Vén Màn Sương Xuân - Khương Ôn Hạ

Chương 4: Ngoài cửa sổ

Chương 04: Muốn kết hôn với tôi không.

Edit: Thanh

————

Phó Hinh Dao không ngờ Khương Mạt vừa xuất hiện đã lập tức chĩa mũi nhọn về phía tất cả mọi người có mặt, còn đẩy Cận Hành Giản ra khỏi phe mình.

Trong lòng cô ta thầm cười nhạo Khương Mạt không hiểu đạo lí đối nhân xử thế, không đợi Cận Hành Giản trả lời, cô ta đã đứng phắt dậy gây sự trước: “Khương Mạt, cô bớt giở trò tâm cơ ở đây đi! Mặc kệ trong rượu có bỏ thứ gì, cô có phải đã thấy rồi không?! Cô cố tình uống đúng không?! Cô có phải cố ý quyến rũ anh Hành Giản không?!”

So với giọng điệu gấp gáp của Phó Hinh Dao, Khương Mạt bình thản hơn nhiều. Cô dời ánh mắt, hỏi lại: “Có bỏ thứ gì hay không, chẳng phải cô rõ nhất sao?”

“Cô!” Phó Hinh Dao nghẹn họng, liếc về phía Cận Hành Giản, vừa chạm phải ánh mắt lạnh lẽo của người đàn ông, cô ta run lên, biết mình tính sai rồi, muốn nhanh chóng lật lại thế cờ, “Cô đừng có vu khống tôi!”

Khương Mạt khẽ nhếch môi, mỉa mai đáp lại: “Cô tốt bụng đến mức thả một viên vitamin C vào cho tôi uống à?”

Cận Hành Giản nghiêng đầu hứng thú, khóe môi thoáng bật ra một tiếng cười, nhưng đáy mắt lại không có chút ấm áp nào.

Sắc mặt Phó Hinh Dao tái nhợt.

Trước mặt Cận Hành Giản, cô ta luôn giữ gìn hình tượng, Khương Mạt xưa nay luôn dễ bị nắm thóp, không ngờ hôm nay lại lật thuyền ở đây, Khương Mạt vò đã mẻ không sợ sứt, còn muốn kéo cô ta xuống nước, cô ta nghiến răng chống đỡ: “Tối qua tôi không có mặt, chuyện này tôi không biết gì hết!”

Nói xong liền kéo cô gái đang ngồi đờ đẫn trên sofa bên cạnh: “Video là cô ta quay.”

Lâm Lâm hoảng hốt ngẩng đầu, đôi mắt sưng đỏ.

Đêm đó cô ta nghe theo dặn dò của Phó Hinh Dao, ngồi cùng bàn với Khương Mạt, nhân lúc Khương Mạt không có mặt thì bỏ thuốc gây ảo giác vào rượu, quay video gửi cho Phó Hinh Dao tranh công.

Sau đó không hiểu sao đầu óc mơ mơ màng màng, khi tỉnh lại, toàn thân đầy vết bầm tím, người lại nằm trên giường Thành Nguyên Đông.

Cô ta sợ hãi mặc quần áo bỏ chạy, bạn thân hiến kế nói Thành Nguyên Đông vốn hào phóng, bảo cô ta nhân cơ hội kiếm chút lợi. Cô ta gọi điện cho Thành Nguyên Đông, ai ngờ đối phương nổi trận lôi đình, còn dọa sẽ phá nát gia đình cô ta, khiến cô ta sợ đến mức phải cầu cứu Phó Hinh Dao.

Không biết Phó Hinh Dao từ đâu biết được Khương Mạt bước ra từ khách sạn của Cận Hành Giản, đang tức giận bốc hỏa, lại xem được video thấy Khương Mạt chứng kiến toàn bộ quá trình bỏ thuốc, liền lập tức quyết định dẫn cô ta tới Nam Thành để “đòi lại công bằng” cho cô ta.

Không ngờ chỉ một câu nói của Khương Mạt, một ánh mắt của Cận Hành Giản, cô ta đã bị đẩy ra làm bia đỡ đạn.

Lúc này Khương Mạt đứng ngược sáng, từ trên cao nhìn xuống Lâm Lâm, giữa hàng mày và ánh mắt là vẻ lạnh lùng, hoàn toàn khác với dáng vẻ dịu dàng yếu đuối trước đây.

Lâm Lâm không khỏi run rẩy: “Là… là…”

Liếc thấy ánh mắt đe dọa của Phó Hinh Dao, Lâm Lâm siết chặt góc áo, không dám nói tiếp, cô ta cắn răng định nhận hết, nhưng bị Khương Mạt chặn lại.

“Là Phó Hinh Dao bảo cô làm, đúng không?”

Lâm Lâm mím chặt môi, co rúm người lại, Phó Hinh Dao nổi giận: “Khương Mạt, cô ngậm máu phun người!”

Đôi mắt trong trẻo của Khương Mạt không chớp nhìn chằm chằm cô ta, nhìn đến mức lông tóc cô ta dựng đứng mới khẽ cười nhạt, cô cúi đầu lướt điện thoại một lúc, đặt lên bàn rồi thản nhiên nói: “Nói đến giở trò tâm cơ, hay nói thẳng là đâm sau lưng, thì cô vẫn cao tay hơn.”

Phó Hinh Dao linh cảm Khương Mạt sắp gây bất lợi cho mình, vươn tay định chộp lấy điện thoại, nhưng bị một câu của Cận Hành Giản ghim chặt tại chỗ.

“Nghe đi.”

Cận Hành Giản nhàn nhã dựa lưng vào sofa, tùy ý bắt chéo chân, tự mang theo cảm giác áp bức của kẻ ở vị trí cao, nói xong thì nhìn sang Khương Mạt.

Khương Mạt lại không nhìn anh.

Cô cúi người xuống, phần da thịt ở eo lộ ra nhiều hơn, nơi thắt lưng thấp thoáng vết ngón tay màu đỏ sậm.

Cận Hành Giản dời ánh mắt đi, chuyển lên gương mặt cô.

Hôm nay cô không trang điểm, khuôn mặt sạch sẽ, càng tôn lên đôi môi đỏ như cánh anh đào.

Đầu ngón tay Khương Mạt khẽ ấn màn hình điện thoại, một tệp ghi âm bắt đầu phát.

“Dao Dao, sao cậu biết chỉ cần giới thiệu Thành Nguyên Đông cho Kỳ Tĩnh Vân, anh ta sẽ quay sang cắn Khương Mạt?”

Lâm Lâm vốn đang cố hạ thấp sự tồn tại bỗng sững người, lập tức nhìn về phía Phó Hinh Dao.

Đó là giọng của cô ta.

Rõ ràng Phó Hinh Dao cũng nhớ cuộc đối thoại hôm ấy, sắc mặt trắng bệch, cô ta không còn bận tâm Cận Hành Giản có mặt hay không, bật dậy lao tới cướp điện thoại.

Khương Mạt vẫn luôn đề phòng, nhanh tay lấy điện thoại trước một bước, Phó Hinh Dao tức đến phát điên, khi cả người nhào tới thì cánh tay cũng theo quán tính vung ra.

Cận Hành Giản đứng dậy, nhưng muốn ngăn lại thì đã không kịp.

Anh vừa định đưa tay kéo Khương Mạt ra sau lưng để che cho cô thì Khương Mạt đã lùi lại một bước, cánh tay vung ra với tốc độ còn nhanh hơn.

Cái tát của Phó Hinh Dao vung hụt, người cô ta lao tới theo quán tính, bị Khương Mạt tát trúng “chát” một tiếng giòn tan, đầu lệch hẳn sang phải, trên má trái in rõ một dấu bàn tay đỏ rực.

Cô ta sững sờ một giây, nhục nhã chồng chất, tức tối lại giơ tay lên, “chát” thêm một tiếng, má phải cũng lãnh trọn một cái tát đanh gọn.

Khương Mạt dường như đoán trước được toàn bộ động tác của Phó Hinh Dao, một loạt hành động liền mạch như nước chảy mây trôi, cái tát dứt khoát sạch sẽ, tựa như Phó Hinh Dao tự đưa mặt tới để bị đánh.

Khóe môi Cận Hành Giản khẽ nhếch, tay đút vào túi quần.

Cùng lúc đó, trong đoạn ghi âm vang lên tiếng cười khẽ của Phó Hinh Dao, “Thành Nguyên Đông thích nhất kiểu bông hoa trắng yếu đuối thế này, với lại…” Không biết cô ta đang làm gì, chỉ nghe một tiếng thổi khẽ, “Thành Nguyên Đông ở phương diện này hiếm khi thiếu kiên nhẫn, chưa ăn được vào miệng thì sẽ không dễ dàng bỏ qua.”

Không khí đông cứng lại, Khương Mạt lên tiếng, giọng lạnh như tảng băng rơi xuống mặt hồ, “Phó Hinh Dao, có cần tôi mang đi giám định giọng nói không?”

Phó Hinh Dao ôm má trái, ngã ngồi xuống sofa, nước mắt lưng tròng tố cáo, còn lôi cả Cận Hành Giản ra, “Khương Mạt, cho dù tôi tính kế cô thì cô cũng tính kế tôi! Cô còn tính kế cả anh Hành Giản!”

Sau một hồi giằng co, chút pin ít ỏi còn lại của điện thoại cũng cạn sạch. Khương Mạt cất máy đi, khóe môi cong lên đầy châm chọc, dáng vẻ ác nữ rõ ràng: “Tôi tính kế anh ấy, liên quan gì đến cô?”

Nói xong lại quay sang Cận Hành Giản, người cả tối chỉ đứng xem kịch, cong môi hỏi: “ Đặc sắc không?”

Cận Hành Giản đang ung dung nhìn cô.

Anh có một đôi mắt rất đẹp, mắt hơi dài, thon mà không nhỏ, đuôi mắt xếch lên, khi không cười thì lạnh nhạt sắc bén, lúc này lại như ẩn chứa ý cười, ánh nhìn đầy trêu chọc.

Giống hệt đêm đó.

Đầu ngón tay buông thõng của Khương Mạt khẽ động.

Cận Hành Giản cong môi, không trả lời.

Khương Mạt thu hồi ánh mắt, không muốn lãng phí thêm thời gian ở đây, xoay người bước ra ngoài, kết thúc vở kịch này.

Sau lưng, Phó Hinh Dao còn đang nức nở, ngay khi sắp bước ra khỏi quán bar, Khương Mạt nghe thấy giọng Cận Hành Giản vang lên.

“Cô là muốn giúp tôi, để cô ấy phải chịu trách nhiệm với tôi sao?”

Trong giọng nói thậm chí còn có chút ý nhún nhường với Khương Mạt.

Tính toán của Phó Hinh Dao đã thất bại, nghẹn lại tại chỗ, không nói thêm lời nào.

Khương Mạt khẽ nhíu mày, lắc lắc bàn tay đang rát lên vì tát người, bước ra khỏi quán bar.

Cô gái một mình lẻ loi, bóng lưng dứt khoát, không chút lưu luyến mà rời đi, tóc đuôi ngựa bị gió thổi tung lên, như chú chim sắp vươn cánh bay.

Cho đến khi bóng lưng cô bị màn đêm nuốt trọn, Cận Hành Giản mới thu hồi ánh mắt.

*

Khương Mạt trở lại sân nhỏ, điện thoại vừa cắm sạc mở nguồn, ngay giây tiếp theo, cuộc gọi video từ Trình Ngu ở tận nước Mỹ đã dội tới như bom nổ liên hoàn.

Giọng cô gái ngày thường mạnh mẽ giờ mang rõ tiếng nức nở: “Khương Mạt, cậu còn không bắt máy nữa là tớ thật sự báo cảnh sát đó!”

Trong nền tiếng loa phát thanh sân bay, gương mặt Tô Mại chen vào khung hình: “Lần này cậu thật sự làm bọn mình lo chết đi được.”

Tuyến lệ vốn khô cạn lại có xu hướng trào lên, những gai nhọn dựng quanh người cô mềm xuống, Khương Mạt đè khóe mắt lại.

“Tớ không sao, hai người đừng lo.”

Nhìn bối cảnh sân bay phía bên kia, cô nhíu mày: “Học kỳ mới vừa bắt đầu, hai người cứ yên tâm học đi, đừng cố ý bay về, tớ bên này không thiếu ăn thiếu mặc, chuyện cũng tự xử lý được.”

“Tự xử lý cái gì chứ?! Con nhỏ Phó Hinh Dao kia sắp bắt nạt cậu tới chết rồi!” Vừa nói, Trình Ngu lại khóc.

“Thật sự không sao nữa rồi.” Khương Mạt dỗ dành. “Cậu về trước đi, mình kể cho hai người nghe chuyện mấy hôm nay.”

An ủi rất lâu, Trình Ngu cuối cùng cũng nhượng bộ, cô ấy đợi không kịp về trường đã tìm đại một khách sạn gần đó, đuổi Tô Mại ra khỏi phòng rồi mới gọi video lại cho Khương Mạt.

Tâm trạng Khương Mạt đã dịu đi nhiều, cô kể lại chuyện hai ngày qua, nghe Trình Ngu ở đầu bên kia vừa khóc vừa đau lòng cho cô, lại mắng cô quá liều lĩnh không bàn trước với mình.

Mãi đến khi kể tới việc tối nay hoàn toàn xé rách mặt với Phó Hinh Dao, Trình Ngu mới nín khóc mỉm cười, cứ như hai cái tát kia là tự tay cô ấy đánh vậy, nhưng chẳng bao lâu lại bắt đầu lo lắng.

“Phó Hinh Dao lần này ăn thiệt lớn ở chỗ cậu, cô ta lại nhỏ nhen thù dai, chắc chắn sẽ trả đũa. Còn Thành Nguyên Đông nữa, có còn đến làm phiền cậu không? Bé Mạt, nghe cậu kể, mình thấy tối nay Cận Hành Giản đứng về phía cậu đó. Anh ta có phải có ý với cậu không? Cậu có muốn cân nhắc…”

“Không cần.” Khương Mạt cắt ngang dòng suy nghĩ đang bay xa của Trình Ngu. Cô không hiểu sao Trình Ngu lại diễn giải thành Cận Hành Giản đứng về phía mình, hiện tại cô có bản năng bài xích cả cái vòng tròn đó, “Bất kể anh ta có ý gì với mình hay không, mình cũng không có ý gì với anh ta, càng không muốn dây dưa thêm.”

Trình Ngu không dám nói ra, có lẽ ngay cả Khương Mạt cũng không nhận ra sự quan tâm đặc biệt mà Cận Hành Giản dành cho cô.

Theo cô ấy biết, tính tình Cận Hành Giản vốn không tốt, dám đứng trước mặt anh châm chọc anh “xem kịch” mà vẫn bình an vô sự, Khương Mạt là người đầu tiên.

Nhận ra sự kháng cự trong giọng Khương Mạt, Trình Ngu thở dài, thuận theo ý cô: “Không dây dưa với anh ta cũng tốt, lỡ mà đắc tội anh ta, chết thế nào cũng không biết.”

Cô ấy nhớ lại lời Tô Mại từng nói: “Cậu biết anh ta bất hòa với cậu ruột mình chứ? Năm ngoái anh ta về nước, chưa đầy một năm đã có thể ngang vai ngang vế với cậu mình trong tập đoàn, còn có xu hướng lấn át nữa. Người này cực kỳ bạc tình, cậu ruột nhập viện, người ta tặng hoa tặng giỏ trái cây, anh ta lại gửi vòng hoa! Cậu ruột đó, phải hận sâu cỡ nào chứ!”

Khương Mạt vốn lơ đãng, nghe đến đây khẽ động môi.

Nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.

Để chọc cô vui, Trình Ngu kể mấy chuyện bẽ mặt gần đây của Tô Mại, Khương Mạt cong môi cười, rồi ôm chiếc áo khoác của Cận Hành Giản ra.

Thực ra cô gần như đã kiệt sức, nhưng cần tìm việc gì đó để bận rộn, chỉ có như vậy, suy nghĩ mới không hỗn loạn mất kiểm soát.

Hôm nay ở nghĩa trang gấu áo dính bùn nước, cô tra cách làm sạch, xử lý xong thì treo lên, định đợi về Bắc Thành sẽ mang đi giặt khô rồi trả lại Cận Hành Giản, coi như vẽ một dấu chấm hết cho toàn bộ chuyện này.

Treo áo xong, ánh mắt lướt qua túi áo, trong đầu chợt nhớ tới viên thuốc màu trắng bên trong.

Trong đoạn video trên điện thoại, viên thuốc bị thả vào ly rượu cũng là màu trắng.

Khương Mạt thò tay lấy thuốc ra.

Viên thuốc được bọc trong vỉ nhôm, hai viên một hàng, hình dạng màu sắc đều giống hệt viên trong video hôm nay, trong đó một viên đã bị bẻ mất.

Cô lật mặt sau, trên vỉ không có bất kỳ thông tin thuốc nào.

Trình Ngu bên kia video thấy sắc mặt cô nghiêm trọng, gọi: “Bé Mạt, sao vậy?”

Khương Mạt do dự một lúc rồi kể lại tình hình.

Hai đầu video đồng thời rơi vào im lặng.

Một lát sau, Trình Ngu nuốt khan, nói ra ý nghĩ vừa lóe lên trong lòng Khương Mạt: “Không lẽ là Cận Hành Giản?”

“Anh ta đâu cần thiết phải vậy, chẳng lẽ có loại sở thích đó…” Càng nói càng thiếu tự tin, Trình Ngu dừng lại.

“Cậu đừng nghĩ lung tung, cũng đừng manh động, chụp ảnh viên thuốc gửi mình, mình tìm người hỏi thử.”

Đêm đó định sẵn là một đêm mất ngủ.

Quá nhiều manh mối chưa thể gỡ rối va đập, xé toạc trong đầu Khương Mạt.

Vì sao Phó Hinh Dao đột nhiên đối xử với cô như vậy?

Ba cô trong tình huống đã biết chuyện vẫn đưa mẫu giám định quan hệ cha con, là hoài nghi, hay đã thể hiện rõ thái độ?

Còn Cận Hành Giản, chỉ là người đứng xem sao?

Nửa đêm, ngoài cửa sổ đổ mưa.

Trong tiếng mưa ồn ào, Khương Mạt kéo chặt chăn, cuộn mình lại, chìm vào giấc ngủ chập chờn.

Trời tờ mờ sáng, mưa ngừng, tiếng chim hót lanh lảnh xuyên qua cửa sổ truyền và, Khương Mạt tỉnh giấc.

Có lẽ vẫn chưa có kết quả, Trình Ngu chưa gửi tin mới.

Nhất thời cô cũng không biết nên làm gì, ôm chăn ngồi thẫn thờ một lúc mới xuống giường.

Trong phòng ấm hơn tối qua một chút, nhưng cảm lạnh dường như nặng thêm. Cô kéo ngăn tủ, tìm thuốc cảm dự trữ ở đây, thấy đều đã quá hạn nên không uống nữa, tắt đèn bàn, bước tới cửa sổ kéo rèm.

Trên mặt kính khung cửa là một màu trắng tinh khiết, sương mù dày đặc ngăn cách cô với cả thế giới.

Khương Mạt chống khuỷu tay lên bậu cửa, ánh mắt trống rỗng, đầu ngón tay áp vào mặt kính lạnh, vẽ ra một bông hoa, rồi chậm rãi tô kín, hơi nước tụ lại thành giọt, lăn xuống thành những vệt ngoằn ngoèo.

Ngón tay cô chuyển động thêm vài nét, vệt nước hóa thành thân cây.

Một cành hoa nhài sống động hiện lên trên lớp kính phủ sương.

Dáng vẻ thanh nhã, như có hương thơm thoảng qua.

Cả tấm kính chỉ có nơi này là trong suốt, cũng trở thành “cửa sổ” duy nhất của căn phòng.

Khương Mạt khom người xuống, nhìn ra ngoài qua “cửa sổ” ấy.

Sương sớm dần tan, mặt trời mọc từ phía đông.

Phía chân trời là một màu xanh nhạt tĩnh lặng.

Ngoài sân không biết từ khi nào đã có một chiếc xe đỗ đó.

Cận Hành Giản dáng người cao thẳng, tựa bên cửa xe, tàn thuốc giữa những ngón tay dài đã tích một đoạn, đầu thuốc chỉ còn đốm lửa yếu ớt, đôi mắt anh nhìn về phía này, không biết đã nhìn bao lâu.

Một lúc sau, Khương Mạt ôm áo khoác của anh ra ngoài.

Có lẽ anh đã đứng ở đây rất lâu, còn chưa đến gần cô đã ngửi thấy mùi thuốc lá thoang thoảng.

Cô khẽ nhíu mày, đẩy cánh cổng kêu cót két, đứng cách anh một cánh tay, đưa áo ra.

Cận Hành Giản nghiêng người, cánh tay dài đưa vào cửa sổ xe hạ một nửa, dụi tắt đầu thuốc vào gạt tàn trong xe rồi quay lại nhận áo, ánh mắt dừng trên ngón tay cô.

“Còn việc gì nữa không?” Khương Mạt rút tay về.

Nốt ruồi đỏ thẫm phía trong ngón áp út bị giấu vào bóng tối.

Cận Hành Giản ngẩng đầu, đôi mắt đen sâu thẫm thu trọn bóng hình cô, đột ngột lên tiếng.

“Trong sạch đã mất, Khương tiểu thư không định chịu trách nhiệm sao?”

“Cái gì?” Khương Mạt nhíu mày.

Cận Hành Giản khẽ cười, nhìn cô hỏi:

“Khương Mạt, em có muốn kết hôn với tôi không?”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn