Vén Màn Sương Xuân - Khương Ôn Hạ

Chương 19: Nắm trong tay

Chương 19: Chính là lực đó

Edit: Thanh

—————

Nếu sớm biết sáng nay sẽ thành ra thế này, tối qua cô còn giả vờ nói kỳ kinh nguyệt đến sớm làm gì?

Trong đầu Khương Mạt trống rỗng, không kịp suy nghĩ.

Rèm cửa kéo kín, ánh sáng buổi sớm không lọt vào được căn phòng mờ tối, cô bị Cận Hành Giản nửa ôm nửa giữ trong lòng.

Nụ hôn của người đàn ông từ sau gáy trắng trẻo mong manh của cô chậm rãi đi xuống, lần theo sống lưng, lớp râu lún phún cọ qua làn da chưa từng bị ai chạm tới, khiến cơ thể cô run lên.

Cơ thể Khương Mạt gần như mềm nhũn trong nháy mắt, bả vai mỏng nhẹ như cánh bướm sắp bay.

Cận Hành Giản hôn lên đôi cánh bướm ấy.

Dây áo chiếc váy ngủ công chúa bị anh kéo tuột xuống tới cánh tay, tội nghiệp treo lơ lửng ở đó, rồi lại bị lột xuống thêm.

Phía trước gần như không che được nữa.

Cảm giác nóng bừng trong cơ thể dâng lên từng đợt, Khương Mạt vô cùng khó chịu, hàng mi nhanh chóng ướt nhòe, trong lúc ý thức nửa mê nửa tỉnh, cô chụp lấy dây váy, rồi không khách khí há miệng cắn lên cánh tay nổi gân xanh của người đàn ông.

Trên lớp cơ bắp cân xứng lập tức hiện lên một vòng dấu răng ngay ngắn.

Cận Hành Giản bị đau nên dừng lại, môi đi lên, hôn xuống vành tai cô, hơi nóng từng chút từng chút mài vào tai cô, cô chẳng nghe rõ anh hỏi gì đã bị anh ôm lật người lại.

Một nụ hôn mềm mại, ẩm ướt dính chút mồ hôi rơi xuống trán cô, Cận Hành Giản rời ra một chút, đầu ngón tay lau đi vệt nước mắt trên khóe mắt cô, giọng nói khàn chưa từng có, “Anh cũng đau.”

Khương Mạt tức giận: “Vậy anh còn không dừng —— “

“Dừng.”

Khương Mạt còn chưa kịp thở đều, môi đã bị lửa nóng lấp kín, trong lúc hơi thở rối loạn, cổ tay cô bị nắm kéo xuống.

Cho đến khi bị nóng đến mức giật tay lại.

Cận Hành Giản khẽ nắm cổ tay cô, đầu ngón tay có chút chai sạn v**t v* xương cổ tay, vừa hôn cô vừa dịu giọng dỗ dành cô giúp anh, nắm anh trong tay.

Khương Mạt bị hôn đến mơ màng, tay bị anh dẫn dắt, lúc nhanh lúc chậm.

Chăn đã rơi xuống ngang eo từ lâu, phần bên dưới chỉ như xấu hổ mà giấu dưới lớp chăn lông vũ ẩm nóng.

Không lâu sau, cổ tay Khương Mạt đã mỏi nhừ, cổ rịn một lớp mồ hôi mỏng, tóc dính vào đó nhanh chóng ướt sũng, cô cắn môi, cảm xúc bị dồn nén chồng chất, chìm trong cơn sóng tình không lối thoát.

Cận Hành Giản vén mái tóc ướt của cô, cúi xuống hôn lên cổ cô, Khương Mạt thoáng tỉnh lại, bàn tay không bị chiếm dụng đưa lên che, bàn tay đang bị anh chiếm giữ vô thức siết chặt, cô vừa xấu hổ vừa bực bội khẽ kêu:

“Đừng hôn chỗ này, em còn phải đi học!”

Người đàn ông khẽ hừ một tiếng bên tai cô, trầm thấp dễ nghe.

Anh vùi đầu vào hõm xương quai xanh cô, hơi thở nóng bỏng phả lên làn da lộ ra, vai Khương Mạt không kìm được run lên.

Cận Hành Giản ôm cô cười, vai khẽ rung, chóp mũi cọ cọ xương quai xanh cô.

Còn thứ trong tay cô…

Lại càng cứng hơn.

Sao lại có người như thế chứ?

Khương Mạt sững sờ, chợt nhớ ra tiếng cười ban nãy, lập tức vừa xấu hổ vừa tức giận, định rút tay không làm nữa, nhưng cổ tay mảnh lại bị anh bắt lấy.

Cận Hành Giản cúi đầu, vừa hôn cô vừa dỗ: “Ngoan, chính là lực đó, dễ chịu.”

“Lần sau tôi giúp em.”

Mặt Khương Mạt lập tức đỏ bừng: “Cận Hành Giản, anh ——”

Những lời còn lại bị anh nuốt mất trong nụ hôn, anh tăng lực, m*t đến mức đầu lưỡi cô tê dại, khóe môi rịn ra nước bọt.

Đến khi chuông báo thức vang lên, hai người mới tách ra.

Cận Hành Giản ôm cô đi rửa sạch thứ dính dính trên tay, khi anh chuẩn bị c** q**n áo cô để rửa cả vết tích g*** h** ch*n thì bị cô đuổi ra khỏi phòng tắm.

Khi Khương Mạt thay đồ xong xuống lầu, Cận Hành Giản đã tắm ở phòng khác, sạch sẽ gọn gàng ngồi bên bàn ăn đọc báo.

Thấy cô xuống, anh kéo ghế bên cạnh mình ra.

Cầm thú áo mũ chỉnh tề.

Khương Mạt thầm mắng, cố ý ngồi cách anh một ghế.

Cận Hành Giản khẽ nhướng mày, không nói gì, chỉ thong thả bắt đầu dùng bữa.

Khương Mạt ăn không nhiều, lại ăn khá nhanh, khi cô ăn xong bữa sáng thì Cận Hành Giản bên kia mới ăn được một nửa.

Đúng lúc cô cũng không muốn đi cùng anh nữa, Khương Mạt đứng dậy định gọi chú Lý.

Cận Hành Giản cũng không cản cô, đẩy chiếc hộp cơm tinh xảo đã chuẩn bị sẵn trên bàn về phía cô, “Cầm theo đi, lúc đói thì ăn.”

“Buổi trưa em phải ăn ở căng tin với bạn học mà.”

Hơn nữa mang tới mang lui rất phiền.

Khương Mạt hoàn toàn không hiểu ý của Cận Hành Giản, cô đang chuẩn bị lên lầu mặc thêm áo khoác thì bị gọi lại.

Ánh mắt người đàn ông thong thả lướt qua chiếc váy dài màu xanh bạc hà cô đang mặc, “Đang trong kỳ kinh, không cần giữ ấm sao?”

Khương Mạt chu môi, kịp thời nuốt lại lời phản bác suýt bật ra khỏi miệng, chỉ nói một câu “biết rồi”, rồi chạy lên lầu thay quần áo.

Trong mắt Cận Hành Giản, trông cô chẳng khác nào một đứa trẻ đang tuổi nổi loạn bỗng nhiên chịu nghe lời.

Anh lau miệng rồi đứng dậy, chiếc Bentley màu đen nối đuôi một chiếc BMW rời khỏi nhà.

*v*

Những thứ cần chuẩn bị cho chuyến đi nước ngoài Khương Mạt đã chuẩn bị từ sớm, vì hành động buổi sáng của Cận Hành Giản, kế hoạch ban đầu của cô là tối thứ năm sửa xong bức trang cổ rồi thứ sáu trả lại cho Hạ Tuyển Hữu đã bị cô đẩy lên sớm hơn.

Tối thứ tư cô thức trắng đêm sửa xong bức tranh cổ, hẹn Hạ Tuyển Hữu tối thứ năm trả lại, nhưng Hạ Tuyển Hữu lại không ở trong nước, anh ta nói không vội, đợi cô về rồi trả cũng được, tiện thể hỏi cô định đi đâu.

Trình Ngu và Tô Mại nghe nói tháng ba cô sẽ sang Mỹ thì lập tức dời lịch trượt tuyết lại, đợi cô chờ Cận Hành Giản xử lý xong công việc rồi đi cùng anh.

Khương Mạt nói với Hạ Tuyển Hữu rằng cô sang Mỹ trượt tuyết.

Hạ Tuyển Hữu đang ở bán cầu Nam, tỏ ra rất tiếc vì không thể đi cùng, Khương Mạt chỉ cười cười, không tiếp lời.

Thế là tối thứ năm bỗng dưng rảnh rỗi.

Từ khi khai giảng đến giờ Khương Mạt vẫn chưa ở lại ký túc xá, biết cô buổi tối không có việc, ba người trong phòng lập tức kéo cô ra ngoài ăn tối.

Một bữa lẩu ăn đến chín rưỡi tối, Khương Mạt không muốn về Thiên Việt nên nhắn cho Cận Hành Giản trưa mai mới về, sẽ không lỡ chuyến bay buổi chiều, rồi ngủ một giấc ngon lành ở ký túc xá.

Sáng thứ sáu trong khoa có một buổi tọa đàm về văn hóa mộ táng mà Khương Mạt đã mong chờ từ lâu, cô kéo Hạ Nam đi nghe cùng, gần đến lúc kết thúc thì bụng dưới hơi đau âm ỉ, đợi buổi nói chuyện kết thúc, cô vào nhà vệ sinh kiểm tra, kinh nguyệt thật sự tới rồi.

May mà quần áo chưa bị bẩn, cô cũng có thói quen luôn mang theo một miếng băng vệ sinh trong túi, thu dọn xong đi ra, điện thoại rung liên tục.

Cận Hành Giản gọi đến.

Không phải gọi để giục cô chứ?

Khương Mạt vừa nghe máy vừa kéo Hạ Nam đang chờ ở cửa nhà vệ sinh, bước nhanh ra ngoài.

Đúng lúc tan học, trong tòa nhà người qua lại đông đúc, mãi đến khi ra khỏi cửa, Khương Mạt mới nghe rõ lời Cận Hành Giản.

“Nhìn về phía trước.” Anh nói.

Khương Mạt ngẩng đầu.

Người nổi bật như vậy căn bản không cần phải tìm.

Đứng giữa đám đông cũng không thể bị nhấn chìm.

Huống chi anh vốn đã khác biệt.

Một bộ vest cao cấp trầm ổn, khí chất trưởng thành, ánh mắt sắc bén, khí thế mạnh mẽ giống như một con đại bàng bị ném vào đàn gà.

Xung quanh anh dường như có một lớp rào chắn vô hình tách anh khỏi mọi người, không ít nữ sinh lén nhìn anh, huých vai nhau thì thầm, nhưng không ai dám thật sự bước lên xin số điện thoại.

Từ xa, Cận Hành Giản và Khương Mạt nhìn nhau một cái rồi anh cất điện thoại.

Khương Mạt còn chưa kịp nghĩ xem vì sao anh lại tới đây, chỉ cảm thấy cánh tay mình sắp bị Hạ Nam véo tím.

Hạ Nam nhìn chằm chằm về phía Cận Hành Giản, thấp giọng lẩm bẩm: “Má ơi, anh ấy đang nhìn tớ! Anh ấy đang nhìn tớ!”

Khương Mạt ngẩng đầu, xác nhận Cận Hành Giản đang nhìn mình, liền vỗ vỗ bảo bối nhát gan bên cạnh, “Anh ấy đang nhìn tớ.”

Hạ Nam do dự nhìn lại, bỗng kích động: “Có vẻ đúng thật! Hai người quen nhau à?!”

