Chương 25: Hôn lên yết hầu anh
Edit: Thanh
—————–
Cận Hành Giản hạ thấp giọng, ngữ điệu lười biếng, hai chữ “thoải mái” nhẹ nhàng trượt ra từ đầu lưỡi, nhưng khi lọt vào tai Khương Mạt lại bị phóng to, in đậm, còn gạch chân.
Trọng điểm được đánh dấu rõ ràng.
Cô hoàn toàn không còn sức nghĩ xem rốt cuộc mình có nói câu đó hay không, mặt đỏ đến mức như sắp nhỏ máu, tai nóng hầm hập.
Cận Hành Giản nên cảm thấy may mắn vì tài xế không hiểu tiếng Trung, nếu không chắc chắn sẽ phát hiện ông chủ của mình không hề lạnh nhạt kiềm dục như bề ngoài, mà là kiểu người cái miệng 37 độ lại nói ra được những lời trêu ghẹo 73 độ!
Khương Mạt vừa xấu hổ vừa tức giận nghĩ, mím môi, ép bản thân ngồi thẳng lại, cố giả vờ như không có chuyện gì xảy ra để lấp l**m cho qua.
Nhưng hết lần này tới lần khác có người lại không chịu buông tha cô.
Trong khóe mắt, đôi mắt dài kia vẫn không nhúc nhích nhìn chằm chằm cô, môi khẽ hé.
Sợ anh lại nói ra điều gì khiến mình không chịu nổi, Khương Mạt vội lên tiếng: “Anh có thể ngậm cái miệng nhỏ lại được không?!”
Không biết chữ nào chạm trúng công tắc thần kinh của Cận Hành Giản, môi anh khẽ chạm vào nhau, quay mặt đi bật cười rồi thốt ra một chữ: “Được.”
Sau đó, trong lồng ngực bật ra một tiếng cười trầm.
Rõ ràng là cực kỳ vui vẻ.
Khương Mạt chậm rãi thở ra một hơi, tay siết thành nắm đấm, trong lòng lẩm nhẩm mình không xấu hổ thì người xấu hổ sẽ là người khác, rồi cong môi, quay sang nhìn Cận Hành Giản cười tươi khen anh: “Ngoan thật.”
Vốn tưởng lần này có thể gỡ lại thể diện, làm Cận Hành Giản lúng túng, ai ngờ anh quay đầu lại, chỉ khẽ nhướng mày, đôi mắt dài hẹp nhìn cô đầy ẩn ý, “Vậy phu nhân có phần thưởng không?”
“…”
Quả nhiên càng lớn tuổi thì da mặt càng dày, lại còn càng tham.
“Có chứ!” Khương Mạt nghiến răng, “Tối nay nhất định để anh tắm một trận thật ‘đã’!”
Về đến căn hộ vẫn còn sớm, Cận Hành Giản vừa vào cửa đã nhận một cuộc điện thoại từ trong nước. Khương Mạt liếc trộm bóng lưng cao lớn bước vào phòng làm việc, khẽ thở ra một hơi rồi vào phòng tắm trước.
Bên cạnh bồn tắm massage đôi đặt một giỏ nhỏ đầy cánh hoa hồng đỏ rực, Khương Mạt cầm một cánh lên đưa tới mũi ngửi, trong mùi hương nhàn nhạt ấy, đầu cô chợt lóe lên vài mảnh ký ức rời rạc của tối qua.
Tối qua Cận Hành Giản bị cô nài nỉ mãi, định dẫn cô đi tắm nhanh rồi ngủ, nhưng cô nhất quyết muốn ngâm bồn, còn đổ cả giỏ cánh hoa hồng vào, cuối cùng bị anh lạnh nhạt nói một câu “đang kỳ sinh lý thì không được ngâm bồn”, rồi kéo thẳng vào phòng tắm đứng.
Những ký ức sau đó đã không còn rõ ràng, chỉ là bản năng, Khương Mạt không muốn bước vào đó nữa.
Đương nhiên càng không muốn tắm cho Cận Hành Giản.
Khương Mạt ôm cánh tay nhíu mày đứng một lúc, rồi xả đầy nước vào bồn, rải cả giỏ cánh hoa hồng vào, lại đổ nửa chai bọt tắm mùi gỗ trung tính, mùi thơm xộc lên khiến cô hắt hơi thật mạnh một cái, vội vàng quay người đi ra ngoài.
