Chương 45: Chồng con
Edit: Thanh
—————
Những ngày tháng êm đềm luôn trôi qua đặc biệt nhanh.
Bê bối ngoại tình của Cận Quân Cảnh tuy đã bị Cận Hành Giản kịp thời dập xuống, Khương Mạt cũng không tìm thấy tin tức liên quan trên mạng, nhưng nhìn vào sự thay đổi chức vụ trên trang web của Hằng Thần thì có thể thấy chuyện này vẫn ảnh hưởng đến bản thân ông ta.
Đầu tháng sáu, ông cụ Cận xuất viện, Cận Hành Giản đưa Khương Mạt đến thăm, Cận Quân Cảnh không còn niềm nở như trước, Cận Lân Vũ bên cạnh cười giả lả, còn Dương Như thì mất hẳn vẻ kiêu căng, cả bữa tiệc gia đình, chỉ có Cận Hành Giản là tâm trạng tốt.
Gần kết thúc, Cận Quân Cảnh nhắc đến chuyện sinh nhật của ông cụ.
“Những năm trước đều nghe lời ba không tổ chức lớn, năm nay bảy mươi chín tuổi, coi như làm theo quy mô tám mươi, đầu năm Dương Như đã bắt đầu chuẩn bị rồi.”
Dương Như được gọi tên lập tức tiếp lời: “Đúng vậy đó, ba, năm nay Khương Mạt vào nhà, bên Lân Vũ cũng sắp xong xuôi rồi, lại thêm sinh nhật của ba, đúng là ba niềm vui cùng đến, năm nay nhất định phải tổ chức, còn phải thật náo nhiệt.”
Ông cụ Cận trầm ngâm một lúc, rồi hỏi Khương Mạt: “Việc học của Mạt Mạt có bận không?”
Cả bàn toàn người đi làm hoặc đã nghỉ hưu, chỉ có mình cô còn đi học, Khương Mạt bỗng thấy mình như thấp hơn họ một bậc, cô lén véo Cận Hành Giản đang cười trộm bên cạnh, rồi thành thật trả lời: “Qua tuần thi là không bận nữa ạ.”
“Vậy đến lúc đó đi theo mợ chuẩn bị.” Ông cụ Cận lên tiếng.
“Không cần đâu ạ.” Dương Như liếc mắt ra hiệu với Cận Quân Cảnh, thấy ông ta không có ý giúp, đành tự nói, “Địa điểm con đã chọn từ đầu năm rồi, những thứ khác cũng chuẩn bị gần xong, Khương Mạt cứ lo học là được.”
“Trong kỳ nghỉ hè con còn phải thực tập đúng không?” Bà ta lại giả vờ quan tâm hỏi, “Nghe nói khảo cổ ngoài trời rất vất vả, ngày nào cũng cúi mặt đào đất, phơi nắng gió, da dẻ cũng thô ráp. Con phải chú ý chống nắng đấy, không thì tiền chăm sóc da cả năm mấy chục triệu coi như uổng phí.”
Cả bàn im lặng trong chốc lát, ánh mắt Cận Hành Giản lạnh đi, đang định lên tiếng thì Khương Mạt kéo tay anh lại, “Đúng là rất vất vả, nhưng chính nhờ sự cực nhọc của những người làm khảo cổ, mà hậu thế mới có thể nhìn thấy lịch sử và nền văn minh huy hoàng của nhân loại.”
Cô chỉ vào chiếc cốc trong tay Dương Như, “Chiếc cốc men phấn mà mợ yêu thích không rời tay, cũng là do những người làm khảo cổ như bọn cháu khai quật lên đấy.”
Dương Như vội đặt chiếc cốc xuống.
Khương Mạt chống cằm, cười ngọt ngào: “Cháu còn trẻ, mỹ phẩm mỗi năm vài nghìn tệ còn dùng không hết, không tốn đến mấy chục triệu đâu, còn tiết kiệm tiền cho Cận Hành Giản nữa.”
Mấy câu nói khiến Dương Như tái mặt, không dám nói thêm nữa.
Rời khỏi nhà cũ, Cận Hành Giản véo nhẹ má Khương Mạt, vẫn còn cười vì chuyện lúc nãy: “Sao em lại chọc bà ta? Không phải em sắp đi thực tập ở bảo tàng à?”
Đại học B có chỉ tiêu đề cử sinh viên thực tập ở bảo tàng, nhưng Khương Mạt chưa từng dùng, mỗi kỳ nghỉ hè, Lý Nam Kiều đều dẫn cô theo.
“Đúng vậy.” Khương Mạt tránh tay anh, “Nhưng bà ta coi thường chuyên ngành của em, em nuốt không trôi cục tức này.”
“Em không giúp ông chuẩn bị tiệc sinh nhật, mất một cơ hội để anh thể hiện, có ảnh hưởng gì đến anh không?” Cô chui vào ghế sau hỏi.
“Không đâu.” Cận Hành Giản ngồi vào bên cạnh cô, “Tiệc sinh nhật vừa phiền vừa mệt, bà ta thích giành thì cứ để bà ta làm, em có thời gian không bằng ở bên anh còn hơn.”
“Đợi anh về em sẽ ở bên anh, bảo tàng tan làm rất sớm.”
Tháng sáu của cả hai đều rất bận, Khương Mạt phải chuẩn bị thi cuối kỳ, sau đó bay đến Nam Thành, cuối tháng sáu là ngày giỗ của Thẩm Vân Sanh, còn Cận Hành Giản đi Mỹ, cuối tháng mới quay lại.
“Thế còn bây giờ?” Cận Hành Giản hỏi.
“Về trường nha, tuần sau có một môn…” Nói được nửa câu, Khương Mạt quay đầu thấy vẻ mặt “chọn thi không chọn anh” của Cận Hành Giản, giọng lập tức nhỏ lại, “Chiều nay anh bay qua Mỹ chắc không cần em tiễn đâu nhỉ?”
“Không cần em tiễn.” Cận Hành Giản dựa lưng ghế, liếc cô, “Bốn tiếng nữa xuất phát, hai mươi ngày sau về.”
Ám chỉ quá rõ ràng.
Khương Mạt nắm cổ tay anh xem đồng hồ, vẻ mặt khó xử: “Về nhà mất 40 phút, từ nhà ra sân bay 1 tiếng rưỡi, mỗi lần anh…”
Cô chưa nói xong đã nuốt nước bọt, ngẩng đầu nhìn thấy nụ cười nơi khóe môi anh, giọng nói lười biếng: “Còn chê lâu nữa à.”
“…” Mặt Khương Mạt lập tức đỏ bừng, cô buông cổ tay anh ra, ngồi thẳng người lại.
Anh nghe xem mình đang nói cái gì vậy!
Kết quả lại nghe Cận Hành Giản đọc một địa chỉ, bảo tài xế lái xe đến đó, tới nơi cô mới phát hiện, đó là khách sạn anh từng ở trước đây.
Cô đã từng đến một lần.
Ký ức lập tức ùa về, Khương Mạt cố ép xuống, vậy mà có người lại xấu xa, đi đến đâu cũng nhắc, “Lần trước ở đây em bắt đầu khóc này”, “Cục cưng khóc rất đẹp”, “Ở đây em cắn anh lần đầu”, “Răng cục cưng rất đẹp”…
Khương Mạt vừa mắng anh b**n th**, vừa ôm chặt anh, lo váy mình lại giống lần trước, vội nhắc nhở “Ở đây không có đồ của em đâu!” Lúc này Cận Hành Giản mới nhẹ tay với chiếc váy.
Chỉ là… chỉ nhẹ tay với cái váy thôi.
Khi từ phòng tắm đi ra, khoác áo choàng của anh, Khương Mạt cảm giác mình như mất nửa cái mạng, nằm co trên giường không muốn nhúc nhích, Cận Hành Giản mặc quần tây, khoác áo sơ mi che đi mấy vết đỏ trên lưng eo, cúi xuống dọn đồ dưới đất.
Thấy anh gom cả quần áo cô mặc tới cùng đồ lót bỏ vào giỏ đồ bẩn, Khương Mạt lên tiếng: “Anh lấy hết rồi em mặc gì?”
“Lần trước anh mua cho em rồi.” Cận Hành Giản đi vào phòng thay đồ, không lâu sau xách túi quay lại, lấy ra một bộ đồ lót, kéo cô từ giường dậy ôm mặt đối mặt, “Thử xem có vừa không.”
Áo choàng của anh rộng thùng thình, mặc trên người cô lỏng lẻo, cởi ra cũng chỉ là một cái kéo.
Quần áo thì đã cởi nhiều lần, nhưng mặc cho cô lại là lần đầu, người đàn ông cúi đầu, hơi thở phả từng chút lên vai cô, khiến cô ngứa ngáy khó chịu, bàn tay anh rất lớn, nâng đỡ sự mềm mại, khi anh cúi xuống, Khương Mạt đập vào đầu anh: “Có thôi đi không hả?!”
Cận Hành Giản ngẩng lên, cười khẽ: “Cái này sao mà thôi được.”
Anh véo nhẹ vòng eo mềm mại của cô, cầm áo lót mặc cho cô, kéo cô vào lòng để cài móc phía sau, thấp giọng hỏi: “Phòng tập nhảy tầng một trong nhà đã sửa xong rồi, khi nào em qua thử?”
Khương Mạt mệt đến mức gần như dựa hẳn vào anh, mặt tựa lên vai anh, mắt lim dim muốn ngủ, yếu ớt đáp: “Đợi nghỉ hè đi, giờ em không có thời gian tập nhảy.”
Cận Hành Giản im lặng rồi “ừm” một tiếng, cuối cùng cũng cài xong móc, chỉnh lại phía trước cho cô.
Khương Mạt cúi xuống nhìn chiếc áo lót vừa khít, im lặng một lúc rồi hỏi: “Cận Hành Giản, anh có kinh nghiệm mua đồ phụ nữ lắm à?”
Cận Hành Giản vừa nhìn biểu cảm cô là biết cô đang nghĩ gì, véo má cô cười: “Không biết thì chẳng lẽ không tra được à?”
“Anh đối với em… cũng khá kiên nhẫn đấy,” Khương Mạt lẩm bẩm, mặc nốt quần áo.
Cận Hành Giản hơi sững lại.
Nghĩ lại cũng thú vị, thực ra anh rất ít khi kiên nhẫn quan tâm đến những thứ của phụ nữ, đêm hôm đó sau khi kết thúc, khi bảo trợ lý đi mua quần áo mới nhớ ra còn có chuyện size. Hôm đó cô dùng miếng dán ngực, không có gì để tham khảo, anh đã tự mình kiên nhẫn tra cứu, xác định kích cỡ.
Sự kiên nhẫn của anh với phái nữ, thật sự đều dành hết cho cô.
*v*
Thi xong tất cả các môn đã là ngày hai mươi mấy, Bắc Thành vào đúng mùa hè nóng bức, Khương Mạt như mọi năm, đơn giản thu dọn hành lý bay đến Nam Thành.
Công việc của Cận Hành Giản bên Mỹ cũng sắp kết thúc, lúc đó sẽ bay đến Nam Thành gặp cô, cùng đi tảo mộ Thẩm Vân Sanh, rồi xử lý công việc ở đó.
Khi Khương Mạt ra sân bay, Cận Hành Giản vừa kết thúc công việc về đến căn hộ, tóc vừa tắm xong còn ướt, rõ ràng mang gương mặt cấm dục, nhưng cổ áo ngủ lại mở rất rộng, Khương Mạt không khách khí chụp màn hình, lưu vào album, rồi mới nói chuyện lịch trình với anh.
“Lần trước anh thấy rồi đấy, nhà em hơi cũ, anh thật sự không định ở khách sạn à?”
“Giường em rộng bao nhiêu?” Cận Hành Giản hỏi.
“Một mét rưỡi.”
“Ở nhà em.”
“Này, làm gì có ai dựa vào giường mà quyết định chỗ ở.” Khương Mạt nhỏ giọng lẩm bẩm.
Cận Hành Giản cười, “Anh là dựa vào em để quyết định. Em muốn ở nhà hay khách sạn hơn?”
“…Ở nhà.” Khương Mạt cười, “Thế nếu giường em chỉ rộng 1 mét thì sao?”
Cận Hành Giản hơi dừng lại: “Em muốn ở trên hay ở dưới?”
Khương Mạt thật sự phải cảm ơn vì mình đã đeo tai nghe từ trước, giữ được thể diện cho cả hai.
Sắp đến sân bay, cô mặt đỏ bừng cúp video, tức giận nhắn tin: “Em báo cảnh sát rồi!”
Không lâu sau nhận được một tin nhắn thoại, cô bấm mở, tiếng cười trầm thấp đầy quyến rũ của anh truyền vào tai, như đang cười cô bỏ chạy giữa chừng.
Khương Mạt đỏ cả tai, vội bấm tạm dừng, tin nhắn thoại tiếp theo của Cận Hành Giản lại hiện lên.
Cô không dám mở nghe nữa, bấm chuyển sang văn bản.
Xe tiến vào bãi đỗ sân bay, tín hiệu bị giật nhẹ, dòng chữ từ tin nhắn thoại chậm một nhịp mới hiện ra trước mắt Khương Mạt.
[Nhớ em rồi.]
Trái tim như bị va mạnh một cái, dòng chữ như mang theo nhiệt độ, khiến mắt cô cũng nóng lên, đỏ hoe, Khương Mạt mím môi, từng chữ từng chữ trả lời.
[ Cận Hành Giản, em cũng nhớ anh. Rất nhớ anh. ]
Trong sân bay vẫn là dòng người vội vã, Khương Mạt đến vừa kịp giờ lên máy bay, vào khoang hạng nhất vừa ngồi xuống, đã nghe bên cạnh có người gọi một tiếng “Mạt Mạt?”
Khương Mạt quay đầu, Kỳ Cận đang ngồi bên cạnh, ánh mắt đầy ý cười.
Từ sau lần chia tay ở bệnh viện hôm đó, Kỳ Cận thỉnh thoảng gửi cho cô tin tức về tập đoàn Khương thị, Khương Mạt hơi suy nghĩ liền hiểu vì sao anh ta xuất hiện ở đây, “Anh đi Nam Thành xử lý dự án với Phổ An à?”
Tin tức Y tế Phổ An chuẩn bị xây dựng bệnh viện thực thể tại Nam Thành vừa công bố đã gây chú ý. Hiện đất đã đấu giá xong, các dự án bước vào giai đoạn chuẩn bị. Năm ngoái nhà họ Khương thu mua một công ty thiết bị y tế, lần này Kỳ Cận đi Nam Thành, hẳn là để bàn chuyện hợp tác.
Nam Thành… Phổ An… Khương Mạt lại nghĩ đến Cận Hành Giản.
“Ừm.” Kỳ Cận thấy cô đi một mình, do dự một chút, “Em đi thăm dì một mình sao?”
Trước đây mỗi kỳ nghỉ hè đều là anh ta đi cùng cô, nhưng năm nay cô rời khỏi nhà họ Khương, gả cho Cận Hành Giản, anh ta không còn tiện làm gì nữa.
“Tôi đi trước, Cận Hành Giản vài ngày nữa sẽ đến.”
Tiếp viên hàng không đến nhắc máy bay chuẩn bị cất cánh, cuộc trò chuyện của hai người cũng dừng lại.
Cận Hành Giản đã sắp xếp người đến đón cô, sau khi xuống máy bay, Khương Mạt cũng không đi cùng Kỳ Cận.
Nam Thành ẩm hơn Bắc Thành rất nhiều, mùa hè trong sân nhỏ cũng tràn đầy sức sống hơn mùa đông.
Khi xe chạy gần tới, Khương Mạt hé mở cửa sổ, hương hoa nhài tươi mát ùa vào, từ xa đã có thể thấy bức tường hoa nhài xanh mướt trong sân nhà mình.
Người đến đón cô tên là Trần Mặc, người địa phương Nam Thành, vừa gặp đã gọi cô là “chị dâu nhỏ”, rất tự nhiên, trông có vẻ quen thuộc với khu này.
Suốt đường đi, anh ấy kể hết những thay đổi trong nửa năm qua trên con phố này, thậm chí còn biết quán chè của bà cụ bên cạnh có món mới.
Bà cụ vẫn luôn giúp Khương Mạt chăm sóc sân nhỏ, tối qua cô còn gọi điện cho bà, hôm nay định đến cảm ơn trực tiếp, nhưng vừa xuống xe, cô phát hiện nhà bà cũng thay đổi rất lớn.
Biển hiệu cũ phủ bụi đã được thay mới, dù chưa tối đèn đã bật sáng, ngôi nhà cũng được sửa sang rõ rệt, quán chè cũ khoác lên diện mạo mới, còn thuê thêm nhân viên.
Vừa xuống xe, bà cụ đã ra đón, nhìn phía sau cô hỏi: “Anh trai cháu không đi cùng à?”
“Anh trai cháu?” Khương Mạt hơi ngạc nhiên.
Trần Mặc hạ cửa kính, giúp cô giải thích: “Cận tổng ngày kia mới đến.”
Rồi nhỏ giọng nói thêm với cô: “Hiện tại Cận tổng là cổ đông lớn của quán chè bà cụ đấy, toàn bộ nâng cấp trong tiệm đều do anh ấy chi.”
Khương Mạt ngơ ra một lúc mới hiểu, trong nửa năm cô không ở Nam Thành, Cận Hành Giản đã dùng danh nghĩa “anh trai cô” làm không ít chuyện.
Nhà đã được thuê người dọn dẹp từ trước, tủ lạnh cũng được lấp đầy, lần đầu tiên đến đây mà không cần tự tay dọn dẹp, Khương Mạt thoải mái chăm sóc hoa cỏ trong sân một lúc, rồi đi ngủ sớm.
Ngày hôm sau cô ra ngoài mua đồ cúng, nghĩ đến yêu cầu cao về chất lượng sống của Cận Hành Giản, cô thay ga giường bằng cotton Ai Cập, lại bày đồ dùng thường ngày của anh ra, căn nhà nhỏ lập tức trở nên tinh tế hơn hẳn.
Cận Hành Giản đã ở trên chuyến bay trở về nước, Khương Mạt nằm cuộn trên giường, đầu giường bật một chiếc đèn nhỏ, trong lòng suy nghĩ nên giới thiệu anh với Thẩm Vân Sanh như thế nào.
Đây là lần đầu tiên, trước khi đi tảo mộ Thẩm Vân Sanh, cô không cảm thấy buồn, ngược lại cô rất muốn kể cho bà nghe về hạnh phúc của mình.
Khi Cận Hành Giản đến Nam Thành đã là buổi trưa, hai người ăn qua loa, lập tức đi đến nghĩa trang ngoại ô. Khi đến nơi, ngoài dự đoán, trước mộ Thẩm Vân Sanh đã có sẵn một bó hoa.
Không phải những loại thường thấy như cúc trắng, ly hay cẩm chướng, mà giống hệt bó trong tay Khương Mạt, hoa nhài trắng.
Khương Mạt nhìn quanh, nghĩa trang trống vắng, chỉ có cô và Cận Hành Giản.
Cận Hành Giản cũng nhận ra điểm khác lạ, hạ giọng hỏi: “Là người quen sao?”
Khương Mạt lắc đầu: “Những năm trước chỉ có mình em đến.”
Mây xám chì chồng chất trên đầu, trời trở nên u ám, không khí mang theo độ ẩm của cơn mưa sắp đến, Cận Hành Giản tạm dời bó hoa kia sang một bên, đặt bó của Khương Mạt lên. Khương Mạt bày đồ cúng mang theo, cuối cùng đặt lên hai viên kẹo, rồi đứng dậy, nắm tay anh, đối diện bia mộ nơi Thẩm Vân Sanh đang mỉm cười, trịnh trọng giới thiệu.
“Mẹ, đây là Cận Hành Giản. Mẹ còn nhớ anh ấy không? Khi còn nhỏ con đã nhắc đến tên anh ấy rất nhiều lần. Anh ấy là con của dì Cận. Vì anh ấy mà con được đưa đến Bắc Thành, cũng có một đoạn thời gian rất khác biệt. Bây giờ… con muốn giới thiệu lại anh ấy với mẹ.”
Khương Mạt khẽ cắn môi, trong đôi mắt sáng long lanh phủ một lớp hơi nước mỏng, “Anh ấy bây giờ là… người con yêu, là chồng con, là người con muốn ở bên cả đời.”
Lòng bàn tay cô được siết nhẹ, người đàn ông bên cạnh cúi người, cúi chào 90 độ, khi đứng dậy, tay cô bị nắm chặt hơn, Cận Hành Giản bỏ đi giọng điệu lười biếng thường ngày, giọng nói trở nên nghiêm túc.
“Mẹ, con là Cận Hành Giản, là người yêu của Khương Mạt, là chồng của cô ấy, cũng là người muốn cùng cô ấy đi hết cuộc đời. Xin mẹ yên tâm, con sẽ yêu cô ấy, chăm sóc cô ấy, tôn trọng cô ấy…”
Nước mắt mà cô cố kìm nén cuối cùng cũng không thể giữ nổi khi nghe anh gọi một tiếng “mẹ”, lặng lẽ trượt xuống gò má, đợi đến khi Cận Hành Giản nói xong, Khương Mạt mới cong môi lau nước mắt, khẽ thở ra một hơi, giọng mũi nặng nề.
“Thật ra con rất vui, mẹ đừng lo. Bây giờ con sống rất tốt, có người yêu con, có người chiều con, còn tìm lại được bạn cũ nữa.”
Cô cầm hai viên kẹo lên: “Mẹ cũng lâu rồi chưa thấy loại kẹo này đúng không, Lê Đông vất vả lắm mới mua được, chị ấy nói nhà máy kẹo đó sắp không trụ nổi nữa…”
Khương Mạt ngồi trước bia mộ, nhẹ giọng kể cho Thẩm Vân Sanh nghe về nửa năm qua của mình, giấu đi những điều không tốt, chỉ đem những niềm hạnh phúc nói cho bà nghe, Cận Hành Giản đứng bên cạnh, lặng lẽ bầu bạn với cô.
Cho đến khi trời bắt đầu rơi mưa, hai người mới chuẩn bị rời đi.
Khi đi ngang phòng bảo vệ, mưa đã thành hạt lớn rơi xuống nhanh chóng, bác bảo vệ quen biết Khương Mạt gọi hai người lại: “Có cần ô không? Hay vào đây tránh mưa một chút?”
Còn một đoạn rất xa mới tới bãi đỗ xe, Khương Mạt vội kéo Cận Hành Giản vào trú, trên tóc cô dính vài giọt mưa, cô tiện tay phủi đi, bác bảo vệ lấy cốc giấy sạch, rót nước ấm cho hai người.
Ngoài cửa sổ, mưa càng lúc càng lớn, trong màn hình giám sát chỉ còn thấy mưa mù mịt.
Khương Mạt cầm cốc nước, nhớ đến bó hoa nhài khác trước mộ Thẩm Vân Sanh, ngẩng đầu hỏi: “Chú Trương, hôm nay có ai khác đến thăm mẹ cháu không ạ?”
“Có đó.” Chú Trương đóng cửa sổ lại, tiếng mưa lớn bị chặn bên ngoài, trong phòng bảo vệ kín mít, giọng ông càng rõ ràng hơn, “Năm nào cũng có, cháu buổi sáng thì người đó buổi chiều.”
“Năm nay thì ngược lại, cháu buổi chiều, người đó lại đến buổi sáng.”
“Các cháu không quen nhau à? Chú cứ tưởng đó là bố cháu.”
Bàn tay cầm cốc giấy khẽ run lên, giọng Khương Mạt cũng run nhẹ, khi Cận Hành Giản ôm lấy vai cô, cô hỏi.
“Ông ấy trông như thế nào ạ? Camera ở đây có quay được không?”