Vén Màn Sương Xuân - Khương Ôn Hạ

Chương 39: Tiểu biệt

Chương 39: Nhịn một chút

Edit: Thanh

——————-

Cận Lân Vũ hết lần này đến lần khác nhắc lại chuyện này, giống như phía sau thật sự có điều gì đó mà cô không biết, Khương Mạt nhíu mày rất nhẹ.

Cận Lân Vũ chăm chú quan sát biểu cảm của Khương Mạt, nụ cười càng trở nên đầy ẩn ý: “Xem ra là thật sự không biết rồi.”

Dù sao vẫn còn trẻ, bị anh ta bất ngờ dò xét một cái là lộ sơ hở.

“Không biết cũng tốt.” Cận Lân Vũ đứng dậy, phủi phủi lớp bụi vốn dĩ không tồn tại trên quần áo, chuẩn bị kết thúc cuộc trò chuyện.

Anh ta cụp mắt nhìn Khương Mạt, nói với giọng điệu thương hại, “Biết đâu lại thật sự có thể sống với cậu ta đến bạc đầu đấy.”

Nói xong anh ta liền sải bước ra khỏi phòng VIP, nhưng đột nhiên nghe thấy Khương Mạt phía sau gọi anh ta bằng giọng trong trẻo.

“Cận Lân Vũ, hôm nay ra ngoài lại không mượn gan chuột à?”

Câu này rõ ràng đang mỉa mai anh ta gan còn không bằng chuột.

Cận Lân Vũ nhíu mày quay đầu lại, chỉ thấy Khương Mạt ngẩng cằm, khoanh tay, bắt chéo chân ngồi trên sofa, gương mặt xinh đẹp đầy vẻ khinh thường.

“Anh đúng là thừa hưởng hoàn hảo gen của bố mẹ, không dám đối đầu trực tiếp với Cận Hành Giản, lại chạy đến khua môi múa mép với vợ anh ấy.”

“Hay là rảnh quá không có việc gì làm, muốn thử cảm giác bị hai vợ chồng chúng tôi ‘đánh hội đồng’?”

Khương Mạt mặc áo len dệt kim màu trắng, quần jeans ống rộng xanh nhạt, trang phục sinh viên đơn giản, đôi giày trắng nhỏ khẽ đung đưa, nụ cười rạng rỡ như không có ác ý: “Lần này về nước làm gì? Đoàn tụ với hai cậu em của anh à?”

“Vậy thì đi nhanh đi, kẻo lỡ chuyến bay.”

Nói xong với vẻ như rất hiểu chuyện, Khương Mạt lạnh mặt lại, gọi tên vệ sĩ rồi ra lệnh: “Tiễn khách!”

Chuyện Cận Quân Cảnh có con riêng bên ngoài vốn được giấu rất kỹ, cho đến khi Dương Như buông lời xúc phạm Khương Mạt ở nhà cũ, Cận Hành Giản mới “giúp” Cận Quân Cảnh lộ chuyện này ra.

Tính cách Dương Như vốn cay nghiệt, lại dựa vào thế lực nhà mẹ đẻ nên luôn tác oai tác quái, không nuốt nổi cục tức này, bà ta dạy dỗ mấy người tình bên ngoài một trận, rồi bảo Cận Lân Vũ giữ chặt Aria, nắm lấy cơ hội hợp tác với Hayden, không ngờ Cận Lân Vũ nóng vội, lại bị Aria chia tay, dự án với Hayden cũng rơi vào tay Cận Hành Giản. Còn việc Dương Như xử lý mấy người tình kia, bề ngoài Cận Quân Cảnh không nói gì, nhưng ngấm ngầm tước đi một nửa quyền lực của Cận Lân Vũ, hai mẹ con đều nuốt một bụng tức, chờ dịp phát tiết.

Khương Mạt nói rất nhanh như bắn liên thanh, mỗi câu đều đâm trúng chỗ đau của Cận Lân Vũ, sắc mặt anh ta trầm xuống, còn chưa kịp nổi giận thì hai vệ sĩ của Cận Hành Giản đã bước tới, trong khi vệ sĩ anh ta mang theo bị chặn ngoài cửa.

Cận Lân Vũ tức quá hóa cười, âm trầm liếc nhìn rồi chỉnh lại cổ áo, quay người rời đi.

Điện thoại xoay vài vòng trong tay, Khương Mạt hơi thất thần một lúc, rồi cúi đầu mở WeChat của Cận Hành Giản.

Mấy ngày nay Cận Hành Giản còn bận hơn cả cô, khi cô sang Mỹ thì anh đi Nam Thành, hai ngày trước chuyển sang Hồng Kông, giờ đang trên chuyến bay đến Pháp, hai người lệch múi giờ hơn chục tiếng, không gọi video được mấy lần, nhưng tin nhắn thoại thì gửi không ít.

Không hiểu vì sao, cuối cùng Khương Mạt vẫn không nói với anh chuyện hôm nay gặp Cận Lân Vũ.

Ngày Cận Hành Giản về nước đã là thứ Sáu thứ ba của tháng Năm, cũng là một ngày trước đám cưới của Kỷ Nhị.

Trong khoảng thời gian anh không ở trong nước, Khương Mạt không còn chạy qua lại giữa trường và Thiên Việt nữa mà ở ký túc xá, chuyên tâm vào việc học, bài luận cuối kỳ và chuyện tuyển thẳng lên nghiên cứu sinh.

Cận Hành Giản hạ cánh vào buổi chiều, Khương Mạt vừa đúng có một tiết học lớn không thể đi đón, nên đã báo cho chú Lý đến đón mình, chuẩn bị sau khi tan học sẽ về nhà gặp Cận Hành Giản.

Cả ngày hôm đó tâm trạng của cô đều rất tốt, trong giờ nghỉ giữa tiết, cô ước chừng thời gian Cận Hành Giản hạ cánh rồi gửi cho anh một tin nhắn, có lẽ máy bay bị trễ nên vẫn chưa đáp, mãi đến khi tan học, anh cũng chưa trả lời.

Khương Mạt thu dọn sách vở vào chiếc túi tote vải mới mua khi đi dạo phố với Kiều Thất, đi theo sau giáo sư ra khỏi lớp rồi nhanh chóng vượt lên, bước nhanh xuống cầu thang.

Tháng Năm ở Bắc Thành đã bước vào đầu hè, buổi chiều tà ánh nắng vẫn rất đẹp, gió mát dễ chịu, dưới hàng cây, tà váy bay nhẹ, sân bóng rổ đông nam sinh hơn ngày thường gấp mấy lần, ai cũng mồ hôi đầm đìa.

Khương Mạt bước nhanh ra khỏi tòa nhà, xuống bậc thềm, tà váy trắng lướt qua từng lớp bóng cây, đến ngã rẽ, một chiếc Cullinan màu đen đỗ ở vị trí vô cùng quen thuộc với cô.

Bước chân bất giác chậm lại, Khương Mạt nhìn ra phía sau xe, không thấy xe của chú Lý, cô đứng dưới bóng cây xanh rậm, do dự lấy điện thoại ra, còn chưa kịp gọi, trên màn hình đã hiện lên một thông báo.

[Cận: Lại đây.]

Khương Mạt quay đầu.

Cửa kính xe Cullinan hạ xuống, một cánh tay đàn ông đặt trên cửa sổ, tay áo sơ mi đen được xắn lên hai nếp, lộ ra cẳng tay rắn chắc, đèn xe cũng lóe lên một cái, dưới ánh sáng mặt trời không hề chói, như chỉ đang nhắc nhở cô.

Trái tim Khương Mạt đột nhiên đập mạnh, cô chạy chậm tới, chống tay lên cửa sổ xe, hơi thở có chút gấp, nụ cười rạng rỡ, “Anh xuống máy bay rồi à!”

Cận Hành Giản lười biếng tựa vào ghế lái, tay phải đặt trên vô lăng, trên mặt không hề có vẻ mệt mỏi, khóe môi cong hơn bình thường, ánh mắt anh vững vàng dừng trên gương mặt cô vài giây, rồi khẽ “ừm” một tiếng: “Lên xe.”

Tâm trạng Khương Mạt gần như bay lên, cô vòng qua đầu xe, ngồi vào ghế phụ, cửa xe “cạch” một tiếng vừa đóng lại, cánh tay của Cận Hành Giản đã vòng qua.

Cửa kính bên anh đã kéo lên, ghế ngả ra sau, Khương Mạt còn chưa kịp ngồi vững, đã bị anh ôm eo kéo mạnh lên người.

Chiều cao của cả hai khiến không gian trở nên chật chội, hai chân Khương Mạt bị anh tách ra hai bên, nửa quỳ nửa ngồi trên đùi anh, tà váy bị kéo lên tận đùi, làn da trắng mịn áp sát lớp quần tây của anh.

Ngoài cửa sổ xe tiếng người qua lại không ngớt, có người lại gần, có người đi xa, khi ở gần, âm thanh rõ đến mức như vang ngay bên tai cô, trong không gian kín của chiếc xe dán kính chống nhìn trộm, Cận Hành Giản giữ chặt eo cô, ôm cô vào lòng, hôn một cách mãnh liệt.

Có lẽ vì đang ở trong khuôn viên trường, bất cứ lúc nào cũng có người đi ngang qua, hoặc vì xa nhau quá lâu, quá nhớ anh, dưới tác động kép của sự căng thẳng và tình cảm, toàn thân Khương Mạt khẽ run, rất nhanh đã bị hôn đến thiếu oxy, đầu lưỡi tê dại từng đợt.

Nhưng cô không muốn rời khỏi cơ thể và vòng tay của anh, khi Cận Hành Giản vừa buông cô ra để thở, cô lại lập tức hôn lại, bắt chước anh, đầu lưỡi khẽ chạm qua môi lưỡi anh, hơi thở Cận Hành Giản dường như khựng lại, vòng tay siết chặt hơn, hôn thêm một lúc anh buông môi cô ra, bàn tay đặt sau đầu cô, mạnh mẽ ép cô tựa vào vai mình.

Lồng ngực anh phập phồng rõ rệt, giọng nói khàn thấp xen lẫn hơi thở nặng nề: “Cục cưng, nhịn một chút.”

“Chúng ta về nhà rồi hãy…”

Khương Mạt t cảm nhận rõ sự cứng rắn đang hướng về phía mình, không hài lòng vì anh “đổ ngược” trách nhiệm, đôi môi mềm áp lên cổ anh, lúc nói chuyện cũng không rời ra: “Em không vội, anh cứ lái xe đi.”

Cơ thể người đàn ông rõ ràng trở nên căng cứng khi môi cô từng chút chạm vào, một lúc sau anh mới dùng giọng càng khàn hơn hỏi: “Lái cái xe nào?”

Khương Mạt mất vài giây mới hiểu được anh đang nói lời bậy bạ, mặt cô đỏ lên, cũng cười không ngừng, cả người run run trong lòng anh, giọng chậm rãi mềm mại, “Nếu anh không ngại đây là trường em, không ngại có người thấy em lên xe, không ngại có người nhìn chiếc xe rung lắc rồi tưởng tượng chuyện bên trong, không ngại có người đồn đại trong trường ——”

Chưa nói hết, cô đã bị đánh nhẹ một cái vào mông. Cận Hành Giản cười hỏi: “Trong mấy cái đó, cái nào là anh có thể không ngại?”

Anh lại đánh cô thêm một cái: “Mấy ngày không gặp, học được cách bắt nạt anh rồi đúng không?”

“Em bắt nạt anh kiểu gì? Em không khỏe bằng anh, không to bằng anh, hai tay còn thường xuyên bị anh giữ chặt trên đầu, bảo anh dừng anh cũng không dừng! Vừa rồi còn vu oan là em vội!”

Khương Mạt dựa vào người anh, nũng nịu, “Biết câu ‘mời Phật dễ tiễn Phật khó’ không? Em mặc kệ, anh ôm em lên thế nào thì đưa em xuống y như vậy.”

Nói xong, cô vòng tay siết chặt cổ anh.

Lúc này Khương Mạt mới phát hiện tóc của Cận Hành Giản dường như vừa mới khô, phần đuôi tóc còn thoang thoảng mùi hương, phía sau cổ áo sơ mi vẫn còn hơi ẩm.

Giống như vừa tắm xong chưa kịp sấy tóc đã vội vàng chạy đến gặp cô.

Khóe môi Khương Mạt cong cao hơn, trong lòng ngọt lịm, cô cúi xuống cắn nhẹ lên cổ anh.

Cô cắn không mạnh, nhưng cơ thể Cận Hành Giản lại run lên rõ rệt.

Khương Mạt khựng lại, như phát hiện ra “điểm yếu” của Cận Hành Giản, cô lại định cắn tiếp, nhưng phần gáy lập tức bị anh giữ lại.

Cú vừa rồi suýt khiến Cận Hành Giản “mất mạng”, anh thở ra một hơi thật sâu, vừa xoa sau cổ Khương Mạt vừa nói: “Em ỷ đây là trường em nên anh không dám làm gì em đúng không?”

Một câu nói nửa cưng chiều nửa đe dọa khiến Khương Mạt bật cười khúc khích, tiếng cười phả vào cổ Cận Hành Giản, lại khiến anh tê dại thêm một trận.

Anh khẽ hít một hơi, cằm đặt lên cổ cô, giọng đầy bất lực: “Cục cưng, chừa cho chồng em con đường sống đi.”

Trong lòng Khương Mạt tê dại, cô lại cười thêm một lúc rồi mới buông tay, đại từ đại bi ngồi lại vào ghế, thắt dây an toàn, nghiêng đầu nhìn Cận Hành Giản.

Mặt trời chiều dần lặn, anh hạ cửa kính xuống một chút, ánh nắng xuyên qua kẽ lá nhảy múa ngoài cửa, khi rơi xuống đất chỉ còn lại màu vàng nhạt dịu dàng.

Sau màn đùa giỡn, cổ áo anh hơi lộn xộn, hai cúc áo bung ra, anh cũng không để ý, cứ để hờ như vậy, lộ ra một mảng ngực săn chắc lạnh lẽo, tay anh đặt trên vô lăng, gân xanh mờ hiện.

Khương Mạt cong môi, đầu ngón tay gõ nhịp lên đùi, giọng vui vẻ.

“Cận Hành Giản, có phải anh rất nhớ em không?”

“Ừm.”

“Có phải vừa xuống máy bay là rất muốn gặp em?”

“Ừm.”

“Có phải về nhà tắm xong là đến đón em luôn?”

“Ừm.”

Chiếc Cullinan màu đen rời khỏi trường, hòa vào dòng xe, chạy về Thiên Việt.

Khương Mạt nhìn con số tốc độ trên bảng điều khiển tăng lên, nhắc nhở: “Cận Hành Giản, anh chạy hơi nhanh đấy.”

Cận Hành Giản liếc cô một cái, ánh mắt chạm nhau rồi lại “ừ” một tiếng, yết hầu gợi cảm khẽ chuyển động, khi quay về phía trước, anh buông một câu: “Tích lại hơn chục ngày rồi, vội về nhà.”

Tim Khương Mạt đập mạnh một nhịp, cô lặng lẽ thu ánh mắt lại, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, trong lòng thầm cảm thán có những người đúng là trời sinh đã khác, mình có cố gắng thế nào cũng không bằng được.

Xe dừng ở gara Thiên Việt, vừa đỗ lại, Khương Mạt đã nhảy xuống xe, gọi tên Jan rồi chạy vào trong, Cận Hành Giản khóa xe, bật cười đi theo sau, thấy cô chạy đến phòng của Jan mà vẫn không thấy bóng dáng mèo chó đâu, anh một tay kéo lấy eo cô, vác lên vai.

Khương Mạt giật mình kêu lên, cười đập lưng anh: “Anh giấu Jan với Mocha đâu rồi?”

Cận Hành Giản giữ chặt chân cô, bước lên lầu.

“Được chị Lâm và mấy cô đưa đi spa rồi.”

Vào phòng ngủ, anh đá cửa đóng lại, ném cô xuống giường, chậm rãi cởi từng cúc áo sơ mi.

“Hôm nay trong nhà không có ai khác, lát nữa em có kêu to cũng không sao.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn