Chương 09 (1)
Edit: Thanh
—————–
Khương Mạt không phải cố ý né tránh mà thật sự có việc phải bận.
Lúc vừa nói chuyện điện thoại với Trình Ngu thì giáo sư bất ngờ gọi đến, nhắc cô bài viết gửi đăng đã được duyệt, cần xuất bản sớm hơn dự kiến, biên tập đã gửi email nhưng mãi không thấy cô phản hồi, cũng không có cách nào khác liên lạc được với cô.
Khương Mạt cúp máy mới phát hiện trong hộp thư có một email, là nhận từ trưa hôm qua.
Khi đó cô đang theo sau môi giới đi xem nhà nên không chú ý.
Không rõ lần này vì sao lại gấp đến vậy trong dịp Tết, Khương Mạt mở máy tính.
Xử lý xong thì đã gần mười một giờ.
Dưới lầu yên ắng, Cận Hành Giản và Thẩm Hoài Kinh không biết đã rời đi từ lúc nào.
Khương Mạt tắm xong, nằm lên giường, đầu óc khi lắng xuống dần bị chuyện ngày mai phải về nhà họ Khương chiếm đầy.
Trong màn đêm đặc quánh, cô mở mắt, rất lâu không ngủ được, tâm trạng cũng dần trở nên bồn chồn.
Giống như lại quay về mấy ngày đầu vừa rời khỏi nhà họ Khương.
Cô vẫn chưa thể bình thản tách Khương Thương Nguyên ra khỏi bản thân mình trong khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy.
Ông từng nâng niu cô trong lòng bàn tay, dùng bờ vai rộng che gió chắn mưa cho cô, bù đắp tám năm tuổi thơ thiếu vắng tình cha.
Từ khoảnh khắc ông tỉnh táo đưa cho cô mẫu giám định huyết thống cô cũng hiểu ra, quãng thời gian đó, là cô đơn phương không liên lạc được với ông.
Vì sao ông phải làm vậy?
Không thể nghĩ tiếp nữa.
Khương Mạt bật dậy, xỏ giày xuống lầu.
Jan nghe thấy động tĩnh, tiến lại cọ vào chân cô.
Khương Mạt xoa đầu nó, đến bàn trà cầm quyển sách còn đọc dở, đang định lên lầu thì lại quay đầu.
Bàn trà sạch trơn.
Dạ dày Cận Hành Giản rốt cuộc đau đến mức nào mà mang đi cả một hộp thuốc giảm đau của cô?
Khóe môi giật nhẹ, Khương Mạt ôm sách lên lầu.
Lại vùi mình vào việc đọc, ép hết những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu ra ngoài mới có thể chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, Khương Mạt băng qua gần nửa thành phố trở về nhà họ Khương.
Khu biệt thự nhà họ Khương sống từng tụ hội không ít nhân vật danh giá của Bắc Thành khi mới hoàn thiện. Theo thời gian trôi qua, những dự án biệt thự sang trọng mới nổi lên, thị trường tư bản cũng âm thầm thay đổi.
Hàng xóm cũ dọn đi, hàng xóm mới chuyển đến, nhà họ Khương vẫn chưa từng rời đi.
Giữa Bắc Thành rộng lớn, xét riêng về tài sản, nhà họ Khương chỉ ở tầng trung, nhưng lại là một trong số hiếm hoi giữ được phong thái trong sạch cao quý.
Tổ tiên nhà họ Khương là bậc đại nho, gia cảnh từng giàu có, nhưng các đời dần sa sút, đến đời ông nội Khương Mạt bắt đầu kinh doanh mới có chút khởi sắc, thế hệ Khương Thương Nguyên từng một thời thăng tiến như diều gặp gió, chỉ tiếc không được bao năm lại bắt đầu đi xuống.
Tết âm lịch dường như là ranh giới giữa đông và xuân của Bắc Thành. Khi Khương Mạt rời Bắc Thành, tuyết đông vừa dứt, sau Tết trở lại, thời tiết bỗng nhiên ấm hẳn lên.
Lần gặp trước vẫn là cuối thu năm ngoái, khi đó Khương Thương Nguyên nằm trên giường bệnh, người tuy không có tinh thần, nhưng gương mặt vẫn còn đầy đặn.
Một mùa đông không gặp, ngón tay ông gầy khô, móng tay trắng bệch không còn bóng, hai bên má hóp sâu, trong mái tóc bạc lác đác vài sợi đen, cả người khô quắt như củi mục, dường như già đi không chỉ mười tuổi.
Hốc mắt Khương Mạt nóng lên, đứng ngoài sân không nhúc nhích.
Một đứa trẻ cười đùa chạy ngang qua phía sau cô, để lại chuỗi tiếng cười lanh lảnh như chuông bạc, Khương Thương Nguyên quay đầu, liếc mắt đã nhìn thấy cô.
Ông khựng lại một thoáng, trên gò má tái nhợt nở ra một nụ cười, Khương Thương Nguyên gọi cô, “Mạt Mạt, mau vào đây.”
Một tiếng “ba” bị cô ép lại nơi cổ họng, vị chua xót dâng lên tận sống mũi, Khương Mạt khẽ hít một hơi, bước vào.
Khương Thương Nguyên nhìn ra phía sau cô, đáy mắt thoáng qua thất vọng, “Không mang hành lý về sao?”
Gió nhẹ thổi qua đã mang theo ba phần ý xuân.
Khương Mạt bước lên trước, cố gắng cong môi, “Hôm nay con về thăm người.”
Không phải cô không nhìn thấy sự thất vọng thoáng qua trong mắt ông, chỉ là cô biết, sau câu hỏi ấy, nhất định đã bao hàm một sự nhượng bộ nào đó đối với Kỳ Tĩnh Vân. Cô biết ơn công nuôi dưỡng của Khương Thương Nguyên, không muốn lại mang thêm nợ, cũng không thể giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra mà quay về sống trong căn nhà này.
Khương Mạt bảo dì giúp việc đi làm việc khác, tự mình đẩy xe lăn cho Khương Thương Nguyên đi chậm rãi, hỏi thăm tình hình sức khỏe của ông, hỏi ông đang uống thuốc gì, khi nào tái khám.
Trong sân có vài người làm vườn trẻ tuổi đang bận rộn phía bên kia vườn hoa, nam nữ đều có, tất cả đều là gương mặt mới.
Hôm nay thời tiết rất đẹp, dưới ánh nắng, cành mai vàng vươn mình phóng khoáng, từng chùm nụ vàng chen chúc nở rộ, Khương Mạt đẩy Khương Thương Nguyên đến dưới một cây mai vàng.
Gió xuân lay động, hương thơm thoang thoảng, Khương Thương Nguyên ngẩng đầu nhìn một nhành mai vàng, rất lâu sau bỗng cất tiếng: “Mẹ con ghét nhất mùa đông ở Bắc Thành, bà ấy nói mùa đông Bắc Thành lạnh quá, tay chân mãi cũng không ấm lên được.”
Khương Mạt nhất thời ngây người, rồi cúi đầu.
Ông chìm trong hồi ức, ánh mắt xa xăm, thở dài, âm thanh ấy như hoài niệm, như tiếc nuối, lại như sự bình lặng sau khi mọi thứ đã trở về cát bụi, “Năm đó, bà ấy chịu đựng suốt một mùa đông, ba cứ tưởng bà ấy sẽ ở lại, không ngờ cuối đông bà ấy vẫn rời đi.”
Nhìn tấm lưng còng xuống của Khương Thương Nguyên, trái tim Khương Mạt như bị ngâm trong nước trà khổ đinh, đắng, chát, nghẹn, tủi thân đồng loạt dâng lên, những hình ảnh thời thơ ấu hiện ra trước mắt.
Khi Khương Thương Nguyên đón cô về, ông cũng mua lại sân nhỏ nơi cô và Thẩm Vân Sanh từng sống, từ đó về sau, ông không nhắc đến Thẩm Vân Sanh nữa.
Bắc Thành đối với cô là nhà mới, môi trường mới. Năm đầu tiên ấy, cô luôn ngủ không yên, thường nói với Khương Thương Nguyên rằng mình nhớ mẹ, khi đó ông khẽ vỗ lưng, lau khô nước mắt cho cô.
Có một lần đồ chơi của cô bị Khương Mông giành mất, tối đó cô ôm khung ảnh của Thẩm Vân Sanh ngủ thiếp đi, sáng hôm sau mắt sưng húp dậy đi học, tan học về nhà, khung ảnh bị rơi xuống đất, kính vỡ tung, bức ảnh của Thẩm Vân Sanh bên trong bay ra, rách một đường dài.
Kỳ Tĩnh Vân nói là dì giúp việc trong nhà lúc dọn dẹp không cẩn thận, đã bị cho nghỉ việc, Khương Thương Nguyên vừa đi công tác về nhìn thấy cảnh đó cũng không nói gì.
Sau đó, cô cất hết mọi thứ liên quan đến Thẩm Vân Sanh đi, giấu kỹ, cũng không nhắc lại nữa.
Khi ấy cô cho rằng Khương Thương Nguyên đã có gia đình mới, không nhắc đến Thẩm Vân Sanh là điều buộc phải làm.
Giờ nhớ lại kỹ càng, Khương Thương Nguyên đối xử với cô thật sự rất tốt, nhưng cho dù là lúc riêng tư, ông cũng chưa từng chủ động hỏi về cuộc sống trước đây của hai mẹ con cô.
Như thể những điều đó vốn dĩ không liên quan đến ông.
Vốn dĩ không liên quan đến ông.
Hàng mi Khương Mạt run lên, trong lòng chợt lạnh buốt.
Cô nhìn Khương Thương Nguyên, cổ họng chua xót khó nói thành lời.
Cô muốn hỏi ông, có phải ngay từ đầu đã biết cô không phải con gái ruột của ông.
Muốn hỏi ông, vì sao lại đón cô về nhà họ Khương.
“Chị ơi!”
Một cậu bé chừng năm sáu tuổi từ trong biệt thự chạy vội ra, ôm chầm lấy eo Khương Mạt, ngẩng khuôn mặt nhỏ xinh xắn nhìn cô, giọng trẻ con lanh lảnh, “Cuối cùng chị cũng về nhà rồi, em nhớ chị lắm!”
Khương Đồng mặc bộ vest trẻ em, nơ thắt được một nửa, xiêu xiêu vẹo vẹo treo trước cổ áo. Cậu nhìn quanh, thất vọng ngẩng đầu hỏi: “Jan đâu? Không về cùng chị sao?”
Thân thể Khương Mạt bị ôm cứng đờ, chậm rãi xoa đầu cậu bé, còn chưa kịp trả lời, Kỳ Tĩnh Vân đã theo sau Khương Đồng bước ra.
Bà ta mặc bộ váy xám phong cách Chanel nhỏ, tóc búi sau đầu, cả người toát lên vẻ dịu dàng, giỏi giang.
Kỳ Tĩnh Vân gọi Khương Đồng lại thắt nốt chiếc nơ, rồi mỉm cười với Khương Mạt, “Khương Mạt về rồi, vào nhà đi.”
Bà ta cười dịu dàng, như thể người từng gay gắt đuổi Khương Mạt ra khỏi nhà vào đầu kỳ nghỉ đông không phải là bà.
Ở bậc thềm cửa mới lát thêm đường dốc cho xe lăn, Khương Mạt đẩy Khương Thương Nguyên lên, vào trong, ông chống gậy, Khương Mạt đỡ cánh tay gầy trơ xương của ông đi vào.
Căn nhà so với trước khi cô rời đi không thay đổi nhiều, bữa trưa vẫn phong phú như thường lệ, những món cô thích được bày ngay trước mắt.
Khương Mạt lại chẳng còn cảm giác ngon miệng.
Bữa trưa này trầm lặng mà dài đằng đẵng.
Gần đến cuối bữa, giáo viên dạy piano của Khương Đồng tới, Khương Đồng được dẫn lên lầu, không bao lâu sau, tiếng đàn piano từ trên tầng truyền xuống.
Khương Thương Nguyên đặt đũa xuống, gọi một tiếng Khương Mạt, Khương Mạt cũng đặt đũa, ngồi thẳng lại.
Cô biết, một cuộc nói chuyện liên quan đến tương lai của mình sắp bắt đầu.
Sau ca phẫu thuật, Khương Thương Nguyên gầy đi rất nhiều, ăn uống cũng ít, xương cốt được da thịt bọc lại, cả người già nua mệt mỏi.
Giọng ông ôn hòa, mang theo vẻ mệt mỏi rõ rệt, “Ba và dì Kỳ của con đã bàn rồi, sau này con về nhà ở, vẫn như trước kia, con vẫn là con gái của ba.”
Kỳ Tĩnh Vân ngồi đối diện Khương Mạt, nụ cười trên mặt đã biến mất từ khi Khương Đồng lên lầu, lúc này bà ta cúi đầu, cằm siết chặt không nói gì, xem như ngầm thừa nhận.
“Không cần đâu,” Khương Mạt thu hồi ánh mắt, nhìn về phía Khương Thương Nguyên, “Cảm ơn ngài và nhà họ Khương những năm qua đã chăm sóc con, ơn nuôi dưỡng con sẽ từ từ báo đáp.”
Cô cong môi, “Lần này con về thăm ngài cũng là để lấy di vật của mẹ con.”
Khương Thương Nguyên khẽ động khóe môi, ông biết sự bướng bỉnh trong tính cách Khương Mạt, cũng không trông mong một câu nói có thể khuyên được cô, vẫn nói: “Bây giờ là giai đoạn quan trọng trong việc học của con, chuyên ngành lại cần đào tạo sâu hơn. Ở lại nhà, bất kể phương diện nào, ba cũng có thể chăm sóc con.”
“Trước đây ngài đã chăm sóc con rất nhiều rồi,” Khương Mạt vẫn giữ nụ cười, hạ hàng mi, giọng dần thấp xuống, “Con không thể để ngài phải bận lòng thêm nữa.”
“Con là Vân ——”
“Cạch” một tiếng, Kỳ Tĩnh Vân nặng nề đặt đũa xuống bàn.
Tình hình nhà họ Khương hiện giờ căng thẳng, ngày ngày như bị đặt trên lửa nướng, bà ta cho Khương Mạt về ăn cơm, dặn dì giúp việc nấu những món cô thích đã là đang nén giận mà làm, giờ Khương Mạt không muốn quay về, còn Khương Thương Nguyên khuyên nhủ từng câu, lại nghĩ đến rắc rối Khương Mạt gây ra, Kỳ Tĩnh Vân không thể kìm nén lửa giận trong lòng nữa.
Bà ta quen làm chủ trong nhà, lúc này cũng không muốn vòng vo, nhìn thẳng Khương Mạt nói: “Khương Mạt, cô muốn báo đáp ơn nuôi dưỡng của nhà họ Khương, rất đơn giản, đi xin lỗi Thành Nguyên Đông.”
“Tĩnh Vân!” Khương Thương Nguyên quát khẽ, “Đã nói không nhắc đến chuyện này!”
“Ông xem nó hại nhà họ Khương thành ra thế nào! Khoản đầu tư sắp tới tay cũng bị nó phá hỏng!”
“Là bà quá nóng vội.” Khương Thương Nguyên nói xong liền che miệng ho khan, tiếng ho vang lên trong lồng ngực, bờ vai gầy guộc theo đó run lên.
Cảm giác được che chở phía sau quen thuộc khiến lòng Khương Mạt dâng lên một trận chua xót, những câu hỏi muốn thốt ra tạm thời bị cô nuốt ngược vào trong. Cô đứng dậy khẽ vỗ lưng Khương Thương Nguyên, ông ngừng ho, nhìn Kỳ Tĩnh Vân, “Tôi đã sớm khuyên bà đừng bước quá dài.”
Liên tiếp bị phủ định khiến Kỳ Tĩnh Vân mất hết thể diện, trong lòng càng thêm lạnh lẽo, bà ta ngồi đối diện hai người, chậm rãi hít một hơi, giọng bình tĩnh trở lại.
Giống như sau khi hoàn toàn nguôi ngoai mới bắt đầu kể công tội.
“Giàu sang phải tìm trong hiểm nguy. Ông cứ mãi bảo thủ, theo cách của ông, nhà họ Khương còn chưa kịp giao đến tay Khương Đồng đã mất rồi, là tôi bắt được mối với nhà họ Thành, là tôi giành được đầu tư.” Kỳ Tĩnh Vân quay sang Khương Mạt, “Một cái tát của cô đã phá hỏng buổi ký kết ngày hôm sau, cũng hủy luôn nhà họ Khương.”
Khương Mạt ngẩng đầu, khóe môi cong lên, “Bà bắt được mối với nhà họ Thành, vì sao lại lấy tôi ra đổi?”
Giọng Kỳ Tĩnh Vân dịu lại, mang theo vài phần khuyên nhủ nhẹ nhàng, “Không phải lấy cô ra đổi, Thành Nguyên Đông vừa gặp cô đã nói thích, sau này cô gả vào nhà họ Thành, thân phận, địa vị, chẳng cần phải lo gì.”
“Nếu nhà họ Thành tốt như vậy, sao bà không để Khương Mông gả qua?”
“Mông Mông mới mười tám tuổi.”
“Vậy có phải tôi còn phải cảm ơn bà vì lúc tôi hai mươi tuổi đã tìm cho tôi một bến đỗ tốt?” Khương Mạt cong môi cười lạnh, “Tiện nghi mà để cho một người ngoài như tôi chiếm mất, thật không hay chút nào.”
Kỳ Tĩnh Vân bị chặn họng, không nói nên lời.
Khương Mạt nhìn Kỳ Tĩnh Vân, lại cười, trong thần sắc không còn chút mềm mại nào như trước.
Giọng cô thản nhiên, như thể chuyện sắp nói ra chẳng liên quan gì đến nỗi đau của chính mình.
Qua trang 2 để đọc tiếp nha
Chương 9 (2)
Edit: Thanh
—————–
“Tuy Thành Nguyên Đông là một kẻ cặn bã, nhưng còn thành thật hơn bà nhiều. Anh ta nói xin lỗi suông thì không đủ, tôi phải ngủ với anh ta một đêm, rồi để anh ta tát lại một cái, hợp đồng mới được ký như cũ, nếu ngủ thêm vài đêm, anh ta còn có thể tăng thêm đầu tư cho nhà họ Khương.”
Có những chuyện vốn được che đậy dưới lớp vỏ bình yên, mục đích dơ bẩn ẩn sau những cuộc giao dịch, để giữ lại chút vẻ đạo mạo bên ngoài. Thực ra mỗi người đều mang trong lòng toan tính, ai cũng rõ mà giả vờ không biết.
Hôm nay, mặt tr*n tr** và xấu xí nhất bị Khương Mạt kéo thẳng ra ánh sáng, giống như một quả bom nặng ký nổ tung, tạo ra chấn động khổng lồ. Kỳ Tĩnh Vân nuốt khan, vừa định mở miệng giải thích thì Khương Thương Nguyên mới bình ổn lại đột nhiên sững sờ, lồng ngực phập phồng, tiếp đó lại ho dữ dội.
Tiếng đàn piano ngừng bặt, sau tiếng bước chân dồn dập, Khương Đồng từ lầu hai chạy xuống, nhìn về phía ba người rồi nghẹn ngào hoảng hốt: “Ba, ba sao thế?”
Lần này Khương Thương Nguyên bị chọc giận, không kịp trấn an con trai, ông đứng bật dậy, run run chỉ tay về phía Kỳ Tĩnh Vân, ho đến đỏ bừng mặt, gân xanh nổi lên ở thái dương. Khương Mạt vừa định bước lên đỡ ông thì Khương Thương Nguyên bỗng nhắm mắt, cơ thể mềm nhũn đổ xuống không một tiếng động.
Vở kịch gia đình đột ngột bị nhấn nút tạm dừng.
Phòng ăn rơi vào hỗn loạn chưa từng có.
Tiếng hét, tiếng khóc, tiếng cầu cứu, tiếng tim đập dồn dập, từng nhịp nặng nề gõ vào màng nhĩ Khương Mạt.
Mãi đến khi bác sĩ gia đình cấp cứu xong, Khương Thương Nguyên mở mắt rồi được đưa về phòng, cơ thể Khương Mạt vẫn không ngừng run rẩy.
Khương Thương Nguyên tái nhợt, yếu ớt nằm trên giường, Khương Đồng bò lên mép giường nắm tay ông khóc nức nở, Kỳ Tĩnh Vân đứng một bên, vài lọn tóc rũ xuống, vành mắt đỏ hoe, chẳng còn vẻ đoan trang thường ngày.
Bác sĩ gia đình thu ống nghe lại, nói: “Tạm thời không nguy hiểm, nhưng vẫn nên đến bệnh viện kiểm tra toàn diện. Ông Khương đang trong giai đoạn hồi phục sau phẫu thuật, cần đặc biệt chú ý…”
Cảm giác tội lỗi khổng lồ ập đến, bóp nghẹt trái tim Khương Mạt móng tay cô bấu chặt vào lòng bàn tay, hối hận vì vừa rồi không kìm được cơn giận, vô tình làm tổn thương người thật lòng quan tâm mình.
Mãi đến khi Khương Đồng được giáo viên đưa đi, Khương Thương Nguyên bảo cô về phòng trước, cảm giác tội lỗi ấy vẫn chưa tan.
Cô mệt mỏi nghĩ, cứ như vậy đi, Khương Mạt, buông tha cho bản thân, đừng cố gắng truy cứu những hành động của Khương Thương Nguyên mà mày không hiểu nữa, cũng đừng hỏi thêm gì nữa, ít nhất, ông ấy thật sự đã yêu thương mày suốt mười hai năm, từ đầu đến cuối cũng chưa từng muốn đem mày ra trao đổi điều gì, không phải sao?
Ít nhất, cho đến giờ phút này, ông ấy vẫn đang bảo vệ mày, đúng không?
Hãy giữ lại phần tình cảm chân thật ấy, đừng để nó bị vấy bẩn bởi bất kỳ tạp chất nào.
Có lẽ đó là tình yêu thuần khiết nhất mà mày có được trong đời này.
Khương Mạt đứng bên cửa sổ, toàn thân được ánh nắng hoàng hôn bao phủ, đến khi điện thoại báo tin nhắn, cô mới khẽ động đôi chân tê dại.
Trình Ngu hỏi cô có bị làm khó không.
Khương Mạt cúi đầu, chậm rãi gõ chữ, không nhắc đến chuyện vừa xảy ra, chỉ nói rằng đang thu dọn đồ đạc.
Trình Ngu lập tức bảo cô tiếp tục thu dọn, xong thì rời đi ngay.
Khương Mạt đặt điện thoại xuống, điều chỉnh lại cảm xúc một lúc rồi mới mở tủ quần áo.
Đập vào mắt là một hàng váy áo mùa xuân mới tinh của các thương hiệu lớn, tag giá vẫn còn treo, thoang thoảng hương hoa nhài, có lẽ là đã chuẩn bị trước để cô quay về ở.
Đầu ngón tay Khương Mạt khẽ khựng lại, lướt qua lớp vải mềm mại, rồi đẩy dãy quần áo mới sang một bên.
Cô ngồi xổm xuống, dời chồng quần áo mùa đông gấp gọn trong góc, ôm ra chiếc hộp gỗ sưa giấu ở dưới cùng.
Chiếc hộp đã có tuổi, bề mặt từng được xử lý, vân gỗ mượt mà, đến nay vẫn được bảo quản nguyên vẹn, góc phải mặt hộp có cành hoa nhài trắng vươn ra, sống động như thật.
Đầu ngón tay cô vuốt nhẹ lên bông hoa trên nắp hộp, mở ra, Khương Mạt sững người, ngay sau đó cổ tay run rẩy, cô nhanh chóng lục tìm.
Bức ảnh Thẩm Vân Sanh suýt bị xé nát vẫn còn.
Tấm ảnh chụp chung của hai mẹ con vẫn còn.
Những món đồ lặt vặt linh tinh vẫn còn.
Chỉ thiếu đúng một thứ.
Khương Mạt đóng hộp lại đặt vào tủ rồi bật dậy, cánh cửa tủ phía sau lưng cô rung lên một tiếng ong ong.
Cô đẩy cửa phòng, đi thẳng về phía phòng Kỳ Tĩnh Vân.
Nhưng khi đi ngang qua phòng Khương Thương Nguyên, tiếng cãi vã bị nén lại bên trong khiến cô dừng bước.
“Tôi chuyển cổ phần cho bà, bà nói chuyện Thành Nguyên Đông đã xử lý thỏa đáng, chỉ cần để Mạt Mạt yên tâm về nhà. Tĩnh Vân, xử lý thỏa đáng của bà là để tôi đón con gái về, rồi bà lại ép nó đi xin lỗi sao?!”
Giọng Khương Thương Nguyên kìm nén lửa giận, xen lẫn vài tiếng ho.
“Trước Tết tôi đã hạ mình đi xin lỗi thay Khương Mạt, Thành Nguyên Đông đồng ý không truy cứu nữa, nhưng mấy nhà đầu tư khác nhìn sắc mặt nhà họ Thành mà hành sự, cũng rút theo, ngay cả hộp quà Tết gửi sang cũng bị trả lại, rõ ràng Thành Nguyên Đông vẫn chưa nguôi giận. Tôi cũng không còn cách nào khác mới muốn để Mạt Mạt thử một lần.”
Kỳ Tĩnh Vân khẽ nức nở: “Tôi biết Mạt Mạt sẽ phải chịu chút ủy khuất, nhưng khi còn trẻ, chúng ta ai chẳng từng chịu ủy khuất? Nhà họ Khương là tâm huyết của ông và ba, lúc ba lâm chung còn mong nhà họ Khương có thể trở lại thời huy hoàng. Chúng ta nuôi dưỡng Mạt Mạt bao năm, chuyện này lại do nó gây ra, nó nên đi một chuyến.”
Giọng Khương Thương Nguyên tràn đầy phẫn nộ, lửa giận vẫn chưa nguôi: “Đây là chịu chút ủy khuất sao? Đây là đẩy con bé xuống hố lửa! Bà nghe xem Thành Nguyên Đông đã nói những gì!”
Nói xong ông lại ho dữ dội, “Tĩnh Vân, tôi không mong bà có thể coi Khương Mạt như con ruột, nhưng cũng không thể hại nó như vậy.”
Câu nói ấy như một mũi kim đâm thẳng vào lòng Kỳ Tĩnh Vân, giọng bà ta lập tức cao lên, lớp mềm mỏng giả tạo không còn nữa, “Tôi hại nó?! Là ai khiến mọi chuyện thành ra thế này?! Nó không phải con tôi, nhưng nó là con ông sao?!”
“Thẩm Vân Sanh đã bỏ bùa gì cho ông? Người chết rồi, sinh ra một đứa con để nó mang họ Khương, ông rõ ràng biết đó không phải con mình mà vẫn đem về nuôi!”
Giọng bà ta càng lúc càng nhanh, như trút hết bao năm oán hận dồn nén trong lòng, “Ông chỉ nói Khương Mạt chịu ủy khuất, ông có từng nghĩ tôi chịu ủy khuất không?! Bao năm nay tôi tận tâm tận lực, việc nào không phải vì ông, không phải vì nhà họ Khương? Còn ông thì sao? Riêng chuyện Khương Mạt, ông lừa tôi bao nhiêu năm?!”
Ngoài cửa, Khương Mạt siết chặt đầu ngón tay, bên tai ù đi, cô run rẩy mở điện thoại.
Phán đoán của cô là đúng, Khương Thương Nguyên biết rõ cô không phải con ruột của mình nhưng vẫn đưa cô về nhà họ Khương nuôi dưỡng.
Trong phòng lặng đi rất lâu, Giọng Khương Thương Nguyên già nua, bất lực vang lên, “Vân Sanh… là nhà họ Khương nợ bà ấy, cũng là tôi nợ bà ấy. Nhà họ Khương đã sớm suy tàn, nếu không phải bà ấy mang của hồi môn gả vào, nếu không có sự nâng đỡ của nhà họ Thẩm năm xưa, nhà họ Khương vẫn chỉ là một nhà nghèo trắng tay, còn tôi vẫn chỉ là một kẻ chẳng làm nên trò trống gì.”
Giọng ông dần mệt mỏi, “Sau này nhà họ Thẩm xảy ra chuyện, bà ấy không mang đi được một xu một cắc, nếu lúc đó tôi có thể giúp bà ấy một tay, nhà họ Thẩm cũng không đến mức tan rã, bà ấy cũng không đến mức tuổi còn trẻ mà…”
“Đó là quyết định của ba,” Kỳ Tĩnh Vân cắt ngang, giọng lạnh lẽo, “Cũng là vì ba ta không biết tranh lấy.”
Khương Thương Nguyên im lặng một lúc rồi giọng trầm xuống, thất bại nói, “Là tôi vô dụng, cũng là tôi ích kỷ. Ba bảo tôi cưới, tôi cưới. Ba bảo tôi ly hôn, tôi ly hôn. Tôi có lỗi với Vân Sanh, cũng có lỗi với đứa con của bà ấy.”
Chuyện cũ của thế hệ trước đan thành một tấm lưới khổng lồ, siết chặt Khương Mạt trong đó, ngực cô nghẹt thở, hô hấp như bị chặn lại. Cô cắn chặt môi, sợ mình phát ra dù chỉ một tiếng động.
Một lúc sau, cô nghe Khương Thương Nguyên hỏi: “Tĩnh Vân, năm đó nhà họ Thẩm xảy ra chuyện… có liên quan đến bà không?”
Khương Mạt mở to mắt, cơ thể cô căng cứng, tay nắm chặt tay nắm cửa lạnh buốt khiến cô khẽ run.
Sự im lặng kéo dài trong phòng đã là câu trả lời, Khương Mạt cắn chặt môi đến đau, cố giữ cổ tay đang run, gõ hai tiếng lên cửa phòng Khương Thương Nguyên. Sau khi bên trong có tiếng đáp, cô đẩy cánh cửa vốn không đóng kín bước vào.
Khương Thương Nguyên vốn đang nhíu mày, thấy cô, ông ngẩng đầu từ trên giường bệnh, đồng tử hơi mở lớn, thoáng qua một tia khẩn trương, cẩn thận gọi: “Mạt Mạt.”
Rồi lại khom lưng ho khan.
Kỳ Tĩnh Vân ngồi bên giường giúp ông vuốt lưng.
Vị chua xót và cơn giận đan xen thiêu đốt tim Khương Mạt, cô nghiến răng, đầu ngón tay bấm sâu vào lòng bàn tay đến hằn vết, ánh mắt bình tĩnh lướt qua hai người, cuối cùng dừng lại trên người Kỳ Tĩnh Vân, “Đồ của mẹ tôi đâu?”
“Bà lấy cái gì của nó?” Khương Thương Nguyên nhíu mày nhìn Kỳ Tĩnh Vân.
“Là một món ngọc. Tôi đem đi bảo dưỡng giúp, hôm qua vừa lấy về.”
Kỳ Tĩnh Vân bình thản đứng dậy, như thể chỉ nói một chuyện hết sức bình thường.
Bà ta dặn Khương Thương Nguyên, “Ông nghỉ ngơi đi, tôi đưa Mạt Mạt đi lấy.”
Khương Thương Nguyên nhìn bà ta một lúc, hơi yên tâm, rồi gọi Khương Mạt trước khi cô ra cửa, “Mạt Mạt, lát nữa con qua đây một chút, ba có chuyện muốn nói với con.”
Nhìn nụ cười hiền từ nơi khóe môi ông, mái tóc hoa râm, Khương Mạt cố nuốt nghẹn nơi cổ họng, khẽ gật đầu.
Cô khép cửa lại, bước ra ngoài, đối diện là Kỳ Tĩnh Vân đã lấy lại vẻ lạnh lùng đứng chờ bên ngoài.
Tóc Kỳ Tĩnh Vân được chỉnh gọn gàng, khôi phục lại phong thái đoan trang, bà ta liếc nhìn chiếc đồng hồ nhỏ tinh xảo trên cổ tay, nói thẳng như ra tối hậu thư: “Tối nay Thành Nguyên Đông sẽ đến nhà dùng bữa.”
Lông tơ sau lưng Khương Mạt dựng đứng, cô quay đầu nhìn cánh cửa phòng Khương Thương Nguyên đang đóng kín.
Kỳ Tĩnh Vân nhìn cô chằm chằm một lúc, rồi đột nhiên nở nụ cười dịu dàng vô hại, giọng cũng hòa nhã hơn nhiều, “Đừng lo, hôm nay ba cô ở nhà. Lần này thật sự chỉ là xin lỗi, sẽ không bắt cô làm chuyện gì khác, mua bán không thành thì nghĩa tình vẫn còn, lần này hợp tác với nhà họ Thành coi như không xong, chỉ mong sau này trên thương trường không bị họ gây khó dễ, chuyện này cũng có phần liên quan đến cô, cô không thể đứng ngoài.”
“Đợi tối nay cô xin lỗi Thành Nguyên Đông xong, chuyện này coi như kết thúc, chiếc vòng ngọc của mẹ cô tự nhiên có thể mang đi.”
Khương Mạt mím môi không nói, lặng lẽ nhìn Kỳ Tĩnh Vân.
Trong lòng Khương Mạt cũng đang âm thầm cân nhắc lợi hại.
Hai lần gần đây Thành Nguyên Đông gây khó dễ cho cô, đều nhờ Cận Hành Giản và Thẩm Hoài Kinh ra mặt giải vây mới thoát thân được. Hai người họ không phải bùa hộ mệnh của cô, sau này cô còn có may mắn như vậy hay không cũng chưa chắc, nếu một lời xin lỗi có thể khiến cô hoàn toàn tránh xa Thành Nguyên Đông, lại lấy lại được di vật của mẹ, vậy thì cúi đầu một lần… cô có thể.
Còn món nợ giữa cô và Kỳ Tĩnh Vân, có thể để sau này tính tiếp.
Kỳ Tĩnh Vân mỉm cười, “Khương Mạt, đừng trách tôi dùng di vật của mẹ cô để kiềm chế cô. Nói thẳng đi, nhà họ Khương nuôi cô bao nhiêu năm như vậy, trong ba đứa trẻ, ba cô thương cô nhất, bỏ nhiều tâm huyết vào cô nhất, dù thế nào, ơn này cô cũng phải báo. Tối nay giải quyết xong chuyện này, đối với cô, với tôi, với nhà họ Khương đều tốt.”
Trong vườn hoa, người làm vườn vẫn bận rộn, dưới lầu, người hầu khiêng hai thùng hải sản vận chuyển bằng đường hàng không vào bếp, phòng đàn vang lên tiếng leng keng.
Giống như một buổi chiều hết sức bình thường.
“Được.” Khương Mạt lên tiếng, “Bà chuẩn bị vòng ngọc đi, tối nay tôi sẽ mang nó đi.”
“Được.” Kỳ Tĩnh Vân đáp ứng, “Ba cô vừa nghỉ, cô về phòng trước đi, lát nữa hẵng qua thăm ông ấy.”
Khương Mạt trở về phòng, lưng tựa vào cánh cửa, cơ thể từ từ trượt xuống.
Trong phòng không lạnh, nhưng sàn gỗ lại buốt, cô ôm chặt đầu gối, cả người không kìm được run nhẹ.
Cô chưa từng nghĩ, chân tướng việc Khương Thương Nguyên nuôi dưỡng mình lại là như vậy.
Bao nhiêu năm qua, trong tình yêu ông dành cho cô đã pha lẫn bao nhiêu áy náy?
Còn đối với mẹ cô… ông đã áy náy cỡ nào?
Khi hoàng hôn buông xuống, ngoài sân vang lên chút động tĩnh, Khương Mạt hoàn hồn, rút điện thoại từ túi quần jeans ra.
Cô đã bật ghi âm khi đứng ngoài phòng Khương Thương Nguyên, sau đó quên tắt, lúc này điện thoại đã hết pin, tự động tắt nguồn.
Cô đặt điện thoại sang một bên, đứng dậy đi đến bên cửa sổ.
Khương Thương Nguyên đang được Kỳ Tĩnh Vân dìu ngồi vào ghế sau xe, bác sĩ gia đình lên xe từ phía bên kia.
Kỳ Tĩnh Vân cúi đầu nói vài câu với ông, đóng cửa xe lại, nhìn xe chạy xa rồi quay người vào biệt thự.
Biến cố bất ngờ khiến sau lưng Khương Mạt toát ra một lớp mồ hôi lạnh, cô vội chạy đến cửa, đưa tay kéo.
Cửa mở ra.
Người đàn ông lạ mặt cô từng thấy trong vườn buổi sáng đứng ngay ngoài cửa phòng, đang cúi đầu nghịch một chiếc hộp trắng, nghe tiếng động, anh ta ngẩng đầu lên.
Thân hình hắn cao lớn, vạm vỡ, cánh tay cuồn cuộn cơ bắp bọc dưới lớp áo len, “Tiểu thư, còn chưa đến giờ ăn tối, phu nhân nói cô lát nữa hãy ra ngoài.”
Ánh mắt Khương Mạt quét xuống dưới lầu.
Trời đã nhá nhem, tiếng đàn piano đã ngừng, Khương Đồng không biết đi đâu.
Hướng phòng ăn vang lên tiếng bát đĩa khẽ chạm nhau, những công nhân làm vườn khác đã kết thúc công việc nhưng chưa rời đi, đang đứng ở sảnh.
Khương Mạt đứng nhìn một lúc, một người trong số họ ngẩng đầu liếc cô, ánh mắt đầy ẩn ý chạm vào cô rồi mới dời đi, khi nói cười với đồng bọn, hắn xắn cao tay áo, để lộ cánh tay rắn chắc.
Khương Mạt quay người đóng cửa lại, tim đập loạn nhịp.
Khương Thương Nguyên lúc này đã bị đưa đi bệnh viện kiểm tra, tối nay khi Thành Nguyên Đông tới, e rằng ông cũng chưa kịp về.
Cô đã bị Kỳ Tĩnh Vân lừa.
Cô chợt nhớ đến lời Cận Hành Giản từng nói — Phó Hinh Dao, Thành Nguyên Đông và Kỳ Tĩnh Vân rồi sẽ trở thành phiền phức của cô.
Ngọn lửa giận vốn bị đè nén trong lòng bùng cháy dữ dội hơn, Khương Mạt cắn chặt môi, bắt đầu lục lọi ngăn kéo.
Cô cần sạc điện thoại, hoặc báo cảnh sát, hoặc liên lạc được với bên ngoài.
Tóm lại, bằng bất cứ cách nào, cô cũng phải rời khỏi đây.
Nhưng lật tung mọi ngăn kéo, cô chỉ tìm được một chiếc điện thoại cũ.
Khương Mạt nhấn nút nguồn, đợi rất lâu, màn hình vẫn tối đen.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua.
Ngoài sân lại vang lên một trận động tĩnh.
Khương Mạt đặt điện thoại xuống, bước đến cửa sổ nhìn ra ngoài.
Bên ngoài cổng có hai chiếc xe dừng lại, Kỳ Tĩnh Vân đã dẫn người đi vào sảnh.
Cột trụ che khuất dáng người vừa đến, Khương Mạt đẩy cửa bước ra ban công, gió lạnh quất mạnh, cô chỉ kịp nhìn thấy vạt áo măng tô đen khẽ lướt qua trước khi người đó bước vào nhà.