Edit: Thanh
Coca cùng với đá bên trong bị hất nghiêng ra ngoài, một phần nhỏ văng lên ngực Cận Hành Giản, còn phần lớn đổ lên quần anh.
Khương Mạt chỉ ngồi lên đùi anh một chút mà váy đã ướt, huống chi là anh.
Cận Hành Giản ôm cô dịch ra ngoài một chút, cúi đầu xem xét, nhặt một viên đá lên, “Quả thật không ổn lắm.”
Khương Mạt ngượng ngùng muốn đứng dậy, lại bị anh giữ lại, âm thanh phim bỗng nhiên lớn lên, môi Cận Hành Giản ghé sát tai cô, tay đặt trên eo cô, dáng vẻ lười biếng, “Cục cưng định chịu trách nhiệm với anh thế nào?”
“???”
Trên đầu Khương Mạt như hiện ra ba dấu chấm hỏi, cô quay đầu lại, định làm rõ đầu đuôi sự việc: “Em còn chưa tính sổ với anh đấy! Người lén ngồi ở đây có phải anh không? Người vừa rồi duỗi chân làm em vấp có phải anh không? Sao anh còn dám vừa ăn cướp vừa la làng vậy?”
“Anh lén ngồi đây là muốn tạo bất ngờ cho em, muốn hẹn hò với em, mặc dù cũng muốn ôm em…” Trong góc tối, khoảng cách giữa hai người cực gần, gần như mặt kề mặt, giọng Cận Hành Giản trầm thấp đầy từ tính, hơi thở ấm áp rơi xuống khóe môi Khương Mạt, mang theo cảm giác tê tê, cô mím môi lại, Cận Hành Giản bật cười nhìn cô, “Nhưng không có ý làm cục cưng vấp đâu.”
Anh ra hiệu cho cô thử dẫm lại chỗ vừa vấp.
Khương Mạt nửa tin nửa ngờ, đặt chân lại mới phát hiện tấm thảm vốn phẳng lại bị gồ lên một chỗ.
… Là cô trách nhầm anh rồi.
Khương Mạt c*n m** d***.
Hai người nói chuyện không lớn, nhưng cử chỉ thân mật, đã có khán giả cùng hàng quay đầu nhìn sang, váy trên người ướt lạnh khó chịu, Khương Mạt gạt tay Cận Hành Giản ra, cái cổ cứng đờ đứng dậy đi ra ngoài theo bậc thang, sắp ra tới cửa thì cổ tay bị kéo lại.
Hành lang tối om, chỉ có ánh sáng từ màn hình phim thỉnh thoảng quét qua, Cận Hành Giản cởi áo khoác quấn quanh eo cô, Khương Mạt cúi đầu lén nhìn quần anh.
Ly coca của cô vừa khéo đổ đúng vào chỗ nhạy cảm.
“Anh cứ thế này đi ra ngoài à?” Khương Mạt khó khăn mở lời.
“Không thì sao?” Cận Hành Giản kéo hai ống tay áo lại, buộc quanh eo cô, vòng eo nhỏ nhắn lập tức hiện rõ, một tay là có thể ôm trọn, “q**n l*t ướt rồi, lát nữa em đi mua cho anh một cái.”
“Tại sao?” Khương Mạt nhướng mày, “Anh không thể về thay à?”
Cận Hành Giản buông tay đang buộc, hạ mắt nhìn cô, ánh mắt nóng rực: “Em về cùng anh à?”
“Không.”
“Vậy thì em mua q**n l*t cho anh đi.” Anh kéo nhẹ quần, giọng lười biếng, “Bị lạnh lâu thế này, không biết có hỏng không. Sau này không ‘đứng lên’ được thì sao?”
“…”
Là kiểu “đứng lên” mà cô đang nghĩ sao?
Người này… sao lại nói mấy chuyện này ở nơi công cộng chứ?!
Mặt Khương Mạt nóng bừng, cô quay đầu đi không nhìn anh nữa, xoay người bước ra ngoài.
Cận Hành Giản nhanh chóng theo sau.
Ra khỏi lối rạp chiếu phim, bên ngoài sáng rực, Khương Mạt cúi mắt xuống, lúc này mới nhìn rõ thứ buộc quanh eo cô là một chiếc áo khoác đen, cô nhìn thoáng qua, anh đi bên cạnh, tay áo T-thun xắn lên hai nếp, lộ ra đoạn cánh tay rắn chắc, trên quần túi hộp màu đen của anh có một vết ướt rất dễ khiến người ta liên tưởng.
Má Khương Mạt nóng ran không dám ngẩng đầu, tiếp tục đi về phía trước, sắp rẽ thì bị kéo tay lại, Cận Hành Giản kéo cô đi nhanh vài bước, lách vào lối thoát hiểm, Khương Mạt giãy ra, “Kéo em vào đây làm gì?”
Người đàn ông buông cổ tay cô: “Thật sự để anh đi ngoài kia mất mặt à?”
Khương Mạt nhíu mày, liếc nhanh anh một cái: “Vậy anh về xe đợi em, em… em đi mua q**n l*t cho anh.”
“Quần áo cũng cần.” Cận Hành Giản bổ sung.
“Biết rồi.”
“Nhớ mua cho em nữa.”
“Sao anh dong dài thế!” Khương Mạt giật tay ra, đẩy cửa thoát hiểm đi ra ngoài.
Cận Hành Giản bật cười khẽ, nhìn bóng lưng cô như chạy trốn, đợi cửa đóng lại rồi mới thong thả xuống lầu.
Rạp chiếu phim nằm trong trung tâm thương mại nên việc mua sắm rất tiện, Khương Mạt đi mua quần áo cho mình trước, chỉnh trang lại xong thì bỏ áo khoác của Cận Hành Giản vào túi, lên tầng đồ nam dạo một vòng nhanh rồi xuống lầu.
Cận Hành Giản đã gửi vị trí đỗ xe, Khương Mạt đến nơi, nhét túi đồ cho anh rồi định đi thì bị gọi lại.
“Cục cưng, làm ướt anh rồi, không chịu trách nhiệm đến cùng à?”
“… Là quần anh bị ướt!” Mặt Khương Mạt đỏ bừng, “Cận Hành Giản, anh dùng từ cho chính xác được không?!”
Cận Hành Giản cười một tiếng, “Được, em chịu trách nhiệm là được. Lên xe.”
“Làm gì?”
“Tìm chỗ tắm rồi thay đồ.”
“Anh không thể…” Khương Mạt nhìn xung quanh, bãi đỗ xe trống trơn, xe của Cận Hành Giản đỗ ở góc không có ai đi qua.
“Không thể.” Cận Hành Giản cắt ngang đề nghị của cô, “Trên người khó chịu.”
Khương Mạt miễn cưỡng lên xe.
Xe rẽ khỏi trung tâm thương mại, quẹo trái ở ngã tư, chạy vào bãi đỗ xe của khách sạn đối diện, lúc này Khương Mạt mới nhận ra, nơi này chỉ cách khách sạn mà Cận Hành Giản thường ở trước đây một con đường.
“Chỗ này anh chẳng phải có sẵn quần áo sao…” Cô lẩm bẩm.
“Muốn mặc đồ em mua cho anh.” Cận Hành Giản nói thẳng.
Khương Mạt quay mặt đi, khẽ cong môi, không nói gì thêm.
Cô đã đến khách sạn này hai lần, mỗi lần đều là những tình huống thân mật, đến mức nhớ rõ từng vị trí đã xảy ra chuyện gì, lần này vừa bước vào đã thấy toàn thân không tự nhiên, trong khi Cận Hành Giản lại như về nhà mình.
“Em tắm trước không?” Anh hỏi.
Khương Mạt vội lắc đầu.
Coca dính trên người đúng là dính dáp khó chịu, nhưng vừa nghĩ đến việc tắm ở đây… cả người cô đã tê tê.
Mối quan hệ của hai người luôn bắt đầu một cách lạ lùng.
Lần trước bắt đầu ở khách sạn này, lần này đi hẹn hò không hiểu sao lại đến đây.
Lát nữa liệu có…
Khương Mạt nuốt nước bọt, tiếng nước chảy trong phòng tắm phía sau nghe rõ ràng đến mức khiến người ta bồn chồn.
Cô ngồi yên tại chỗ một lúc, kéo nhẹ vành tai đang nóng lên, lấy điện thoại nhắn cho Hạ Nam, nói sơ qua việc váy bị đổ coca nên ra ngoài xử lý, xin lỗi vì đã phí mất tấm vé cô ấy khó khăn lắm mới có được.
Hạ Nam gọi lại ngay, hình như cô ấy đã ra khỏi phòng chiếu, âm thanh trong phim trở nên xa xôi, “Váy xử lý ổn không Mạt Mạt? Có cần tớ mang…”
“Cục cưng, em mua cho anh size q**n l*t nào vậy?” Không biết từ lúc nào tiếng nước đã dừng, giọng Cận Hành Giản vang lên từ phía sau.
Giọng Hạ Nam lập tức im bặt.
Khương Mạt xấu hổ đến mức ngón tay co lại, không biết nên trả lời ai trước, Hạ Nam hiểu ý, chủ động nhường: “Mạt Mạt bận đi, hihi, hai người cứ bận việc trước nhé.”
Nói xong liền cúp máy, rồi nhanh chóng gửi một tin nhắn.
[ Hạ Hữu Nam Mộc: Hai người làm lành rồi à?]
Giọng Cận Hành Giản phía sau vẫn tiếp tục: “Nhỏ rồi, cục cưng.”
Khương Mạt siết chặt tay, ngón tay nhanh chóng gõ trả lời Hạ Nam: [Không có! Cậu hiểu lầm rồi!!!]
Miệng thì trả lời qua loa Cận Hành Giản: “Có mà dùng là được rồi, còn đòi hỏi gì!”
“Không thể tạm bợ được.” Giọng Cận Hành Giản mang theo ý cười, khoảng cách với cô càng lúc càng gần, mang chút nghi hoặc hỏi, “Em không biết size của anh à?”
“Em sao mà biết anh ——”
Khương Mạt chợt dừng lại giữa chừng, mặt lập tức đỏ bừng, cô quay đi chỗ khác, người đàn ông đứng phía sau khoác áo choàng tắm, cổ áo vốn thường buông lỏng hôm nay lại được buộc chỉnh tề, trên tay cầm một hộp q**n l*t màu đen.
Chính là hộp cô tiện tay lấy trong trung tâm thương mại.
Vậy bên trong… anh không mặc gì sao?
Ánh mắt cô vô thức liếc xuống phía dưới, thoáng thấy động tác nhướng mày của người đàn ông kéo ý thức cô trở lại, Khương Mạt vội quay đầu đi, từ tai đến cổ đều đỏ ửng, trong lòng mắng thầm một câu “đồ lưu manh”, rồi cắn răng không chịu thua: “Dù sao cũng không ‘đứng lên’ được, size lớn hay nhỏ thì có gì khác đâu.”
Không khí nhất thời im lặng, Cận Hành Giản “chậc” một tiếng, giọng trầm xuống: “Đúng là có chút không ổn.”
Khương Mạt giật mình quay đầu lại, Cận Hành Giản đang nhíu mày, trông như thật sự có gì đó không ổn.
Nội tâm cô lộp bộp một tiếng, trước đây chưa từng gặp tình huống này, cô cũng không biết một cốc coca đá lạnh đổ vào như vậy có thể…
“Cục cưng…” Cận Hành Giản gọi cô, “Em có muốn kiểm tra không?”
“Kiểm tra cái gì?”
“Sờ sờ nó…” Anh nói rất nghiêm túc, “Xem nó có hỏng không.”
Khương Mạt đơ ra nhìn anh, đến khi thấy khóe môi anh chậm rãi cong lên mới nhận ra mình bị trêu.
“Cận Hành Giản anh có bệnh à? Lấy chuyện này ra đùa?” Khương Mạt tức đến mức đấm vào vai anh, “Đổi người khác là em báo cảnh sát vì quấy rối rồi!”
Cận Hành Giản cười đến run cả vai, nắm lấy cổ tay đang đấm của cô, kéo cô vào lòng ôm chặt: “Đổi là anh thì em không nỡ à?”
“Không phải nhé!” Khương Mạt vô cùng dứt khoát đẩy anh ra, lùi lại vài bước, “Là vì em biết bản thân anh vốn đã không đứng đắn rồi.”
Bị vợ mình nói vậy, Cận Hành Giản sững lại rồi bật cười, anh tiến lên định nắm tay cô.
Khương Mạt lập tức ra lệnh anh đứng yên: “Chúng ta còn chưa làm lành, anh chưa có quyền ôm, cũng chưa có quyền nắm tay, còn nữa…” Cô ngẩng đầu nhìn anh, đánh giá, “Làm ơn mặc đồ cho tử tế, anh cứ lượn qua lượn lại trước mặt em như vậy rất nguy hiểm.”
“Nguy hiểm thế nào?” Cận Hành Giản nhướng mày.
Khương Mạt ngẩng khuôn mặt nhỏ: “Em sẽ ngủ với anh rồi không chịu trách nhiệm.”
Câu nói vừa dứt, cả hai đều im lặng.
Không khí xung quanh bỗng trở nên đặc quánh rồi nóng lên, căn phòng yên tĩnh đến lạ.
Cận Hành Giản nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm, yết hầu khẽ chuyển động, Khương Mạt không tự nhiên dời ánh mắt, hai má ửng đỏ, đang thầm hối hận vì mình quá nhanh mồm nhanh miệng, Cận Hành Giản khép lại cổ áo vừa hơi mở, quay người đi về phía phòng thay đồ.
Giọng anh cũng vang lên.
“Không cho ngủ miễn phí.”
Khương Mạt ngẩn ra nghe bốn chữ đó, đến khi bóng anh biến mất mới hoàn hồn, cong môi bật cười.
Không biết từ lúc nào lòng bàn tay đã toát mồ hôi, tin nhắn của Hạ Nam đã trả lời từ lâu, Khương Mạt đi đến ghế sofa, thả lỏng ngồi xuống.
[ Hạ Hữu Nam Mộc: Nhưng anh ấy gọi cậu là “cục cưng” kìa!]
[ Hạ Hữu Nam Mộc: Ngọt chết tớ rồi!]
[ Hạ Hữu Nam Mộc: Hoá ra người lạnh lùng gọi cục cưng không lạnh lùng chút nào.]
[ Hạ Hữu Nam Mộc: Tớ ship chết mất, làm ơn hai người mau làm lành đi!]
Khương Mạt sững sờ, trước đây cô chưa từng để ý vấn đề này, giờ nhìn lại mới thấy đúng là có gì đó không ổn, tất cả là do Cận Hành Giản cứ gọi như vậy khiến cô lơ là mất cảnh giác.
[Cô gái nhỏ hái hoa nhài: Cái gì cũng ship (gặm) thì chỉ có đau bụng thôi.]
Chờ Cận Hành Giản ra, Khương Mạt nói: “Thêm một điều nữa, không được gọi em là cục cưng.”
“Điều cuối cùng à?” Cận Hành Giản hơi nhướng mày hỏi.
Anh đã thay bộ đồ cô mua hôm nay, áo hoodie đen, quần túi hộp cùng màu, phong cách rất “sinh viên nam”, tóc được vuốt qua loa, mềm mại bồng bềnh, cộng thêm gương mặt và khí chất nổi bật khiến Khương Mạt đã quen nhìn anh trong bộ quần tây áo sơmi công sở không thể rời mắt, chỉ đành gật đầu bừa.
“Không gọi ‘cục cưng’ thì gọi gì?” Cận Hành Giản ngồi xuống bên cạnh cô, lười biếng tựa vào sofa, cười hỏi.
“Mạt Mạt? Quá nhiều người gọi rồi.” Anh lắc đầu phủ quyết.
“Bé Mạt? Cũng không được.”
“Gọi tên thì xa cách quá.” Anh quay đầu nhìn cô, tay đặt lên lưng ghế, chống đầu, trên mặt là nụ cười lười biếng, “Xem ra chỉ còn gọi ‘vợ’ thôi.”
“Hay là…” Ánh mắt anh mang ý cười, “Em cũng đổi cách xưng hô với anh đi?”