“Quen.” Giọng Khương Mạt bình tĩnh, nhưng lại hơi đau đầu.

Cô không biết Cận Hành Giản vì sao lại tới đây, cũng không biết lát nữa phải giới thiệu anh thế nào.

“Giới thiệu cho tớ đi!” Hạ Nam lắc lắc cánh tay cô.

Trong lúc nói chuyện, hai người đã đi tới trước mặt Cận Hành Giản.

Hạ Nam lén véo tay Khương Mạt, Khương Mạt không chịu nổi ánh nhìn nóng rực của cô bạn, ánh mắt lướt qua người Cận Hành Giản rồi nhanh chóng dời đi, giới thiệu, “Đây là bạn cùng phòng của tôi, Hạ Nam, đây là Cận…”

Mới nói được một chữ, Hạ Nam bỗng tròn mắt, lập tức đứng thẳng người, hai mắt sáng rực, nhiệt tình đưa tay ra, “Anh trai của Mạt Mạt phải không?! Cuối cùng cũng gặp được anh rồi!”

Giọng cô ấy kích động, như thể đã mong chờ cuộc gặp này từ rất lâu.

Khương Mạt sững lại, Cận Hành Giản mỉm cười, chậm rãi liếc sang cô một cái.

Không tiện để phụ nữ chìa tay chờ, anh dời ánh mắt, bắt tay với Hạ Nam, vẻ mặt bình thản nói “Chào cô”, lại cười hỏi: “Mạt Mạt ở ký túc xá thường nhắc tới tôi sao?”

Mạt Mạt…

Khương Mạt rùng mình, nổi da gà.

Kỳ lạ thật, lần trước về nhà họ Khương anh cũng từng gọi cô như vậy, khi đó cô chẳng cảm thấy gì, lần này chỉ cảm thấy… sến chết đi được.

“Đúng vậy đúng vậy, năm nào cũng nhắc.” Hạ Nam nói.

Ánh mắt Cận Hành Giản lại khẽ lướt qua người Khương Mạt một cái, rồi bình thản thu lại.

Hai người bắt tay ngắn ngủi, Hạ Nam hoàn toàn không còn vẻ nhát gan ban nãy nữa, hơi ngượng ngùng nói: “Thật ra trước đây chúng ta từng gặp rồi.”

Cận Hành Giản rút tay về, cười “Ồ?” một tiếng, bày ra dáng vẻ khiêm tốn như đang chăm chú lắng nghe.

Thật ra anh rất biết cách trò chuyện, bản thân nói chẳng bao nhiêu câu, mà gần như đã moi hết chuyện của Hạ Nam.

Khương Mạt đứng bên cạnh không chen được lời nào thầm nghĩ.

“Trước Tết ở bệnh viện thú y ấy,” Hạ Nam nhắc, “Đoàn Đoàn, con mèo mướp đó, em là mẹ của Đoàn Đoàn.”

Nói xong lại nhỏ giọng nhắc Khương Mạt: “Anh trai cậu chính là anh đẹp trai siêu cấp mà tớ từng nói với cậu đó… à không, đại soái ca!”

Khương Mạt lúc này mới nhận ra.

Cận Hành Giản cũng vậy.

Hai người tạm biệt Hạ Nam, người đang tự cho rằng mình đã “nhận đúng người”, Cận Hành Giản dẫn Khương Mạt đi về phía cổng Tây, lúc này cô mới có cơ hội hỏi: “Sao anh lại ở đây?”

“Đến xin nghỉ phép cho em.” Cận Hành Giản trả lời ung dung.

Khương Mạt lập tức quay đầu.

Hôm nay thời tiết cực kỳ đẹp, hai người sóng vai đi trên con đường nhỏ không rộng lắm, Cận Hành Giản đi phía ngoài, bóng anh đổ xuống che mất một nửa người Khương Mạt.

“Gọi điện thì giáo viên không tin tôi là phụ huynh của em, nên bảo tôi đích thân đến một chuyến.”

Khương Mạt lẩm bẩm “Vốn dĩ cũng đâu phải phụ huynh của tôi” rồi lại hỏi: “Không phải có thể xin giấy nghỉ ốm sao?”

Cận Hành Giản rũ mắt nhìn cô từ đầu đến chân, “Nhìn em cũng không giống người đột nhiên phải xin nghỉ bệnh 20 ngày.”

“…Thế cô nói sao?”

“Em không hỏi tôi đã nói gì à?”

“…”

Khương Mạt quay mặt đi, không thèm nhìn anh nữa.

Một đàn anh quen biết đi tới từ phía đối diện, chào hỏi với Khương Mạt, cô cười đáp lại, ánh mắt đàn anh khẽ liếc sang người đàn ông đứng bên cạnh cô.

Ánh mắt sắc bén của Cận Hành Giản lạnh lùng quét qua anh ta, chàng trai lập tức thu lại ánh nhìn, vội vàng lướt qua hai người.

Cận Hành Giản cụp mắt, lại tiếp tục nhìn Khương Mạt.

“Tôi nói, tôi đúng là không phải bố em, mà là ——”

Khương Mạt lập tức nín thở.

Cô tuy còn trẻ đã kết hôn, nhưng cũng không muốn chuyện này bị cả khoa biết, rồi lan ra toàn trường.

“Anh trai em.” Khóe môi Cận Hành Giản cong lên.

“…”

Hóa ra là chờ cô ở chỗ này.

Khương Mạt quay đầu đi, lén trợn mắt lên trời một cái.

“Rốt cuộc anh tới làm gì?” Cô hỏi.

Cận Hành Giản không trêu cô nữa.

“Dẫn em đi ăn, rồi ra sân bay.”

Nếu Khương Mạt từ trường quay về Thiên Việt rồi lại ra sân bay, thời gian chắc chắn sẽ gấp gáp.

Chuyện Hạ Nam nhận nhầm người lúc nãy, cả hai đều không nhắc lại.

Khi ra khỏi cổng, chú Lý đã đợi sẵn bên đường.

Cận Hành Giản mở cửa xe cho Khương Mạt, đợi cô lên xe, anh vòng sang phía bên kia ngồi vào, liếc nhìn cái hộp tỳ tay vướng víu giữa hai người rồi chống tay lên đó.

Điện thoại đã rung mấy lượt, anh lấy ra, vuốt màn hình nhận cuộc gọi.

Khương Mạt cũng lấy điện thoại của mình.

Ngay sau khi hai người tách ra, Hạ Nam đã nhắn tin tới.

[ Hạ Hữu Nam Mộc: Mạt Mạt, Mạt Mạt thân yêu của tớ, anh trai cậu có bạn gái chưa? (mắt lấp lánh)]

Khương Mạt liếc sang Cận Hành Giản đang nghe điện thoại bên cạnh, trả lời: [Chưa có.]

[ Hạ Hữu Nam Mộc: Tuyệt quá! Cho tớ số điện thoại của anh ấy đi, xin cậu đấy! Cây vạn tuế này của tớ có nở hoa được hay không trông cậy vào cậu đó! (hoa nở)]

Khương Mạt ghét bỏ nhìn cái sticker Hạ Nam gửi tới, trả lời: [Cậu đến muộn rồi, anh ấy đã nở rồi.]

Nở một đóa hoa nhài.

Ý nghĩ này vừa thoáng qua, Khương Mạt liền khựng lại.

Cô chợt nhận ra, từ lúc Cận Hành Giản trở về, chút tâm trạng giận dỗi vụn vặt của cô đã sớm tan biến sau buổi sáng hỗn loạn hôm đó, thay vào đó là cảm giác thích anh, thứ tình cảm từng bị cô cố ép xuống, đang dâng lên cuồn cuộn.

Trái tim Khương Mạt chợt co lại vì nhận thức này, máu trong lồng ngực như bị ép ra, nhanh chóng dồn về tứ chi.

Toàn thân cô nóng bừng.

Trên màn hình điện thoại liên tục hiện lên mấy tin nhắn Hạ Nam gửi tới.

Khương Mạt cúi đầu nhìn.

[Hạ Hữu Nam Mộc: (kinh ngạc)]

[Hạ Hữu Nam Mộc: (kinh ngạc)]

[Hạ Hữu Nam Mộc: Hu hu hu hóa ra đã kết hôn rồi.]

[Hạ Hữu Nam Mộc: Vậy chúc anh trai chúng ta hạnh phúc nhé, giúp tớ gửi lời chào chị dâu (nghẹn ngào)]

Trong không gian kín của xe rất yên tĩnh, Cận Hành Giản lại ngồi rất gần, mùi hương gỗ linh sam mát lạnh trên người anh thổi đến, Khương Mạt nhẹ nhàng hít mũi, tiếng cười ở đầu dây bên kia điện thoại của Cận Hành Giản bỗng cao vút lên, giọng trêu chọc của Thẩm Hoài Kinh lướt qua tai cô.

“Kỷ Nhị cậu hiểu thế nào là tiểu biệt thắng tân hôn không? Huống chi A Giản chỉ mới cưới, chắc chắn phải ở nhà với vợ cho ấm chăn rồi, cậu xem mấy ngày cậu về nước, có lần nào gọi được cậu ta ra ngoài không?”

Nhiệt độ trên má Khương Mạt có xu hướng tăng lên, ngón tay cô hơi động đậy, có chút không tự nhiên, trả lời Hạ Nam.

[Cô gái nhỏ hái hoa nhài: … ]

Dường như ánh mắt Cận Hành Giản khẽ rơi lên người cô, Khương Mạt rũ mi, giả vờ như không nghe thấy cuộc điện thoại của anh, cô mở vòng bạn bè ra, vô thức lướt xem, thậm chí chưa kịp nhìn rõ đã tiện tay bấm thích mấy bài.

Có lẽ chỉ trôi qua vài giây, cũng có lẽ đã rất lâu, bên kia điện thoại cười đùa vài tiếng, ngay lúc tai Khương Mạt sắp đỏ lên, Cận Hành Giản rời tay khỏi hộp tỳ tay, hơi nghiêng người nói với người ở đầu dây bên kia một câu: “Cút.”

*v*

Khi đến sân bay, Lâm Nguyên đã dẫn cả đội ngũ chờ sẵn.

Lần này đoàn đi hơn mười người, nam nữ đều có, còn có cả người nước ngoài, tất cả đều là gương mặt trẻ, nhìn tuổi tối đa cũng chỉ khoảng ba mươi, thấy Cận Hành Giản, họ lần lượt chào hỏi, hơi nhìn về phía Khương Mạt nhưng không nhìn nhiều, chỉ gật đầu lịch sự rồi quay đi.

Cả đoàn đi qua lối chuyên dụng để lên máy bay riêng.

Khương Mạt đi bên cạnh Cận Hành Giản, lại một lần nữa cảm nhận rõ sự khác biệt về thân phận giữa hai người.

Bao gồm cả Cận Hành Giản, toàn bộ đội ngũ của anh đều mặc trang phục công sở chỉnh tề, sắc sảo, còn cô vẫn là dáng vẻ sinh viên rất rõ ràng, quần ống rộng trắng, áo thun ngắn màu trắng, bên ngoài khoác cardigan xanh nhạt.

Giống như một người nhà trà trộn vào đoàn.

Hơn nữa còn là kiểu vai vế không lớn lắm.

Nội thất bên trong máy bay còn xa hoa hơn Khương Mạt tưởng tượng, không gian kết hợp giữa chức năng gia đình và công việc, thiết bị đầy đủ, trang trí tinh xảo như một khách sạn hạng sang thu nhỏ.

Sau khi máy bay cất cánh ổn định, Cận Hành Giản dẫn mọi người vào phòng họp, không có việc gì làm, Khương Mạt đi dạo một vòng trong khoang, rồi ghé vào rạp chiếu phim riêng, chọn một bộ phim cũ để xem.

Giữa chừng có tiếp viên vào hỏi cô có dùng bữa không, Khương Mạt tiện hỏi một câu, biết Cận Hành Giản vẫn đang họp.

Thế là cô cũng không vội, đến khi phim chiếu xong, bên ngoài cửa sổ máy bay trời đã tối đen, cô mới đứng dậy.

Khi đi ngang qua phòng họp, cô vô thức chậm lại.

Bầu không khí bên trong có phần nặng nề, dường như gặp phải vấn đề khó, mấy người đều cúi đầu suy nghĩ, Lâm Nguyên ngồi đối diện phía cô nhíu mày, gõ vài cái lên laptop, rồi ngẩng đầu nói gì đó với Cận Hành Giản ở phía trên.

Cận Hành Giản dựa lưng trên ghế da ở đầu bàn họp, đường nét gương mặt rõ ràng tuấn tú, như được vẽ tỉ mỉ bằng bút. Anh lặng lẽ nghe, sau khi Lâm Nguyên trình bày xong thì gõ hai ngón tay lên mặt bàn, nhìn sang Lâm Nguyên nhưng không nói gì.

Lâm Nguyên lại nhíu mày sâu hơn, khi thu hồi ánh mắt, anh ấy vô tình lướt qua Khương Mạt đang đứng ngoài cửa, hơi khựng lại một chút.

Rồi miễn cưỡng nhếch môi cười.

Khương Mạt nắm tay thành nắm đấm, giơ lên làm động tác “cố lên” với anh ấy, đang định rời đi thì Cận Hành Giản vẫn luôn quay nghiêng về phía cô bỗng hơi nghiêng đầu, liếc sang một cái nhàn nhạt.

Nắm đấm của cô vẫn còn lơ lửng giữa không trung, trông hơi ngốc, Khương Mạt vội xòe tay ra, lắc lắc vài cái, Cận Hành Giản cong môi, thu hồi ánh mắt.

Ước chừng cuộc họp còn lâu mới kết thúc, Khương Mạt một mình đi tới phòng ăn.

Trong khoang máy bay có một phòng suite sang trọng cỡ lớn, sau bữa tối, Khương Mạt quay về đó một mình, tắm xong thì dựa vào chiếc giường lớn đọc sách.

Máy bay bay rất ổn định, chỉ khi gặp dòng khí lưu mới hơi rung lắc.

Khi cô đang lim dim buồn ngủ, chuẩn bị đi vệ sinh rồi ngủ luôn, Cận Hành Giản kết thúc cuộc họp trở về. Khoảnh khắc cửa phòng suite được đẩy mở, Khương Mạt nghe thấy ngoài hành lang có vài tiếng nói chuyện rất khẽ.

Sau đó cửa đóng lại, mọi âm thanh đều bị cách ly bên ngoài.

Trong phòng có phòng thay đồ riêng, Cận Hành Giản không đi qua phía cô, nghe động tĩnh thì có lẽ anh lấy quần áo xong liền vào thẳng phòng tắm.

Không gian trên máy bay có hạn, phòng tắm và nhà vệ sinh nối liền nhau.

Khương Mạt đành cố mở mắt chờ anh ra, nghe thấy cửa phòng tắm mở, cô vội đứng dậy, cầm theo miếng băng vệ sinh, vừa ngáp vừa đi qua, chạm mặt Cận Hành Giản đang bước ra.

Khi nhìn rõ thứ trong tay anh, mắt cô lập tức mở to, cơn buồn ngủ bay sạch.

Trong tay Cận Hành Giản cầm một hộp ——

Áo mưa.


Tác giả có lời muốn nói:

Cận Hành Giản: Vui vẻ nhận danh hiệu “anh trai của cô ấy” [đầu chó]

Tác giả: Sau này có lúc anh hối hận đấy [cười xấu xa]

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn