Vì Chàng Ta Nguyện Đánh Cuộc

Chương 9

Chuyến đi lần này của hắn, đích xác là chín c.h.ế.t một sống.

Đến cả vật báu hộ mệnh này hắn cũng đều giao phó hết thảy cho ta, vậy thì bản thân hắn phải làm sao bây giờ?

Hóa ra từ trước đến nay, ta luôn là kẻ đứng từ xa cân đo đong đếm tiền tài lợi lộc, luôn tìm cách lợi dụng hắn, lợi dụng cả thế lực của Bùi gia để mưu cầu lợi ích cho bản thân mình.



Ta không khỏi nhớ tới A mẫu.

A mẫu vốn là người có xuất thân cao quý, dung mạo xinh đẹp, tính tình lại vô cùng lương thiện. Cũng chính nhờ vào lòng tốt năm xưa từng ra tay cứu giúp lão thái thái Bùi gia lúc hoạn nạn, ta mới có cơ hội được đặt chân tới chốn này.

Thế nhưng, vào cái việc hệ trọng nhất của cuộc đời, người lại nhìn lầm kẻ bạc tình.

Người gả cho một gã thư sinh nghèo kiết xác, chỉ vì nhất thời cảm động trước sự ân cần của hắn.

A mẫu chung quy cũng chẳng được hưởng mấy ngày tháng thái bình, gã thư sinh kia dựa dẫm vào của hồi môn của người, vừa một mai đắc thế liền lập tức giở giọng lang sói, giáng A mẫu từ chính thê xuống làm thiếp thất để rước về một ả nương t.ử lẳng lơ, phóng túng. 

Vị tân phu nhân kia ngược lại là kẻ có mắt nhìn tinh tường và thủ đoạn quả quyết hơn A mẫu rất nhiều, ả vừa thấy gã thư sinh này không thể dựa dẫm được lâu, liền chẳng chút do dự gom sạch tiền tài rồi bỏ trốn mất dạng.

Trong nhà sạch sành sanh tiền của, chuỗi ngày đoạn tháng bắt đầu trở nên chật vật, khó khăn.

Mà chuỗi ngày của A mẫu lại càng thêm phần thống khổ, gieo neo.

Những chuyện thuở ấu thơ ta đã chẳng còn nhớ rõ được bao nhiêu, chỉ duy nhất khắc sâu hình ảnh bàn tay dịu dàng, ấm áp của A mẫu khẽ vuốt ve mái tóc ta.

"A Ly của chúng ta sau này nhất định phải mở to đôi mắt mà nhìn người, bản thân mình phải tự đứng vững trên đôi chân của mình, đừng có tin hết vào lời nam t.ử."

Nói xòn, A mẫu khẽ mỉm cười, bẻ một nhành hải đường cài lên mái tóc ta.

"Thế nhưng nếu như may mắn gặp được nhân duyên tốt, cũng đừng bỏ lỡ mà để nó tuột khỏi tầm tay, con người ta phải dũng cảm dấn thân một phen thì mới biết được đâu mới thực là chuỗi ngày hạnh phúc."

"A Ly của chúng ta là người có phúc khí, sau này nhất định sẽ sống thật tốt."

Khi ấy ta nào có hiểu thế nào là chuỗi ngày hạnh phúc, ta chỉ biết rằng cứ có A mẫu ở bên cạnh thì chính là hạnh phúc rồi, vậy mà trên thân thể của người lúc nào cũng chằng chịt những vết thương lồi lõm.

Nhật Nguyệt

Trong mảnh ký ức sau cùng, người nằm liệt trên giường với dáng vẻ gầy gò, héo úa, gượng chút tàn lực nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Giọng người thều thào, lầm bầm:

"Không buông bỏ được... Ta không cam lòng buông bỏ..."

A mẫu rốt cuộc cũng trút hơi thở cuối cùng trong nỗi u uất khôn nguôi.

Kẻ đến lo liệu hậu sự cho người là một nam t.ử mà ta phải gọi bằng cữu cữu. Người muốn đón ta đi cùng, nhưng ta không đồng ý, một mực cố chấp đòi ở lại chống mắt lên nhìn gia cảnh của gã thư sinh kia.

Người khẽ xoa đầu ta giống hệt như A mẫu năm xưa, rồi trầm giọng bảo rằng, chỉ cần ta muốn rời đi, bất cứ lúc nào người cũng sẽ tới đón ta.

Suốt ba năm ta ở lại nhà gã thư sinh, hắn chưa từng được hưởng một ngày nào yên ổn.

Năm đầu tiên, hắn bị gãy một bên chân, suốt ngày đêm chỉ biết nằm liệt trên giường rên rỉ t.h.ả.m thiết vì đau đớn khôn cùng, trên da thịt lở loét những vết hoại t.ử, cơm không có mà ăn, thân hình gầy rộc như một bộ xương khô.

Năm thứ hai, đôi mắt hắn lại bị mù lòa, hễ cứ nghe thấy một tiếng động nhỏ là hắn lại sợ hãi đến mức run cầm cập. Ta vô cùng chu đáo và tận tâm, đêm nào cũng thức giấc ghé sát vào giường bệnh thăm hắn vài ba bận, lần nào cũng giả giọng giống hệt như A mẫu để nhẹ nhàng an ủi hắn. Hắn vừa nghe thấy liền ngoẹo đầu sang một bên, chìm vào giấc ngủ cực kỳ nhanh ch.óng, vô cùng linh nghiệm.

Đến năm thứ ba, hắn bị câm, chính vào một đêm thanh vắng hắn tự phát điên lên rồi tự tay cắt đứt lưỡi của mình.

Hắn không tài nào gượng qua nổi năm thứ ba ấy, cuối cùng đã bỏ mạng vào một ngày đông giá rét căm căm.

Sau khi hắn c.h.ế.t, ta mang theo tín vật của A mẫu, viết một bức thư gửi cho cữu cữu, rồi một mình lên chốn Thượng Kinh tìm tới Bùi gia.

A mẫu chỉ mong cầu cho ta có được một đời an ổn, phẳng lặng.

Thế nhưng Bùi gia cuối cùng cũng sụp đổ.

Đúng thật là chỗ dựa dẫu có vững chãi đến mấy thì cũng có ngày tan tành mây khói.

Khi vệt hồi ức về nửa cuộc đời trước của ta khép lại, thì nơi chân trời xa xăm cũng đã bắt đầu hửng lên vệt sáng.



Suốt một đêm dài đằng đẵng trôi qua, bên ngoài trướng phủ không hề vang lên tiếng binh đao xô xát hay tiếng gươm đao chạm nhau như ta tưởng tượng, ngược lại là một bầu không gian tĩnh mịch, im ắng đến lạ thường.

Nơi tiền viện, Trần bá cùng toàn thể gia nhân trong Hầu phủ đều đã đứng tề tựu đông đủ.

Ta chậm rãi bước ra khỏi phòng, hiên ngang đứng ở vị trí đầu tiên, bên hông treo chiếc túi vải trĩu nặng kia, lặng im chờ đợi cánh cổng lớn được mở ra.

Cừu Hâm thoáng giật mình thảng thốt, hắn lo lắng bước tiến lên hai bước, nhưng cuối cùng lại thở dài một tiếng rồi đứng chôn chân tại chỗ, không dám tùy tiện hành động.