Cửa thư phòng không đóng, không còn tiếng điện thoại, Cận Hành Giản dựa lưng vào ghế sofa da, cúi đầu chống trán, chiếc đồng hồ bạc trên cổ tay trắng lạnh phản chiếu ánh sáng lấp lánh, từ loa máy tính trước mặt anh truyền ra tiếng các cấp dưới đang thảo luận công việc.
Khương Mạt dụi mũi, ghé người vào khe cửa, cong môi nở nụ cười ngọt ngào, kéo dài giọng gọi: “Ông chủ Cận à, bồn tắm bọt sữa hoa hồng mà ngài gọi đã chuẩn bị xong rồi, mời ngài đến tắm đi ạ.”
Cô mang chút giọng mũi, lại cố nặn giọng nhỏ mềm, nghe như giọng con gái dịu dàng yểu điệu, tiếng thảo luận của các quản lý cấp cao bên kia máy tính đột ngột im bặt, trong sự tĩnh lặng đến mức kim rơi cũng nghe thấy, có người giống sặc nước, ho dữ dội.
Cận Hành Giản ngẩng đầu giữa những tiếng ho, vừa lúc đối diện với Khương Mạt đang ngẩng cằm nhướng mày nhìn anh.
Sau một khoảng im lặng rất lâu, anh tháo khóa đồng hồ, đứng dậy, đặt chiếc đồng hồ xuống bàn “cạch” một tiếng, ánh mắt vẫn khóa chặt Khương Mạt, khóe môi cong lên.
“Phu nhân còn nhỏ tuổi, tính cách nghịch ngợm, mong mọi người thông cảm.”
Anh bước về phía Khương Mạt, đồng thời dặn: “Lâm Nguyên, cậu chủ trì cuộc họp.”
“Khụ khụ khụ… vâng!” Lâm Nguyên đáp.
Khương Mạt thấy tình hình không ổn, lập tức chạy về phía phòng ngủ, tiếng bước chân phía sau áp sát, tay cô vừa nắm được tay nắm cửa thì một cánh tay đã vòng qua eo kéo lại.
Từ phòng làm việc còn mở cửa truyền ra tiếng bàn tán.
“Cận tổng thật sự kết hôn rồi à?”
“Rồi, anh không thấy nhẫn trên tay Cận tổng sao?”
“Tôi hôm qua mới đi công tác về.”
“Không ngờ Cận tổng lạnh lùng như vậy mà…”
Tiếng bàn tán bỗng dừng lại, trên màn hình máy tính đặt trong phòng làm việc hiện lên dòng chữ: “Bạn đã bị chủ trì cuộc họp loại khỏi phòng.”
“Không ngờ Cận tổng lạnh lùng như vậy mà lại đi tắm uyên ương.” Khương Mạt bị Cận Hành Giản ôm eo kéo về phía phòng tắm, tự động bổ sung nửa câu sau.
Cánh tay người đàn ông cứng như thép, xách cô chẳng khác gì xách gà con, trên mặt anh không có biểu cảm gì, chỉ còn nụ cười nơi khóe môi, chớp mắt đã đưa cô đến phòng tắm.
Cửa vừa mở ra, mùi hương nồng xộc thẳng vào mũi, Khương Mạt liên tiếp hắt hơi hai cái thật mạnh, Cận Hành Giản hơi khựng bước, rồi vẫn tiếp tục bế cô đi vào.
Khoảng cách đến bồn tắm càng lúc càng gần, Khương Mạt vội vàng dùng cả tay chân leo bám lên người anh, quấn chặt lấy Cận Hành Giản, sợ mình bị ném vào bồn, vội tung ra tuyệt chiêu: “Cận Hành Giản, em còn đang kỳ sinh lý, không được ngâm bồn!”
Cô gái nhỏ dáng người mảnh mai, không hề béo, nhưng những chỗ nên có thịt thì lại chẳng hề thiếu, b* ng*c m*m m** dán vào người anh, hương thơm nhàn nhạt nơi cổ dễ dàng lấn át mùi hương nồng nàn khắp phòng.
Quần tây bắt đầu có xu hướng căng ra, Cận Hành Giản cúi người, ấn nút, trong tiếng nước chảy róc rách, mực nước trong bồn bắt đầu hạ xuống.
Tư thế nghiêng khiến cô bám chặt hơn, hai tay quấn lấy anh, hai chân kẹp chặt eo anh, Cận Hành Giản hít sâu một hơi, đứng thẳng dậy, vỗ nhẹ vào eo Khương Mạt, ra hiệu cho cô xuống.
“Báo sai quân tình rồi, Cận phu nhân.” Ánh mắt anh lướt qua dòng nước, “Sữa đâu?”
Nhận ra mình tạm thời an toàn, Khương Mạt từ trên người anh nhảy xuống, nghĩ thầm nếu thật sự đổ sữa vào thì cũng phí, cô không trả lời câu hỏi của anh, lùi ra xa tận tám thước, “Là anh không tắm đấy nhé.”
Đổ trách nhiệm xong, Khương Mạt quay người định đi, nhưng bị một câu của Cận Hành Giản giữ lại tại chỗ.
“Vai bị thương, không thể ngâm bồn, cũng không tự chà lưng được.” Cận Hành Giản đi về phía vòi sen, quay đầu nhìn cô, ánh mắt nhẹ bẫng như đang nhìn thủ phạm gây chuyện, “Cần phu nhân ở đây giúp một tay.”
Khương Mạt lúng túng đến mức cả mặt đỏ bừng, lại lùi thêm hai bước, “Cận Hành Giản anh có b**n th** không vậy? Bảo người ta đứng xem anh tắm!”
“Cũng đâu phải chưa từng xem.” Ngón tay dài hơi cong lại, anh cười rồi thong thả cởi từng cúc áo sơ mi, khẽ hất cằm về phía cửa phòng tắm, nói chắc như đinh đóng cột: “Tối qua em đứng ngay đó, còn nói đứng xa quá không nhìn rõ.”
“…”
Khương Mạt hoàn toàn không có ký ức đoạn này, cô chỉ nhớ Cận Hành Giản đối xử tốt với mình, chứ không nhớ mình lại…
Háo sắc đến vậy.
Cận Hành Giản liếc cô một cái, cởi áo sơ mi ra, “Đừng nghi ngờ bản thân.”
Một lớp cơ bắp mỏng phủ trên thân thể anh, sức mạnh tràn đầy như sắp bật ra, vết thương trên vai dường như chưa xử lý, chỉ có chỗ dấu răng nông đã đóng một lớp vảy mỏng, còn tên cô viết trên ngực anh tối qua vẫn ở đó.
Khương Mạt khẽ nuốt nước bọt, trong thoáng chốc cô chợt nhớ ra tối qua hình như mình đúng là đứng ngoài phòng tắm nhìn chằm chằm Cận Hành Giản, chỉ là mục đích, là không cho anh rửa trôi cái tên trên ngực.
Đương nhiên, cơ thể anh cũng rất đẹp.
Rất… hoành tráng.
Tiếng “cạch” khi anh mở khóa thắt lưng khiến Khương Mạt vừa nhớ ra toàn bộ sự việc bừng tỉnh.
Cô quay người không chút lưu tình, chạy thẳng ra cửa.
RẦM —
Đóng sập cửa lại, nhốt luôn tiếng cười trầm của Cận Hành Giản ở bên trong.
Đồ lừa đảo, tự mình tắm không nổi thì… cứ ở dơ vậy đi.
Cầm quần áo thay, Khương Mạt sang phòng tắm khác tắm rửa, khi cô bước ra, Cận Hành Giản đã mặc áo choàng ngủ ngồi chờ trên sofa, đôi chân dài gác chéo, trên đùi đặt một tập tài liệu, trên bàn trà bên cạnh là túi thuốc đã đặt ở đó từ tối qua.
Sờ sờ “lương tâm sắp tràn ra” của mình, Khương Mạt chậm rãi bước tới, cô cúi người mở túi thuốc, lấy lọ cồn i-ốt ra, sofa rất rộng, cô quỳ một chân lên đó, đầu gối chạm vào xương đùi anh, cô lùi ra sau hai tấc rồi ra hiệu cho anh kéo cổ áo xuống.
Vết thương trên vai gần giống lúc nãy cô nhìn thấy, Khương Mạt cầm bông i-ốt, cẩn thận chấm lên, ánh mắt vẫn chú ý biểu cảm của anh.
Cận Hành Giản chỉ nhìn cô một lần khi đầu gối cô lùi ra sau, lúc này anh lại hạ mí mắt, ánh nhìn dừng trên tài liệu, trên mặt không hề có vẻ đau đớn.
Khương Mạt yên tâm hơn, lại tiến gần chút nữa, bông i-ốt chạm sâu vào vết thương, cô hơi dùng lực, dung dịch bên trong bị ép ra, chảy theo đường cơ xuống dưới, có lẽ vì đau, vai Cận Hành Giản khẽ động, trên làn da trắng lạnh hiện lên một vệt nâu uốn lượn.
Sợ i-ốt chảy xuống làm bẩn áo, Khương Mạt kéo áo choàng của anh xuống thêm, nửa thân trên gần như lộ ra hết, bao gồm cả cái tên trên ngực anh.
Ánh mắt Khương Mạt vô thức chuyển sang đó, đến khi một tờ giấy ăn được đưa tới chặn dòng i-ốt đang chảy, cô mới hoàn hồn, cô nhận lấy giấy từ tay Cận Hành Giản, cẩn thận lau sạch vết i-ốt trên da anh, miệng giả vờ hỏi rất tự nhiên: “Sao cái tên vẫn còn vậy?”
“Rửa không trôi.” Cận Hành Giản lật sang trang tài liệu khác, ánh mắt lướt qua cái tên rồi lại quay về tập giấy, giọng điệu pha chút trêu chọc, “Có vẻ muốn mọc luôn ở đây rồi.”
Má Khương Mạt dâng lên một lớp hồng nhạt, trái tim trong lồng ngực đập dồn dập, nhanh đến mức như sắp bật ra khỏi cổ họng.
Cô cúi mắt nghĩ thầm.
Cô đúng là muốn nó mọc ở đó thật.
Có phải Cận Hành Giản nhìn ra rồi không?
Anh đang trêu cô, hay là tán tỉnh cô?
Chẳng lẽ chỉ nói bừa thôi sao.
Nội tâm giằng co một lúc, Khương Mạt thay một cục bông tẩm i-ốt mới, lại cúi xuống, xử lý hàng dấu răng còn lại, lần này cô thu bớt lực, lúc đến chỗ sâu, vai Cận Hành Giản vẫn khẽ động một cái.
Khương Mạt vội thu cục bông i-ốt lại, rồi nhẹ nhàng thổi lên vai anh, bờ vai vốn đã yên tĩnh lại run lên một cái gần như không nhận ra, Khương Mạt lại vội thổi thêm một hơi.
Khi cổ tay đột nhiên bị nắm lấy, Cận Hành Giản gọi tên cô, “Khương Mạt.”
Bông i-ốt bị lấy đi, cô bị kéo ngồi lên đùi anh, có thứ gì đó chạm vào cô.
“Đừng trêu tôi nữa.”
Hơi thở cô nhẹ như lông vũ, gãi lên vai anh, tim anh từng chút một.
Có ý tốt giúp anh mà lại bị nói thành trêu ghẹo, gò má Khương Mạt ửng hồng, chậm rãi thở ra một hơi, “Cận Hành Giản, anh chưa từng bị phụ nữ trêu à?”
Cô áp sát anh, hai tay nâng mặt anh lên, môi dừng lại cách môi anh một ly, cảm nhận hơi thở ngứa ngáy tê tê của anh phả lên môi mình, bỗng nghiêng đầu, khẽ in một nụ hôn lên khóe môi anh, rồi xuống thấp hơn, hôn lên yết hầu anh, môi tách ra ngậm lấy, đầu lưỡi đưa ra vừa chạm vào yết hầu đang nhấp nhô.
Dưới lòng bàn tay, nhịp tim trong lồng ngực người đàn ông đập rất nhanh.
Trước khi vòng eo bị đôi tay to lớn bóp chặt, Khương Mạt đã trượt ra khỏi lòng người đàn ông, lanh lẹ xoay người chạy về phòng ngủ, thấy anh vẫn ngồi đó không đuổi theo, cô liền ôm gối của anh ra ngoài.
Trái tim Cận Hành Giản vốn đang ngồi trên ghế sofa bỗng giật thót, anh đứng dậy sải bước tới, Khương Mạt chớp đúng thời cơ ném chiếc gối về phía anh, nhanh chóng đóng cửa, khóa lại.
Lưng tựa lên cánh cửa, giữa tiếng tim đập thình thịch, cô đưa tay sờ lên môi mình.
Cảm giác ngứa ngứa tê tê ấy vẫn còn.
Cận Hành Giản chắc cũng vậy nhỉ.
Không đúng, anh chắc lại bị cô chọc cho tức rồi.
Khương Mạt ôm ngực bật cười.
Cốc.
Cửa bỗng bị gõ một cái, Khương Mạt giật mình, tay siết chặt tay nắm cửa.
Ngoài cửa, Cận Hành Giản ôm chiếc gối của mình vừa bị “đuổi ra khỏi cửa”, liếc nhìn cánh cửa đóng kín mít, tức đến bật cười, anh lại gõ cửa một cái, nghe tiếng thở rối loạn hoảng hốt bên trong rồi nói: “Khương Mạt, mông không còn đau nữa rồi phải không?”
Khương Mạt bĩu môi, thấy anh không có ý phá cửa xông vào, hít sâu mấy lần, lá gan lại lớn lên, cô buông tay nắm cửa ra, đang định nói chuyện, thì nghe Cận Hành Giản nhắc: “Hôm nay là ngày thứ năm của em.”
Câu này nói không thẳng, nhưng ý tứ ẩn bên trong khiến tim Khương Mạt nảy mạnh một cái.
Cô nuốt nước bọt, cố giữ mặt mũi, giả vờ không hiểu ý anh mà đáp: “Đúng vậy, cho nên chúng ta ngủ riêng vì chất lượng giấc ngủ nha.”
“Vậy thì thật phải cảm ơn phu nhân đã nghĩ cho tôi.” Cận Hành Giản tức đến bật cười.
Lần nào ở cùng anh, chẳng phải cô ngủ ngon lành lắm à?
Chính Khương Mạt cũng biết chuyện này, cố nhịn cười đi vào trong vài bước, nhào lên giữa chiếc giường lớn, giọng bị vùi trong chăn đệm mềm mại, gọi qua cánh cửa: “Cận Hành Giản, anh đúng là Bồ Tát sống!”
“Em đúng là tiểu tổ tông.” Cận Hành Giản khẽ hừ một tiếng, ôm gối đi sang phòng ngủ phụ.
*v*
Hayden sai người đến đón Khương Mạt là hai ngày sau, sáng hôm đó Aria vừa khéo không có tiết, liền đi cùng tài xế tới, lại cùng Khương Mạt lên tầng bốn.
Khương Mạt đeo khẩu trang, cầm một chiếc bút lông mềm, khẽ phủi lên bề mặt bức tranh, Aria kéo ghế ngồi cạnh cô, như có mười vạn câu hỏi vì sao mà liên tục hỏi.
Tay vẫn không nhanh không chậm, Khương Mạt giải thích cho cô ấy: “Phải phủi đi lớp bụi nổi và nấm mốc trên bề mặt tranh, loại mốc này thì phải xử lý bằng hóa học…”
Tuổi Khương Mạt không tính là quá lớn, từ mười lăm tuổi đã theo Lý Nam Kiều học nghề, bản thân cũng có kinh nghiệm thực hành, xử lý những việc này rất thành thạo.
Bức tranh của Hayden hư hại nghiêm trọng, thời gian xử lý lâu, lần này cô ra nước ngoài thời gian xin nghỉ có hạn, phải tranh thủ trước khi kỳ nghỉ kết thúc mà đẩy nhanh tiến độ, cố gắng hoàn thành phần phục hồi chính trước khi về nước, các giai đoạn sau cô sẽ lại sang.
Ba ngày đầu, cô vùi đầu trên tầng bốn bóc bồi, sau khi Cận Hành Giản tới thì chờ cô ở tầng dưới, trò chuyện với Hayden, đến đêm khuya lại đưa cô về căn hộ.
Sửa chữa phục hồi tranh sách cổ là một quá trình rất tẻ nhạt, phải cúi đầu lặp đi lặp lại một động tác trong thời gian dài, vai cổ Khương Mạt đau nhức, thể lực cũng cạn kiệt, mệt đến mức lên xe là ngủ, Cận Hành Giản bế cô lên lầu, có lúc gọi cô dậy đi tắm, có lúc thấy cô mệt đến khó chịu thì cứ để mặc cô ngủ, sáng hôm sau khi rời đi cũng không gọi cô.
Bởi vậy, liên tiếp mấy ngày trôi qua, hai người chỉ thỉnh thoảng nói được vài câu trên đường từ nhà Hayden về nhà.
Đến giai đoạn làm giấy mệnh* mới, Khương Mạt rảnh hơn một chút, hôm nay nhuộm màu giấy mệnh xong liền xuống lầu sớm, Cận Hành Giản và Hayden đang ngồi trong phòng tiếp khách.
Giấy mệnh
Dự án của Hayden sắp khởi động, ông ấy đang nói với Cận Hành Giản cũng chính là chuyện này.
Lần trước Cận Hành Giản đến, quà mang cho Hayden có trà Trung Quốc, lúc này trước mặt mỗi người đều có một chén.
“Jin, công ty của cậu có nắm chắc không?” Hayden hỏi, rồi lại nói bằng giọng trêu đùa, “Khương Mạt đã giúp tôi một việc lớn, tôi nghĩ tôi sẽ ưu tiên cân nhắc hợp tác với cậu.”
Khương Mạt rút mũi chân sắp bước lên cầu thang lại, chăm chú lắng nghe.
Từ khe cầu thang, cô có thể nhìn thấy Cận Hành Giản tựa vào ghế sofa đơn, hai chân vắt chéo, tư thế ngồi cực kỳ thoải mái.
Anh cười lắc đầu, “Không cần. Đó là giá trị của vợ tôi, ông không thể lợi dụng điều đó, phải công nhận cô ấy, trả thù lao cho cô ấy, và trịnh trọng cảm ơn cô ấy.”
Anh nâng chén trà uống một ngụm, giữa làn hơi nước lượn lờ, mặt mày thâm thúy anh tuấn, “Còn việc ông chọn hợp tác với tôi, vậy thì nhất định là vì giá trị của chính tôi.”
Hayden bật cười ha ha, nâng chén trà lên cụng với anh một cái.
Khương Mạt đứng ở cầu thang, đợi hai người chuyển sang chủ đề khác mới xuống lầu.
Trong lòng cô trăm vị lẫn lộn, khó mà phân biệt rõ ràng, vừa có sự kích động vì Cận Hành Giản coi trọng cô, khẳng định cô, thậm chí còn tự hào về cô, lại có chút nghi hoặc và một chút chát đắng khó gọi tên.
Nếu anh thật sự không cần cô giúp, vậy tại sao lại kết hôn với cô, còn đặc biệt giúp cô xin nghỉ đưa cô ra nước ngoài nữa?
Suốt dọc đường cô đều cụp mắt không nói gì, mấy ngày trước khi mệt cô cũng lên xe rồi không nói một lời, mí mắt nặng trĩu rồi ngủ thiếp đi, Cận Hành Giản không nhận ra điều gì khác thường, cúi đầu xử lý công việc của công ty trong nước, lúc xuống xe theo thói quen lại bế cô.
Khương Mạt nhắm mắt, giả vờ ngủ, cơ thể mềm mại rúc vào lòng anh.
Liên tiếp hai ngày tâm trạng Khương Mạt đều không cao, Aria lúc không có tiết học thì cùng cô vùi đầu ở tầng bốn, tưởng cô chỉ là mệt, đến trưa liền lái xe đưa cô tới một nhà hàng Tứ Xuyên của Trung Quốc, bên trong khách Tây khách Á lẫn lộn.
“Mạt, cậu đừng vội như vậy, ba tôi đã đợi nhiều năm rồi, không ngại đợi thêm nửa năm nữa đâu. Tôi nghe nói cậu còn có kế hoạch định đi trượt tuyết với bạn?” Aria bị cay đến mức uống nước liên tục.
“Ừm.” Khương Mạt cười, “Bọn tôi hẹn năm ngày nữa.”
Lần xin nghỉ này vừa khéo có thể nối liền với kỳ nghỉ tết Thanh Minh, cô qua đó chơi vài ngày với Trình Ngu và Tô Mại, về nước vừa đúng ngày đầu sau kỳ nghỉ.
“Vậy vừa hay đi thư giãn một chút, Jin có đi cùng cậu không?”
“Anh ấy đưa tôi đến Los Angeles, rồi bay sang Hồng Kông xử lý công việc.”
“Thế thì tiếc quá.”
Đúng vậy, tiếc thật.
Khương Mạt cũng nghĩ như vậy.
Cô chậm rãi thở ra một hơi.
Khoảng thời gian ra nước ngoài này, có lẽ là giai đoạn cô và Cận Hành Giản tiếp xúc dày đặc nhất, đợi đến khi về nước, có lẽ cô sẽ ở lại trường một thời gian dài, còn anh cũng phải bôn ba giữa vài thành phố vì công việc.
Ở bên Aria là một chuyện vô cùng vui vẻ, đầu óc cô ấy có vô số câu hỏi, khiến Khương Mạt không còn thời gian nghĩ đến chuyện khác.
Học kỳ sau Aria sẽ sang học ở đại học A, tràn đầy tò mò khám phá với Bắc Thành và đại học A, Khương Mạt kể cho cô ấy những gì mình biết, rồi nói: “Những phần còn lại phải hỏi bạn tôi trước.”
Cô gửi câu hỏi đi.
Aria vui đến mức chỉ muốn ôm chầm lấy cô ngay tại chỗ, nghĩ đến điều gì đó, liền nhỏ giọng nói với cô, “Trong trường tôi có một vài lời đồn về Jin, nếu cậu muốn biết.”
Cận Hành Giản tốt nghiệp MIT, Aria học ở Columbia, hai thành phố tuy không quá xa, nhưng việc Cận Hành Giản có lời đồn ở Columbia vẫn khiến Khương Mạt thấy tò mò.
“Là về phương diện nào?” Khương Mạt hỏi.
“Friendship?” Aria cười, “Ý là Jin có hai người bạn thân học ở Columbia, cuối tuần Jin thường sang đây, anh ấy rất đẹp trai nên được rất nhiều cô gái nhớ mặt. Khi đó mọi người đều thích đầu tư linh tinh, Jin cũng cùng bạn mở một quán cà phê, anh ấy và bạn anh ấy đều rất điển trai, có mấy cô gái mỗi cuối tuần đều đến quán cà phê ngồi canh. Nhưng sau này họ tốt nghiệp, Jin không còn đến bên này nữa, quán cà phê cũng không làm tiếp, đến lúc tôi nhập học thì quán đã sang tay cho người khác, chính là Blue Dreams bây giờ.”
Chắc không phải sang tay, trong đầu Khương Mạt bỗng nảy ra suy nghĩ đó.
‘Liệp Xuân’ của Blue Dreams và ‘Liệp Xuân’ trên đỉnh núi phía tây Bắc Thành có mức độ trùng hợp quá cao, không thể có sự trùng hợp như vậy.
Trong ấn tượng của cô, Thẩm Hoài Kinh quả thật tốt nghiệp đại học Columbia, vậy người bạn còn lại là… Hoắc Dữ Hành hôm đó cô gặp sao?
“Jin dẫn cậu đến Blue Dreams, có khi cũng là hoài niệm thời sinh viên trước đây. Cậu muốn xem ảnh Jin không?” Aria bỗng hỏi, “Trước đây có người từng gửi cho tôi, là ảnh chụp chung của anh ấy và bạn bè.”
“Được chứ.” Khương Mạt cười.
“Tôi gửi cho cậu.” Aria thao tác trên điện thoại.
Đúng lúc đó có một cuộc gọi đến, trong nhà hàng không yên tĩnh lắm, Aria cầm điện thoại lên, ra hiệu mình phải ra ngoài nghe, điện thoại Khương Mạt hiện lên bức ảnh cô ấy vừa gửi.
Mạng ở đây không tốt lắm, Khương Mạt đợi một lúc ảnh mới mở ra.
Cô kéo phóng to bức ảnh.
Đó là một bức ảnh chụp chung ba người, phía sau là bãi cỏ rộng lớn và tòa nhà mang tính biểu tượng của đại học Columbia – Low Memorial Library.
Thời sinh viên, Cận Hành Giản và Thẩm Hoài Kinh đứng hai bên, chiều cao tương đương nhau, một người đứng dáng lười nhác, trên mặt giống bây giờ vẫn không có nhiều biểu cảm, mí mắt hơi hạ xuống, cũng không nhìn vào ống kính, người kia giơ tay lên, gương mặt rạng rỡ dưới nắng.
Ở giữa hai người là một cô gái, chiều cao trung bình, tóc ngắn ngang tai, nụ cười sáng bừng nhìn về phía ống kính.
Là một gương mặt Khương Mạt chưa từng thấy.
Nhưng trong đầu cô lại không kiểm soát được mà lóe lên một cái tên.
Lê Đông.
Ánh mắt Cận Hành Giản đang nhìn, chính là hướng về phía Lê Đông.
Tim Khương Mạt như bị ai đó nắm chặt, máu chảy loạn khắp cơ thể.
Cận Hành Giản và Lê Đông… rốt cuộc là quan hệ gì?