Khả Tâm ngồi xổm trên đệm mềm, cơn đau tăng đến mức cực hạn, sau một khoảng thời gian lại dần dần dịu xuống, nỗi đau khi trước hóa thành từng dòng nhiệt lưu ôn dưỡng gân mạch bị nung nóng, thoải mái đến mức vịt con không kìm được nheo mắt lại, muốn tận hưởng thêm một chút.
Cảm giác này giống hệt như lúc chủ nhân tắm nước ấm cho cô, ấm áp dễ chịu vô cùng. Vịt con còn muốn thêm lần nữa, nhưng bất chợt phát hiện cánh và chân vịt của mình đã thay đổi.
Đôi cánh biến thành đôi tay ngắn nhỏ nhắn, bàn chân vịt cũng biến thành đôi bàn chân trắng nõn mềm mại. Khả Tâm tò mò xoè bàn tay nhỏ ra nhìn, tròn trịa mũm mĩm, trên đó còn có hõm thịt nhỏ, so với tay của chủ nhân thì bé hơn nhiều. Cô lại cúi đầu nhìn đôi bàn chân mình, hai bàn chân dính sát vào nhau, mềm mềm lạnh lạnh, rất thú vị.
Không còn lông vũ xinh đẹp, cũng chẳng còn móng vuốt sắc bén, biến thành hai chân như chủ nhân thì ra là cảm giác này.
Tào Yên Vũ nhìn thấy Khả Tâm biến thành một bé gái tr*n tr**, ngồi trên tấm đệm của vịt, chiều cao chỉ đến ngang eo cô, trông như chỉ mới năm sáu tuổi.
Tiểu Khả Tâm cúi đầu ngắm bàn chân mình, nhìn đi nhìn lại, thỉnh thoảng còn lấy bàn tay mũm mĩm chạm thử, dường như cực kỳ tò mò với thân thể mới.
Tào Yên Vũ vẫn không dám tin vào mắt mình, khẽ gọi một tiếng: "Khả Tâm?"
Khả Tâm ngẩng đầu, khuôn mặt tròn trịa hồng hào, phúng phính, ánh hồng phớt hiện rõ, đôi mắt hạnh ngây thơ trong veo, tròng mắt vàng nhạt nhìn ngây ngô vô tội.
Mái tóc vàng nhạt bồng bềnh mềm mại dính trên má, cả người nhỏ nhắn trông vừa đáng yêu vừa đáng thương.
Khi nhìn thấy Tào Yên Vũ ngồi xổm trước mặt, đôi mắt cô bé cong thành hình trăng khuyết, dang tay ra, cất giọng non nớt mềm mại: "Vịt~"
Muốn ôm ôm~
Tào Yên Vũ khẽ sững lại, không nhịn được nhẹ nhàng bế Khả Tâm vào lòng: "Khả Tâm."
Khả Tâm tựa trên vai Tào Yên Vũ, thân mật cọ cọ vào mặt chủ nhân: "Vịt~"
Khác với khi còn có lông vũ, gương mặt chủ nhân mềm mịn, cọ vào thoải mái vô cùng, cô rất thích cảm giác được dính sát vào chủ nhân như thế này.
Tào Yên Vũ bị hành động này của Khả Tâm làm cho ngẩn ngơ, vành tai khẽ ửng đỏ, tiểu Khả Tâm mềm mại lấy khuôn mặt nhỏ cọ tới cọ lui, ngứa ngáy không chịu nổi. Nhưng nghĩ đến việc đây là lần đầu Khả Tâm biến thành người, niềm hứng khởi trong lòng vẫn chưa nguôi, thôi thì để cô bé cọ một lúc.
Thế nhưng tiểu Khả Tâm cứ cọ mãi, cọ bên trái, cọ bên phải, như thể vừa phát hiện đại lục mới, chẳng chịu dừng lại.
Tào Yên Vũ đành phải gỡ cục keo dính người này xuống, nghiêm mặt: "Không được chơi nữa."
Khả Tâm đáng thương nhìn cô một cái, rồi ngay giây sau lại dính sát vào: "Vịt~"
Khả Tâm vẫn chưa chơi đủ, không thể ngừng lại được~
Tiểu Khả Tâm mềm mại, không thể đánh, chẳng thể mắng, cả người như quả trứng mới bóc vỏ, mỏng manh đến mức Tào Yên Vũ chẳng dám chạm mạnh, cũng chẳng dám chạm bừa.
Thế là cô lại để Khả Tâm cọ thêm một lúc nữa.
Cuối cùng khi Khả Tâm chịu dừng, Tào Yên Vũ đưa tay che môi, khẽ ho khan một tiếng: "Được rồi, vịt nhỏ tr*n tr**ng, lấy cái thùng đựng quần áo trong không gian ra đây, ta mặc đồ cho con."
Khả Tâm gật gật đầu, khẽ động niệm, nhưng lại lấy ra một đống đồ ăn vặt cay đủ màu sắc.
Xúc xích cay, đậu khô cay, cá khô cay... toàn là những thứ trước đây Tào Yên Vũ không cho ăn.
Khả Tâm ngước mắt trông mong nhìn Tào Yên Vũ: "Vịt~"
Khả Tâm giờ đã là hai chân rồi, là vịt có thể ăn cay rồi.
Tào Yên Vũ bật cười, thì ra mấy món ăn vặt cô mua thi thoảng bị mất đều là do Khả Tâm lén giấu đi.
Đúng là một con vịt nhỏ ham ăn hư hỏng~
Cô cố ý giả vờ không hiểu, hỏi: "Sao lại lấy đồ ăn vặt ra, chẳng phải bảo lấy quần áo sao, tiểu Khả Tâm tr*n tr**ng?"
Vịt nhỏ chẳng có chút ý thức xấu hổ nào, dù bị gọi là tr*n tr**ng cũng không để tâm, vẫn nằng nặc đòi ăn những thứ trước đây chưa được ăn.
Cho Khả Tâm ăn, Khả Tâm sẽ lấy quần áo cho~
Mới vừa biến thành người đã biết mặc cả rồi.
Tào Yên Vũ cảm thấy buồn cười: "Lấy quần áo ra trước, rồi mới tính chuyện cho ăn."
Khả Tâm dường như bị xoay vòng, tròng mắt vàng nhạt thoáng hiện vẻ mơ hồ, chỉ có thể lại nói: "Vịt~"
Thế thì Khả Tâm lấy quần áo, nhưng phải cho Khả Tâm ăn cay nhé~
Cô lấy ra thùng quần áo, Tào Yên Vũ mở ra, lấy một chiếc sơ mi trắng mình mặc mùa hè năm ngoái choàng lên người Khả Tâm, vừa vặn biến thành một chiếc váy nhỏ xinh.
Hai bàn tay nhỏ của Khả Tâm tò mò nắm lấy sơ mi trắng, ngước nhìn Tào Yên Vũ, giống hệt một tiểu thiên sứ thuần khiết.
Tào Yên Vũ không thể không thừa nhận, Khả Tâm chính là tiểu thiên sứ mà ông trời ban cho mình.
Nhưng thời tiết này vẫn quá lạnh, cô phải mặc thêm lớp áo dày giữ ấm cho tiểu thiên sứ của mình. Tào Yên Vũ lại chọn một chiếc áo len vàng nhạt choàng lên.
Khả Tâm mặc đồ vào liền biến thành một quả bóng nhỏ, bàn tay nhỏ xíu tò mò sờ áo, nghịch một lúc, rồi lại mất hứng. Không đẹp bằng lông vũ của cô, lại cồng kềnh, Khả Tâm không thích mặc đồ thế này.
Cô bé kéo kéo nghịch nghịch, chẳng mấy chốc tìm ra cách, tự cởi chiếc áo len dày ra.
Tào Yên Vũ vội ngăn lại, dịu giọng hỏi: "Sao tự nhiên lại c** đ*?"
Khả Tâm: "Vịt~"
Khả Tâm không thích mặc quần áo, Khả Tâm muốn lông vũ đẹp~
Quả thật suy nghĩ của vịt khác với con người, nhưng giờ Khả Tâm đã biến thành người, không mặc đồ thì rất dễ bị kẻ khác nhòm ngó, cô không muốn để Khả Tâm bị nhìn thấy.
Tào Yên Vũ đành rơi vào giằng co: "Vậy chỉ mặc một lớp thôi được không?"
Sau khi Khả Tâm cởi áo len, gánh nặng trên người nhẹ đi rất nhiều, chỉ mặc một chiếc sơ mi trắng mỏng nhẹ, vẫn còn có thể chịu được, miễn cưỡng đồng ý với yêu cầu của chủ nhân.
Cô vẫn nhớ chuyện chủ nhân đã hứa với mình, mặc xong quần áo thì có thể ăn đồ ăn vặt cay cay. Cúi đầu định mổ lấy đồ ăn vặt, nhưng lại phát hiện không mổ được, chỉ có thể nằm xuống mới cắn được.
Vừa mới nằm xuống, Khả Tâm đã bị một đôi tay nhẹ nhàng bế lên.
Khả Tâm trơ mắt nhìn miếng đậu cay càng lúc càng xa, cuối cùng bị chủ nhân nhặt lên, khiến cô mở to đôi mắt tròn xoe, không thể tin nổi mà nhìn chằm chằm vào chủ nhân.
Nhìn thấy sự kinh ngạc trong mắt Khả Tâm sắp biến thành uất ức, Tào Yên Vũ đành phải đặt cô xuống, đưa miếng đậu cay vào tay cô: "Phải dùng chính đôi tay nhỏ, xé được thì mới ăn được."
Vịt có thể dùng mỏ để ngậm đồ ăn, nhưng ấu tể loài người thì không thể.
Khả Tâm nhìn bàn tay nhỏ bé của mình, lại nhìn vào ánh mắt dịu dàng khích lệ của chủ nhân, cố gắng dùng ngón tay kéo bao gói miếng đậu cay. Cô dùng rất nhiều sức, nhưng vẫn không xé nổi.
Khả Tâm cầu cứu nhìn về phía chủ nhân: "Vịt~"
Khả Tâm không mở được.
Dù hình dáng đã biến thành người, nhưng Khả Tâm dường như vẫn chưa biết nói, cũng không làm được những chuyện mà con người dễ dàng làm được.
"Phải tự cố gắng thì mới ăn được." Tào Yên Vũ không ra tay giúp, bắt đầu muốn rèn luyện sự phối hợp của ngón tay, vẫn phải để Khả Tâm tự mình khám phá, không thể đi đường tắt quá sớm.
Khả Tâm ấm ức cúi đầu, kéo rồi xé, vẫn chẳng có tác dụng gì. Nhớ đến lúc trước có thể dùng móng vuốt cào rách đồ vật, cô liền lấy ngón tay cào, đến mức ngón tay trắng nõn đỏ ửng cả lên mà cũng không rách nổi bao bì.
Cảm giác thất bại mạnh mẽ đánh gục lòng tự tôn của vịt con, Khả Tâm mím môi, hốc mắt đỏ lên, im lặng nhìn chằm chằm vào bao gói.
Nước mắt từng giọt từng giọt rơi khỏi đôi mắt trong sáng, nhanh chóng tích thành một vũng nhỏ trên bao bì.
Nghe thấy tiếng cào dừng lại, Tào Yên Vũ quay đầu liền thấy nước mắt Khả Tâm tuôn như suối, làm tim cô đau nhói. Vội vàng ôm lấy Khả Tâm vào lòng.
Đầu ngón tay cô nhẹ nhàng lau nước mắt trên khuôn mặt nhỏ bé, lo lắng hỏi: "Sao đột nhiên lại khóc vậy?"
Khả Tâm ngẩng đầu, thẳng tắp nhìn cô mà không nói gì, dáng vẻ vừa đáng thương vừa đáng yêu.
Trong lòng Tào Yên Vũ càng thêm áy náy, ánh mắt đầy sự xin lỗi, dịu giọng dỗ dành: "Là lỗi của chị, xin lỗi nhé, để chị xé cho Khả Tâm được không?"
Đầu mũi Khả Tâm đỏ hoe, hàng mi cong dài vẫn còn vương nước mắt, chậm rãi đưa bàn tay đỏ ửng ra, phát ra một tiếng siêu ấm ức: "Vịt."
Tay đau quá, Khả Tâm là con vịt vô dụng, ngay cả cái bao bì cũng không mở được.
Hóa ra là tự thấy tủi thân mà khóc, Tào Yên Vũ cuối cùng cũng hiểu, khẽ thở dài, nâng bàn tay nhỏ bé lên, dịu dàng thổi: "Thổi thổi, thổi rồi sẽ không đau nữa. Khả Tâm không phải vịt vô dụng, chỉ là chưa tìm đúng cách thôi."
Chủ nhân lừa vịt, thổi rồi vẫn còn đau.
"Thổi thêm vài lần nữa thì sẽ hết đau." Tào Yên Vũ kiên nhẫn an ủi.
Sau một hồi dỗ dành, cuối cùng sự chú ý của Khả Tâm cũng bị phân tán. Trong lòng cô vẫn nhớ miếng đậu cay, bàn tay nhỏ nắm chặt, đưa tới trước mặt chủ nhân.
Ánh mắt Tào Yên Vũ lập tức trở nên mềm mại, lòng bàn tay ấm áp bao trọn tay cô bé, khẽ ấn xuống: "Ngón tay dùng ít sức thôi, đừng bóp mạnh quá, em sắp bóp vụn đậu thành bã rồi."
Bàn tay nhỏ của Khả Tâm hơi thả lỏng, ngẩng đầu nhìn gương mặt dịu dàng của chủ nhân.
Phát hiện Khả Tâm lại đang ngẩn ngơ nhìn mình, Tào Yên Vũ khẽ nhướng mày, cằm chạm vào đầu cô bé, nhẹ gõ hai cái: "Chăm chú nào."
Cuối cùng Khả Tâm cũng tập trung vào bàn tay, mắt không rời khỏi miếng đậu cay.
Tào Yên Vũ kéo hai tay nhỏ của cô bé ra một chút, chậm rãi dẫn dắt động tác: "Xé bao là hai tay dùng lực theo hai hướng ngược nhau."
Khả Tâm ngạc nhiên nhìn miếng đậu đã được xé ra, rồi lại nhìn bàn tay nhỏ bé của mình: "Vịt~"
Tào Yên Vũ xoa đầu, khen: "Giỏi lắm."
Cô lại lấy ra một gói xúc xích cay nhỏ, coi như phần thưởng: "Có muốn thử thêm lần nữa không?"
Khả Tâm lắc đầu như trống bỏi, đưa miếng đậu cay cho Tào Yên Vũ, ý muốn được cô đút ăn.
Vừa mới khóc một trận, Tào Yên Vũ không khỏi mềm lòng: "Chị đút cho em, nhưng trước hết em phải lấy nước ra từ không gian. Cái này hơi cay, lần đầu ăn chắc chắn sẽ bị cay đó."
Khả Tâm lập tức lấy nước, rồi há miệng to như chim non, mong ngóng được đút.
Trong đôi mắt đào hoa của Tào Yên Vũ tràn đầy ý cười, càng lúc càng có cảm giác mình đang nuôi con.
Ngón tay cô ấn nhẹ, bóp cho miếng đậu lộ ra một chút, dịu giọng: "Miệng không cần mở to quá, nhỏ thôi, chị có thể đút vào, đừng lo sẽ không ăn được."
Khả Tâm nghe lời, há miệng nhỏ hơn. Nhưng chưa kịp ăn, một giọt dầu cay từ bao rơi vào miệng, hương vị cay xè lan ra khắp khoang miệng, như núi lửa phun trào. Khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức đỏ bừng, chưa kịp cắn đã bị sặc mà ho khan liên tục.
Khả Tâm nhăn nhó, hai tay vẫy loạn, không ngừng kêu: "Cay cay..."
Tào Yên Vũ vội vã vứt miếng đậu, một tay vỗ lưng, một tay đưa nước cho uống. Một chai nước gần như cạn sạch, khuôn mặt nhỏ của Khả Tâm mới dần dần trở lại bình thường.
"Còn cay không?" Cô thu lại chai nước, hỏi Khả Tâm.
Đôi mắt trong veo của Khả Tâm phủ lên một tầng hơi nước nhàn nhạt, hai giọt lệ chảy xuống từ khóe mắt, trông có chút buồn buồn, hai bàn tay chống lấy chiếc cằm mũm mĩm, tâm trạng rất kém.
Làm vịt thật không dễ, vịt vịt thở dài.
Nhưng Khả Tâm trong dáng vẻ ủ rũ ấy lại khiến Tào Yên Vũ cảm thấy vô cùng đáng yêu, cô giúp Khả Tâm lau vết nước mắt nơi khóe mắt, còn cả vết nước loang loáng vô tình dính bên khóe môi. Bất chợt, cô nhớ ra vừa rồi Khả Tâm lại có thể nói được mấy từ khác ngoài "vịt".
"Khả Tâm, miếng đậu khô vừa nãy cay lắm à?" Tào Yên Vũ thử dẫn dắt Khả Tâm nói thêm vài câu.
"Vịt~" Giọng Khả Tâm yếu ớt.
Món ăn vặt cay mà cô luôn muốn nếm lại làm cay cả vịt vịt, khiến vịt vịt chịu một cú sốc không nhỏ.
Tào Yên Vũ khẽ nhíu mày, chẳng lẽ vừa rồi chỉ là cô nghe nhầm?
Ánh mắt Tào Yên Vũ ngang bằng với Khả Tâm, dịu dàng dụ dỗ: "Ngoài nói vịt vịt, Khả Tâm còn biết nói gì khác không? Nếu có thể nói thêm, chị sẽ cho em ăn đậu khô không cay nhé."
Đôi mắt Khả Tâm sáng lên một chút: "Vịt~"
Tào Yên Vũ hỏi: "Còn gì nữa?"
Bàn tay nhỏ của Khả Tâm gãi gãi lên mái tóc ngắn vàng mềm mại: "Vịt!"
"Giỏi lắm, nói tiếp nào?"
Khả Tâm chìa bàn tay tròn xoe ra, lắp bắp nói: "Đâu... gàn..."
Tào Yên Vũ bật cười khẽ, sửa phát âm cho cô bé: "Là đậu khô, đọc lại lần nữa cho đúng, chị sẽ cho em ăn."
Gương mặt trắng hồng của Khả Tâm đỏ bừng vì cố sức, nghiêm túc nói: "Đậu! Khô!"
Tào Yên Vũ cũng khẽ thở phào, xoa xoa khuôn mặt tròn nhỏ của Khả Tâm, bắt đầu rửa đậu khô cho cô bé. Cô cắt chai nước khoáng rỗng ra, đổ chút nước vào rồi ngâm đậu khô, đợi bớt cay chỉ còn nhàn nhạt thì vịt vịt mới ăn được.
Khả Tâm ôm chặt lấy chỗ đậu khô, không chịu rời đi. Tào Yên Vũ đành để chai nước khoáng trong tay cô bé cho cô bé giữ. Cô cúi đầu thu dọn đồ, nửa cọng lam thảo lấy từ miệng Khả Tâm vẫn còn trên bộ đồ ngụy trang, cô nghĩ một chút rồi nhét lam thảo vào túi áo trong, kéo khóa lại, sau đó khoác áo vào.
Tấm đệm nhỏ mềm mại của Khả Tâm sau này có thể sẽ không dùng nữa, nhưng cũng phải cất đi, biết đâu một ngày nào đó cô bé lại đòi tìm. Trời đã sắp sáng, cho Khả Tâm ăn xong là phải quay về căn cứ.
Về chuyện thân phận của Khả Tâm, cô từng nghĩ qua, thay vì giải thích dài dòng, chi bằng nói thẳng là nhặt được bé gái trên đường, như thế sẽ bớt được phiền phức. Sau khi về, còn phải từ từ dạy Khả Tâm biết dùng tay, học nói chuyện, tất cả đều là quá trình chậm rãi.
Cha mẹ Tào Yên Vũ thường xuyên công tác xa, không có em gái, từ nhỏ chỉ có chị gái Tào Mông chăm sóc chu toàn, ngay cả tập nói tập đi cũng là chị dạy. Trong lòng cô, chị gái chính là điểm tựa tự nhiên. Bây giờ sắp có một em gái nhỏ do chính tay mình nuôi nấng, dạy học chữ, từng chút một trong cuộc sống tương lai của Khả Tâm, Tào Yên Vũ đều cảm thấy thật có ý nghĩa, không kìm được ôm lấy mong chờ tươi đẹp cho mai sau.
Khóe môi cô cong lên nụ cười mê người, khi nghe tiếng lẩm bẩm từ miệng Khả Tâm, độ cong ấy càng sâu thêm.
"Đậu... đậu khô..." Đôi môi nhỏ hồng hồng của Khả Tâm khẽ chu lên, hai tay ôm chai nước khoáng như ôm bảo vật.
Tào Yên Vũ bước đến, khom nhẹ người: "Được rồi, đưa cho chị, chắc giờ có thể ăn rồi."
Khả Tâm hai tay dâng chai nước khoáng cho Tào Yên Vũ, cô đổ hết nước đi, lấy đậu khô đã rửa sạch đặt trong lòng bàn tay, đút cho Khả Tâm. Tuy không còn mấy miếng nguyên vẹn, nhưng Khả Tâm ăn rất ngon lành, không để thừa lấy một chút vụn.
Đầu lưỡi hồng hồng của cô bé vô tình l**m phải bàn tay Tào Yên Vũ, mềm mềm ướt ướt khiến tim cô hẫng một nhịp, vội vàng rụt tay lại.
Dù vậy, vành tai trắng mịn của cô vẫn khẽ ửng đỏ, ánh mắt đào hoa thoáng trầm xuống.
Khả Tâm ngơ ngác nhìn hành động của chủ nhân: "Vịt~"
Chủ nhân xấu lắm, trước đây cho thú cưng ăn đều cho ăn tử tế cơ mà.
Tào Yên Vũ cố trấn định hơi thở, bàn tay giấu sau lưng siết chặt thành nắm, đến khi ấn vết ướt kia hằn cả dấu đỏ mới dần buông ra, giọng khàn khàn: "Ngoan nào, sau này ăn phải dùng bát của em."
Khả Tâm càng không hiểu, đôi mắt trong veo toàn sự mơ hồ: "Vịt!"
Khả Tâm lúc nào cũng rất ngoan, rõ ràng là chủ nhân không ngoan!
Tào Yên Vũ dịu giọng: "Về nhà thôi."
Cô xách tấm đệm nhỏ mềm mại, sải bước đi trước Khả Tâm.
Đi được vài bước, cô phát hiện Khả Tâm không theo kịp, liền quay đầu nhìn lại.
Khả Tâm lon ton phía sau, đôi chân nhỏ bước gấp gáp, đi xiêu xiêu vẹo vẹo, trông ngây thơ đáng yêu vô cùng.
Sao biến thành người rồi mà vẫn đi giống vịt thế?