Chương 06: Sắp có chuyện tốt
Edit: Thanh
—————–
Khương Mạt vừa về đến phòng thì Trình Ngu gọi tới.
Bên cô ấy vừa tan học, trong âm thanh nền ồn ào, có một nam sinh nói tiếng Anh lưu loát nhiệt tình mời hẹn.
Trình Ngu từ chối, vội vàng chạy tới chỗ tương đối yên tĩnh, nghiến răng nói: “Mạt Mạt, viên thuốc đó đúng là có vấn đề! Chết tiệt, đàn ông thiên hạ thằng nào cũng như thằng nấy, quả nhiên chẳng có ai ra gì!”
Trước khi cô ấy kịp chửi tiếp, Khương Mạt đã giành nói trước: “Bé Ngu, Cận Hành Giản đã giúp tớ.”
“Hả?”
Khương Mạt buông hết sức lực ngả người ra sau nằm xuống giường, mắt nhìn lên trần nhà, “Anh ấy hỏi tớ có muốn kết hôn với anh ấy không.”
“Vãi!!!” Tin trước còn chưa tiêu hóa xong, Khương Mạt lại ném thêm một quả bom nặng ký, Trình Ngu bị đập đến choáng váng, kịp nuốt lại nửa câu sau, chậm rãi hít một hơi mới đè nhịp tim xuống mà hỏi dồn ba câu: “Khi nào?! Ở đâu?! Cậu đồng ý chưa?! Đợi mình đeo tai nghe đã rồi cậu kể kỹ!”
Khương Mạt bị phản ứng của cô ấy chọc cười, cong nhẹ khóe môi.
Lúc Cận Hành Giản vừa đề nghị kết hôn, cô chỉ thấy hoang đường vô lý, giờ nghĩ lại, lại có một cảm giác mơ hồ khó tả.
Nói xong, đầu dây bên kia im lặng, rất lâu sau Trình Ngu mới lên tiếng: “Vậy tức là, Cận Hành Giản từ sớm đã biết Phó Hinh Dao muốn ra tay với cậu nên cho người đổi thuốc trước, nếu không bị hiểu lầm thì anh ta cũng không định nhắc chuyện này. Sau đó còn nửa đêm chạy tới ngoài sân nhà cậu, đợi cậu thức dậy rồi cầu hôn?”
Trình Ngu ôm mặt, rút lại lời mình nói mấy phút trước: “Trên đời lại có kiểu đàn ông làm việc tốt mà không để lại tên như vậy à.”
Rồi kết luận: “Anh ta chắc chắn là thầm thích cậu!”
Não yêu đương của cô ấy sắp mọc ra rồi.
“Không phải cầu hôn,” Khương Mạt để suy nghĩ lắng xuống rồi sửa lại cách dùng từ của Trình Ngu, “anh ấy đến để bàn hợp tác.”
Trình Ngu lắc đầu, như vừa tỉnh mộng, thở dài: “Nếu không cần nói chuyện tình cảm, chỉ bàn hợp tác, có ông lớn như vậy bảo vệ mình cũng không tệ đâu.”
Cúp máy với Trình Ngu, Khương Mạt nằm thêm một lúc trên giường rồi đứng dậy ra ngoài mua sắm.
Mọi năm Tết đều về Bắc Thành, năm nay đã cắt đứt quan hệ với nhà họ Khương, cô dự định ở lại Nam Thành đón năm mới.
Xách hai túi lớn đầy ắp nguyên liệu về, phân loại xong cho vào tủ lạnh, dọn dẹp nhà cửa một lượt, đến lúc trời nhá nhem, Khương Mạt đã đổ mồ hôi đầy người, cũng thấy đói bụng.
Tết cận kề, hôm nay con cháu nhà bà lão hàng xóm về tới, trong sân lập tức náo nhiệt, tiếng cười không ngớt.
Khương Mạt một mình ngồi ngẩn người một lúc, lấy trong tủ lạnh ra một hộp sủi cảo nấu lót dạ, sau đó lôi giấy tuyên đỏ và bút lông mực ra.
Cô được đón về Bắc Thành vào năm 8 tuổi, nền tảng kém hơn bạn cùng lớp một đoạn, ban ngày đi học, buổi tối và cuối tuần gần như kín mít các lớp phụ đạo và lớp năng khiếu.
Khi đó Khương Thương Nguyên hỏi cô muốn học gì, cô nói muốn luyện chữ.
Thẩm Vân Sanh viết bút lông rất đẹp.
Khương Mạt vẫn nhớ hồi nhỏ mỗi dịp Tết, Thẩm Vân Sanh luôn mua về cả xấp giấy tuyên dày, viết xong câu đối thì tặng hàng xóm, phần dư mang ra chợ bán, rồi mua một miếng thịt lớn, lại mua cho cô một xiên kẹo hồ lô ngọt lịm.
Cô một tay cầm kẹo hồ lô, một tay được mẹ dắt, hai búi tóc nhỏ trên đầu lắc lư qua lại, cứ thế về nhà.
Tiếng chuông điện thoại vang lên đột ngột làm ký ức ố vàng cuộn góc bị xé nát, Khương Mạt hoàn hồn, nhìn rõ tên người gọi trên màn hình là Kỳ Cận, ngón tay cầm cán bút siết chặt lại.
Có lẽ anh ấy đã biết truyện trong nước.
Do dự chốc lát, Khương Mạt bắt máy, rất khẽ gọi một tiếng: “Anh.”
Người đàn ông ở đầu dây vốn đang nóng lòng chờ máy bỗng im lặng, một lát sau mới hỏi: “Mạt Mạt, bây giờ em ở đâu?”
“Em ở nhà tại Nam Thành,” Khương Mạt ngồi xuống cạnh cửa sổ.
Ban ngày nhiệt độ tăng cao, hơi nước trên kính đã bốc hơi, cành hoa nhài không còn nữa.
“Năm nay anh không đưa em về được.” Kỳ Cận nói.
“Không sao.” Khương Mạt cười, sống mũi hơi cay, “Một mình em vẫn ổn.”
“Tết các anh có về không?” Cô theo thói quen hỏi.
“Khương Mông không có kỳ nghỉ, không đi được,” Kỳ Cận hơi dừng lại, “Dượng hồi phục khá tốt, đêm giao thừa có thể xuất viện về nhà. Mạt Mạt, em có muốn về ——”
“Không muốn.” Khương Mạt ngắt lời anh ấy.
Trong không khí trôi qua một khoảng lặng vi diệu, tiếng bản tin nước ngoài rõ ràng từ đầu dây bên kia truyền qua ống nghe. Cô cố nặn ra một nụ cười nơi cổ họng, giọng điệu nhẹ nhàng, khiến mình nghe không đến mức quá đáng thương: “Cảm ơn anh, năm nay em ở lại Nam Thành, bên này khí hậu ẩm, không khí Tết cũng đậm hơn Bắc Thành, giống như hồi nhỏ…”
Không giống.
Cô nghẹn lại ở đó, không nói tiếp được.
Bên kia cũng im lặng theo.
Rất lâu sau Kỳ Cận mới lên tiếng: “Mạt Mạt, đừng vì chuyện này mà xa cách anh, có chuyện gì vẫn có thể tìm anh.”
Đầu ngón tay siết chặt điện thoại đến trắng bệch, ở đầu dây bên kia Khương Mông gọi mấy tiếng “anh”, tiếng sau gấp hơn tiếng trước, Khương Mạt không nói thêm gì, cúp máy.
Đèn hành lang ngoài cửa sổ đã bật, dưới ánh sáng vàng nhạt, sân nhỏ vẫn gọn gàng ngăn nắp.
Ở góc tĩnh lặng của thành phố, ánh sáng mờ đi, những vì sao trên trời lại càng sáng hơn, cũng càng xa vời hơn.
Khương Mạt ngẩn người một lúc, đứng dậy viết xong câu đối và chữ “Phúc”, hôm sau dán lên, lại ra ngoài mua một bóng đèn công suất cao, nhờ người thay giúp.
Đến tối sân nhỏ tràn ngập ánh sáng trắng lạnh rực rỡ.
Màn đêm nhạt đi.
Thế giới dường như cũng yên tĩnh lại.
–
Sau lần xé mặt ở quán bar hôm đó, Phó Hinh Dao không xuất hiện nữa. Trong nhóm chat chung có người rủ cô ta ra ngoài, cô ta đều không phản hồi.
Khương Mạt vốn cũng không qua lại nhiều với những người trong nhóm này, trước đây bị Phó Hinh Dao kéo vào cũng chẳng nói mấy câu, giờ càng không cần giữ lại, liền dứt khoát rời nhóm, xóa sạch lịch sử trò chuyện.
Mỗi ngày chỉ giữ liên hệ cần thiết với bên ngoài, cuộc sống đơn giản hơn trước.
Trình Ngu và Tô Mại mỗi ngày đều gọi video đúng giờ, có lúc cũng không nói gì, chỉ nhìn cô cúi đầu, chậm rãi phục hồi một chiếc bình sứ vỡ về nguyên vẹn.
Chiếc bình là của bà lão hàng xóm, bị đứa cháu nhỏ nghịch ngợm làm rơi xuống đất, vỡ thành nhiều mảnh.
Bình không phải đồ quý giá gì, chỉ là đã dùng nhiều năm, bà lão không nỡ bỏ.
Sửa xong bình trả lại thì cũng đến đêm giao thừa.
Sáng dậy, Khương Mạt mở nguồn điện thoại, mang theo bên mình.
Cô ra nghĩa trang ở bên Thẩm Vân Sanh cả một ngày, đến lúc trời nhá nhem mới về nhà, lục trong tủ lạnh mấy gói bán thành phẩm, đọc hướng dẫn sau bao bì rồi lại nhét vào, cuối cùng lấy một túi sủi cảo đông lạnh ra luộc, bày hai bộ bát đũa, sau đó bật ti vi, trong nền âm thanh rộn ràng náo nhiệt trả lời tin nhắn.
Tin nhắn chưa đọc rất nhiều, mọi người chúc mừng năm mới, trong nhóm chia nhau giành lì xì, Khương Mạt trả lời từng người xong lại gọi điện chúc Tết cô giáo.
Đến khi xong xuôi, sủi cảo đã nguội lạnh.
Cô ăn qua loa mấy miếng, Weibo đột nhiên bật lên một tin tức khác hẳn không khí lễ hội —— Theo truyền thông Hồng Kông tiết lộ, đại gia chi 420 triệu HKD cầu hôn người yêu là Cận tiên sinh đến từ nội địa.
Họ không phổ biến khiến Khương Mạt dừng mắt, đưa tay nhấn vào.
Trong một phiên đấu giá mùa thu năm ngoái của Sotheby’s, viên kim cương hồng siêu hiếm này đã được một đại gia trẻ tuổi nội địa mua với giá 420 triệu HKD. Gần đây có truyền thông tiết lộ vị đại gia này họ Cận, người Bắc Thành, nghi chuyện vui sắp tới.
Trong ảnh minh họa là chiếc nhẫn kim cương hồng lấp lánh rực rỡ, như cánh anh đào sắp nở, các thông số carat, độ tinh khiết, cấp màu đều khiến người ta kinh ngạc.
Phần bình luận đang đoán thân phận vị Cận tiên sinh này, có người đăng ảnh Cận Hành Giản.
Đó là bìa một số của “Forbes”. Trong ảnh anh mặc âu phục tối màu thẳng thớm, ngũ quan sắc nét, hiếm khi đeo gọng kính kim loại mảnh màu vàng, che đi ánh mắt quá mức sắc lạnh.
Ngoại hình xuất chúng, tuổi trẻ tài cao, nhanh chóng thu hút một nhóm người ủng hộ trên mạng.
Nhìn thấy gương mặt quen thuộc ấy, Khương Mạt giật mình.
Sau hôm đó Cận Hành Giản không tìm cô nữa, dường như lời đề nghị sáng hôm ấy chỉ là hứng lên nhất thời, qua rồi thì thôi. Anh nói để cô suy nghĩ thêm, sau đó cũng không hỏi lại.
Giờ truyền thông tung tin này, chắc anh thật sự sắp có chuyện vui rồi.
Chắc đã tìm được người khác có thể giúp anh rồi, cô đâu phải người duy nhất. Trong lòng Khương Mạt dâng lên một cảm giác chán ghét, khẽ thở ra rồi chậm rãi tan đi.
Điện thoại đột ngột rung lên, một nhóm chat bật thông báo, có người chuyển tiếp đường link này vào nhóm, @ Phó Hinh Dao, chúc cô ta trăm năm hạnh phúc trước.
Khương Mạt lúc này mới phát hiện, nhóm chat này cũng là trước đây Phó Hinh Dao kéo cô vào, vì quá lâu không ai nói chuyện nên chìm xuống cuối danh sách, cô đã sót chưa rời.
Tin tức này làm nổ tung “ao cá” vốn yên ả, có người khen ngợi, có người kinh ngạc, có người xếp hàng chúc phúc.
Phó Hinh Dao vẫn không hề phản hồi, mọi người trong nhóm nói qua loa vài câu rồi lại im ắng.
Khương Mạt bấm rời khỏi nhóm, lướt danh sách liên hệ, mở vòng bạn bè của một tài khoản có avatar quả chanh dễ thương.
Khương Mông hôm nay đăng vòng bạn bè không khác mấy mọi khi, cô ta đi một nhà hàng Pháp, đăng ảnh check-in, trong caption nhắc đến Tết âm lịch, nhớ nhà, có bạn bè để lại bình luận an ủi.
Không thấy điều mình muốn thấy, Khương Mạt thất vọng thoát ra, mở số điện thoại của ba Khương Thương Nguyên, mấy lần muốn gọi đi.
Đang giằng co thì Trình Ngu gọi video tới, bảo cô mở cửa.
Vừa dứt lời, ngoài sân đã có người lớn tiếng hỏi.
Khương Mạt mơ hồ đi ra, thấy ngoài cổng có một chiếc xe, bốn nhân viên nhà hàng mỗi người xách một hộp thức ăn tinh xảo.
“Cơm tất niên không thể qua loa.” Giọng Trình Ngu truyền qua.
Vành mắt Khương Mạt chợt nóng lên, mở cổng cho họ vào.
Sau lưng tiếng pháo hoa nổ vang.
Khương Mạt quay đầu lại.
Trên nền trời đêm đen đặc như thác, từng chùm pháo hoa đang vút lên, nổ tung, nghìn đóa hoa rực rỡ cùng lúc bung nở, vẽ thành những đường cong tao nhã, khi rơi xuống như mưa sao lại có từng chùm khác tiếp tục bay lên.
Cứ thế lặp lại.
Pháo hoa rực rỡ soi sáng nửa bầu trời, khiến người ta không kịp nhìn hết.
Đứa cháu nhà bà lão hàng xóm nghe tiếng chạy ùa ra, vỗ tay reo hò.
Ngoài phố càng lúc càng đông người, ngẩng đầu nhìn về cùng một hướng.
Trình Ngu trong video há hốc miệng, nuốt nước bọt: “Mạt Mạt, hóa ra Nam Thành các cậu giàu vậy à, mấy phút đốt mấy triệu.”
Khương Mạt cũng không biết là bút tích của vị đại gia nào.
Chỉ biết qua phản ứng của mọi người, Nam Thành đã rất lâu chưa có cảnh tượng rực rỡ như vậy.
Đêm giao thừa trôi qua giữa bàn ăn nghi ngút khói và trời pháo hoa rực rỡ.
Điện thoại của Khương Thương Nguyên gọi đến vào sáng sớm hôm sau, chỉ đơn giản một câu: “Mạt Mạt, về nhà đi.”
Hai ngày sau Khương Mạt bay về Bắc Thành, trước tiên đặt hành lý về chỗ ở, rồi tới chỗ Kiều Thất đón chú chó.
Chó là giống border collie, thông minh lanh lợi, quấn lấy cô cọ mãi một hồi, lại khe khẽ làm nũng, khiến lòng cô mềm nhũn.
Kiều Thất lái xe đưa cô về, thấy cô gầy đi nhiều, trên đường đi hỏi thăm tình hình gần đây của cô, Khương Mạt chỉ nói đơn giản rằng trước Tết ốm một trận.
Sau Tết Bắc Thành đèn lồng vẫn giăng khắp nơi, phố xá phồn hoa.
Đến ngoài khu biệt thự, Khương Mạt dắt border collie xuống xe, vừa dắt vừa đi bộ về.
Điện thoại Trình Ngu gọi đến đúng lúc đó, dường như có chuyện vui gì, còn chưa nói đã cười ba tiếng lớn.
Tiếng cười bay bổng, tâm trạng Khương Mạt cũng vui theo, “Có chuyện vui?”
“Chuyện vui trời đất! Mình sắp cười bay luôn rồi! Hahahahaha!”
“Mình nói cậu nghe,” Trình Ngu ngừng cười, “bảo sao mấy hôm nay Phó Hinh Dao im ắng vậy, có tin nhẫn kim cương của Cận Hành Giản cô ta cũng không ra khoe như thường, hóa ra bị nhốt ở nhà rồi, mấy hôm nữa bị đưa ra nước ngoài! Còn cô bạn thân của cô ta, Lâm Lâm, cậu nhớ không, người bỏ thứ đó vào rượu cậu ấy, Thành Nguyên Đông lên tiếng, nói hợp tác với nhà họ Lâm tức là đối đầu với nhà họ Thành, kỳ nghỉ Tết còn chưa hết mà làm ăn trong nhà đã hỏng mấy đơn, đúng là ác giả ác báo!”
“Bé Mạt của mình, có phải cậu được thần linh bảo hộ không vậy, cậu xem, người đắc tội với cậu đều không có kết cục tốt.”
Khương Mạt bị hai tin này làm chấn động đến mức nói không ra lời, bị border collie r*n r* kéo về phía trước mới nhận ra mình đi chậm lại.
Chó không vui quay quanh cô, ánh mắt như muốn tự chạy một lát. Ở đây không nhiều hộ dân, Khương Mạt đeo rọ mõm cho nó, dặn nó chỉ chạy quanh cô đừng đi xa, rồi mới hỏi Trình Ngu chuyện bên Phó Hinh Dao là sao.
Trình Ngu thần thần bí bí: “Nghe nói đó, sau khi cô ta tìm cậu, hôm sau đã bị người của Cận Hành Giản đưa về Bắc Thành, tớ đoán là Cận Hành Giản đã nói gì đó với nhà họ Phó.”
Cô ấy như đang gặm táo, phát ra tiếng rôm rốp, “Mấy hôm trước tớ suýt tưởng chiếc nhẫn đó mua cho Phó Hinh Dao, thiếu chút nữa nôn chết tớ. May quá, Cận Hành Giản không mù, không bị đống phân đó che mắt, a di đà phật.”
Bên kia Tô Mại nhắc, “Cậu không nôn chết, suýt nghẹn chết.”
Như xông tới mách tội, giọng Tô Mại gần lại: “Bé Mạt, cô ấy ăn của tớ tám quả táo đường tâm Tân Cương A Khắc Tô rồi!”
“Đây là quả thứ chín.” Trình Ngu bên kia nói.
Khương Mạt đưa điện thoại ra xa, không ngoài dự đoán, hai người bên kia nhanh chóng khẩu chiến.
Tâm trạng u ám nhiều ngày sáng lên vài phần, khi Khương Mạt sắp tới chỗ ở, border collie vẫn chưa quay lại, nhưng cô lại thấy Thành Nguyên Đông đang đợi phía trước.
Thành Nguyên Đông quay đầu, cong môi cười với cô.
“Trình Ngu, Thành Nguyên Đông đến tìm tớ rồi.”
Đầu dây bên kia lập tức im bặt, Trình Ngu đá Tô Mại một cái, “Mau đi gọi viện binh!”
–
Khi điện thoại Thẩm Hoài Kinh vang lên, anh ấy đang chờ ngoài phòng khám.
Trong phòng cách một cánh cửa, Cận Hành Giản đứng trước bàn khám trấn an chú mèo trên bàn, vị bác sĩ trẻ đối diện ngồi nghiêm chỉnh, như bị ép ngồi báo cáo công việc với lãnh đạo.
“Mocha vẫn khó chịu đường ruột do lo âu xa cách gây ra. Giống mèo Ragdoll bẩm sinh khát khao được chú ý và bầu bạn, phụ thuộc chủ rất mạnh, Mocha lại nhát gan, sau khi về nước vẫn chưa thích nghi, nếu có thời gian anh Cận nên ở bên nó nhiều hơn.”
Hai người đàn ông cao lớn quý phái thu hút không ít ánh nhìn trong bệnh viện thú cưng.
Thẩm Hoài Kinh nghe máy, nghe được hai câu liền gõ cửa phòng khám.
“Chỗ Khương Mạt có chút phiền phức.”