Vết Cắt Của Đêm
Chương 1: Đêm Đen
Elara Vasiliev lang thang trên những con phố vắng vẻ của thành phố, nơi ánh đèn vàng nhạt chỉ đủ để soi sáng những bóng đổ dài. Đêm đen như một tấm chăn che phủ mọi thứ, nhấn chìm cô trong những suy nghĩ u ám. Mỗi bước chân của Elara như đang hòa vào với bóng tối, cảm giác như cô là một phần của nó, nhưng cũng như một kẻ ngoài cuộc, lạc lõng giữa những ánh mắt vô hình.
Cô dừng lại bên một quán cà phê cũ kỹ, nơi có vài người khách ngồi trong góc tối. Hơi ấm từ bên trong hắt ra ngoài, nhưng Elara không cảm thấy gì ngoài cái lạnh thấm vào da thịt. Những ký ức về quá khứ ùa về, như những bóng ma lướt qua tâm trí cô. Hình ảnh của gia đình, những bữa tiệc ồn ào với tiếng cười, và những cái nhìn lạnh lẽo từ những thành viên trong dòng tộc khiến cô cảm thấy như một kẻ bị đày đọa. Cô luôn là người khác biệt, một ma cà rồng không muốn sống trong bóng tối.
Elara quay đi, bước chân tiếp tục dẫn dắt cô vào những con hẻm nhỏ hơn, nơi ánh sáng yếu ớt không thể chiếu tới. Cô nhớ lại lần đầu tiên biết mình là ma cà rồng, lúc mà niềm vui và nỗi sợ hãi đan xen. Cô đã từng nghĩ rằng mình có thể sống như con người, tìm kiếm tình yêu và sự kết nối. Nhưng thế giới này không dành cho những kẻ yếu đuối. Cô cảm thấy nỗi cô đơn dâng lên, khiến lòng cô như bị bóp nghẹt.
Giọng nói của Victor Caine vang lên trong đầu cô. "Elara, mày sẽ không bao giờ thuộc về thế giới con người." Hắn luôn là một phần của những cơn ác mộng mà cô không thể thoát ra. Hắn không chỉ là một ma cà rồng, mà còn là một kẻ đầy tham vọng, không ngần ngại sử dụng mọi thủ đoạn để đạt được mục tiêu của mình. Mỗi khi nghĩ đến hắn, Elara lại cảm thấy nỗi sợ hãi len lỏi vào từng mạch máu.
Cô dừng lại trước một bức tường gạch cũ, nơi những hình vẽ graffiti đã phai màu. Một hình ảnh về một con sói, hung dữ và mạnh mẽ, làm cô nhớ đến Kael Draven. Họ chưa bao giờ thực sự gặp nhau, nhưng những câu chuyện về thợ săn ma cà rồng đã khiến cô không thể không chú ý. Kael là một tên tuổi nổi bật, được biết đến với khả năng chiến đấu xuất sắc. Nhưng chính cái nhìn sâu thẳm trong mắt anh, mà cô đã thấy qua những lần thoáng qua, đã khiến trái tim cô rung động.
Cô không biết mình đang tìm kiếm điều gì ở Kael. Có phải là một người bạn, hay một kẻ thù? Hay là một thứ gì đó sâu hơn, một kết nối mà cô không thể lý giải? Những câu hỏi đeo bám khiến cô cảm thấy như đang đứng giữa hai thế giới, không thể lựa chọn. Tình yêu và nỗi sợ hãi, sự khao khát và sự che giấu bản thân, tất cả đều đan xen trong tâm trí cô.
Khi ánh trăng dần lấp ló qua những đám mây, Elara cảm nhận được sự thay đổi trong không khí. Một cơn gió lạnh lùa qua, mang theo mùi vị của mồ hôi và máu. Cô nheo mắt, cảm giác như có ai đó đang theo dõi mình. Mặc dù không có ai quanh đây, nhưng trực giác của cô mách bảo rằng không an toàn.
Bỗng dưng, một tiếng động lớn vang lên từ phía sau. Elara quay lại, tim đập mạnh. Một bóng đen lao ra từ trong bóng tối, nhanh như chớp. Cô kịp nhận ra đó là một thợ săn, gương mặt không rõ nhưng ánh mắt quyết đoán. Không kịp suy nghĩ, Elara nhảy sang một bên, sử dụng sức mạnh điều khiển bóng tối của mình để ẩn mình trong màn đêm.“Đứng lại!” Giọng nói của thợ săn vang lên, đầy tức giận. “Mày không thể trốn tránh mãi!”
Elara cảm thấy nỗi sợ hãi dâng cao. Hắn không chỉ đến để săn đuổi cô, mà còn để kết thúc mọi thứ. Cô không thể để điều đó xảy ra. Cô tập trung, cảm nhận sức mạnh trong người, và từ bóng tối, cô tạo ra một khối mây đen đặc, che chắn cho mình.
“Ta không phải là kẻ thù của mày!” Cô gào lên, nhưng giọng nói của cô bị nuốt chửng bởi sự hoang mang của đêm tối.
Bất ngờ, thợ săn dừng lại. Một khoảnh khắc ngắn ngủi, ánh mắt của hắn chạm vào ánh mắt cô. Trong giây phút đó, Elara cảm nhận được nỗi đau, sự mất mát, và cả nỗi cô đơn mà hắn mang trong lòng. Nhưng không kịp suy nghĩ thêm, cô nhận ra rằng hắn không chỉ là một thợ săn, mà còn là một người đã từng mất đi thứ gì đó quý giá.
Hắn không phản ứng ngay lập tức, mà chỉ đứng đó, như thể đang đấu tranh với một quyết định. Thế giới xung quanh như ngưng lại, và Elara biết rằng đây chính là khoảnh khắc định mệnh. Tình huống này có thể thay đổi mọi thứ, có thể là bước ngoặt cho cả hai.
“Ta không muốn chiến đấu,” cô thốt lên, nhẹ nhàng hơn. “Ta chỉ muốn sống.”
Một cái gật đầu nhẹ từ thợ săn như một dấu hiệu. Nhưng cùng lúc đó, một tiếng cười lạnh lẽo vang lên từ bóng tối. Victor bước ra, nụ cười tàn nhẫn trên môi. “Ôi, thật cảm động. Nhưng mày không thể trốn mãi khỏi số phận của mình, Elara.”
Ánh mắt của Elara rực sáng, cảm giác như mọi thứ sụp đổ. Một cuộc chiến không thể tránh khỏi đang đến gần. Và cô biết rằng, để sống sót, cô sẽ cần không chỉ sức mạnh của bản thân, mà cả sự giúp đỡ từ những người mà cô từng coi là kẻ thù.