Vén Màn Sương Xuân - Khương Ôn Hạ

Chương 2: Mặt gương

Chương 02: Đôi mắt ướt sũng

Edit: Thanh

————

Gió bắc lạnh buốt của mùa đông cuốn theo tuyết cắt vào mặt, Khương Mạt gom lại mái tóc đang bay loạn, bước lên một chiếc taxi.

Trên đường đi, cô nhận được cuộc gọi cầu cứu của bạn cùng phòng Hạ Nam, nói mèo ở nhà bị ốm, muốn nhờ cô thay ca công việc thuyết minh nửa ngày ở bảo tàng trường, Khương Mạt cũng có nuôi một chú chó, hiểu rõ cảm giác sốt ruột khi “bé con lông lá” bị bệnh nên lập tức đồng ý, lại nhắn tin cho Phó Hinh Dao bảo đừng tới nữa, nhưng Phó Hinh Dao vô cùng “chu đáo” nói muốn đưa cô đến trường.

Bày ra dáng vẻ nhất định phải gặp cô bằng được.

Thú vị thật đấy.

Cô ngược lại muốn xem Phó Hinh Dao còn định giở trò gì.

Khương Mạt không từ chối thêm, khi về tới chỗ ở tạm thời thì vừa đúng tám giờ sáng.

Quần áo trên người hẳn là đồ Cận Hành Giản thường mặc, cô mặc suốt đường về, trên người phảng phất mùi linh sam lạnh lẽo.

Cô treo áo khoác lên lưng ghế, cởi chiếc áo choàng ngủ trên người tiện tay ném vào thùng rác rồi bước vào phòng tắm mở vòi sen.

Những dấu vết đậm nhạt khác nhau trên cổ tay và eo mang theo vẻ ám muội mê hoặc, sau khi được nước nóng xối qua lại càng diễm lệ hơn, dấu hôn trên xương quai xanh cũng rõ nét hơn, may mà đều có thể che bằng quần áo.

Cái cần xử lý là mảng bên cổ.

Tắm xong, Khương Mạt lấy trong vali ra một bộ đồ thay vào, rồi buộc tóc cao theo tiêu chuẩn của người thuyết minh, dán một miếng băng cá nhân lên bên cổ.

Phó Hinh Dao gọi tới.

Lần nữa khoác áo của Cận Hành Giản lên vai, Khương Mạt ra ngoài.

Chiếc xe thể thao màu đỏ đỗ ven đường vô cùng bắt mắt.

Trong tiết trời tuyết bay mùa đông, cửa kính xe hạ xuống một nửa, người phụ nữ ngồi ở ghế lái có gương mặt tinh xảo xinh đẹp, đôi mắt to tròn, chiếc mũi nhỏ nhắn, tạo cảm giác dễ gần.

Cô ta tựa vào lưng ghế, tóc bên trái vén ra sau tai, điện thoại áp bên tai, khuyên tai tua rua khẽ lay động, bộ móng tay màu n*d* trong suốt đính đá vụn dưới bầu trời xám chì của ngày đông bớt đi ánh sáng lấp lánh.

Ngón tay gõ nhẹ lên điện thoại, dường như đang chờ đối phương bắt máy.

Đây là lần đầu tiên Khương Mạt nhìn Phó Hinh Dao bằng ánh mắt dò xét.

Hoặc có lẽ, con người cô ta cũng giống như vẻ ngoài ăn diện kia — phức tạp.

Thoáng thấy Khương Mạt đến gần, Phó Hinh Dao cất điện thoại, thay đổi sang khuôn mặt cười mời cô lên xe.

Áo khoác màu đen rủ thẳng xuống bắp chân, Khương Mạt ngồi vào ghế phụ, không để lộ cảm xúc mà khẽ thu vạt áo lại, đóng cửa xe.

Ánh mắt Phó Hinh Dao tự nhiên rơi theo.

Kiểu dáng áo măng tô đơn giản, chất liệu trầm ổn, là mẫu nam kinh điển.

Chỉ là… không giống phong cách phô trương thường ngày của Thành Nguyên Đông.

Ánh mắt Phó Hinh Dao thoáng nghi hoặc, đang suy nghĩ thì Khương Mạt đã lên tiếng: “Cảm ơn cậu tối qua đã mời anh ấy tới.”

Hôm nay nhiệt độ dưới 0 độ, Khương Mạt đi vội từ khu biệt thự ra, khuôn mặt bị lạnh đến trắng nhợt, chóp mũi ửng hồng nhè nhẹ như thể vừa chịu ấm ức, đáy mắt mờ một tầng sương nước, mí mắt còn vương chút đỏ sau khi khóc, giọng nói cũng khẽ khàng.

Cô mím môi, bờ vai khẽ sụp xuống một góc rất nhỏ, vẻ lạnh lùng thường ngày bị mài mòn, dáng vẻ cô đơn bất lực như không thể không khuất phục với đời, miếng băng cá nhân trên cổ gần như vô dụng, nửa mảng đỏ lộ ra ngoài khiến người ta không khỏi liên tưởng.

Trong lòng Phó Hinh Dao dâng lên cảm giác thoải mái khi trả thù, nhưng ngoài mặt lại thở dài, khởi động xe, đổi sang giọng điệu xót xa: “Hai người nói chuyện rõ ràng được là tốt rồi, mình còn sợ cậu không vui khi gặp anh ấy.”

Khương Mạt rũ mắt, hàng mi dài cong khẽ run, miễn cưỡng cong khóe môi.

Nghĩ đến giọng điệu cố nén vui sướng của Phó Hinh Dao sáng nay, cô lạnh lùng cười thầm trong lòng.

Phó Hinh Dao thu hồi ánh mắt, nheo mắt che đi tia sắc bén bên trong, nói tiếp: “Thành Nguyên Đông ấy mà, tuy trước kia có hơi bừa bãi nhưng lần này mình thấy anh ta thật lòng với cậu. Cậu xem anh ta từng cúi đầu trước người phụ nữ nào từng động tay với mình chưa?”

“Nhà họ Thành ở Bắc Thành cũng là gia tộc có tiếng có miếng, trong lứa chúng ta, ngoài mấy người anh Hành Giản…” Điện thoại trên bảng điều khiển trung tâm rung mấy cái, hiển thị cuộc gọi đến của Thành Nguyên Đông, Phó Hinh Dao không vội nghe, khóe môi nở nụ cười ngọt ngào, “Những nhà khác đều không bằng nhà họ Thành, sau này Thành Nguyên Đông không cần bận tâm chuyện công ty, nhưng thứ đến tay anh ta sẽ chẳng thiếu.”

Phó Hinh Dao liếc Khương Mạt một cái, lại nói: “Cậu cũng đừng trách dì Vân ngăn không cho gặp chú Khương, một mình dì ấy chống đỡ nhà họ Khương cũng chẳng dễ dàng. Nếu cậu và Thành Nguyên Đông ở bên nhau, chuyện gọi vốn cho dự án nhà cậu đâu phải việc khó, đợi vài ngày nữa chú Khương xuất viện, dì Vân nguôi giận, rồi sẽ ——”

Thành Nguyên Đông dường như đã mất kiên nhẫn, cúp máy, liên tiếp gửi mấy tin nhắn tới, trước là tin nhắn thoại, sau là tin nhắn văn bản, nội dung phơi bày trắng trợn trên màn hình.

[ Thành Nguyên Đông: Con mẹ nó cái con họ Lâm kia là sao? ]

[ Thành Nguyên Đông: Tao bảo nó đưa Khương Mạt tới, nó lại nhân lúc tao say bò lên giường tao, giờ còn gọi điện khóc lóc đòi tao giải thích. ]

Tay Phó Hinh Dao run lên, tim lập tức nhảy lên cổ họng. Cô ta nhanh chóng khóa màn hình, úp điện thoại xuống bảng điều khiển, quay sang nhìn Khương Mạt.

Khương Mạt hơi nghiêng đầu, hàng mi dài không chớp, ánh nhìn mất tiêu cự hướng ra người đi đường ngoài cửa sổ, như thể không hề chú ý đến động tĩnh bên này.

Phó Hinh Dao thầm thở phào một hơi, nhưng ngay sau đó lại cảm thấy có gì không đúng.

Tối qua người đến chỗ Thành Nguyên Đông không phải Khương Mạt, vậy Khương Mạt đã đi đâu?

Dấu hôn trên cổ là chuyện gì?

Lúc lên xe cô cảm ơn cô ta vì điều gì?

Nhận ra mọi chuyện dường như đang vượt khỏi tầm kiểm soát, Phó Hinh Dao hoảng hốt, trong lòng tính toán rốt cuộc khâu nào xảy ra sai sót, cố gắng nói nốt nửa câu phía trên:

“… rồi sẽ đón cậu về.”

Bắc Thành đã rất lâu không có tuyết, lớp tuyết mỏng vừa đủ phủ kín mặt đường nhanh chóng tan thành nước, gió lạnh thổi qua liền đóng băng, như mặt gương, soi rõ mọi thứ.

Khương Mạt khẽ cong môi, quay đầu lại, “Đừng nói về tôi nữa, nghe nói cậu và Cận Hành Giản sắp có chuyện vui rồi?”

Khóe môi Phó Hinh Dao cứng lại trong chốc lát, rất nhanh đã khôi phục nụ cười.

“Người lớn trong nhà đang thúc giục bọn mình sớm quyết định, lúc cậu đến bọn mình vừa mới gọi điện xong, nói ra thì ban đầu quen anh Hành Giản cũng là nhờ cậu, không ngờ giờ mình với anh ấy lại thân hơn, còn hai người thì xa cách không liên lạc nữa.”

“Năm ngoái lúc anh ấy về nước mình có nhắc tới cậu, anh ấy ngẩn ra một lúc mới nhớ ra. Mình còn muốn sắp xếp cho hai người gặp mặt, ai ngờ sau khi anh ấy tiếp quản công ty thì bận rộn suốt, còn cậu hiếm khi về nhà, học kỳ trước lại thực tập hoàn toàn ngoài thực địa, khó khăn lắm tối qua hai người đều có mặt, mình nghĩ vừa hay để hai người nối lại liên lạc, dù sao lúc dì Cận còn sống cũng rất thương cậu, không ngờ anh ấy thấy mình không ở đó liền rời đi.”

Nghe nhắc đến người cũ đã lâu không được nhắc tới, tim Khương Mạt khẽ run, hàng mi rũ xuống thấp hơn.

Mà Phó Hinh Dao cuối cùng cũng nhận ra điều không ổn.

Trước đây Khương Mạt chưa từng hứng thú với chuyện của cô ta.

Lại nhìn chiếc áo măng tô đen nam kiểu dáng cổ điển trên người Khương Mạt, càng thấy sai sai.

Phong cách này giống như là…

Một ý nghĩ nào đó không kìm được trồi lên, những đầu ngón tay đang nắm vô-lăng của Phó Hinh Dao siết chặt đến trắng bệch, trước đèn đỏ cuối cùng cách Đại học B không xa, cô ta đạp phanh, ánh mắt lướt qua dấu hôn bên cổ Khương Mạt không bị miếng băng cá nhân che kín: “Mạt Mạt, nghe nói tối qua cậu cũng về rất sớm. Là ai đưa cậu về thế?”

Khương Mạt quay đầu nghiêng mắt nhìn qua, theo động tác của cô, dấu hôn khuất khỏi tầm nhìn, hai người lặng lẽ đối diện nhau hồi lâu không nói gì.

Đôi mắt hạnh vốn xinh đẹp mà thất thần giờ mang theo ý dò xét, đáy mắt trong veo ẩn giấu một áp lực vô hình, Phó Hinh Dao vô thức nuốt khan, chỉ cảm thấy không khí như bị rút sạch, trên vai tựa như bị đè vật nặng.

Cho đến khi Khương Mạt khẽ cong môi, nhắc cô ta đèn đã chuyển màu, cô ta mới sực tỉnh.

Nhìn lại Khương Mạt đã trở về dáng vẻ mềm mại vô hại, như thể mọi thứ vừa rồi chỉ là ảo giác của cô ta.

Phó Hinh Dao chậm rãi thở ra một hơi nghẹn nơi ngực, lái xe thêm một đoạn rồi dừng lại ven đường cách cổng trường không xa.

Cô ta gượng cười, giọng vẫn còn căng thẳng, nửa đùa nửa thật nói: “Còn có chuyện gì không thể nói với mình à?”

“Không có gì.”

Khương Mạt hơi nhếch môi, trước khi rời đi, cô để lại một câu trả lời mơ hồ.

“Chỉ là một người bạn cũ.”

Vạt áo đen phấp phới biến mất nơi cổng trường, Phó Hinh Dao đập mạnh tay lên vô lăng, sắc mặt u ám, bấm gọi một cuộc điện thoại.

Gượng gạo đối phó Phó Hinh Dao xong, cả người Khương Mạt lại rơi vào trạng thái bồn chồn mệt mỏi suốt mấy ngày nay.

Dù biết mẹ kế Kỳ Tĩnh Vân sẽ không lấy chuyện giám định huyết thống ra lừa cô, cô vẫn không muốn tin.

Sau khi không liên lạc được với ba, bạn thân Trình Ngu và Tô Mại giúp cô tìm được một bác sĩ làm việc tại bệnh viện đó, cô nhờ bác sĩ lấy giúp mẫu tóc của ba, đồng thời hỏi thăm tình hình gần đây.

Chỉ là tin nhắn gửi hôm qua đến sáng nay vẫn chưa có hồi âm.

Hôm nay có tuyết, đi lại khó khăn, lượng khách tham quan bảo tàng trường ít hơn thường ngày nhiều.

Gần trưa, sau khi tiếp xong một nhóm trẻ nhỏ, Khương Mạt khẽ hắng cổ họng khô rát, bước nhanh về phòng nghỉ.

Có lẽ đã nhiễm lạnh, nghẹt mũii, đau đầu, các triệu chứng cảm cúm ập tới, cộng thêm đôi chân mềm nhũn, mỗi bước đi như giẫm lên mây bông, bồng bềnh không chạm đất.

Khương Mạt mặc kệ, vào phòng nghỉ liền mở tủ lấy điện thoại.

Ảnh đại diện vị bác sĩ trẻ mặc áo blouse trắng trong được ghim trên đầu WeChat vẫn không có tin nhắn mới.

Cô mệt mỏi tựa lưng vào ghế, cân nhắc từng chữ gửi thêm một tin nhắn hỏi thăm rồi đứng dậy rót một cốc nước ấm, bóc một viên thuốc cảm nuốt xuống.

Điện thoại rung lên.

Khương Mạt vội mở ra, liếc nhìn rồi chán nản ngồi phịch xuống ghế.

Bác sĩ xin lỗi một hồi, nói sau này không thể tiếp tục cung cấp tin tức cho cô nữa.

Có lẽ đã bị mẹ kế Kỳ Tĩnh Vân phát hiện.

Sợi dây căng trong lòng lại đứt thêm một đoạn, cảm giác bất lực trào lên.

Cô ngồi lặng một lúc, xoa xoa cổ họng mệt mỏi, gọi điện cho bác sĩ định hỏi thêm.

Nhưng bên kia không nghe máy, sau khi tự động ngắt máy chỉ gửi lại một tin nhắn: [Cô Khương, xin lỗi.]

Tiếng bước chân vang lên, cửa phòng bị đẩy ra, Hạ Nam vừa kêu “Lạnh quá”, vừa mang theo cả luồng khí lạnh ùa vào, đóng cửa rồi chạy đến bên lò sưởi xoa tay.

“Mèo sao rồi?” Khương Mạt cố lấy tinh thần hỏi.

Đầu óc cô ong ong trướng đau, vẫn mỉm cười nghe Hạ Nam nói, nhưng chẳng mấy câu lọt vào tai.

“Để lại bệnh viện thú cưng theo dõi, bác sĩ nói ăn nhầm đồ thôi, không sao đâu…”

“Giờ nó vui lắm, đang theo đuổi con Ragdoll xinh đẹp ở phòng bên…”

“Tớ nói cậu nghe nhé Mạt Mạt, con mèo Ragdoll đó đẹp tuyệt trần, như công chúa ấy. Chủ nó lại là một anh siêu cấp đẹp trai, khí chất đỉnh luôn, nhìn thì lạnh lùng mà dỗ mèo cực kỳ kiên nhẫn. Chậc chậc, từng cử chỉ một khiến mấy cô y tá bên cạnh mê mẩn…”

“…”

“Mạt Mạt, Mạt Mạt —— “

Khương Mạt hoàn hồn: “Sao vậy?”

Trên điện thoại Hạ Nam là trang đặt đồ ăn, “Tớ hỏi cậu có gọi bữa trưa chung không, ăn xong rồi về.”

Ánh mắt cô ấy đầy lo lắng: “Sao sắc mặt cậu kém vậy? Trắng hơn cả giấy.”

“Hơi cảm thôi.” Khương Mạt mỉm cười, đứng dậy lấy áo khoác, “Không cần đâu, tớ về nhà ăn.”

“Được, ngoài kia đường trơn lắm, cẩn thận nhé, quào, áo khoác của cậu ngầu thật!”

Đầu ngón tay Khương Mạt khẽ khựng lại, chỉ cười không đáp, thu dọn đồ rồi bước ra ngoài.

Lại đến bệnh viện thử xem.

Biết đâu lần này có thể gặp được ba?

Đang cúi đầu suy nghĩ, điện thoại trong tay rung lên.

Nhìn dãy số quen mắt, tim Khương Mạt thắt lại, cô thở ra làn hơi trắng, nhận cuộc gọi, áp sát bên tai.

Là một tin nhắn thoại tự động:

“Chào cô Khương, đây là Trung tâm Giám định Huyết thống Sinh học Bắc Thành, kết quả giám định của cô đã có, xin vui lòng đến nhận sớm, địa chỉ nhận…”

*

Do thời tiết xấu, toàn bộ các chuyến bay ở sân bay đều bị hoãn.

Cận Tết, sân bay đêm nay không còn vẻ vắng lặng thường ngày, trên những dãy ghế chờ chật kín hành khách nhắm mắt nghỉ tạm.

Nhân viên tại cửa lên máy bay không có mặt, chỉ còn màn hình lặp đi lặp lại dòng chữ “Thời gian cất cánh chờ xác định”.

Ở góc khuất ánh đèn mờ, Khương Mạt cúi đầu ngồi đó, một tay cô đút trong túi áo khoác, đầu ngón tay xuyên qua lớp giấy bạc vô thức siết viên thuốc trắng bên trong, não như bị kim châm từng nhịp, tim cũng đau theo từng nhịp.

Bản báo cáo giám định huyết thống đã bị nắm đến nhàu nát, mép giấy quăn lại, gấp làm hai nằm gọn trong lòng bàn tay.

Mặt sau tờ giấy từng bị thấm ướt, mơ hồ có thể nhìn thấy vệt mực đỏ của con dấu in hằn sang.

Không phải cô chưa từng nghĩ đến kết quả này, cũng không phải lần đầu tiên cô phải đối diện với khả năng trên đời này không còn một người thân cùng huyết thống.

Chỉ là, dự liệu và tự mình trải qua vốn khác nhau, khi những ký ức đau đớn được chôn giấu bị đào bới, từng lớp từng lớp bị bóc trần, máu me phơi bày trước mắt.

Cô vẫn tan tác không còn sức chống đỡ.

Dòng chữ trên màn hình đột ngột khựng lại, hai giây sau, thông tin mới bật lên.

Sau tiếng nhạc thông báo dịu nhẹ, loa phát thanh vang lên: chuyến bay đi Nam Thành sẽ cất cánh lúc 5 giờ 40, xin hành khách chuẩn bị lên máy bay.

Trời đêm vẫn đặc quánh như nước, mặt trời còn chưa ló khỏi đường chân trời.

Ngoài sảnh kính, vài chiếc máy bay khổng lồ đã nối với ống lồng, xe trung chuyển cũng lần lượt vào vị trí.

Sảnh chờ sáng rực bỗng chốc sống lại, hành khách trên ghế dài lục tục tỉnh dậy, thu dọn hành lý.

Khương Mạt đứng dậy, cô đã ngồi ở đây suốt một đêm không nhúc nhích, hai chân tê cứng vì lạnh.

Máu dần lưu thông trở lại, đáng lẽ phải có cảm giác như kiến cắn, nhưng cô chẳng thấy gì, cô đứng thêm một lúc, chờ dòng người xếp hàng rồi mới theo sau.

Điện thoại trong túi áo không biết đã rung bao lâu cô mới nhận ra.

Một dãy số lạ.

Đến từ Bắc Thành.

Khương Mạt nhét lại điện thoại vào túi, nhưng dãy số ấy không chịu bỏ cuộc, rất kiên nhẫn, sau khi tự động ngắt lại tiếp tục gọi tới.

Khương Mạt lấy điện thoại ra, trượt nhận cuộc gọi, áp lên tai.

Giữa âm thanh ồn ào của sảnh chờ, giọng nam trầm thấp, dễ nghe, mang theo ý cười khẽ khàng vang bên tai cô.

“Khương Mạt.”

Giọng nói quen thuộc.

Những dây thần kinh tê dại khôi phục một tia tỉnh táo, cô còn chưa kịp nhớ ra chủ nhân của giọng nói ấy thì đã nghe anh nói tiếp: “Bộ đồ em mặc đi, khi nào trả lại tôi?”

Là Cận Hành Giản.

Khương Mạt không còn tâm trạng ứng phó, cô rũ mi, mặt không biểu cảm đáp lại một câu “Vứt rồi”, rồi cúp máy.

Phía trước đã bắt đầu soát vé, cô nhét báo cáo vào túi áo, lấy vé lên máy bay.

Cánh tay bị chạm rất khẽ, cô nghiêng đầu, ngẩng mắt.

Người đàn ông bên cạnh cao hơn cô hẳn một cái đầu, áo len cổ lọ đen ôm lấy yết hầu, bên ngoài khoác áo cùng tông màu.

Anh cụp mắt nhìn, ánh nhìn lướt qua chiếc áo măng tô đen trên người cô, rồi nâng mắt lên, chạm vào ánh mắt cô.

Cận Hành Giản vốn đang định buông lời trêu chọc, nhưng ánh mắt đùa cợt vừa chớm đã khựng lại.

Cô gái trước mặt mí mắt đỏ hoe, đôi mắt ướt sũng, vừa đáng thương vừa bất lực.

============

Tác giả có lời muốn nói:

Nói về tính cách của nữ chính nhé. Do vấn đề từ môi trường trưởng thành, tình thân luôn là điều Khương Mạt thiếu thốn nhất nhưng cũng là điều cô để tâm nhất.

Trong tình yêu, cô có thể dám yêu dám hận, nhưng trước mặt tình thân, cô chỉ là một cô bé đáng thương cần được ôm ấp, sẽ do dự, sẽ giằng co, sẽ khó lòng lựa chọn.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn