, chỉ dùng khớp ngón tay gõ mấy cái trên mặt bàn.

Trong lòng Trần Sơ Nguyệt run lên, vội nắm tay đồng đội xoay người, quay lưng về phía Tào Yên Vũ:

"Chúng tôi... chúng tôi cái gì cũng chưa thấy!"

Lúc này, trong đầu Trần Sơ Nguyệt chỉ có một ý nghĩ - hối hận, vô cùng hối hận. Đáng lẽ chị ta không nên lên tầng hai.

Bây giờ bị đại lão nhìn thấy rồi, không biết có bị giết để diệt khẩu không nữa?

Mạnh Nọa cũng rất hối hận. Chị Tào không nói với bọn họ, chắc chắn là không muốn ai biết chuyện Khả Tâm có thể biến đổi. Giờ lại vô tình bị họ phát hiện, chắc chị ấy sẽ rất tức giận.

Hóa ra không phải ngẫu nhiên mà cô bé được nhặt về lại tên là Tâm Tâm, thì ra chính là chữ "Tâm" của Khả Tâm.

Tào Yên Vũ cụp mắt xuống, nhìn Khả Tâm đang chớp đôi mắt to long lanh nhìn mình, cô đưa tay xoa đầu bé: "Lần sau biến thành hình người phải nhớ mặc quần áo cho đàng hoàng."

Khả Tâm ngơ ngác gật đầu: "Vịt~"

Cô bé chìa bàn tay nhỏ trắng nõn kéo kéo chiếc áo sơ mi trắng trên người. Khả Tâm có mặc quần áo mà, nhưng là quần áo của chủ nhân.

"Lần sau biến thành người phải mặc quần áo của mình."

Tào Yên Vũ quấn chặt bé bằng một chiếc chăn nhỏ, ôm lên ghế sofa, rồi dạy bé mặc quần áo.

Tào Yên Vũ ngồi xuống bên cạnh, ánh mắt lạnh lẽo quét qua vài người kia một lượt.

Trần Sơ Nguyệt và đồng đội như rơi vào hầm băng, lập tức cảm nhận được áp lực như kim châm sau lưng.

Áp lực ấy nhanh chóng như thủy triều rút đi, Trần Sơ Nguyệt nín thở, hơi thở dồn dập, cuối cùng thở phào nhẹ nhõm.

Tào Yên Vũ chậm rãi nói: "Đã nhìn thấy rồi thì tôi cũng không cần giấu nữa. Trước đây chỉ là để tránh phiền toái không cần thiết nên tôi mới không nói cho các người biết Khả Tâm chính là Tâm Tâm."

Trần Sơ Nguyệt lúc này mới kéo đồng đội quay người lại, lập tức cam đoan: "Chuyện này, chúng tôi tuyệt đối sẽ không tiết lộ với bất kỳ ai."

Tào Yên Vũ hơi gật đầu: "Nếu tôi biết có ai tiết lộ ra ngoài, khiến người khác muốn hại Khả Tâm, hậu quả chắc tôi không cần nói thêm nữa."

"Khả Tâm là đồng đội của chúng tôi, chúng tôi nhất định sẽ bảo vệ cô bé." ba người liên tục hứa chắc nịch.

Trong lòng Chị Tào, Khả Tâm luôn là quan trọng nhất. Nếu bọn họ để lộ ra ngoài khiến Khả Tâm gặp nguy hiểm, Chị Tào chắc chắn sẽ không tha cho họ.

Hơn nữa thực lực của Khả Tâm cũng không yếu, được làm đồng đội đã là may mắn, nếu thành kẻ địch thì chắc chắn sẽ phải trả giá đắt.

Tào Yên Vũ gật gật đầu, khẽ cười: "Hy vọng là vậy."

Cô tạm thời tin lời bọn họ, nhưng lòng người khó đoán, nếu chuyện của Khả Tâm bị tiết lộ, cô tuyệt đối sẽ không tha cho bất kỳ ai.

Khả Tâm không hiểu tại sao thái độ của chủ nhân với Trần Sơ Nguyệt và những người kia lại thay đổi đột ngột, nhưng trong mắt vịt con thì hai chân đều là loài sinh vật kỳ quái, nghĩ không ra thì thôi không nghĩ nữa.

Khả Tâm thấy hơi khát, chui vào lòng chủ nhân cọ cọ, nũng nịu nói: "Heo heo~"

Đã mấy hôm rồi cô bé chưa được ăn mứt dâu tây, bé muốn chủ nhân cho ăn.

Tào Yên Vũ vội vàng lấy tay che cái miệng nhỏ hay nói lung tung.

Đôi môi hồng hồng mấp máy liên tục, giống như đang hôn lòng bàn tay.

Khả Tâm chỉ phát ra mấy tiếng "ư ư" mơ hồ: "Ư ư..."

Tai Tào Yên Vũ hơi đỏ lên, vừa rụt tay về, Khả Tâm lại lí nhí nói: "Heo heo, Khả Tâm muốn ăn mứt."

Tào Yên Vũ đành lại che miệng cô bé, khẽ ho một tiếng, ép giọng xuống thấp: "Không được gọi là Heo heo nữa!"

Trần Sơ Nguyệt cố nhịn cười, suýt thì bật ra tiếng: "..."

Thì ra bình thường Chị Tào lại bị Khả Tâm gọi là "Heo heo" sao, vừa đáng yêu vừa đặc biệt.