Vì Chàng Ta Nguyện Đánh Cuộc

Chương 5

Ta là kẻ hiểu rõ nhất đạo lý biết điểm dừng, lập tức giơ tay lên cam đoan để hắn hoàn toàn yên tâm:

"Ta tuyệt đối sẽ nghe lời, hiểu chuyện, những thứ không thuộc về mình quyết không tơ tưởng nửa phân!"

Hắn dường như có chút tổn thương, không thốt thêm lời nào mà quay lưng dứt khoát bỏ đi.

Ta vô cùng thấu hiểu cho hắn, chắc là vì vừa bị mất một khoản tiền lớn nên tâm trạng có chút không vui đó mà.

Thế nhưng ta đã cầu được ước thấy, lòng dạ vui sướng khôn nguôi!

Ngay đêm hôm đó, ta đã thu dọn xong xuôi toàn bộ bao nải hành lý, vừa hửng sáng ngày hôm sau đã lập tức dọn đến gian nhà ở phố Mộc Trai.

Căn nhà này ta đã sớm tăm tia từ lâu, trên tầng hai có một gian phòng trống sẵn giường, chỉ cần dọn dẹp qua loa một chút là đã có thể đặt lưng đi ngủ được rồi.



Phía tây trắc môn, chỉ có một mình Trần bá tới tiễn ta.

Ông không ngừng thở dài:

"Lộc Ly tiểu thư, thực ra người không cần phải dọn ra ngoài đâu, ở lại Hầu phủ tốt biết bao nhiêu. Hơn nữa Hầu gia cũng đâu phải hạng người vong ân phụ nghĩa."

Ta biết Trần bá có ý gì.

Ông cảm thấy ta ở lại trong phủ làm một vị di nương, còn tốt hơn là bươn chải tự kiếm sống ở bên ngoài.

Thế nhưng đến tận lúc này, ta vẫn nhớ như in những lời hắn từng nói ở trong phòng của lão thái thái năm đó: cả đời này hắn chỉ muốn cưới một người vợ duy nhất, không muốn vì chuyện nạp thiếp mà sinh ra hiềm khích với thê t.ử của mình.

Lúc bấy giờ ngoài mặt ta không biểu lộ gì, nhưng trong lòng lại vô cùng chấn động.

Những kẻ đứng ở vị trí càng cao, quyền thế càng trọng lại càng không hiểu được một đạo lý: Vì sao khi gặp phải trắc trở, người làm thê t.ử luôn là người đứng ra bảo vệ hài t.ử trước tiên, là người đầu tiên chấp nhận từ bỏ trượng phu? 

Nhật Nguyệt

Để rồi cuối cùng bọn họ chỉ biết oán trách thê t.ử đã đổi thay, cảm thán nữ t.ử trên đời bạc bẽo tàn độc, thốt ra câu ‘Duy nữ t.ử dữ tiểu nhân vi nan dưỡng dã’, chứ chẳng bao giờ chịu tự suy xét xem bản thân mình đã từng làm những gì.

Có chung thủy không hai thì mới đổi lại được một lòng một dạ của thê t.ử, hai người mới có thể cử án tề mi, đồng cam cộng khổ qua hoạn nạn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đạo lý như vậy, không phải ai ai cũng có thể thấu hiểu.

Ta ngưỡng mộ người sau này sẽ trở thành thê t.ử của hắn, nên không nỡ lòng nào phá vỡ đi sự tốt đẹp ấy.

Ta biết trên đời này, có người có thể chạm tay vào niềm hạnh phúc như vậy đã là tốt lắm rồi, bản thân ta thực sự không dám xa cầu gì hơn.

Ta cũng nguyện lòng đứng từ xa mà chúc phúc, gìn giữ cho niềm hạnh phúc đó.

Trần bá không hiểu được tâm tư này, nhưng ông cũng là vì muốn tốt cho ta. Ta không giải thích gì thêm, chỉ siết c.h.ặ.t bao nải hành lý trong tay, cất bước rời khỏi Hầu phủ.

Ta tự hiểu rõ, kể từ khoảnh khắc ta bước chân ra khỏi Hầu phủ, chút ân tình mọn này của ta đối với hắn, từ nay về sau chỉ còn duy nhất một lần cơ hội để cầu xin hắn giúp đỡ mà thôi.

….

Ta và Thu Vũ bắt đầu bận rộn lo liệu cho tiệm may.

Ta đã nhen nhóm ý định mở tiệm may này từ lâu, hiềm nỗi những năm qua Bùi Thiếu Hằng luôn bị kẻ gian dòm ngó soi mói, ta mà mở tiệm vào lúc đó chẳng khác nào tự rước thêm phiền toái. Hiện tại thời cơ đã chín muồi, tuy rằng ta có chút mượn oai hùm, nhưng chung quy cũng chẳng có kẻ nào dám đến đây bắt nạt ta.

Những năm tháng còn làm khuê các quý nữ đã cho ta nhận ra một điều: bạc của các vị tiểu thư chốn Thượng Kinh này thực sự là quá dễ kiếm.

Bọn họ vốn chẳng thiếu tiền tài, chỉ cần vì một buổi yến tiệc hay một buổi thưởng trà nào đó để có thể diễm áp quần quần, chiếm hết hào quang của người khác, bọn họ sẵn sàng tranh nhau ra giá thật cao để mua bằng được một bộ y phục hay một bộ trang sức.

Mấy vị tỷ muội từng tương trợ ta năm xưa vô cùng nể mặt, kéo tới cho ta không ít khách khứa.

Gian tiệm của ta không chỉ đơn thuần là bán xiêm y trang sức, mà điều quan trọng hơn cả chính là ở cách thức phục vụ.

Thuở trước, các phu nhân tiểu thư muốn kiểu dáng nào thì người làm cứ y án mà cắt may kiểu đó, còn bây giờ, tại tiệm của ta sẽ có người tư vấn cho bọn họ xem kiểu nào mới thực sự phù hợp, giúp bọn họ can đảm thử nghiệm những phong cách mới, lại khéo léo thay đổi trong lối cắt may để tôn lên một cách hoàn hảo nét đặc trưng của từng người. 

Dù cho có là những vị phu nhân, tiểu thư có dung mạo bình thường đi chăng nữa, cứ qua tay ta là bọn họ đều tìm lại được sự tự tin của chính mình.

Ta còn tùy ý tặng kèm các vị phu nhân những món tiểu y có kiểu dáng tân tiến, mới mẻ, không ngờ lại thu về phản hồi vô cùng tốt.

Ta chung sống với hàng xóm láng giềng cũng rất hòa mục, tặng cho bọn họ y phục, trang sức mà chẳng chút tiếc rẻ. Đến khi có vị khách nào dò hỏi, bọn họ cũng sẵn lòng nói đỡ cho ta vài câu tốt đẹp. Ta mà biết được vị khách nào là do ai giới thiệu tới, cũng sẽ đều gửi tặng chút lễ vật để bày tỏ lòng thành.

Cứ như vậy, các đơn hàng đặt trước của tiệm ta đã xếp hàng dài đến tận qua năm mới.