15
Ngay lúc tình hình sắp vượt khỏi tầm kiểm soát, điện thoại của tôi chợt đổ chuông.
Là cuộc gọi từ Tống Nguyên.
Anh ấy nói rằng đã tìm thấy Lâm Tri Âm trên sân thượng của khách sạn.
Có điều tâm trạng của chị ấy có vẻ hơi bất ổn, nên muốn tôi qua đó khuyên nhủ chị ấy một chút.
Tôi vội đẩy Quý Yến Chi ra, vừa luống cuống chỉnh lại quần áo vừa nói:
"Em phải đi rồi."
Quý Yến Chi điềm nhiên vuốt lại vạt áo sơ mi đã hơi nhăn nheo của mình rồi đứng dậy.
"Anh đưa em qua đó."
Tôi đâu ngờ được rằng mới cách đây mấy hôm Lâm Tri Âm còn cực kỳ tin tưởng vào tình yêu của mình, giờ lại mắc phải hội chứng sợ kết hôn.
Lúc này Tống Nguyên và Quý Yến Chi đều vô cùng ăn ý mà lảng đi chỗ khác.
Trên sân thượng lộng gió chỉ còn lại mỗi tôi và Lâm Tri Âm.
Chị ấy níu c.h.ặ.t lấy tay tôi, gương mặt đầy vẻ hoang mang mờ mịt.
"Hạ Hạ à, người khác không hiểu chị cũng được, nhưng em thì nhất định phải hiểu cho chị."
"Chị đã yêu Tống Nguyên ngần ấy năm trời, trong mỗi bước ngoặt cuộc đời của tụi chị đều có hình bóng của đối phương."
"Thế nhưng đột nhiên chị lại cảm thấy rất sợ hãi. Ngộ nhỡ sau khi hai người dọn về chung sống dưới một mái nhà mới nhận ra đối phương không hề hoàn hảo như những gì mình đã tưởng tượng thì sao?"
"Ví dụ như lúc ở nhà chị lười biếng không thích chăm chút cho bản thân, lại còn hay thức khuya cày game. Liệu lúc đó Tống Nguyên có cảm thấy chị chẳng còn chút sức hút nào nữa không?"
"Lỡ như sau này anh ấy phải lòng một cô gái trẻ trung hơn thì chị phải làm sao đây? Đến lúc chị sinh con xong, vóc dáng không còn thon gọn, sắc mặt vàng vọt, có khi đến dũng khí để giành giật lại anh ấy cũng chẳng còn ấy chứ."
Nghe xong những lời tâm sự của Lâm Tri Âm, tôi im lặng suy ngẫm một hồi lâu.
Có lẽ đây là nỗi trăn trở mà bất kỳ cô gái nào trước khi bước vào cuộc sống hôn nhân đều sẽ phải cân nhắc đến.
Tôi chưa từng kết hôn, nhưng tôi nghĩ chúng ta không nên vì những chuyện chưa xảy ra mà tự chuốc lấy muộn phiền lo âu.
Chưa chắc quyết định được đưa ra ở thời điểm hiện tại đã là điều đúng đắn nhất, nhưng nhất định đó phải là điều mà bản thân mình muốn làm nhất.
"Chị à, cũng chỉ là làm đám cưới thôi mà, đừng đặt nặng vấn đề này hơn tất cả mọi thứ. Trong cuộc đời này, vẫn còn rất rất nhiều việc quan trọng khác nữa cơ."
"Nếu như Tống Nguyên đã yêu chị, thì cho dù chị có ra sao anh ấy vẫn sẽ yêu chị mà thôi."
"Còn chuyện con cái, chị muốn sinh thì sinh, chẳng có ai ép buộc được chị cả. Một khi đã quyết định sinh con rồi, thì cũng đừng hối hận. Cuộc sống chính là một chuyến đi trải nghiệm muôn hình vạn trạng những phong cảnh khác nhau, nếm đủ mọi đắng cay ngọt bùi trên thế gian, thì mới không uổng phí cuộc đời này."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Ngược lại, cho dù Tống Nguyên có thay lòng đổi dạ đi chăng nữa, thì chị vẫn còn có gia đình mình mà. Hãy tin vào chính mình, phải có dũng khí để làm lại từ đầu, và cũng phải có sự điềm nhiên tự tại xem nhẹ mọi được mất ở đời."
Thứ gì thuộc về mình thì sớm muộn gì cũng sẽ thuộc về mình, còn đã không phải của mình thì có cưỡng cầu cũng chẳng giữ được.
Vốn dĩ tình yêu không phải là lựa chọn bắt buộc trong cuộc đời của một con người.
Tình yêu chỉ giống như thêu hoa trên gấm, khiến cuộc đời càng thêm rực rỡ. Còn nếu không có, thì tự làm cho bản thân mình được viên mãn, tự yêu lấy bản thân mình.
16
Cuối cùng thì buổi tiệc đính hôn vẫn diễn ra vô cùng suôn sẻ.
Để bày tỏ lòng biết ơn, Tống Nguyên đã hào phóng dúi cho tôi một phong bao lì xì đỏ ch.ót rõ to.
Tôi cầm bao lì xì trên tay, ngồi chung bàn tiệc với Quý Yến Chi mà cứ luôn cảm thấy có gì đó không được chân thực cho lắm.
Có ai mà ngờ được Lâm Tri Âm đính hôn, nhưng người thu hoạch được nhiều nhất lại chính là tôi.
Đúng là chuyến về nước lần này quá xứng đáng rồi.
Không, phải nói là tôi nên về sớm hơn mới đúng.
Cũng may là trong ba năm qua, tôi đã học hỏi được rất nhiều điều ở nước ngoài. Con đường sự nghiệp sau này cũng sẽ thuận lợi hơn, có thể thi triển được tài năng của bản thân.
Quý Yến Chi gắp một miếng bào ngư bỏ vào trong bát của tôi, nhẹ giọng hỏi:
"Em đang cười cái gì thế?"
"Em đang cười vì..."
Tôi cố tình làm ra vẻ bí hiểm.
"Anh thử đoán xem."
Quý Yến Chi nhìn sâu vào đôi mắt tôi, khóe môi cũng cong lên theo tạo thành một nụ cười tuyệt mỹ.
"Chắc có lẽ là do cuối cùng cả hai chúng ta đều đã được toại nguyện."
Tôi lẳng lặng nhìn anh trìu mến.
Ngay lúc đó, trên cổ tay tôi được đeo thêm một chiếc vòng tay tỏa sáng lấp lánh.
Đó là một chiếc vòng tay đính đá quý mang đậm tính nghệ thuật với những mặt cắt vô cùng phức tạp. Những góc cạnh nhỏ xíu phản chiếu dưới ánh đèn vàng ấm áp của sảnh tiệc, chỉ cần xoay nhẹ cổ tay là lại ánh lên từng tầng từng lớp ánh sáng rực rỡ đan xen, đẹp đến nao lòng.
"Anh lấy đâu ra chiếc vòng tay này thế?"
Quý Yến Chi ghé sát vào tai tôi, chất giọng trầm trầm thấp thấp vang lên:
"Là anh tự tay thiết kế đấy.