Chương 43: Muốn nuốt chửng cô
Edit: Thanh
——————
Trong nháy mắt, Khương Mạt trở thành tâm điểm của đám đông.
Cô quay đầu nhìn người đàn ông đang ngồi trong xe cách đó vài mét, cổ họng khô khốc nuốt khan, môi run rẩy nhưng không thể thốt ra một tiếng nào.
Cánh tay bị đẩy nhẹ, Hạ Nam kiềm nén kích động nói: “Mau đi đi! Chắc chắc là chồ.. bạn trai mấy tiếng không gặp của cậu đến bắt cậu, à không phải, đến tìm cậu đó!”
Chàng trai vừa xin số điện thoại cô cứng đờ, định cất điện thoại đi thì Khương Mạt quay đầu lại, mỉm cười nói tiếp những lời vừa nói, “Xin lỗi, tôi không độc thân, nếu cậu muốn xin số điện thoại để ——”
“Không.” Chàng trai nóng lòng tìm bậc thang cho mình, vội vàng ngắt lời cô, vắt óc suy nghĩ lí do, “Tôi rất hứng thú với khảo cổ học, muốn hỏi về chương trình học của khoa cậu để tiện đi nghe vài lớp.”
Nói xong cậu ta đỏ mặt nhìn Khương Mạt.
Khương Mạt nở nụ cười đọc số điện thoại của mình, “Điện thoại tôi hết pin, cậu thêm Wechat của tôi trước, tối về tôi gửi cậu thời khóa biểu được không?”
Chàng trai sửng sốt một chút, nói “được” rồi cúi đầu nhập số điện thoại.
Kiều Thất, Chu Tầm và Lục Tinh Nhiên từ trong phòng trò chơi nhập vai đi ra, Lục Tinh Nhiên lấy hai chai nước trái cây, đưa cho Hạ Nam và Khương Mạt mỗi người một chai, cả nhóm đã tập hợp đủ, xuất phát đến địa điểm tiếp theo.
Chiếc Cullinan màu đen vẫn đậu bên vệ đường, cửa kính vẫn hạ xuống, Khương Mạt không cần quay đầu cũng có thể cảm nhận được ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào mình, cô không nhìn về phía đó nữa, kéo Hạ Nam vẫn đang đứng ngơ ngác, đuổi kịp nhóm người.
“Không phải, Mạt Mạt, cậu không về với chồng cậu à?” Hạ Nam liếc nhìn bên đường nhỏ giọng hỏi, Cận Hành Giản mở cửa xuống xe bước về phía họ.
Mấy lần gặp trước, trên môi Cận Hành Giản luôn treo nụ cười, thái độ khiêm tốn, khiến cô ấy không cảm thấy ngăn cách, nhưng hôm nay nhìn thấy dáng vẻ trầm mặc lạnh lùng của anh, cánh tay bị Khương Mạt kéo cũng bắt đầu yếu ớt.
“Không về.”
“Hay, hay cậu nói một tiếng với chồng cậu trước đi, sắc mặt anh ấy đáng sợ quá!”
Trước khi Hạ Nam nói hết câu, một bóng người cao lớn đã chặn đường hai người.
Khương Mạt lập tức nhíu mày, lúc cô muốn lách qua thì cổ tay bị nắm chặt, cô giãy ra nhưng Cận Hành Giản càng siết chặt hơn.
Cận Hành Giản cúi đầu cực lực kiềm chế cơn giận trong lòng, đối mặt với Hạ Nam một cách bình tĩnh nhất có thể: “Có thể để chúng tôi nói chuyện riêng vài câu không?”
“Được được.” Hạ Nam vội buông tay Khương Mạt ra, “Hai người nói chuyện đi, tôi đi trước, ờm, Mạt Mạt, chút nữa cậu có đến không?”
“Đến.”
“Không đến.”
Khương Mạt và Cận Hành Giản lên tiếng cùng lúc.
Hạ Nam nhìn hai người đang giương cung bạt kiếm, chỉ muốn tự tát mình một cái, sao lại lắm lời hỏi câu cuối cùng chứ, cô ấy không dám đáp lại, chỉ nói “Hai người nói trước đi” rồi nhanh chóng bỏ đi.
Không có người quen bên cạnh, Khương Mạt cũng không kiềm nén cơn giận của mình nữa, hất cằm nhìn Cận Hành Giản, “Anh có quyền gì mà quyết định thay em?!”
“Vừa rồi em đã làm gì? Cho người ta số điện thoại vẫn chưa đủ? Còn muốn đi hẹn hò nữa à?” Cận Hành Giản kìm nén cơn giận, giọng nói lạnh như băng.
Không muốn cãi nhau với cô trên đường, Cận Hành Giản giữ chặt cổ tay Khương Mạt, kéo cô vào ghế sau xe rồi anh cũng chen vào, dồn cô vào góc, một tay giữ chặt cổ tay cô, tay kia mở túi xách cô, lấy nhẫn ra đeo vào ngón tay cô.
“Cần anh nhắc lại thân phận của em không, Cận phu nhân?”
“Đó là bạn em!” Lồng ngực Khương Mạt phập phồng vì tức giận, cổ tay cô đau nhức vì bị nắm chặt, cô nắm chặt các ngón tay để anh không thể đeo nhẫn vào, rồi chộp lấy chai nước trái cây không do dự đập vào vai anh, “Anh có nghĩ tới thân phận của anh chưa?! Anh có thể đi với bạn anh, tại sao tôi không thể ra ngoài chơi với bạn tôi?!”
“Em có thể giận vì anh thay đổi kế hoạch mà không nói với em, cũng có thể cố ý tắt điện thoại ra ngoài chơi, chỉ cần em an toàn, anh chờ bên ngoài ba tiếng hay sáu tiếng đều được.”
Cận Hành Giản chịu vài cú đánh, gỡ các ngón tay của Khương Mạt ra, đeo nhẫn vào, “Là lỗi của anh, anh nhận, anh sẽ sửa.”
“Em cũng có thể không cần tiết lộ tình trạng hôn nhân của mình ở trường.
“Nhưng cục cưng à…” Anh dịu dàng v**t v* cổ tay bị anh nắm chặt đến sưng đỏ, trong khoang gian mờ tối, ánh mắt anh dán chặt vào khuôn mặt cô, không còn che giấu được sự chiếm hữu trong mắt, “Em không thể cứ thế tháo nhẫn ra, không thể cứ thế đưa số điện thoại của mình cho một người đàn ông có ý với em, còn là trước mặt anh.”
“Anh sẽ không chịu nổi.”
Anh ta dùng một tay giữ chặt cổ tay đang vùng vẫy của cô, tay kia bóp lấy cằm cô rồi mạnh mẽ hôn xuống.
Nước mắt Khương Mạt lập tức chảy xuống, sự tủi thân và chua xót cùng lúc dâng lên, cô dùng sức cắn mạnh môi dưới của anh, môi dưới Cận Hành Giản lập tức chảy máu, anh không kêu một tiếng, chỉ ấn cô xuống hôn mãnh liệt hơn, mùi rỉ sét tràn ngập trong khoang miệng hai người, chai nước trái cây tuột khỏi tay Khương Mạt, rơi xuống thảm lăn xuống gầm ghế.
Cổ tay bị giữ chặt, Khương Mạt đá anh nhưng bị Cận Hành Giản dùng chân đè xuống, anh hôn cực sâu, thô bạo như muốn nuốt chửng cô, Khương Mạt tức giận, lại dùng sức cắn xuống, Cận Hành Giản rên một tiếng đau đớn, cuối cùng cũng chậm rãi buông cô ra.
Anh ngồi dậy, lau vết máu ở khóe môi, rồi kéo Khương Mạt lên.
Khuôn mặt Khương Mạt ướt đẫm nước mắt, cô đẩy tay anh ra không cho anh chạm vào mình, nức nở trút hết ấm ức của mình: “Khi anh đưa ra những yêu cầu này với em, trước hết hãy hiểu vị trí của em trong lòng anh được không! Em biết anh bận rộn với công việc, có nhiều việc phải làm, em không giúp được anh, cũng không làm phiền anh, không can thiệp vào chuyện xã giao của anh, nhưng điều đó không có nghĩa là em sẵn lòng để anh phớt lờ, bị anh lãng quên hết lần này đến lần khác! Không có nghĩa là em không biết giận! Gọi điện cho em rất khó với anh sao? Nhắn tin rất khó sao? Anh đã bao giờ trải qua cảm giác chờ đợi trong vô vọng chưa?”
“Cận Hành Giản.” Khương Mạt lau nước mắt trên má, “Em ghét bị lừa dối, ghét bị lãng quên, nhất là với anh. Em càng yêu anh thì kỳ vọng của em dành cho anh càng cao, nếu ngay cả việc cơ bản nhất là hiểu vị trí của em trong lòng anh mà anh cũng không làm được, thì cho dù anh có yêu em đi nữa, điều đó cũng không làm giảm bớt những tổn thương anh gây ra cho em, tình yêu của em cũng sẽ không còn dành cho anh nữa. Chúng ta đừng làm chậm trễ nhau, anh cứ lo sự nghiệp của anh, em có thể yêu bản thân mình, có thể yêu người khác —— ô!”
Môi lại bị phủ lên, nghiền ép, vị máu lại tràn ngập trong miệng Khương Mạt, cô cau mày đẩy anh ra, nhưng Cận Hành Giản giữ chặt cổ cô, hôn thêm vài cái mới buông ra, trán anh áp vào trán cô, hơi thở nặng nhọc, giọng khàn đặc, “Cục cưng, em phải cho anh cơ hội sửa sai và khiếu nại chứ, không thể kết án tử hình anh ngay được, cũng không được tùy tiện nói yêu người khác, hay làm những chuyện yêu đương với người khác.”
Khương Mạt quay mặt đi, không nhìn anh, cảm xúc lẫn lộn, giọng điệu cũng mềm xuống, “Anh không thấy anh quá ích kỷ sao? Xin sửa sai còn đưa ra một đống yêu cầu?”
Cận Hành Giản nhận ra cô đã thả lỏng, đầu ngón tay nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô, “Xin lỗi cục cưng, vậy anh sẽ khiếu nại trước rồi em hãy quyết định xem có chấp thuận yêu cầu của anh hay không, được không?”
Khương Mạt không nói gì, chỉ nhẹ nhàng thút thít, Cận Hành Giản vỗ nhẹ lưng cô, nói tiếp: “Tối qua sau khi em ngủ, nhà cũ gọi tới, vụ bê bối ngoại tình của Cận Quân Cảnh bị công khai, ông ngoại phải nhập viện cấp cứu.”
“Ông ngoại thế nào?” Khương Mạt vội hỏi, “Chuyện lớn như vậy sao anh không nói với em?!”
“Hiện tại ông ngoại đã ổn, ông vẫn đang nằm viện, chuyện của Cận Quân Cảnh thu hút không ít phóng viên, đang vây quanh bệnh viện, ông ngoại không muốn em xuất hiện, anh cũng vậy, đợi ông ấy xuất viện anh sẽ đưa em đi thăm ông.”
Cận Hành Giản tiếp tục kể lại những gì đã xảy ra đêm qua.
Tình hình rất khẩn cấp, không còn thời gian để xin đường bay, anh bảo Lâm Nguyên đặt chuyến bay cuối cùng, trên đường đi vẫn luôn giải quyết chuyện của Cận Quân Cảnh, lúc đến Bắc Thành đã qua nửa đêm, sau khi tới bệnh viện anh vẫn luôn canh bên cạnh ông ngoại, đến khi nhân được điện thoại từ Phổ An.
“Em thấy anh với Lê Đông đến Phổ An đúng không?”
Khương Mạt gật đầu, những cột đèn đường bên ngoài cửa sổ xe lần lượt sáng lên, hắt ánh sáng dịu nhẹ vào trong xe, làm dịu đi bầu không khí bên trong.
“Sao lúc đó không gọi anh?” Cận Hành Giản hỏi, “Lê Đông vẫn muốn gặp em.”
Khương Mạt không nói lúc đó cũng có Kỳ Cận, cũng không hề đề cập đến việc cô biết anh không cho nhà họ Khương làm phiền cô, cô hỏi về Lê Đông, “Sao cô ấy muốn gặp em?”
“Đợi em gặp cô ấy sẽ biết.” Thấy Khương Mạt lại nhăn mặt, Cận Hành Giản cười một tiếng, xoa thái dương đang đau nhức, lấy một viên kẹo trong túi ra đưa cô, “Đây là việc cô dặn đi dặn lại. Nhưng anh có thể kể cho em nghe về cô ấy và anh.”
Khương Mạt cầm viên kẹo trong lòng bàn tay, nhớ lại bức ảnh chụp chung của họ ở Đại học Columbia, cô cụp mắt nghe thấy Cận Hành Giản nói tiếp: “Em nhất định phải nghe.”
“Ghen tuông rồi cưỡng hôn em, ép em nghe kể chuyện, Cận Hành Giản, anh còn làm được gì nữa không?” Khương Mạt nhỏ giọng lầm bầm.
Cận Hành Giản không nhịn được cười khẽ, anh mở hộp đựng đồ dưới tay vịn lấy ra một hộp thuốc, cúi xuống nhặt chai nước trái cây dưới đất, vặn nắp uống thuốc, dùng hành động thực tế nói với cô, anh còn có thể uống nước trái cây mà chàng trai khác đưa cho cô.
Khương Mạt chịu thua nhìn anh, nhưng không còn sức để suy nghĩ thêm, thuốc Cận Hành Giản uống là thuốc giảm đau, giống như hộp thuốc anh đã lấy từ chỗ cô trước đây.
Cô nhìn vào mắt anh mới để ý thấy những mạch máu đỏ ngầu, “Bao lâu rồi anh chưa ngủ? Anh đau đầu do thiếu ngủ hay do nguyên nhân khác?”
Cận Hành Giản không hề đề cập đến việc anh đã không ngủ cả đêm, hôm nay xử lý xong mọi chuyện mới nhìn thấy cuộc gọi của cô, anh gọi lại thì máy đã tắt, anh lập tức kiểm tra tung tích của cô, lái xe đến đó chờ cô, anh chỉ mở cửa xe rồi kéo cô ra ngoài.
“Không có gì nghiêm trọng cả, uống thuốc là được rồi. Trên đường về nhà anh kể cho em được không?”
Cơn giận trong lòng cô đã hoàn toàn lắng xuống, thay vào đó đau lòng cho anh, Khương Mạt cau mày, thầm mắng mình quá dễ dàng nguôi ngoai, chủ động ngồi vào ghế lái, “Em lái xe.”
Cận Hành Giản ngồi vào ghế phụ, nửa tin nửa ngờ nhìn cô, “Được không?”
“Có gì mà không được.” Lúc mở viên kẹo trong lòng bàn tay ra, Khương Mạt có hơi khựng lại, vỏ kẹo màu cam quen thuộc bị xoắn ở cả hai đầu, cô cẩn thận bóc vỏ, để lộ lớp giấy gạo nếp trong suốt và viên kẹo mềm màu vàng nhạt bên trong, cho viên kẹo vào miệng, lớp giấy gạo nếp tan chảy ngay lập tức, cắn một miếng, vị kẹo mềm dai tan trong miệng, tỏa ra một mùi thơm ngọt nhẹ lan tỏa giữa môi và răng, Khương Mạt nheo mắt gấp vỏ kẹo lại cất đi, rồi thắt dây an toàn, khởi động xe, không quá thuần thục lên đường.
Cô chậm rãi nhai kẹo, giọng nói nhỏ nhẹ đáng yêu, “Giờ cao điểm giao thông tệ thật, em lái chậm, cùng lắm thì em sẽ đâm vào một chiếc xe hoặc lan can, nhưng sẽ không làm ai bị thương, anh nhiều xe nhiều tiền, cũng không sợ bồi thường.”
Lần đầu tiên có người xây dựng sự tự tin dựa trên sự giàu có của anh, Cận Hành Giản rất vui vẻ lắng nghe, liền ngồi thẳng dậy, giúp cô quan sát đường sá, trước khi nói về Lê Đông, anh nghe thấy Khương Mạt nhai kẹo nói.
“Cận Hành Giản, anh còn nhớ lần đầu chúng ta gặp nhau không?”