Vén Màn Sương Xuân - Khương Ôn Hạ

Chương 77: Ngoại truyện: Kẻ bắt cóc

Chương 77: Em muốn bị dạy dỗ phải không.

Edit: Thanh


Cận Hành Giản không nghĩ tới đã cầu hôn rồi, vợ cũng đồng ý rồi, vậy mà vẫn không chịu theo mình về nhà.

Giải thích của Khương Mạt là: “Khó khăn lắm mới có được một người ba.”

Khi đó hai người đang ở khách sạn mà Cận Hành Giản thường ở trước khi kết hôn, đã là 9 giờ tối, hôm sau anh phải bay sang New York, đồng thời, như kiểu bàn giao, Khương Thương Thần cũng vừa về nước.

Chiếc giường lớn trong phòng khách sạn bừa bộn, Cận Hành Giản để trần nửa thân trên ngồi trên đó, sau lưng và vai có vài vết đỏ, Khương Mạt vừa tắm xong, quay lưng về phía Cận Hành Giản cởi áo choàng tắm, mái tóc đen dài xõa xuống lưng như lụa, phần eo thon nhỏ phía đuôi tóc có thể nắm gọn trong tay, cô nhặt áo ngực lên, hơi nghiêng đầu, hai tay vòng ra sau cài móc, phần lớn tóc đổ sang một bên cổ, để lộ xương bướm trắng mịn xinh đẹp.

Cận Hành Giản bị cô quyến rũ đến bốc hỏa, kéo người vào lòng mà hôn, vừa tức vừa ấm ức: “Em cũng chỉ có một ông chồng thôi.”

Khương Mạt cười tránh anh, “Đừng làm loạn nữa, về muộn là ký túc xá đóng cửa đấy, mai em học cả ngày.”

Cận Hành Giản ra lệnh tắt đèn trong phòng, bế cô đến bên cửa sổ, rèm tự động mở sang hai bên, cảnh đêm trục trung tâm Bắc Thành hiện ra trước mắt.

“Sáng mai anh đưa em đến trường.” Anh nói.

Ý đồ của anh quá rõ ràng, dù biết bên ngoài không nhìn thấy, Khương Mạt vẫn giật mình né ra sau lưng anh, Cận Hành Giản ôm cô vào trước ngực, vừa dỗ vừa cọ: “Cục cưng, có phải nên cho anh mở quà sinh nhật tuổi 27 rồi không?”

“Hôm nay đã ba lần rồi mà.”

Sắp phải xa nhau một thời gian, hôm nay cả hai đều có chút mất kiểm soát.

Vòng eo bị siết chặt, người đàn ông cúi đầu hôn sau tai cô: “Lần cuối.”

Một tiếng rên khẽ thoát ra nơi khóe môi, Khương Mạt hít sâu một hơi, mắng: “Cận Hành Giản, còn chưa chuẩn bị!”

Cận Hành Giản cười bên tai cô, thì thầm một câu: “Hôm nay cục cưng chín muồi rồi.”

Tai Khương Mạt lập tức đỏ bừng, cô cúi đầu, không khách khí cắn một cái lên cánh tay săn chắc của anh.

Thời gian bước sang tháng 12, ban đêm ngoài trời gần như chạm mức 0 độ, mặt kính lạnh buốt.

Khi được bế đi tắm lại, lòng bàn tay và đầu ngón tay Khương Mạt đều lạnh, cô nhắm mắt, hoàn toàn giao phó bản thân cho Cận Hành Giản, đến khi tắm xong, lòng bàn tay cảm nhận được hơi ấm dày dặn, cô mới miễn cưỡng mở mắt.

Cận Hành Giản đã ôm cô nằm lên giường, để tay cô áp lên ngực mình, dưới lòng bàn tay là hình xăm hoa nhài phức tạp.

Khương Mạt lại nhắm mắt, mơ màng hỏi: “Bao giờ anh về?”

“Ngày 1 hạ cánh.”

“Thật không?” Cô không quá tin, vùi mặt vào ngực anh, “Lần này không đột nhiên về sớm cho em bất ngờ chứ?”

“…Không.”

“Vậy ngày cuối năm em mời bạn bè đến nhà chơi nhé.”

Không cần hỏi cũng biết “nhà” là chỗ của Khương Thương Thần ở Dung Hồ, Cận Hành Giản im lặng một chút, bàn tay lớn chậm rãi xoa sau đầu cô, nhắm mắt hỏi: “Định khi nào thì theo anh về nhà?”

Kết quả chỉ nhận lại tiếng hít thở đều đều của người trong lòng.

Bàn tay đang xoa tóc khựng lại.

“Cục cưng?”

“Vợ?”

“Bảo bối?”

“Khương Mạt?”

Không cam lòng gọi hết một lượt, người trong lòng vẫn không phản ứng, Cận Hành Giản cuối cùng cũng xác nhận, Khương Mạt giả vờ ngủ rồi.

Anh vỗ một cái lên mông cô, vẫn chưa hả giận, kéo cô ra khỏi ngực mình, cúi đầu cắn nhẹ lên chóp mũi cô, đổi lại một câu “đừng làm loạn”, cùng với… một cái tát.

Cận Hành Giản sững sờ, rồi ôm cô vào lòng lần nữa, ngủ luôn.

Kỳ nghỉ Tết Dương lịch năm đó bắt đầu từ ngày 31 tháng 12, đây là lần đầu Khương Mạt mời bạn bè đến nhà, Khương Thương Thần đặc biệt coi trọng, còn dặn trợ lý chuẩn bị kế hoạch hoạt động trước, Khương Mạt cười bảo ông cứ yên tâm, để cô tự lo, Khương Thương Thần lo mình ở đó đám trẻ sẽ không thoải mái, nên hôm đó cố tình sắp xếp đi ra ngoài.

Còn người nào đó vốn định hạ cánh ngày mùng 1, vì công việc quá thuận lợi, lại đến sớm hai ngày để dò hỏi: “Vợ ơi, anh hạ cánh ngày 31 được không?”

Khương Mạt nằm nghiêng trên sofa cười: “Cứ tính theo lịch mùng 1.”

Cô đã sắp xếp kín lịch ngày hôm đó, đột nhiên chen thêm một Cận Hành Giản vào thì có chút khó.

“Không muốn đón giao thừa cùng anh à?” Người đàn ông vừa tắm xong bước ra, camera quay trúng nửa thân trên tr*n tr** của anh. làn da trắng lạnh, lớp cơ mỏng nhưng săn chắc, trên đó còn đọng vài giọt nước,anh đứng ở quầy bar, chiếc đèn nhỏ màu đen trên đầu bật sáng, hình xăm hoa nhài nơi ngực bỗng mang theo vài phần lẳng lơ, khi cúi người lấy bình rượu, bờ vai rộng áp sát ống kính, hơi thở nam tính gần như lấp đầy cả màn hình.

“Năm ngoái đã không ở bên nhau rồi.”

Khương Mạt chống cằm nhìn một lúc, nuốt khan rồi nhắc: “Cận Hành Giản, anh mặc đồ vào trước đi.”

Cận Hành Giản đã đứng thẳng người, gương mặt tuấn tú lọt vào khung hình, khẽ nhướng mày nhìn cô với ánh mắt trêu chọc: “Sao?”

Đúng là biết rõ còn hỏi!

Khương Mạt trực tiếp chuyển video sang chế độ thoại, không nhìn anh nữa, bên kia truyền đến một tiếng cười khẽ, Cận Hành Giản hỏi: “Đón giao thừa cùng anh không?”

“Để xem đã.” Khương Mạt làm cao, không đáp ngay, “Em còn định đón cùng mấy người Thất Thất.”

Ngày đầu tiên của kỳ nghỉ Tết Dương lịch nắng ấm chan hòa, gió cũng dịu nhẹ, thời tiết sáng sủa đến mức không giống mùa đông.

Khương Mạt dậy sớm ăn sáng cùng Khương Thương Thần, xác nhận mọi thứ chuẩn bị ổn thỏa xong, Khương Thương Thần ra ngoài thăm bạn, Cận Hành Giản vẫn chưa hạ cánh, điện thoại không có tin nhắn mới của anh, trong bếp đang rất náo nhiệt, Khương Mạt đi dạo một vòng rồi lên lầu, vào phòng vẽ ngồi một lúc thì Aria cùng Kiều Thất, Chu Tầm, Lục Tinh Nhiên cũng tới.

Không lâu sau, Hạ Nam, Trương Tĩnh và Trình Ngu, Tô Mại cũng đến.

Cùng lúc đó, một chiếc máy bay riêng hạ cánh xuống sân bay quốc tế Bắc Thành.

Cận Hành Giản vội vàng lên xe, Lâm Nguyên theo sát ngồi vào ghế phụ, nghe anh dặn tài xế: “Đến Dung Hồ.”

Tin nhắn gửi đi không ai trả lời, gọi điện cũng không ai nghe, bận thế này, anh đến tận nơi gọi cô ra gặp một chút cũng được chứ.

Lúc đến Dung Hồ đã là buổi chiều, khu dân cư này tuy cũ nhưng rất có hơi thở cuộc sống, trước nhà người ta có chỗ còn trang trí cây thông Noel rất đẹp, nhưng vẫn không bằng căn biệt thự phía xa kia.

Giống như có khách đến, cả sân được trang trí cực kỳ đẹp, có vài người đang đứng nói chuyện, tiếng cười vọng lại từ xa.

Cận Hành Giản hạ cửa kính xe, từ xa đã thấy một nam một nữ dắt theo chú chó Border Collie trắng đen đứng trước biệt thự, có vẻ vừa dắt chó đi dạo về, con chó còn chưa muốn vào, thân mật cọ vào chân chàng trai.

Chàng trai không còn cách nào, tháo dây dắt cho nó đi chơi, nghiêng đầu nói chuyện với cô gái, đi theo sau chú chó.

Hai người đó anh đều quen mặt, còn con chó thì càng quen.

Trong lòng hừ nhẹ một tiếng, Cận Hành Giản dựa lưng vào ghế, lại gọi điện cho Khương Mạt

Lâm Nguyên ở ghế phụ nghe tiếng tút báo cuộc gọi tự ngắt, nhỏ giọng hỏi: “Có cần mời phu nhân ra không ạ?”

Ngón tay gõ nhẹ lên đùi hai cái, nghĩ đến Khương Mạt chắc đang chơi rất vui, không muốn làm gián đoạn hứng thú của cô, Cận Hành Giản cất điện thoại, dặn: “Không cần. Về Thiên Việt —— “

Đang nói, ngoài cửa xe bỗng vang lên tiếng thở hổn hển, cửa xe bị cào hai cái, một cái đầu chó ló lên cửa kính.

Jan nhìn người trong xe, hưng phấn lè lưỡi, đôi mắt sáng rực.

Cận Hành Giản lặng lẽ nhìn Jan hai giây, mở cửa xe, để Jan nhảy lên, anh đóng cửa lại, ra lệnh: “Lái xe.”

Trên đầu Lâm Nguyên như hiện lên ba dấu hỏi, nhìn qua gương chiếu hậu thấy chú chó đang đặt chân lên đùi sếp, lại nhìn cặp nam nữ phía xa vẫn chưa phát hiện chó đã lên xe, do dự hỏi: “Không thả Jan xuống ạ? Phu nhân sẽ lo—”

“Lái xe.”

“…”

Tài xế khởi động xe, Jan nhận ra có gì đó không ổn, nhìn ra ngoài cửa sổ rồi vội sủa một tiếng với Cận Hành Giản, anh xoa đầu nó: “Theo ba về nhà trước, ở nhà đợi mẹ.”

Hai người dắt chó cũng nhận ra có gì đó không đúng, chạy theo xe một đoạn, nhưng cô gái kéo tay chàng trai lại, không đuổi nữa.

Lâm Nguyên thu ánh nhìn, cúi mắt xuống.

Hôm nay sếp anh ấy đúng là giống một tên trộm chó.

Khi Aria thở hồng hộc chạy vào nói Jan bị trộm, Khương Mạt đang chơi bài với Kiều Thất, nghe nói Jan bị trộm, đầu cô trống rỗng một giây, rồi mới bình tĩnh nghe Aria kể lại, đến khi Lục Tinh Nhiên bên cạnh đọc ra biển số xe của “tên trộm”, cô suýt nữa bật cười vì tức.

Sờ túi thấy trống không, cô mới nhớ điện thoại để quên ở phòng vẽ, bảo mọi người tiếp tục chơi, cô lên lầu tìm điện thoại, xem tin nhắn chưa đọc rồi gọi cho Cận Hành Giản.

Bên kia bắt máy rất nhanh, lười biếng “alo” một tiếng. Khương Mạt cố ý trầm giọng: “Cận Hành Giản, anh làm gì mà trộm chó của em?!”

Jan nghe thấy giọng cô liền “gâu” một tiếng, như làm chứng.

“Cận phu nhân, không đi truy cứu người làm mất chó, lại chạy đến truy cứu anh à?”

Đã gọi cả “phu nhân” rồi, Khương Mạt biết anh cố tình trêu, trong đầu cô gần như có thể tưởng tượng ra dáng vẻ anh tựa lưng vào ghế, khóe môi cong lên, cô suýt không nhịn được cười: “Không phải anh mang Jan đi, Lục Tinh Nhiên với Aria có làm mất nó được không?”

“Lục Tinh Nhiên.” Cận Hành Giản lặp lại cái tên đó.

“Làm sao vậy?” Áp điện thoại bên tai, Khương Mạt tựa vào mép bàn trong phòng vẽ, “Là bạn của em, cũng là bạn của Thất Thất, hai người chưa gặp thôi.”

“Gặp rồi.” Giọng người đàn ông lười biếng, mang theo chút chua chua, “Anh ta từng xem mắt với em, từng mang bữa sáng cho em, mua nước trái cây cho em, còn dắt em đi dạo ——”

“Khoan đã!” Khương Mạt ngắt lời, “Mấy tin đồn này anh nghe ở đâu ra vậy? Em đi xem mắt với anh ấy khi nào?”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây, “Hai người không phải quen nhau qua xem mắt sao?”

“…Chỉ là ăn chung một bữa thôi được không?”

Khương Mạt cuối cùng cũng nhớ ra chuyện đó.

Đó là hồi mới vào đại học, có lần cô đi cùng Kiều Thất, đúng lúc gặp Lục Tinh Nhiên và Chu Tầm, bốn người ngồi ăn trưa đơn giản với nhau, Kiều Thất tiện giới thiệu cô với Lục Tinh Nhiên.

Hai người chỉ là bạn bè bình thường.

Giải thích xong một lượt, bên kia dường như hài lòng, khẽ “ừm” một tiếng mang theo ý cười.

Khương Mạt bắt đầu phản công: “Thế chuyện anh ấy mang bữa sáng cho em là sao? Cận Hành Giản, anh bớt bịa đặt đi.”

“Tháng ba năm ngoái, anh đưa em đến trường, hôm đó em mặc váy trắng, áo khoác màu vàng nhạt.” Giọng Cận Hành Giản chậm rãi, “Sau khi xuống xe, anh ta đi cùng em vào trường, trên đường đưa bữa sáng cho em.”

Khương Mạt đã nhớ ra chuyện đó, trong lòng buồn cười muốn chết nhưng vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh: “Đó là anh ấy mua bữa sáng cho Thất Thất với Chu Tầm, nhờ em tiện mang vào thôi.”

Vẫn không nhịn được cười, cô hỏi: “Cận Hành Giản, chuyện nhỏ thế mà anh cũng nhớ rõ vậy, không phải là từ sớm đã thích em rồi chứ?”

Cận Hành Giản không lên tiếng, Khương Mạt được đà lấn tới: “Hay là còn sớm hơn nữa?”

“Dù sao cũng sớm hơn em.” Cận Hành Giản trả lời ngắn gọn.

Khương Mạt ngạc nhiên định hỏi tiếp, nhưng anh đã chuyển chủ đề: “Chị Lâm đã sắp xếp lại phòng cho Jan rồi, anh đưa nó về nhà trước, nếu em nhớ nó thì chuyển về ở cùng.”

“Cận Hành Giản, bây giờ anh đúng là giống kẻ bắt cóc, lén mang con em về nhà.” Sự chú ý của Khương Mạt lập tức bị kéo đi.

“Anh nuôi Jan nửa năm, nó là của chung của chúng ta, ba mẹ sống xa nhau lâu dài không tốt cho sự trưởng thành của con trẻ.”

“Nếu tính như vậy thì Jan phải là tài sản trước hôn nhân của em, hơn nữa nó cũng không phải anh sinh ra.”

Cô sắp xếp lại mối quan hệ rồi bật cười, tiếng cười trong trẻo: “Em mang theo nó gả cho anh, Cận Hành Giản, vậy anh tính là… ba dượng à?”

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu, rồi vang lên một câu trầm thấp: “Khương Mạt, em muốn bị dạy dỗ phải không?”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn