Chương 17: Đây mới chỉ là bắt đầu.
Edit: Thanh
————
Bởi vì muốn hôn em.
Khương Mạt không biết nhịp tim mình bắt đầu tăng nhanh từ lúc Cận Hành Giản tiến lại gần, hay là từ khi anh nói câu ấy, đợi đến khi cô kịp nhận ra, trong đầu chỉ còn tiếng tim đập thình thịch và cả tiếng hít thở chẳng rõ của ai.
Cô dùng sữa tắm mùi bưởi pha hương cỏ non, hòa với mùi linh sam lạnh lẽo trên người Cận Hành Giản, như mầm non đầu xuân chạm vào thân cây vững chãi, sinh ra một cảm giác mềm mại, ỷ lại. Cận Hành Giản áp sát, một tay giữ chặt eo cô để khỏi ngã, tay kia vén tóc cô, những đốt ngón tay có lớp chai mỏng lần từng tấc phủ lên xương quai xanh, cổ, đầu ngón tay thô ráp cuối cùng dừng ở vùng da sau gáy, ch*m r** v**t v*.
Anh giữ lấy cổ cô, kéo cô về phía mình.
Đó là một nụ hôn đầy tính chiếm hữu.
Hương cỏ non phút chốc đã bị áp chế.
Vai Khương Mạt run rẩy không ngừng, cơ thể dần mềm ra, ngón tay nhỏ gầy vô thức siết chặt vạt áo sơ mi bên hông anh, lòng bàn tay đang cầm hộp thuốc ươn ướt mồ hôi.
Cận Hành Giản tạm thời buông cằm cô ra, tay Khương Mạt chợt trống rỗng, hộp thuốc bị rút đi, Cận Hành Giản ôm cô chặt hơn, mu bàn tay giữ ở eo nổi gân xanh, dẫn cô đến ghế sofa.
Anh ngồi xuống, lưng nửa tựa vào thành ghế.
Cô được anh đỡ lấy, hai chân dạng ra ngồi lên người anh, đầu gối chạm vào hõm eo anh, váy bị kéo lên đến tận đùi, mặt trong đùi mịn màng áp sát vào lớp vải quần tây của anh.
Hơi nóng truyền qua không ngừng.
Đối với Khương Mạt, đó là một tư thế quá mức thân mật, quá mức xấu hổ, những ngón tay đặt trên vai anh cong lại, không rõ là để tựa vào hay kháng cự.
Chóp mũi anh cọ vào cô, Cận Hành Giản nghiêng đầu, cạy mở môi răng cô.
Từng bước xâm chiếm.
Ở phương diện này, Cận Hành Giản không hề dịu dàng, không khí trong khoang miệng bị cướp sạch, bả vai dưới đầu ngón tay cô cứng rắn, Khương Mạt lùi ra sau, bàn tay sau gáy nới lỏng đôi chút, kẽ môi vừa hé mở được vài li cho cô hít thở rồi lại khép chặt như cũ.
Oxy trong cơ thể dường như bị rút sạch, khóe mắt cô bị ép ra nước mắt sinh lý, cả người Khương Mạt mơ hồ, trong đầu ong ong không dứt, đến cả nhịp tim mình cũng chẳng còn nghe thấy. Cô đẩy vai anh mấy lần Cận Hành Giản mới hơi buông ra, cánh tay đỡ lấy cơ thể đã mềm nhũn của cô, hạ thấp vai để cô tựa vào, những ngón tay anh thong thả vuốt tóc cô từng chút một, trong giọng nói hòa lẫn ý cười khàn khàn.
“Đây mới chỉ là bắt đầu.”
Khương Mạt không đáp, dựa vào người anh th* d*c, đầu lưỡi tê dại.
Chẳng bao lâu sau, cô nghe thấy anh khàn giọng “ừm” một tiếng, lúc ấy mới phân biệt được tiếng ong ong vừa rồi là điện thoại của anh.
Cô theo bản năng nín thở, nghe rõ giọng Lâm Nguyên ở đầu dây bên kia: “Cận tổng, cuộc họp xuyên quốc gia sắp bắt đầu.”
Cận Hành Giản lại “ừm” một tiếng, cúp máy, nhưng vẫn không động đậy.
Khương Mạt lười biếng tựa trên vai anh, rất lâu sau cô mới ngẩng đầu, chống tay ngồi dậy, hai chân lùi về sau, tránh khỏi nguồn nhiệt cứng rắn kia.
“Anh đi trước ——”
“Trước?”
Khương Mạt nâng mắt, bắt gặp d*c v*ng và ý trêu chọc vẫn chưa tan hết trong đáy mắt người đàn ông, gò má lập tức đỏ bừng.
“Anh đi họp đi!” Cô nghiến răng, định rút chân xuống khỏi người anh, lại bị anh giữ chặt eo.
Đầu ngón tay có lớp chai mỏng lướt qua cánh tay cô, kéo theo một luồng tê dại, dây áo mảnh trên vai được anh nhẹ nhàng nâng lên, chỉnh lại trên bả vai trắng nõn.
Cận Hành Giản chỉnh lại váy ngủ cho cô, còn sơ mi của chính anh thì cực kỳ xộc xệch, ba cúc áo bị cọ bung, cổ áo lệch, cà vạt treo lửng lơ, toát lên vẻ phóng túng.
Ngón tay Khương Mạt khẽ co lại, nhịn xuống ý muốn giúp anh chỉnh trang, lùi khỏi người anh.
Vạt váy trắng rơi về đúng chỗ.
Cơn nóng âm ỉ trong cơ thể vẫn dâng lên từng đợt, mặt cô đỏ bừng, cô cầm cốc nước lên, uống một ngụm rồi chậm rãi nuốt xuống, khóe mắt vẫn vô thức liếc về phía Cận Hành Giản.
Nước ấm ban đầu đã nguội lạnh.
Nhưng chẳng có tác dụng gì.
Cận Hành Giản đứng dậy kéo cà vạt xuống, chỉnh lại sơ mi, nhặt áo vest rơi bên ghế sofa lên, nâng cổ tay nhìn đồng hồ im lặng chốc lát.
“Cuộc họp chắc khoảng hai tiếng.”
Khương Mạt nuốt thêm một ngụm nước, chậm rãi “ừm” một tiếng.
Một cốc nước gần cạn, cô vẫn không phân biệt được đó là lời báo trước hay là một lời mời.
Cô vỗ vỗ gò má vẫn còn nóng ran, đứng dậy vào phòng tắm tắm lại lần nữa, sau đó để lại một chiếc đèn ngủ đầu giường rồi cuộn mình lên giường.
Áo vest bị Cận Hành Giản tiện tay vắt lên tay vịn ghế sofa, trở thành nét nam tính rõ rệt nhất trong cả căn phòng ngủ, Khương Mạt không tự nhiên trở mình.
Cô tự nhủ mình không cố ý chờ anh.
Khép mắt lại.
Trong lúc mơ màng buồn ngủ, cửa phòng vang lên tiếng bị đẩy mở.
Cận Hành Giản họp xong rồi.
Trong đầu Khương Mạt thoáng lóe lên ý nghĩ ấy, cùng lúc nghe thấy tiếng bước chân tiến lại gần.
Giữa những âm thanh sột soạt, Khương Mạt mở mắt, Cận Hành Giản lấy một viên thuốc cảm, dùng nốt phần nước còn lại dưới đáy cốc nuốt xuống, khi anh quay đầu lại thì bắt gặp ánh mắt cô, hơi khựng lại.
“Dậy rồi à?”
Cơn buồn ngủ vẫn còn, động tác chớp mắt của Khương Mạt chậm hơn nửa nhịp.
“Tôi phải đi New York một chuyến.” Cận Hành Giản đặt cốc xuống.
Tin này đến quá đột ngột, Khương Mạt chống người ngồi dậy, mắt mở to hơn một chút. “Bây giờ sao?”
“Ừm, lát nữa xuất phát.”
“Em có sợ mèo không?” Anh bỗng nghiêng đầu hỏi.
Khương Mạt còn đang mơ màng, ôm chăn lắc đầu.
Cận Hành Giản nhìn qua, ánh mắt dừng lại trên gương mặt cô, giọng nói rất tùy ý: “Xe trong garage em cứ tùy ý dùng, chìa khóa đều ở ngăn kéo phòng làm việc, buổi tối ra ngoài nhớ để người đi theo.”
Có lẽ Cận Hành Giản đã biết chuyện cô ra ngoài vào ban đêm.
Khương Mạt gật đầu.
“Thẻ cũng ở ngăn kéo trong phòng làm việc, một thẻ dùng cho chi tiêu sinh hoạt trong nhà, sổ sách bình thường chị Lâm quản lý, cuối tháng sẽ đưa em xem qua. Một thẻ là thẻ phụ của tôi.”
Khương Mạt lại gật đầu.
Cận Hành Giản không nói thêm gì, xem giờ rồi cầm áo khoác quay người bước nhanh đi.
Trong đêm yên tĩnh, mãi đến khi dưới lầu vang lên tiếng đóng cửa, Khương Mạt mới chậm nửa nhịp nhận ra, câu “Tôi phải đi New York một chuyến” mới chính là “báo trước”.
Là lời “báo trước” tiện thể khi anh phát hiện cô đã tỉnh.
Nếu lúc ấy cô không thức dậy, ngày mai cô sẽ biết tin này từ miệng chị Lâm.
Giống như việc cô biết được từ chị Lâm rằng Cận Hành Giản dặn dò, mọi thứ ở đây đều có thể sắp xếp theo thói quen và ý thích của cô.
Khương Mạt biết mình không thể trách Cận Hành Giản vì sự chăm sóc và chiều theo quá mức chu toàn trước đây, khiến cô nảy sinh cảm giác chênh lệch khi đối diện với những điều “tiện thể” như thế.
Nhưng trái tim vẫn khẽ trĩu xuống.
Cô hiểu rất rõ, giữa hai người có sự hấp dẫn về thể xác, có sự nâng đỡ về mặt gia đình, có ràng buộc về lợi ích.
Chỉ có khoảng cách thân mật về tâm lý vẫn như một khe rãnh chắn ngang.
Nhận thức này khiến cô hoàn toàn mất ngủ.
*~*
Chị Lâm làm việc rất nhanh, sáng hôm sau khi Khương Mạt xuống lầu, phòng làm việc của cô đã được bố trí xong.
Khương Mạt vùi đầu vào đó, buổi trưa ăn uống đơn giản xong, cô ra ngoài đến chỗ Lý Nam Kiều một chuyến, trở về lại tiếp tục chui vào phòng làm việc, mãi đến giờ cơm tối mới xoa cổ đau nhức bước ra.
Trên điện thoại có rất nhiều tin nhắn chưa đọc.
Vài người bình thường không liên lạc, phải nhìn ghi chú mới nhớ ra là “bạn bè” trước đây Phó Hinh Dao giới thiệu, đột nhiên nhắn tin, cực kỳ nhiệt tình hỏi cô có rảnh không, mời đi làm đẹp, xem triển lãm, mua sắm, ngồi du thuyền mới mua ra biển.
Thế giới vốn thực tế như vậy, khi cô bị đuổi khỏi nhà họ Khương thì chẳng ai hỏi han, chỉ có ánh mắt khinh thường và sự hả hê sau lưng, giờ kết hôn với Cận Hành Giản, cô lập tức được vây quanh.
Khương Mạt không để ý, mở nhóm chat với Trình Ngu và Tô Mại.
Hai người đang định đi trượt tuyết, tranh cãi không ngừng về địa điểm, một người nói đi Jackson Hole tiện thể ghé Công viên Quốc gia Yellowstone, một người nói cậu mới học xong đừng mơ đến đường trượt trung – cao cấp. Trình Ngu hỏi Khương Mạt có thời gian đi cùng không, trọng điểm là bảo cô ra bỏ phiếu.
Khương Mạt mở bản đồ, ánh mắt đo đếm giữa bang Wyoming và bang New York, đến khi bị gọi mới hoàn hồn.
Cô tắt bản đồ, ném mấy tấm ảnh chụp buổi chiều vào nhóm, nói mình không rảnh.
Sau đó như thường lệ, che đi phần quan trọng trên tranh chữ, đăng một bài lên vòng bạn bè.
Rất nhanh đã nhận được một loạt lượt thích, mấy người “bạn” phải nhìn ghi chú mới nhớ kia là nhanh nhất.
Khương Mạt không để ý tới, ăn tối xong, cô dẫn Jan vừa tan học về ra ngoài chơi một tiếng, cảm giác mệt mỏi trong người dần dâng lên.
Cô dắt Jan trở về, đang định lên lầu tắm thì từ phía phòng ăn vang lên tiếng mèo kêu khẽ.
Khương Mạt đi qua, một con mèo Ragdoll trưởng thành lông mềm mượt thò đầu ra sau ghế ăn.
Đôi mắt xanh trong như nước bất động nhìn cô, chóp tai xám dựng thẳng, tròn trịa đáng yêu.
Xinh đẹp như một cô công chúa nhỏ.
Khương Mạt mỉm cười ngồi xổm xuống, lục lại trong ký ức một cái tên, thử gọi: “Mocha?”
Mèo Ragdoll “meo” một tiếng, nghiêng đầu nhìn cô, bước lên hai bước.
Con mèo của Cận Hành Giản đã lớn thế này rồi.
Khương Mạt vẫn ngồi nguyên tại chỗ, mũi mèo Ragdoll khẽ động đậy, lại tiến về phía cô thêm hai bước.
Phía sau vang lên chuỗi bước chân vội vã, chị Lâm đi tới, mỉm cười giới thiệu: “Tối qua tiên sinh đưa Mocha về, sợ ảnh hưởng phu nhân nghỉ ngơi nên không cho nó lên lầu làm phiền.”
Lại là như vậy.
Cô lại là người cuối cùng biết.
Khương Mạt rũ mi đáp một tiếng, đứng dậy lên lầu.
Đến đầu cầu thang, chị Lâm bỗng gọi: “Phu nhân.”
Khương Mạt quay đầu lại.
“Mocha rất thích phu nhân.” Chị Lâm đứng dưới lầu, ngẩng đầu cười nói.
Ống quần bỗng bị cọ nhẹ, Khương Mạt cúi xuống, mèo Ragdoll đang đứng bên chân cô, cái đầu thân mật áp vào.
Cô khẽ nhấc chân bước vào phòng, nó cũng theo vào, đứng tại chỗ một lát rồi tò mò nhìn quanh.
Một thiên thần mềm mại như thế này thật sự rất khó để từ chối.
Khương Mạt để cửa mở, mặc nó tự do ra vào, còn mình cầm quần áo vào phòng tắm.
Khi cô bước ra, Mocha đã tự cuộn mình trên sofa, vùi đầu vào thân, dáng vẻ chuẩn bị ngủ một giấc.
Điều này khiến Khương Mạt có chút khó xử.
Suy nghĩ một lúc, cô vẫn bế Mocha xuống tầng một, chị Lâm nhận lấy nó rồi giải thích: “Chắc là nhớ tiên sinh rồi, mèo thích ở nơi có mùi của chủ.”
Nhớ đến cảnh tối qua trên sofa, tai Khương Mạt không khỏi nóng lên, lại nghe chị Lâm nói: “Phu nhân có thể lấy một bộ quần áo của tiên sinh đặt trong phòng Mocha, để nó có cảm giác an toàn.”
Mocha mở to đôi mắt xanh nước biển, đáng thương “meo” một tiếng.
Khương Mạt lập tức mềm lòng.
Chỉ là cô và Cận Hành Giản đều mới dọn tới, quần áo trong phòng thay đồ đều chưa mặc qua, Khương Mạt lúng túng, cuối cùng lấy ra chiếc áo choàng ngủ màu đen, đưa lên mũi ngửi thử.
Áo đã được cô giặt, chỉ còn lại hương nước giặt nhè nhẹ.
Không biết sâu trong thớ vải còn lưu lại mùi của Cận Hành Giản không, chiếc mũi nhạy bén của mèo có ngửi thấy không, Khương Mạt không còn cách nào khác, đành ôm áo choàng xuống lầu, còn nước còn tát.
May mà Mocha được dỗ yên.
Khương Mạt yên tâm, cho đến nửa đêm bị đánh thức bởi tiếng động lách tách khe khẽ.
Đèn ngủ bên giường vẫn bật, ánh sáng vàng ấm trải khắp căn phòng, mang lại cho cô một lớp cảm giác an toàn mỏng manh.
Khương Mạt nheo mắt, với lấy điện thoại xem, mới chỉ ba giờ sáng. Có một tin nhắn chưa đọc, cô vội mở ra.
Vẫn là người “bạn” phải nhìn ghi chú mới nhớ ra kia gửi đến, dường như người đó không để ý rằng những tin trước chưa từng được trả lời, còn gửi thêm một địa chỉ, nhiệt tình mời cô qua chơi.
Khương Mạt dứt khoát chặn luôn, lúc nằm xuống lần nữa thì ở cửa vang lên tiếng cào nhẹ và tiếng mèo kêu, nghi ngờ mình nghe nhầm, cô chống người ngồi dậy lắng nghe thêm một lúc rồi đứng dậy.
Khi mở cửa, chị Lâm đang định bế Mocha đi.
Mocha nằm trong vòng tay chị Lâm, nhìn về phía cánh cửa, khẽ “meo” một tiếng.
“… Cứ để nó ngủ với tôi đi.” Khương Mạt mím môi.
Cô bế Mocha vào phòng, đặt lên sofa, sáng hôm sau tỉnh dậy, bên gối đã có thêm một “tấm chăn lông”.
Mocha nằm ngửa bốn chân chổng lên trời bên cạnh cô, bụng nhỏ phập phồng theo nhịp thở, chẳng hề có chút cảnh giác của một con mèo.
Hoàn toàn khác với người chủ vừa bay sang Mỹ như bốc hơi khỏi nhân gian.
Khi đã bận rộn, thời gian luôn trôi qua rất nhanh, ban ngày vùi đầu trong phòng làm việc, gặp vấn đề thì chạy đi tìm Lý Nam Kiều, mỗi chiều dẫn Jan ra ngoài chạy bộ, tối ôm Mocha ngủ, nếu không phải đang ở trong nhà của Cận Hành Giản, ôm mèo của anh, Khương Mạt suýt nữa quên mất thân phận đã kết hôn của mình.
Năm học mới đến trong nhịp sống bận rộn như thế.
Lúc nhìn thấy Lâm Nguyên ở Thiên Việt, Khương Mạt có chút bất ngờ, cô cong môi cười, theo bản năng nhìn ra phía sau anh ấy, trống không, ngay cả bản thân cô cũng không nhận ra sự mất mát thoáng qua trong khoảnh khắc thu lại ánh nhìn.
Cho đến khi ngồi vào ghế sau xe, cô hỏi: “Cận Hành Giản còn sống không?”
“…”
Lâm Nguyên lén nhìn qua gương chiếu hậu, Khương Mạt cúi đầu lướt điện thoại, không nhìn ra sắc mặt, giọng nói vô cùng bình thản, giống như chỉ thuận miệng hỏi.
“Cận tổng vẫn đang ở New York.” Lâm Nguyên cung kính đáp.
Chiếc Bentley đen chạy ra khỏi tầng hầm, ánh nắng xuân tràn vào, trong một mảng vàng rực rỡ ấy, Khương Mạt ngẩng đầu.
Lâm Nguyên nhìn thẳng phía trước, giải thích lý do mình về nước: “Cận tổng cử tôi về theo sát việc huy động vốn của nhà họ Khương.”
Liếc nhanh gương chiếu hậu một cái, anh ấy nói tiếp: “Gần đây Cận tổng đang bận dự án Eterno và Hayden, biết phu nhân phải thường xuyên qua lại giữa đại học B và Thiên Việt nên bảo tôi ở lại trong nước.”
Thấy Khương Mạt mím môi không nói gì, Lâm Nguyên đoán không ra suy nghĩ của cô, đèn đỏ, anh ấy xách một chiếc túi màu xanh thẫm từ ghế phụ, hai tay đưa ra sau: “Quà khai giảng Cận tổng chuẩn bị cho phu nhân.”
Khương Mạt nâng mi mắt, lướt qua logo Harry Winston trên túi, không nhúc nhích.
Đèn đỏ bắt đầu đếm ngược, trán Lâm Nguyên lấm tấm mồ hôi, ngay lúc anh ấy định nói thêm gì đó, Khương Mạt vươn tay cầm lấy túi.
Lâm Nguyên thở phào trong lòng, đồng thời cũng toát mồ hôi thay sếp mình, âm thầm tự kiểm điểm xem câu nào vừa rồi mình giải thích chưa đủ khéo.
Khương Mạt nhìn ra ngoài cửa sổ, xe cộ tấp nập, cảnh xuân thay đổi không ngừng, có đôi tình nhân nắm tay đi chậm trên vỉa hè.
Cô ép xuống chút vị chát trong lòng.
Thôi vậy, cô nghĩ.
Dù sao hiện tại cô cũng chưa thích anh đến thế.
Khương Mạt mở bao bì, đeo vòng tay, chụp ảnh, chặn nhóm trường học rồi đăng một bài lên vòng bạn bè.
Trên ngón áp út thon dài là viên kim cương hồng tuyệt thế trị giá 420 triệu vô cùng bắt mắt, trên cổ tay trắng lạnh là chiếc vòng sapphire hồng thanh thoát, kiêu sa.
Là Cận phu nhân rực rỡ.
Cách trường một ngã tư, cô bảo Lâm Nguyên dừng xe.
“Trợ lý Lâm đưa đón tôi thì quá lãng phí, tối để chú Lý đến đón tôi đi.”
Giọng Khương Mạt rất bình thản, “Đổi sang chiếc nào khiêm tốn một chút.”
Lâm Nguyên đứng bên cạnh xe, ánh mắt rơi xuống những ngón tay thon dài xinh đẹp nhưng trống trơn của cô, trong lòng chỉ có một suy nghĩ ——
Xong rồi.
Cận tổng xong thật rồi.
Ngay cả nhẫn cưới phu nhân cũng không đeo nữa.
Anh ấy cúi đầu, kiểm tra lịch trình gần đây của Cận Hành Giản, bắt đầu xin tuyến bay về nước cho sếp.
————-
Tác giả có lời muốn nói:
Lâm Nguyên (gào thét): Sếp ơi, anh nên về yêu đương đi chứ?! Anh xem phu nhân kìa, căn bản không muốn công khai anh đâu! [ khóc ròng ][ khóc ròng ]
Hiện tại hoàn cảnh của bé Mạt và Cận Hành Giản là khác nhau, trạng thái tình cảm cũng chưa đồng bộ.
Đợi lão Cận trở về, tiến độ tình cảm sẽ tiến thêm một bước nữa.