Vẻ Ngoài Vàng Ngọc

Chương 5

Phùng Xuân vừa mừng vừa sợ:

“Nô tỳ nghe nói Hoàng thượng tính tình lạnh nhạt, hậu cung tổng cộng cũng chẳng có mấy người, đối với Hoàng hậu nương nương cũng không mấy thân mật.”

Rèm châu bị người từ bên ngoài vén lên, va vào nhau phát ra những tiếng lanh canh trong trẻo vụn vặt.

Phùng Xuân lập tức im bặt, khom người lui xuống.

Người kia đứng sau lưng ta, không động đậy.

“Thiếp thân tham kiến Hoàng thượng.”

Ta quỳ xuống, phủ phục trên mặt đất.

Một bàn tay khớp xương rõ ràng đưa tới, nắm lấy cánh tay ta.

Ta thuận theo lực của hắn ngẩng đầu lên, ánh nến lay động rọi lên gương mặt nam nhân.

Xương mày cực cao, hốc mắt sâu, sống mũi thẳng tắp.

Đêm nay, hắn đã cởi thường phục, thay bằng long bào màu huyền uy nghiêm lạnh lẽo.

Rất giống người hôm ấy đã giúp ta bắt mèo trong con ngõ chật hẹp, nhưng lại có đôi chút khác biệt.

Thiên Khu đứng đầu Bắc Đẩu, được muôn sao vây quanh. Ngoài đế vương của thiên hạ này, còn có thể là ai?

Nếu Hoàng thượng thích diễn trò cải trang vi hành, tình cờ gặp gỡ ngoài cung như vậy, ta không ngại phối hợp để hắn tận hứng.

Ta vừa đúng lúc cụp hàng mi, để lộ vài phần ngượng ngùng và sợ hãi.

“Thiếp thân ngày ấy không biết thân phận của Hoàng thượng, có nhiều điều mạo phạm.”

Hắn không đáp, chỉ nhìn ta bằng ánh mắt đầy áp lực của người ở địa vị tối cao.

Bỗng nhiên, hắn bước về phía trước một bước.

Ta còn chưa kịp phản ứng, đã bị hắn bế ngang lên.

Đột nhiên rời khỏi mặt đất, ta theo bản năng siết c.h.ặ.t cổ áo thêu long văn trước n.g.ự.c hắn.

Hơi thở nóng bỏng phả bên tai, màn sa từng lớp từng lớp rơi xuống.

Nến đỏ cháy đến tận cùng, trời cũng sắp hửng sáng.

Ta nghe thấy hắn nhắm mắt, khàn giọng gọi bên tai ta một tiếng:

“Yến Yến.”

14

Ngày hôm sau.

Hoàng thượng vừa mới đi thượng triều, ta đã bị triệu đến cung Hoàng hậu, quỳ trên nền gạch lạnh lẽo suốt một canh giờ.

Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối

Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha

Hoàng hậu vừa chải chuốt xong, lúc này mới ngồi ngay ngắn trên ghế phượng, từ trên cao liếc xuống ta.

Nàng ta sinh ra đoan trang cao quý nhưng giữa mày mắt lại tràn đầy vẻ mệt mỏi.

“Hạ Yến Linh.” Nàng ta đọc tên ta.

“Bổn cung đã sớm nghe nói về ngươi. Quả nhiên có một dung mạo rất đẹp, chẳng trách có thể khiến tên chất t.ử của Thôi Các lão kia xoay mòng mòng.”

“Đã từng có một đoạn phong nguyệt với hắn, vậy vì sao còn phải trăm phương ngàn kế vào cung?”

Ta không phản bác, chỉ lặng lẽ nghe.

Hoàng hậu nặng nề đặt chén trà xuống.

“Ngươi cũng biết điều đấy, biết không tránh khỏi, dứt khoát đến miệng cũng chẳng thèm cãi lại.”

Nàng ta đi đến trước mặt ta, nâng cằm ta lên.

Trong khoảnh khắc, sự thất thố nơi đáy mắt nàng ta lóe lên rồi biến mất, ta nhìn thấy rất rõ.

Nàng ta đứng thẳng người, cười lạnh.

“Vừa rồi bổn cung còn đang nghĩ, Hoàng thượng xưa nay lạnh tình, sao đột nhiên lại có thiện cảm với một nữ t.ử. Hóa ra là nhờ vào gương mặt này.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Ngươi phải bảo vệ thật tốt khuôn mặt này, tuyệt đối đừng để tổn thương dù chỉ một chút. Nếu gương mặt này bị hủy, ân sủng của đế vương cũng sẽ chấm dứt.”

Thảo nào mấy lần tình cờ gặp nhau ngoài cung trước đây đều trùng hợp đến vậy. Chiếc ấn ta nhặt được kia, e rằng cũng là do Hoàng thượng cố ý để lại.

Ánh mắt Hoàng hậu đan xen sự không cam lòng và oán hận mãnh liệt.

Yêu đến mức tính toán thiệt hơn, ngay cả hận cũng chẳng thuần túy.

Một nữ t.ử vẫn còn ôm ảo tưởng về tình yêu của quân vương, bất kể vẻ ngoài có đoan trang, trưởng thành đến đâu, chẳng qua cũng chỉ là một cô nương dễ mê muội mà thôi.

Giống như ta trước kia, vì Thôi Dục mà hết lần này đến lần khác nhượng bộ, đến cả giới hạn cuối cùng cũng có thể vứt bỏ.

Trước khi Hoàng thượng rời đi sáng nay, chính miệng hắn đã hứa buổi trưa sẽ đến dùng bữa cùng ta.

Nếu không tìm thấy ta, hắn nhất định sẽ biết ta bị đưa đến Xuân Hoa cung.

Tính thời gian, hắn cũng nên đến rồi.

Ta không những không hoảng sợ cầu xin như Hoàng hậu dự liệu, ngược lại còn khẽ cong môi, đón lấy ánh mắt nàng ta.

“Nương nương nói đúng. Bất kể là mượn gương mặt của ai, đêm qua Hoàng thượng rốt cuộc vẫn nghỉ lại trong cung của thiếp thân. Thiếp thân tuổi trẻ, thân thể khỏe mạnh, nếu có thể một lần sinh được hoàng t.ử, nghĩ rằng những ngày tháng sau này cũng sẽ không quá khó khăn.”

“Nương nương thay vì ở đây làm khó thiếp thân, chi bằng suy nghĩ xem phải làm thế nào mới có thể giữ được trái tim của Hoàng thượng.”

“Láo xược!” Hoàng hậu bị chọc giận.

“Hôm nay bổn cung phải xem xem, tiện tỳ ngươi có thể ngông cuồng được đến bao giờ.”

“Người đâu, đi mang bát t.h.u.ố.c tuyệt tự kia đến đây!”

Mấy ma ma siết c.h.ặ.t hai cánh tay ta, một bát t.h.u.ố.c đen ngòm được bưng đến trước mặt.

Phùng Xuân khóc lóc lao tới ngăn cản, bị một cú đá văng ra.

Ma ma thô bạo bóp mở cằm ta, nước t.h.u.ố.c nóng hổi mắt thấy sắp bị đổ thẳng vào miệng ta.

“Ta xem ai dám?” Một giọng nam trầm thấp, tức giận vang lên từ cửa điện.

Mấy ma ma sợ đến mức tay run lên, bát t.h.u.ố.c rơi xuống đất.

Ta thuận thế ngã sấp xuống, má bên mặt vừa khéo đè lên mảnh sứ vỡ, bị cứa ra mấy vết thương nhỏ.

Hoàng thượng sải bước đi tới, đỡ ta đứng dậy.

Ta tựa vào trước n.g.ự.c hắn, khóe mắt liếc thấy gương mặt trắng bệch như giấy của Hoàng hậu.

Ta biết, ta đã cược thắng.

Không chỉ cược thắng thời cơ, mà còn cược thắng gương mặt này,  gương mặt giống đến chín phần với bạch nguyệt quang trong lòng hắn, lại cộng thêm bộ dạng bị hành hạ thê t.h.ả.m như vậy. Đủ để vị đế vương cao cao tại thượng này sinh ra vô tận thương tiếc.

15

Phùng Xuân chạy bước nhỏ vào, trên mặt không giấu được vẻ vui mừng.

“Tiểu thư, không, chủ t.ử, Hoàng hậu bị cấm túc rồi, nói là ba tháng không được bước ra khỏi cửa cung.”

Ta bóc xong một hạt lạc, ném vào chiếc bát sứ trắng, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên.

“Biết rồi.”

Phùng Xuân ghé lại gần, hạ thấp giọng:

“Chủ t.ử, tiếp theo chúng ta phải làm sao? Trong hậu cung ngoài Hoàng hậu ra, còn có ba vị nương nương. Tuy hiện giờ họ không được sủng ái lắm nhưng căn cơ vững chắc, nếu liên thủ đối phó chúng ta thì…”

“Không đâu.” Ta lấy khăn lau đầu ngón tay, chậm rãi nói.

“Hả?”

“Hoàng thượng năm nay ba mươi sáu tuổi, dưới gối không có con.”

Phùng Xuân sững người.

Ta đứng dậy, đi đến trước bàn trang điểm, nhìn hồi lâu gương mặt trong gương đồng.

Từ khi đăng cơ, Hoàng thượng rất ít khi đặt chân vào hậu cung.

Ai cũng nói hắn tình căn thâm chủng với vị Hoàng quý phi đã qua đời từ lâu. Nhưng theo ta thấy, trong phần tình cảm ấy, nhiều hơn cả là sự hoài niệm của một đế vương đối với những tháng năm tuổi trẻ.