Lời vừa dứt, xe bất ngờ phanh gấp, vang lên tiếng ma sát chói tai.
Sắc mặt Tào Yên Vũ đột nhiên thay đổi, vừa rồi cô còn chưa kịp đạp thắng, thì bánh sau xe đã bị thứ gì đó giữ chặt.
Ngay sau đó, thân xe chấn động dữ dội, rầm một tiếng, hai chiếc xe trước sau va mạnh vào nhau.
Đầu Tào Yên Vũ suýt nữa đập vào vô lăng, may nhờ cánh tay giữ kịp mới ổn định được cơ thể, móng vuốt của Khả Tâm bám chặt vào lưng ghế, ánh mắt sắc bén dõi theo những bóng trắng không ngừng lao vụt quanh xe.
Đó là một con mãng xà toàn thân trắng như tuyết, to cỡ cái chum nước, toàn thân phủ kín vảy cứng chắc, trên vảy còn tỏa ra luồng khí băng hàn, chỉ cần nó quấn quanh xe, mọi người đã cảm nhận rõ nhiệt độ xung quanh giảm mạnh, hàn khí tràn ngập.
Khó trách vừa rồi lạnh như vậy, đến cả tuyết cũng rơi, hóa ra là do con mãng xà biến dị này có kỹ năng băng hệ.
Chiếc đuôi to dài của nó quét mạnh một cái, thân xe lập tức bị đập lõm thêm một mảng, cửa kính vỡ tan tành.
"Giờ làm sao đây?" Trương Bình bám sát cửa kính, hét lớn về phía Tào Yên Vũ.
Anh ta sắp bị con mãng xà này quăng cho nôn mật ra ngoài, ngồi trong xe khó chịu cực kỳ, nhưng nhìn thân hình của nó, bây giờ mà nhảy xuống chẳng khác nào tự dâng bữa ăn cho rắn.
Tào Yên Vũ cau chặt mày, với cách quét đuôi thế này, chẳng mấy chốc cả bọn sẽ bị thân xe lõm nát nghiền bẹp, lực tấn công vật lý của con mãng xà này quá mạnh.
Trước mối uy h**p tuyệt đối, chạy thì không thể chạy, hoàn toàn không còn đường nào khác.
Chỉ có thể cùng nhau liều mạng!
"Cùng lên, thử xem thực lực của con mãng xà này đến đâu!"
Tào Yên Vũ khống chế dị năng không gian, dẫn đầu tấn công trước, xung quanh vô số tảng đá ngưng tụ thành hình kiếm khổng lồ sắc bén, cuốn theo cuồng phong, chém mạnh về phía cơ thể mãng xà!
"Xoẹt!"
Âm thanh ma sát chói tai vang lên khi bạch lân và đại kiếm va chạm vào nhau!
Tia lửa tóe ra hòa lẫn cùng tuyết rơi, thân thể con mãng xà khổng lồ chỉ bị chém rụng một mảng vảy trắng, lộ ra lớp máu thịt đỏ trắng xen kẽ bên dưới.
Máu tươi từ bề mặt cơ thể mãng xà chậm rãi rỉ ra, cơn đau khiến nó nổi giận, cái đuôi nặng nề quét ngang, đánh tan thanh đại kiếm ngưng tụ từ đá vụn.
Ngay sau đó, toàn thân cơ bắp của Trương Bình phồng căng lên, dáng người như sói mang theo sức ép dữ dội, một cú đấm sắc bén từ trong cửa sổ xe thò ra, mạnh mẽ nện thẳng vào thân mãng xà.
Lúc này Trương Bình đã là dị năng giả cấp hai, uy lực của thiết quyền đủ sức đập nát đầu của tang thi hệ sức mạnh cấp một.
Thế nhưng thân thể mãng xà chỉ hơi biến dạng một chút, nó lao đi với tốc độ cực nhanh, đôi mắt xanh lam tràn ngập sát ý, quấn chặt lấy chiếc xe Trương Bình đang ngồi, không ngừng siết chặt không gian, muốn nghiền chết đám người trong xe.
"Sơ Nguyệt, Hữu Minh, cùng tấn công bảy tấc của nó!"
Trương Bình ý thức được tử vong đang tới gần, trong lòng báo động dữ dội, kinh nghiệm chiến đấu nhiều lần giúp anh lập tức triển khai chiến lược tiến công mới.
Anh gầm lên một tiếng, nắm đấm như mưa bão liên tục nện xuống!
Lý Hữu Minh và Trần Sơ Nguyệt lập tức phối hợp, lượng lớn lửa và băng nhọn cùng ập xuống thân mãng xà, nhưng ngọn lửa chỉ khiến một mảng vảy đỏ rực, băng nhọn cũng chỉ đâm thủng được ít vảy, hoàn toàn không gây bao nhiêu thương tổn.
Cửa xe cùng các bộ phận kim loại đã ở ranh giới hỏng nát, tiếng lách cách vang lên không ngớt, nếu cửa xe vỡ, bọn họ sẽ mất đi lớp phòng hộ cuối cùng.
"Mẹ kiếp, rút dao!"
Trương Bình gần như phát điên, mắt đỏ ngầu, rút ra hai thanh đại đao ở thắt lưng, vung tay từ cửa sổ vỡ nát, liều mạng chém lên thân mãng xà.
Đao chém xuống thân nó như bổ vào sắt thép vừa rèn, một nhát không đủ gây thương tổn, chỉ để lại chút vết ngoài da. Nhưng ba nhát? Bốn nhát? Hàng trăm nhát thì sao?
Thể chất cường hóa của ba dị năng giả cấp hai đủ cho sức mạnh cơ thể tăng lên mức giới hạn, đồng loạt dùng vũ khí chém điên cuồng, rốt cuộc cũng tạo ra một vết thương dài trên thân mãng xà.
Con mãng xà xem con người là thức ăn, lúc ngửi thấy mùi máu của chính mình thì càng thêm hung bạo!
Đáng chết bọn người này!
Nó siết chặt thân thể, há cái miệng tanh tưởi, muốn nuốt trọn chiếc xe. Ngay khi cắn tới đầu xe, một luồng bỏng rát từ phía sau ập tới, nó quay đầu nhìn, phát hiện cái đuôi của mình bị lửa bao trùm, vảy bọc băng tuyết bị thiêu cháy, tổn hại nặng nề và còn đang lan rộng.
Một con vịt toàn thân phủ lông vàng kim xuất hiện phía sau, đôi mắt vàng rực sáng chói, đôi cánh bùng cháy ngọn lửa nóng bỏng, như mặt trời rực rỡ đang dâng lên.
Đáng ghét! Lại là một dị thú biến dị cấp ba như nó!
Sự đối nghịch giữa hệ băng và hệ hỏa khiến ngay khi Khả Tâm xuất hiện, trong lòng mãng xà đã dấy lên hận ý tận xương tủy. Nó phun ra nửa chiếc xe đang ngậm, lập tức xoay người, tấn công về phía Khả Tâm.
Những hạt tuyết trên không bỗng ngưng kết quỷ dị, tức thì bị mãng xà gom lại, bắn thành trận mưa tên bằng băng nhọn dày đặc về phía Khả Tâm.
Trận mưa tên này dù Khả Tâm may mắn tránh được thì khả năng bị thương cũng rất lớn. Tào Yên Vũ không chút do dự rút dị năng, gom đá vụn xung quanh tạo thành lá chắn, chặn đợt mưa tên này cho Khả Tâm.
Mưa tên mãnh liệt nhanh chóng phá vỡ lá chắn đá, giây sau nó lại được tái tạo, vài mũi tên băng xuyên qua khe hở, sượt qua cánh Khả Tâm, lập tức phủ một lớp băng dày trên lông vũ.
Sự sụp đổ và tái cấu trúc liên tục của lá chắn khiến thể lực Tào Yên Vũ tiêu hao cực nhanh.
Khi Khả Tâm gần tiếp cận thân thể mãng xà, thể lực Tào Yên Vũ đã cạn kiệt, lá chắn đá không thể ngưng tụ, sụp thành bụi, ngay khoảnh khắc đó, một lá chắn trong suốt bao lấy thân Khả Tâm.
"Chị Tào, để em giúp Khả Tâm!" Mạnh Nọa lập tức xông tới, phóng thích lá chắn.
Lá chắn trong suốt chỉ chịu được một đợt mưa tên đã lắc lư sắp vỡ, gương mặt Mạnh Nọa tái nhợt, nhưng vẫn cố duy trì dị năng.
Trong lá chắn che chở, Khả Tâm xuyên qua mưa tên, cực nhanh đổi sang chiến đấu hình thái, thân thể to lớn lao thẳng xuống mãng xà, móng vuốt c*m v** vết thương đã bị chém, xé ra một mảng máu thịt tươi rói.
Cơn đau dữ dội khiến đuôi mãng xà quét mạnh, định hất bay Khả Tâm, nhưng cô lại đổi hình thái chiến đấu lần nữa, khiến cú quét trượt qua, chỉ đánh rụng vài cọng lông vịt.
Mãng xà cảm thấy bị con vịt sỉ nhục, điên cuồng đuổi theo Khả Tâm.