Vén Màn Sương Xuân - Khương Ôn Hạ

Chương 103: Ngoại truyện: Thanh mai trúc mã

Chương 103: Ba em đang nhìn chúng ta.

Edit: Thanh


Ngày hôm sau cuối cùng cũng có trận tuyết lớn mà Khương Mạt mong chờ bấy lâu, đường bị phong tỏa, cả khu trượt tuyết như được bao trọn, nhưng cô lại không hề hứng khởi như dự đoán, trong đầu chỉ toàn nghĩ đến việc dính lấy Cận Hành Giản, muốn ngồi sát vai anh, muốn nắm tay anh đi dạo, muốn dựa vào nhau ngồi ngẩn ngơ cũng được.

Muốn hôn anh.

Khương Mạt bắt đầu nghi ngờ mình là một kẻ yêu đương mù quáng.

“Hay là hôm nay mình không ra ngoài nữa?”

Cô mặc váy ngủ đi theo sau Cận Hành Giản, tối qua quá phấn khích, lăn qua lăn lại trên giường không biết đến mấy giờ mới ngủ, giờ mắt hoàn toàn không mở nổi.

Cận Hành Giản vừa họp video xong, áo sơ mi trắng phẳng phiu chỉnh tề, quần tây tối màu ôm lấy đôi chân dài, anh dừng lại trước tủ đồ, phía sau bỗng bị va nhẹ, cô gái nhỏ còn chưa tỉnh ngủ dụi dụi mũi, khẽ than một tiếng, má mềm áp lên lưng anh không động nữa, gần như dồn hết trọng lượng cơ thể lên người anh, nếu không phải không ôm chặt thì trông chẳng khác gì một con gấu koala nhỏ bám người.

Anh nhẹ tay mở tủ, “Còn hai ngày nữa là về, không muốn đi trượt tuyết bột à? Muốn trượt nữa phải đợi cả năm đấy.”

Người phía sau mềm nhũn đáp một câu, “Đi.”

Rồi lại bắt đầu nói kế hoạch: “Trượt một lượt thì hôn một cái, được không?”

Cận Hành Giản cúi đầu cười khẽ, đưa tay cởi cúc áo sơ mi, cơ ngực cơ bụng săn chắc dần lộ ra, “Không phải em nói muốn yêu bí mật cho k*ch th*ch sao?”

Yêu đương bí mật chẳng hề k*ch th*ch.

Ngược lại còn khiến người ta bứt rứt khó chịu.

Một tiếng sau, Khương Mạt rút ra kết luận.

Khi cô và Cận Hành Giản ra ngoài, gặp một đám bạn học mới nhớ ra, theo kế hoạch ban đầu hôm nay mọi người sẽ cùng nhau chụp ảnh.

Đường trượt vừa được nén, lớp tuyết mềm dạng “sợi mì” trượt rất dễ chịu, từng nhóm bạn tụ lại chụp ảnh đẹp, Khương Mạt tranh thủ cùng Cận Hành Giản trượt một lượt, khi ngồi cáp treo lên, vốn định quay sang hôn anh một cái, vừa quay đầu đã thấy phía sau là một cặp đôi cùng lớp liền lập tức kéo giãn khoảng cách nửa người, nhìn trời nhìn đất chứ không nhìn anh, lên đến đỉnh thì bị Trình Ngu kéo lại, “Khổ bạn bè thì được chứ không thể để khổ ‘vòng bạn bè’, mau lại đây giúp tụi mình tạo tường tuyết.”

“Chỉ mình tớ thôi à?” Khương Mạt nhìn hơn hai mươi người đang trông mong, trong đầu nghĩ, hôn một cái mà khó quá.

“Cậu với Keith.” Thực ra thêm Cận Hành Giản thì tốt hơn, nhưng Trình Ngu không dám mời, Keith thì dễ nói chuyện hơn nhiều.

“Để tôi.” Cận Hành Giản xen vào, “Tôi với Khương Mạt hai người.”

Anh liếc qua số lượng người, “Hai người một nhóm tự chia, một người chuẩn bị một người quay, đứng cách nhau 50 mét, bên này 6 nhóm, bên kia 5 nhóm, chúng tôi trượt hai lượt là xong.”

Một việc rườm rà lập tức trở nên hiệu quả.

Nếu kéo góc máy đủ cao, đủ xa, có thể thấy hai bóng người một đen một hồng như đồng bộ hoàn toàn, cùng tốc độ, cùng góc nghiêng ván, cùng tư thế vào cua, lao thẳng xuống.

Từng bức tường tuyết dựng lên đều đặn, các bạn đứng cuối đường trượt reo lên, lấy điện thoại quay lại, lúc gửi cho Khương Mạt còn hỏi cô trước đây có tập luyện với anh trai không mà ăn ý thế.

Thực ra không có.

Chỉ là kỹ thuật trượt tuyết của cô do chính Cận Hành Giản cầm tay dạy, nên tự nhiên mang dáng dấp của anh.

Cận Hành Giản tận tâm giúp mọi người hoàn thành việc dựng tường tuyết, có nam sinh đến hỏi kỹ thuật, anh chỉ dẫn vài câu thì càng nhiều người vây lại, người vốn chỉ thấy trên báo chí giờ đứng ngay trước mặt, lại còn thân thiện như vậy, độ nổi tiếng của Cận Hành Giản tăng vọt, kết thúc chụp ảnh, cả nhóm rộn ràng đi ăn, anh bị mấy nam sinh vây quanh trò chuyện về thể thao, công nghệ, thời sự, đừng nói hôn, Khương Mạt đến chạm tay anh cũng không được, chỗ ngồi cũng bị tách ra.

May mà Khương Mạt cũng không cô đơn, bị các bạn nữ kéo đi cười đùa.

Buổi chiều mọi người đi đường trượt đen trước rồi ra đường trượt bên ngoài, Khương Mạt chọn một tuyến khó hơn, đảm bảo không có bạn học nào theo kịp, khi chuẩn bị lên cáp treo thì bị Cận Hành Giản gọi lại.

“Đi với anh về khách sạn một chuyến đã.”

“Sao vậy?”

“Anh để quên đồ.”

Hai người bước vào thang máy, mấy bạn học cũng đi đường đen theo sau vào, cũng muốn về khách sạn một chuyến.

Cửa thang máy đóng lại, Khương Mạt đứng ở hàng cuối, cúi mắt nhìn bàn tay to của Cận Hành Giản buông bên người, lòng bàn tay hơi xoay ra ngoài, các ngón tay khẽ cong.

Cô liếc quanh một vòng, thấy không ai chú ý, liền lén đặt đầu ngón tay mình lên đó.

Ngón tay người đàn ông khẽ động, cọ nhẹ lên đầu ngón tay cô nhưng không nắm, hạ mắt nhìn cô cười, như đang nói, có người.

Sau đó rút tay về, ung dung nhét vào túi.

… Hứ.

Không nắm thì thôi!

Khương Mạt cũng nhét tay vào túi, nhìn thẳng phía trước, đứng nghiêm chỉnh, cho đến khi các bạn học xuống hết thang máy cũng không liếc sang bên cạnh một lần.

Đến tầng của họ, Cận Hành Giản bước ra trước, anh đi không nhanh, luôn giữ khoảng cách nửa bước phía trước cô.

Trong khách sạn ấm áp, Khương Mạt cúi đầu kéo khóa áo trượt tuyết, “tích” một tiếng, cửa phòng mở ra, eo cô bị siết lại, bị kéo vào trong, ép lên cửa, nụ hôn mang theo hơi thở nam tính rơi xuống bên môi.

Cận Hành Giản cắn nhẹ môi cô một cái như trừng phạt, “Lúc nãy ăn cơm sao không nhìn anh lấy một cái?”

Cú cắn ấy không đau, chỉ tê tê ngưa ngứa, hai người đứng rất gần, môi anh ngay trước mắt, như chỉ cần cô mở miệng là sẽ chạm vào, hơi thở anh lượn quanh môi cô, mỗi lần hít thở đều khiến khóe môi cô ngứa ran, bàn tay lớn của anh giữ lấy eo cô kéo về phía mình.

Khẽ l**m môi, Khương Mạt ngẩng đôi mắt trong veo nhìn anh, “Anh ——”

Cô vội mím môi, nhưng cảm giác môi anh chạm nhẹ lúc nãy vẫn không tan đi.

“Anh sao?” Anh cười hỏi, mỗi lần nói một chữ, môi lại chạm nhẹ lên môi cô, mềm mại đàn hồi.

Hơi thở tạo thành luồng khí nhẹ, phập phồng nơi khóe môi cô.

Má Khương Mạt đỏ bừng, nín thở cúi đầu, trán chạm trán anh, hạ mắt nói nhanh như trách móc: “Anh đúng là đảo ngược trắng đen!”

“Ăn cơm không nhìn em, trong thang máy không nắm tay em!”

“Không phải em nói yêu đương bí mật, phải lén hôn sau lưng người khác sao.”

Vừa dứt lời, anh nâng cằm cô lên, cúi xuống hôn.

Khương Mạt nắm lấy vạt áo bên eo anh, run run khép mắt.

Đúng lúc đó cửa phía sau bị gõ, bạn học đi trượt tuyết cùng gọi tên cô, “Khương Mạt, xong chưa?”

Khương Mạt mở mắt, người đàn ông trước mặt vẫn đang ép cô hôn, không có ý buông ra, cô đẩy nhẹ anh hai cái, môi tách ra, ra hiệu cho anh nghe tiếng bên ngoài, nhỏ giọng thúc giục: “Anh mau đi lấy đồ đi, phải xuất phát rồi.”

“Không có đồ gì cần lấy.” Cận Hành Giản dùng đầu ngón tay lau khóe môi cô, “Chỉ là muốn lên đây hôn em thôi.”

Anh đi ra, vặn mở một chai nước, “Em còn nợ anh hai lần.”

“Gì cơ?”

“Hôn.” Anh uống một ngụm, quay đầu cười nhìn cô, “Buổi sáng trượt ba lượt.”

*v*

Lén lút ngọt ngào được hai ngày, máy bay hạ cánh xuống Bắc Thành.

Tạm biệt bạn học, Cận Hành Giản một tay đẩy hai vali, tay kia chìa ra phía sau, Khương Mạt dùng ngón trỏ chọc vào lòng bàn tay anh, chọc một cái, rồi chọc thêm cái nữa, đến khi anh bắt hụt hai lần, dừng lại quay đầu nhìn, cô mới ngoan ngoãn đưa tay cho anh nắm, rồi thương lượng: “Hay là mình đợi đến Tết rồi công khai nhé?”

Cận Hành Giản nắm chặt tay cô: “Sao vậy?”

“Ba em thật sự sẽ đánh anh thì sao? Năm ngoái ông ấy còn sửa một phòng tập ở nhà, mỗi tuần tập mấy buổi, cánh tay to hơn trước nhiều.”

Cận Hành Giản hơi nhướng mày.

Khương Mạt nắm tay anh tiếp tục nói: “Đến Tết không khí tốt, dì Cận đi công tác cũng về rồi, thêm cả mẹ em nữa, mọi người mỗi người nói một câu ‘đang Tết mà’, ép ba em vào thế, ông ấy dù giận cũng ngại ra tay, sau đó em lại dỗ dành ông ấy.”

Nghe cô mặt không đỏ tim không đập mà tính toán đối phó chính ba mình, Cận Hành Giản nhìn cô cười, “Bắt đầu thiên vị anh rồi à?”

“Đương nhiên không!” Khương Mạt đỏ mặt phủ nhận, “Em là giảm thiểu tổn thất, tránh ảnh hưởng hòa khí hai nhà.”

“Anh chờ thêm vài ngày nhé.” Cô lắc lắc tay anh, “Về em sẽ lén làm công tác tư tưởng với mẹ em và dì Cận trước, cùng nhau đối phó ba em!”

Khương Thương Thần đang chờ con gái về nhà bỗng hắt xì mấy cái liền, nhìn đồng hồ, Khương Mạt chắc đã xuống máy bay rồi, có lẽ mấy ngày không gặp nên nhớ ông, đang nhắc đến ông.

Jan chạy vòng quanh chân ông mấy vòng, ông dắt nó ra ngoài, dặn nhà bếp làm mấy món Khương Mạt thích ăn nhất.

Dắt Jan đi dạo xong chắc Khương Mạt cũng vừa về tới.

Cận Hành Giản không nói rằng ba người lớn sớm đã nhìn thấu tâm tư của anh, chỉ là Khương Mạt chưa đủ tuổi trưởng thành nên mặc kệ cô mơ hồ, không vạch trần, chờ cô tự hiểu rồi thuận theo tự nhiên, cũng không nói rằng bị Khương Thương Thần đánh vài cái cũng không sao, hiện tại thấy cô quan tâm mình như vậy, anh liền thuận theo ý cô mà đồng ý.

Trên đường, Cận Hành Giản nhận vài cuộc điện thoại, xác nhận thời gian họp video, Khương Mạt biết mấy ngày tới anh sẽ bận đến chân không chạm đất, thời gian gặp nhau rất ít, càng về tới gần nhà càng không nỡ, khi xe dừng trước cổng hai nhà, Cận Hành Giản xoa đầu cô, “Tối gặp.”

New York và Bắc Thành lệch nhau 13 tiếng, buổi tối anh ở nhà xử lý công việc bên New York, cô có thể qua chơi.

“Được.” Khương Mạt lập tức tươi cười, tháo dây an toàn, nghiêng người hôn lên môi anh, “Vậy tối gặp.”

Đôi môi anh mềm mà có độ đàn hồi, hôn lên giống như ăn kẹo dẻo hồi nhỏ, một cái không đủ, Khương Mạt lại chu môi định hôn thêm thì bị Cận Hành Giản cười véo má.

“Ba em.”

“Hả?” Cô không nghe rõ.

“Ba em đang nhìn chúng ta.”

“…”

Khương Mạt chậm rãi quay đầu, Khương Thương Thần đang dắt Jan đứng cách xe khoảng năm mét, mắt như bốc lửa, còn Jan nghiêng đầu, đôi mắt chó đảo qua đảo lại nhìn hai người.

Hôm nay là ngày làm việc, sao ba cô lại ở nhà?

Kế hoạch yêu đương bí mật cô vừa nghĩ xong còn chưa kịp thực hiện đã “toang” rồi?

Khương Mạt cúi mắt, liếc đôi chân vẫn còn nguyên vẹn của Cận Hành Giản, đẩy nhẹ anh: “Vì tương lai của chúng ta, anh đi đi.”

Lật lọng cũng nhanh thật.

Cận Hành Giản cười xoa đầu cô, gọi điện dời lịch họp, bình tĩnh mở cửa xuống xe.

“Còn biết gọi viện binh nữa.” Khương Thương Thần dắt Jan đi lại gần, Jan rất biết điều, nhận ra bầu không khí khác thường nên không lại gần Cận Hành Giản.

Người thật sự “gọi viện binh” là Khương Mạt im lặng một giây, rồi nhanh chóng nhắn tin cho mẹ là Thẩm Vân Sanh, bảo bà mau về nhà dỗ “bố khủng long bạo chúa”.

Nửa tiếng sau, Thẩm Vân Sanh về đến nhà.

Hai phút sau, bà dắt Cận Hành Giản với khóe môi bị rách nhẹ từ phòng tập đi ra.

Khương Mạt liếc nhìn chân anh.

May mà ba cô không phải kiểu người mất kiểm soát.

Từ khi chuyện tình cảm bị nói rõ, cuộc sống như bị soi dưới kính lúp, Cận Hành Giản đến nhà họ Khương không còn được vào phòng Khương Mạt nữa, còn Khương Mạt sang nhà anh chưa đến nửa tiếng đã bị Khương Thương Thần gọi về bằng đủ lý do.

Một hôm Khương Mạt ôm Thẩm Vân Sanh nhỏ giọng than: “Mẹ, hồi mẹ với ba yêu sớm cũng vậy à?”

Thẩm Vân Sanh đặt tách trà nóng xuống, cười xoa sau đầu con gái, “Ba con khá tự giác.”

Lần đầu Khương Thương Thần nắm tay bà là vào ngày bà trưởng thành.

Ông trân trọng bà như vậy, huống chi là con gái.

“À ~ Ba sợ Cận Hành Giản bắt nạt con.” Khương Mạt chợt hiểu ra.

Tình trạng này kéo dài cho đến khi cô nhảy qua lớp 12, vào thẳng đại học.

Phần lớn bạn học trong lớp đều sẽ đi du học, nhưng Khương Mạt thì khác, cô không có kế hoạch ra nước ngoài. Sau khi đạt giải trong kỳ thi toán cấp quốc gia năm lớp 11 và được tuyển thẳng vào Đại học B, cô bỏ qua năm cuối cấp để vào đại học.

Từ năm nhất bắt đầu ở ký túc xá, sự quản lý của gia đình với cô rõ ràng nới lỏng hơn, kỳ nghỉ đông sau sinh nhật 18 tuổi, khi cô đề nghị muốn đi du lịch New York, Khương Thương Thần cũng đồng ý.

Chỉ là ngày hôm sau ông cho người cải tạo một phòng trống trong nhà thành phòng đấm bốc.

Trọng tâm sự nghiệp của Cận Hành Giản đã chuyển về Bắc Thành, mỗi quý chỉ cần bay sang New York một lần, lần này là sau sinh nhật cô.

“Chú Khương lại đồng ý cho cậu sang New York tìm anh trai à?”

Trình Ngu nằm sấp trên giường Khương Mạt cảm thán, nhìn cô vui vẻ vừa ngân nga vừa dọn hành lý.

“Sao lại không đồng ý? Tớ với anh tớ yêu nhau công khai một năm rồi mà.”

Khương Mạt ném mấy chiếc váy vào vali rồi đi lấy tất.

Vừa quay đầu lại, Trình Ngu bật dậy khỏi giường, cầm một bộ đồng phục nữ, mắt sáng rực.

“Hai người phát triển đến bước nào rồi?”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn