Edit: Thanh
“Giải thưởng 12.000 đô la Mỹ đấy, Khương Mạt, anh cậu giỏi thật luôn!”
“Chứ còn gì nữa.” Khương Mạt cúi đầu dọn cặp, “ACM là cuộc thi lập trình dành cho sinh viên đại học quốc tế, anh ấy mà giành hạng nhất thì chính là vô địch thế giới!”
“Giành hạng nhất?” Nữ sinh nghi ngờ, “Còn chưa thi mà?”
Một chàng trai bên cạnh hừ một tiếng, giọng điệu châm chọc: “Còn chưa thi mà Khương Mạt đã cho anh trai cậu ấy vay trước cái hạng nhất rồi.”
Mấy cậu con trai cười ầm lên.
“Rầm” một tiếng, Khương Mạt đặt mạnh cặp xuống bàn, khiến mấy người kia lập tức im bặt, cô xinh đẹp, cao ráo, vừa học múa vừa học tán đả, có lần nam sinh lớp bên Thành Nguyên Đông kéo tóc đuôi ngựa của cô mấy lần, bị cô hẹn ra học chung một buổi tán đả, từ đó về sau gặp cô đều đi đường vòng.
“Các cậu cứ chờ xem tin tức ngày mai đi, hạng nhất chắc chắn là của anh tôi, anh ấy 15 tuổi đã vào đại học, còn các cậu 10 tuổi mới học lớp 4.”
“Mạt Mạt, đi nhanh lên!” Trình Ngu đứng ở cửa lớp gọi, “Trễ nữa là lại muộn giờ học thư pháp đấy!”
“Đến đây!” Khương Mạt đeo cặp lên, váy tung bay, quay người chạy đi.
Đuôi ngựa cao lắc lư, bóng lưng vừa kiêu hãnh vừa xinh đẹp.
“Xì.” Đợi cô đi xa, một nam sinh mới lẩm bẩm, “Nói thì hay lắm, chứ cậu ta 10 tuổi chẳng phải cũng học lớp 4 đấy sao.”
“Nhưng Khương Mạt môn nào cũng đứng nhất, kể cả thể dục, hơn nữa còn làm được bài lớp 8 rồi.” Bạn cùng bàn của Khương Mạt là Hạ Nam nói nhỏ, “Biết đâu còn nhảy lớp.”
“Thì… thì có gì khó đâu! Tôi chỉ là chưa tìm thầy dạy thôi, học rồi tôi cũng làm được, tôi cũng nhảy lớp được!” Nam sinh đỏ mặt cứng miệng.
“Cậu thật sự muốn nhảy lớp à?” Trình Ngu hỏi.
Cô ấy và Khương Mạt sống cùng khu, cùng lớp, lại cùng học thư pháp.
“Muốn chứ, lúc nào cũng muốn, nhưng ba tớ không cho.” Khương Mạt chống cằm, “ba bảo cứ học từ từ, đừng vội lớn, sách không cần học nhanh thế, có thời gian thì đi chơi nhiều hơn, rảnh quá thì học thêm cái khác.”
Lớp tán đả của cô chính là vì thế mà có.
Khi Khương Thương Thần thấy cô mua sách lớp 9 về, lập tức mua cho cô một chú Border Collie, đặt tên là Jan.
Cứ nghĩ đến Jan là lại nghĩ đến Cận Hành Giản.
Phi phi.
Sao có thể liên tưởng anh với chó chứ.
Khương Mạt buồn bực vò vò má mình: “Nhưng ba lại không cho tớ sang Mỹ.”
Mẹ và dì Cận đã bay sang Mỹ xem Cận Hành Giản thi chung kết, còn cô thì phải đi học, làm bài tập, huấn luyện chó.
Theo giờ tính toán, trận chung kết bắt đầu lúc 1 giờ sáng, đợi đến sáng mai cô thức dậy, Cận Hành Giản chắc chắn đã giành chức vô địch rồi.
Anh nói nếu đoạt quán quân sẽ tặng cô một bộ đồ trượt tuyết, nghỉ đông sẽ dẫn cô đi trượt tuyết.
Nghĩ vậy, Khương Mạt lại vui lên.
Cô nhận được cuộc gọi video của Cận Hành Giản lúc 6 giờ sáng hôm sau, rèm cửa phòng vẫn kéo kín, Khương Mạt bật đèn bàn, lộ ra nửa cái đầu tóc rối bù.
“Girl friend? (Bạn gái à?)” Bên kia ồn ào, có nam sinh hỏi.
“My little sister in the family. (Em gái nhỏ trong nhà)”
“Khương Mạt.” Cận Hành Giản chuyển sang nói tiếng Trung, “Em muốn đồ trượt tuyết màu gì?”
“Màu hồng.” Khương Mạt trả lời trong cơn ngái ngủ, rồi chợt tỉnh hẳn, bật dậy ngồi thẳng, gạt tóc trên mặt sang một bên, đôi mắt đen sáng lên, “Anh ơi, anh được hạng nhất rồi à?”
Cận Hành Giản bên kia màn hình cao gầy, nhướng mày, dáng vẻ thiếu niên đắc ý: “Anh đã nói là sẽ lấy được mà.”
Kỳ nghỉ đông năm đó, Khương Mạt ở Vail suốt nửa tháng, như không biết mệt, trượt từ sáng đến tối, ban đầu Khương Thương Thần còn theo mỗi ngày, sau thấy Cận Hành Giản lo liệu mọi thứ chu đáo thì không đi nữa, sau khi bàn với Thẩm Vân Sanh, hai người liền mua luôn một căn nhà ở đó.
Mấy ngày họ đến đây ở trong phòng suite gia đình của khách sạn, Khương Mạt tràn đầy năng lượng, chơi từ sáng đến tối, còn nhảy nhót hơn cả Jan ở nhà, khiến ông và Thẩm Vân Sanh làm gì cũng không tiện.
Thôi thì hè này ném cô bé cho Cận Hành Giản vậy, để ông và Thẩm Vân Sanh đi riêng.
*v*
“Mẹ, ba, chúc hai người đi chơi vui vẻ!” Khương Mạt cách cửa kính hôn lên má Thẩm Vân Sanh, lùi lại một bước vẫy tay chào.
“Đi học đúng giờ, đừng giở trò khôn lỏi qua mặt ba, giáo viên các môn của con đều sẽ báo cáo với ba, buổi tối về nhà tự ngủ, trước khi ngủ nhớ kiểm tra cửa nẻo.” Khương Thương Thần dặn dò.
“Biết rồi mà ba, ba lắm lời quá, con đâu còn là trẻ 3 tuổi nữa, đương nhiên tự ngủ được.”
Năm ngoái lúc sấm sét còn ôm gối chạy sang chen giường mẹ, đẩy ba sang phòng khách.
Khương Thương Thần thầm nghĩ.
“Có chuyện gì thì liên lạc ngay với ba mẹ.” Thẩm Vân Sanh cười nói, “Nếu sợ sấm thì gọi A Giản sang.”
Nói xong thì tay áo bị kéo nhẹ.
Thẩm Vân Sanh nắm tay Khương Thương Thần, âm thầm trấn an: A Giản là đứa biết chừng mực.
“Dạ dạ mẹ, con biết rồi.” Khương Mạt cười cong mắt.
Khương Thương Thần tỏ vẻ không vui: “Không có việc gì thì đừng làm phiền A Giản, anh A Giản của con bận lắm.”
“Biết rồi ba, ba thật lắm lời! Con cũng bận lắm mà!”
Khương Thương Thần: “…”
Thẩm Vân Sanh cười: “Vậy ba mẹ đi nhé, bảo bối nhớ tự chăm sóc mình.”
“Vâng ạ mẹ!” Khương Mạt vui vẻ đáp, còn nghịch ngợm giơ tay chào kiểu quân đội.
Mười phút sau.
Camera trước cổng biệt thự khẽ động, một bóng người lướt qua.
Khương Mạt mặc váy trắng, bước chân nhẹ tênh như con cừu nhỏ vừa được thả khỏi chuồng, nhảy chân sáo chạy sang nhà họ Cận bên cạnh.
“Lý—”
“Anh định bảo chú Lý quay xe à? Thôi đi…” Thẩm Vân Sanh giữ cổ tay Khương Thương Thần, nhỏ giọng trách, “Người muốn bỏ con gái để đi hưởng thế giới hai người là anh, mà người không yên tâm cũng là anh.”
Chú Lý tài xế cười, tiếp tục lái xe ra sân bay.
“Đáng lẽ nên đợi Tinh Doãn từ Úc về rồi hãy đi.” Khương Thương Thần suy nghĩ lại kế hoạch chuyến đi, lại hỏi, “Năm nay Hành Giản 18 rồi, có bạn gái chưa?”
“Nghe Tinh Doãn nói, từ khi A Giản khởi nghiệp năm ngoái, bên cạnh nó đừng nói con gái độc thân, đến cả muỗi cái độc thân cũng không có.” Trên đường rảnh rỗi, Thẩm Vân Sanh trò chuyện, “Anh yên tâm đi, A Giản coi Mạt Mạt như em gái, mà con bé giờ còn chẳng hiểu gì, mấy hôm trước còn kể với em chuyện một cặp đôi trong trường trốn sau tòa nhà mỹ thuật hôn nhau bị thầy bắt, nó còn cười hì hì kể như chuyện cười nữa.”
“…”
Khương Thương Thần không biết nên khen con gái mình ngây thơ hay không.
“Công ty của Hành Giản thế nào rồi?” Ông hỏi.
“Rất tốt, năm ngoái Tinh Doãn muốn đầu tư mà nó không nhận, đến năm nay Tinh Doãn mới hiểu vì sao.”
“Vì sao?”
“Năm nay thằng bé trả lại cho cậu ấy lợi nhuận gấp năm lần.”
“Thằng nhóc này…” Khương Thương Thần trầm ngâm.
Thẩm Vân Sanh cười, “Có phải đang nghĩ, A Giản là đứa trẻ mình nhìn lớn lên, nhân phẩm tốt, lại có năng lực, là một đối tượng không tồi không?”
Bị nói trúng tim đen, Khương Thương Thần ho một tiếng: “Cũng phải đợi Mạt Mạt lớn lên, rồi xem ý hai đứa.”
Ông vẫn chưa yên tâm, mở danh bạ định gọi cho Cận Hành Giản.
“Đừng gọi, tối qua A Giản thức trắng đêm làm việc, con gái anh sang đó là để làm bài tập thôi.”
Khương Mạt nhét bài tập vào balo, chạy thình thịch lên lầu, đây là lần thứ ba cô chạy lên, cửa phòng Cận Hành Giản vẫn đóng.
Dì giúp việc nói sáng nay 6 giờ anh mới ngủ.
“Đến giờ ăn trưa rồi mà còn chưa dậy.”
Khương Mạt lẩm bẩm rồi xuống lầu, gửi tin nhắn cho anh.
[Cô gái nhỏ hái hoa nhài: Đến giờ ăn trưa rồi anh ơi.]
[Cận: Ừm.]
[Cô gái nhỏ hái hoa nhài: Anh dậy rồi à?]
Cô không chờ cậu trả lời, lại chạy thình thịch lên lầu, lần này chưa cần gõ cửa, cửa đã tự mở từ bên trong.
Trong phòng kéo rèm kín, gió lạnh thổi vù vù, Cận Hành Giản vẻ mệt mỏi, kéo cửa, tóc rối buông trước trán, cậu cao gần mét chín, còn Khương Mạt chưa tới mét sáu, phải ngẩng đầu nhìn cậu.
Cận Hành Giản mở cửa rồi quay vào trong, Khương Mạt để dép ngoài cửa, chân trần chạy theo, vừa vào đã rùng mình.
“Anh ơi phòng anh có 10 độ không vậy? Lạnh quá!”
“16 độ.” Cậu vừa ngủ dậy, giọng trầm khàn dễ nghe, liếc nhìn đôi chân trắng mềm của cô rồi dời mắt, “Đi dép vào.”
“Anh cũng không đi dép mà.” Khương Mạt lẩm bẩm.
Cận Hành Giản lại liếc cô một cái, đi đến thảm mang dép vào, cúi người nhặt điều khiển, vạt áo thun kéo lên, lộ ra vòng eo gọn săn chắc.
Sau vài tiếng “tít tít”, điều hòa được chỉnh lên 26 độ.
Rèm cửa trượt sang hai bên, ánh nắng tràn vào, chiếu sáng căn phòng tông xám, Cận Hành Giản không quen ánh sáng, khẽ hạ mi.
“Ánh sáng ——” Khương Mạt định chạy ra ban công nơi đặt mấy chậu hoa nhài.
Cận Hành Giản cong nhẹ năm ngón tay, lòng bàn tay hướng ra sau, không quay đầu, chuẩn xác giữ lấy má cô: “Đi mang dép.”
“Rồi rồi.”
Một người đi ra cửa mang dép, một người quay vào phòng tắm.
“Anh ơi.” Khương Mạt mang dép xong không ra ban công nữa, mà bám theo sau cậu, “Chiều nay anh có bận không?”
“Bận gì?”
“Em có việc, nếu anh không bận thì có thể ——”
Cận Hành Giản đã bước vào phòng tắm, Khương Mạt định theo vào thì bị ba ngón tay của cậu chặn trán lại: “Ra ngoài.”
“Biết rồi biết rồi, nam nữ khác biệt nha.” Khương Mạt cười hì hì lùi lại, tiện tay đóng cửa giúp cậu.
Cô đã quen với việc suốt hai năm nay anh Hành Giản không còn như trước, không còn lúc nào cũng cười dịu dàng với cô, không còn nói những lời ấm áp dỗ dành, cũng không còn hay cho cô kẹo, nhưng dù vẻ ngoài có lạnh lùng hơn, bản chất anh đối với cô vẫn tốt như vậy.
Trong phòng mãi không có động tĩnh, cô đứng ngoài cửa giòn giã hỏi: “Anh ơi sao anh không đi ti*u vậy?”
Cửa “rẹt” một cái bị kéo mở, tóc bên má cô bị gió hất bay, gương mặt không biểu cảm của Cận Hành Giản xuất hiện trước mắt, anh hơi nhíu mày: “Đứng đây làm gì?”
Khương Mạt lý lẽ đầy mình, ngẩng đầu nhìn anh: “Đợi anh đi ti*u xong rồi nói chuyện mà.”
“Chuyện gì, nói luôn đi.”
“À, chiều nay anh có thể đi xem phim với em không? Con trai lớp em bảo có phim kinh dị rất hay, rất đáng sợ, tốt nhất là phải đi cùng người gan to.”
Trình Ngu thì nhát, Thẩm Vân Sanh cũng nhát, nghĩ đi nghĩ lại, cô chỉ có thể tìm anh Hành Giản.
“Anh tắm xong rồi xuống.”
“Xem trong phòng anh được không?” Khương Mạt chắp tay trước ngực nài nỉ, “Sofa phòng chiếu phim không thoải mái.”
Cận Hành Giản cụp mắt nhìn cô vài giây: “Không được ăn vặt.”
“Không vấn đề! Anh không xuống ăn cơm à? Hay em mang lên cho anh?”
Như vậy cô sẽ lén ăn vặt được.
“Không đói.”
“…Được thôi.”
Khi Cận Hành Giản lau tóc bước ra, Khương Mạt đã dựng màn chiếu xong, đang ngồi xổm bên máy chiếu nghịch điện thoại.
Dép của cô bị đá sang một bên, đôi chân trần trắng mềm lộ ra, váy trắng xếp lớp phủ lên mu bàn chân.
Tai nghe và tay cầm game anh tiện tay vứt hôm qua trên thảm trước sofa đã được dọn đi, thay vào đó là một chiếc chăn trải ra.
Giống hệt cái trên giường anh.
“Anh ngồi đi, em xong ngay đây.” Khương Mạt không quay đầu.
Cận Hành Giản treo khăn ướt lại, mở tủ lạnh nhỏ lấy một chai nước rồi quay lại, lúc này cửa phòng ngủ đã đóng, rèm cũng kéo kín.
“Không phải em sợ à?” Anh hỏi.
“Có anh mà! Anh ơi lại đây đi, nếu đáng sợ quá thì anh che mắt em, kể cho em nghe.”
Trên màn hình hiện vài dòng tiếng Nhật, Cận Hành Giản mở nắp chai uống vài ngụm nước lạnh, đặt xuống bàn trà rồi đi lại.
Anh khụy gối dựa vào sofa ngồi xuống, Khương Mạt ôm chăn dịch lại, ngồi sát bên anh.
Hơi ấm mềm mại đột ngột dán sát khiến cổ họng anh khẽ động, trong lúc mất tập trung thì phim đã bắt đầu.
Ánh sáng mờ ảo từ màn chiếu phản chiếu trong đôi mắt sáng của Khương Mạt.
Sau vài dòng phụ đề, trên màn hình xuất hiện bảng tên lớp học, góc quay như theo góc nhìn của một người, tiến dần lại gần.
Khương Mạt siết chặt chăn.
Một tiếng cọt kẹt, cửa lớp mở ra, trên những chiếc bàn học rung lắc ——
Trước mắt cô bỗng tối sầm.
Đôi mắt Khương Mạt bị che lại, bên tai chỉ còn tiếng thở không rõ ràng.
“Sao rồi? Có giết người không?!” Cô căng thẳng hỏi.
“Có, đừng nhìn.”
“Được.” Khương Mạt ngoan ngoãn dựa sát vào anh hơn, “Anh kể cho em nghe đi.”
Bàn tay Cận Hành Giản che kín mắt cô, ánh mắt nhìn chằm chằm vào màn hình với những hình ảnh khó nhìn, trong lòng chỉ muốn đánh cho mấy thằng con trai trong lớp cô một trận.
Điều khiển ở phía Khương Mạt.
Anh chỉ có hai tay, che mắt cô rồi thì không che được tai.
Chỉ trong vài giây, lòng bàn tay anh đã đổ mồ hôi.
Âm thanh trong phim càng lúc càng lớn.
Cận Hành Giản kéo đầu cô áp vào ngực mình, để một bên tai Khương Mạt dán vào lồng ngực anh, một tay che tai còn lại, nghiêng người với tay lấy điều khiển rồi bấm dừng.
Căn phòng lập tức yên tĩnh, anh buông Khương Mạt ra, nhưng cô vẫn vùi trong lòng anh không nhúc nhích.
Cận Hành Giản cứng người, cũng không động.
“Anh ơi.” Khương Mạt dụi mũi vào ngực anh, “Anh thơm quá.”