Vén Màn Sương Xuân - Khương Ôn Hạ

Chương 41: Tiện thể báo

Chương 41: Nhìn thầy ít thôi

Edit: Thanh

—————–

Gió đêm thổi qua ngọn cây, qua lá cỏ, phát ra những âm thanh xào xạc.

Khu vui chơi nhỏ bỗng chốc yên lặng trong giây lát, nhịp thở của Khương Mạt cũng chậm lại vào khoảnh khắc ấy, tiếng tim đập trong lồng ngực dâng trào mạnh mẽ.

Nếu như Cận Hành Giản hỏi cô câu này vào ngày hôm qua, hoặc nếu hôm nay cô không nghe thấy cuộc trò chuyện giữa anh và ông ngoại, cô đã không chút do dự mà đồng ý.

Khương Mạt nghĩ.

Cô thoáng nhìn qua Jan đặt chân lên bậc thang cầu trượt, phát ra vài tiếng lạch cạch, rồi trượt xuống theo máng trượt, nhanh chóng chạy về phía cô, vẫy đuôi quay quanh cô một vòng.

Ở chính giữa tầm nhìn, Cận Hành Giản chăm chú nhìn cô không rời mắt, kiên nhẫn chờ câu trả lời của cô, tàn thuốc trên đầu ngón tay anh bị gió thổi rơi xuống một đoạn.

“Em ——”

“Anh ——”

Hai người lại cùng lên tiếng.

“Em cứ từ từ nghĩ đi.” Lần này Cận Hành Giản không nhường nữa, ngón tay dài gảy nhẹ tàn thuốc, cười nói tiếp, “Anh không vội muốn nghe câu trả lời.”

Có tiếng trẻ con đến gần, đứa bé vừa rời đi lúc nãy quay lại, chạy lon ton tới nhặt quả bóng ở góc sân chơi rồi quay về tìm mẹ.

Khương Mạt do dự mím môi, khẽ “ừm” một tiếng.

Cho đến khi đưa Jan về nhà, hai người cũng không nhắc lại vấn đề này.

Trong phòng ngủ ban đêm vẫn bật một chiếc đèn đầu giường.

Buổi chiều sau khi trở về đã ngủ một giấc, Khương Mạt mãi không buồn ngủ, cô nhắm mắt nằm gọn trong lòng Cận Hành Giản, nghe nhịp tim vững vàng mạnh mẽ của anh, hơi thở đều đặn trật tự, do dự không biết nên nói suy nghĩ của mình với anh như thế nào.

Thực ra cô không quan tâm tình yêu hay hôn nhân của mình có cần rình rang, để mọi người đều biết hay không. Cô chỉ hy vọng khi Cận Hành Giản hỏi cô câu đó, là xuất phát từ bản thân anh, chứ không phải vì người khác, hoặc là để cho cô một lời giải thích.

Nhưng… anh có muốn tổ chức hôn lễ với cô không?

Khương Mạt không phân biệt được.

Anh thật sự có quá nhiều việc cần làm.

Có lẽ trong lòng anh, đám cưới này có cũng được, không có cũng được, hoặc bị xếp sau những chuyện khác.

Nếu không, anh đã hỏi kiểu như: “Chúng ta tổ chức một đám cưới nhé.”

Bên cửa sổ vang lên những tiếng lộp bộp dồn dập, mưa đập vào kính.

Xem ra ngày mai sẽ lạnh hơn.

Cơn buồn ngủ lờ mờ kéo đến, Khương Mạt trở mình trong lòng Cận Hành Giản, tựa lưng vào ngực anh, uể oải nhắm mắt lại.

Không biết đã qua bao lâu, người đàn ông phía sau đặt tay lên eo cô, mũi tựa vào sau đầu cô, kéo cô sát vào lòng hơn.

Suốt cả ngày chủ nhật, mưa vẫn không ngớt.

Hiếm khi là ngày nghỉ, Khương Mạt ngủ đến khi tự nhiên tỉnh vẫn thấy mệt, sau khi dậy ăn một bữa gần trưa, cô cùng Cận Hành Giản nằm trong phòng chiếu phim xem phim, khi một bộ phim sắp kết thúc, Lâm Nguyên gọi điện nhắc có một cuộc họp trực tuyến sắp bắt đầu, Khương Mạt tạm dừng phim để Cận Hành Giản đi họp, còn mình vào phòng làm việc tra tài liệu.

Thời tiết oi ẩm luôn dễ khiến người ta buồn ngủ hơn, khi cơn buồn ngủ kéo đến, Khương Mạt cũng không chống cự, tắt máy tính rồi về phòng chui vào chăn.

Mơ màng không biết đã ngủ bao lâu, trên môi dường như có thứ gì đó đang động đậy, vừa tê vừa ngứa, Khương Mạt mở mắt, khuôn mặt tuấn tú quen thuộc ở ngay trước mắt.

Cận Hành Giản thấy cô tỉnh, cạy mở môi cô hôn một lúc rồi nói: “Anh phải đi Nam Thành đột xuất một chuyến.”

Khương Mạt mất vài giây mới tiêu hóa được tin này, mở to mắt: “Phải đi mấy ngày ạ?”

“Tuần sau anh đều ở bên đó.”

“Vậy để em giúp anh thu dọn hành lý.” Khương Mạt từ trên giường ngồi dậy.

Cận Hành Giản hơi sững lại, kéo lại dây áo ngủ trượt xuống cánh tay cô, “Ừm” một tiếng.

Khương Mạt lê dép đi vào phòng thay đồ mới phát hiện ở đây thậm chí còn không có lấy một chiếc vali, trông như Cận Hành Giản không có ý định mang hành lý, cô gãi đầu, lại nhớ đến lần hai người cùng đi New York trước đó anh cũng không mang đồ thay, liền quay người hỏi: “Cận Hành Giản, bình thường anh đi công tác có phải không cần mang hành lý không?”

Tiếng chuông điện thoại vang lên liên hồi, như đang thúc anh mau xuất phát. Cận Hành Giản không để ý, lấy từ trong tủ ra một chiếc vali đưa cho Khương Mạt để cô thu xếp đồ.

Khương Mạt bỏ vào một bộ vest và một bộ đồ ngủ, chạy vào phòng tắm lấy đồ dùng cá nhân của anh, khi rút bàn chải đánh răng ra, cô thấy trên kệ chỉ còn lại chiếc bàn chải của mình lẻ loi ở đó, lại đặt bàn chải của anh trở lại, tìm một bộ mới chưa mở cho vào vali.

Trong suốt quá trình đó, Cận Hành Giản luôn đi theo phía sau cô.

Sau khi thu xếp xong, Cận Hành Giản đóng vali lại, điện thoại lại reo, anh mặt không biểu cảm cúp máy, bế Khương Mạt đặt lên bàn đảo, cúi xuống hôn sâu đến khi đầu lưỡi cô tê dại mới buông ra, x** n*n mặt cô, “Mấy ngày này nếu thấy không khỏe thì ở nhà, để chú Lý đưa đón em.”

Nói xong, Cận Hành Giản mặc áo vest, xách vali rời đi.

Khi bóng dáng cao lớn của anh khuất khỏi tầm mắt, Khương Mạt mới chợt nhận ra cảnh này thật quen thuộc, khi cô và Cận Hành Giản vừa đăng ký kết hôn chuyển đến Thiên Việt cũng có một buổi tối xảy ra cảnh tương tự.

Khác ở chỗ, lần đó chỉ là tiện thể báo một câu, còn bây giờ là đánh thức cô bằng một nụ hôn rồi đặc biệt báo trước.

Khương Mạt cong môi cười một lúc rồi nhảy xuống khỏi bàn.

Ăn tối xong, chơi với Jan và Mocha một lúc, Khương Mạt quay lại trường sớm.

Cơn mưa nhỏ ở Bắc Thành hiếm khi kéo dài đến ba ngày, trong khi Nam Thành nơi Cận Hành Giản ở lại tràn ngập nắng.

Có lẽ vì vừa mới gặp nhau chưa được hai ngày lại phải xa, hoặc vì nụ hôn lưu luyến trước khi chia tay, hoặc vì trong lòng còn nhiều tâm sự, lần này Khương Mạt thật sự rất nhớ Cận Hành Giản.

Nhưng dù hai người không có chênh lệch múi giờ, liên lạc lại không nhiều như trước.

Cận Hành Giản thực sự quá bận.

Thường phải đến hai, ba giờ sáng, khoảng thời gian “ma quỷ”, anh mới trả lời tin nhắn cô gửi từ buổi tối, đến khi cô trả lời lại vào buổi sáng, phải đợi đến chiều mới có hồi âm, có lần cô tranh thủ gọi vào giờ ăn, nghĩ rằng anh sẽ rảnh, không ngờ bên anh đang họp, lúc đó Khương Mạt mới nhận ra thời gian anh trả lời tin nhắn cô, có lẽ chính là lúc anh ăn cơm.

Bất đắc dĩ, Khương Mạt chỉ có thể tiếp tục liên lạc với anh qua tin nhắn, mong thời gian trôi nhanh đến cuối tuần để anh trở về, khi rảnh cô cũng tìm kiếm những tin tức liên quan đến anh.

Phía Công nghệ Vân Lai không có động tĩnh gì, nhưng Tập đoàn Hằng Thần lại lên hot search vì một tin tức.

Giữa tháng Năm, Hằng Thần sa thải 12 nhân viên vi phạm quy định, đồng thời chuyển một quản lý cấp trung họ Du có liên quan đến hối lộ thương mại sang cơ quan tư pháp. Người họ Du này vốn không mấy ai biết đến, nhưng cư dân mạng lại đào ra rằng vào tháng Hai năm nay, ông ta từng tụ tập sử dụng m* t** cùng một nam minh tinh nổi tiếng và nhị thiếu gia nhà họ Thành, Thành Nguyên Đông, sau đó còn bị khui ra rằng phía sau ông ta là một nhân vật lớn của nhà họ Cận.

Khu bình luận trên Weibo lập tức có người phản bác: [Vớ vẩn, nếu thật sự có chỗ dựa là nhà họ Cận thì sao lại bị đưa đi?]

Người tung tin trả lời: [Lừa bạn làm gì? Chị gái của Du là người tình bên ngoài của một người nhà họ Cận, con cũng sinh rồi.]

[Người họ Cận nào? Trẻ hay già?]

[Già.]

[Vậy thì hiểu rồi.]

[Nói rõ xem.]

[Chị tôi làm ở Hằng Thần, nói gần đây biến động nhân sự rất lớn, “Cận nhỏ” muốn hạ “Cận lớn”, tôi đoán việc Du bị xử lần này là “Cận nhỏ” giết gà dọa khỉ.]

Hot search nhanh chóng bị gỡ, nhưng Hạ Nam luôn lướt mạng đã nhìn thấy, cô ấy lén kể lại cho Khương Mạt, “Tớ cứ tưởng đấu đá thương trường là kiểu tưới chết cây phát tài của đối thủ, trộm con dấu công ty, không ngờ lại ‘nghiêm chỉnh’ thế này.”

Làm Khương Mạt bật cười.

Cũng khiến cô càng nhớ Cận Hành Giản hơn.

Theo lịch trình, ngày mai anh sẽ về.

Đúng lúc nghỉ trưa, cô nằm trên giường nhắn tin cho Cận Hành Giản hỏi anh mai hạ cánh lúc mấy giờ, vừa nhắn vừa nghe Hạ Nam hỏi ngày mai có muốn đi nghe bài giảng của giáo sư Tề không.

Giáo sư Tề trẻ trung, đẹp trai, mới chuyển đến Đại học B năm ngoái, sau một lần dạy thay tháng trước, anh ấy nhanh chóng trở thành “crush” của Hạ Nam.

“Không đi, tớ phải về nhà.”

“Chậc chậc, về gặp Cận nhỏ đẹp trai hơn cả Phan An’ của cậu chứ gì?”

Phan An

 

Khương Mạt cười mà không nói gì, vừa gửi tin nhắn xong, đang định cất điện thoại như mọi khi thì Cận Hành Giản gọi lại.

Hạ Nam quay sang rủ Kiều Thất và Trương Tĩnh đi nghe giảng, Khương Mạt hạ thấp âm lượng, áp điện thoại vào tai.

Bên phía Cận Hành Giản khá ồn ào, có tiếng phát thanh ở sân bay, tim Khương Mạt đập nhanh hơn một nhịp, môi cong lên vui vẻ, cô đang định hỏi có phải anh về sớm không thì nghe loáng thoáng có giọng nữ hỏi anh viện trưởng cuối tuần có ở không, Cận Hành Giản đáp “có”, rồi nói chuyện với Khương Mạt.

Có lẽ vì có người khác ở đó, anh gọi thẳng tên cô:

“Khương Mạt, ngày mai em có thời gian đến Nam Thành không?”

“Sao vậy?” Khương Mạt bỗng có linh cảm không tốt, nụ cười dần tắt, “Ngày mai anh không về nữa à?”

“Hôm nay Lê Đông về nước, nếu em rảnh ——”

“Ê, cậu đừng nói trước với cô ấy.” Lê Đông nói, chào Khương Mạt qua điện thoại, Khương Mạt đáp lại một tiếng, chào mừng cô ấy về nước.

Cận Hành Giản cười khẽ, tiếp lời vừa rồi: “Nếu em qua được, anh sẽ dẫn em gặp Lê Đông, rồi cùng đi một nơi.”

Những ngón tay đang cầm điện thoại vô thức siết chặt, cảm giác kháng cự trong lòng dâng lên từng đợt, giọng Khương Mạt bất giác trầm xuống, “Ngày mai em… trong viện có một buổi giảng quan trọng.”

“Em định đi nghe à?” Cận Hành Giản hỏi.

“Khương Mạt không qua được sao?” Giọng Lê Đông thoáng chút tiếc nuối vang lên.

“…Ừm.” Khương Mạt hít sâu một hơi, “Em định đi nghe, còn chưa kịp nói với anh.”

“Vậy ngày kia anh về không?” Cô hỏi tiếp.

Hình như Cận Hành Giản đã ra khỏi sảnh sân bay, xung quanh yên tĩnh hơn, giọng anh cũng rõ ràng hơn: “Ngày kia về.”

“Vậy em chờ anh ở nhà.”

Cúp máy, Khương Mạt chợt cảm thấy có chút tủi thân không nói rõ được.

Trong ký túc xá, Kiều Thất và Trương Tĩnh ngày mai đều bận việc, Hạ Nam lại phải đi một mình, Khương Mạt hít sâu một hơi, gọi cô ấy: “Ngày mai tớ đi nghe cùng cậu nhé.”

“Ơ? Cậu không về đoàn tụ với ‘Cận nhỏ’ nhà cậu à?” Hạ Nam cười trêu.

“Tớ cũng có việc của mình mà.” Khương Mạt lẩm bẩm.

Cô lại nhìn cuộc gọi duy nhất của Cận Hành Giản trong mấy ngày qua trên điện thoại, tắt màn hình rồi úp xuống gối đi ngủ.

Thứ Bảy, sau khi nghe xong buổi giảng, Khương Mạt không về nhà mà đi dạo phố với Hạ Nam cả buổi chiều, tối còn đi ăn thịt nướng, bụng căng tròn mới quay về ký túc xá.

Hạ Nam bước lên cân, kéo kéo cái bụng nhỏ của mình, lẩm bẩm tăng thêm hai cân rồi quay sang hỏi cô: “Hoạt động tối mai cậu đi không?”

“Hoạt động gì?” Khương Mạt vừa hỏi vừa lướt điện thoại.

Hôm nay là thứ Bảy, Cận Hành Giản không làm việc, nhưng cô cũng không nhắn tin nhiều như trước, chỉ trước khi buổi giảng bắt đầu có chụp một tấm ảnh gửi cho anh, đại khái là muốn chứng minh mình thật sự đi nghe giảng.

Cận Hành Giản chỉ trả lời một câu “Nhìn thầy ít thôi” rồi không nói gì thêm.

Nhìn lại câu đó, Khương Mạt vẫn không kìm được cong môi cười.

“Là cái hoạt động của trường cấp ba mình ấy, cựu học sinh có thể dẫn người thân bạn bè đi cùng.”

Hạ Nam và Khương Mạt học cùng một trường cấp ba, được cô ấy nhắc Khương Mạt mới nhớ ra, đó là hoạt động do một bạn học cũ phát động, mời các cựu học sinh đang học ở Đại học B dẫn theo người thân bạn bè cùng tham gia.

“Không đi, ngày mai tớ về nhà.” Khương Mạt đáp.

Hạ Nam kêu than một tiếng: “Trời ơi, vậy mai tớ lại lẻ loi rồi.”

“Cậu có thể làm bóng đèn cho Thất Thất với Chu Tầm, ngồi giữa hai người họ.” Khương Mạt cười.

Chu Tầm cũng là bạn cùng trường của họ, chỉ là đã chuyển đi từ năm lớp 11.

“Cậu đúng là muốn hại chết tớ.” Hạ Nam nhào tới cù Khương Mạt, bị cô cười né tránh.

Sáng Chủ nhật, Khương Mạt vốn định ngủ nướng rồi mới về nhà, lại bị Trương Tĩnh dậy sớm đi mua đồ ăn cho mọi người gọi dậy, “Mau dậy đi, tớ thấy anh cậu ở dưới lầu.”

“Anh tớ?” Khương Mạt ngơ ngác ngồi dậy, người duy nhất có thể bị Trương Tĩnh gọi là “anh cô” chỉ có một, “Kỳ Cận?”

“Ừ, chắc là anh ấy.”

Khương Mạt lấy điện thoại ra xem, không có cuộc gọi nhỡ hay tin nhắn nào, cô xuống giường, ra ban công nhìn xuống, một người đàn ông cao gầy đang đứng dưới ký túc xá, dường như có cảm ứng, đúng lúc cô nhìn xuống, anh ta cũng ngẩng đầu lên.

Chính là Kỳ Cận.

=========

Tác giả có lời muốn nói:

Sợ trong truyện viết chưa đủ rõ nên nói thêm, điều bé Mạt muốn là một tình cảm thuần túy, còn những gì Cận Hành Giản hiện tại có thể cho cô, định sẵn không thuần túy như vậy.

Cận Hành Giản cũng là sau khi đoán trước được câu trả lời của Mạt Mạt nên mới chủ động nói câu “em cứ từ từ suy nghĩ.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn