Sau đó ánh mắt ta chợt lạnh đi.
Rầm một tiếng, ta đập mạnh hắn xuống nền đá vụn.
Hắn đau đến không thở nổi.
Ta lại rút ra một cây roi mây, từng bước tiến tới:
“Ta nhớ lời ngươi nói rồi, sẽ không gây ra án mạng.”
Sau đó…
“Bốp” một tiếng.
Một roi quất thẳng lên người hắn.
Bùi Du Xuyên đau đến hét lên một tiếng.
Đám hộ vệ bên ngoài có vẻ do dự.
Ta dùng roi mây chỉ về phía Lâm Sương Hồi: “Bảo bọn họ không được vào.”
“Nếu không…”
Ta kéo cây roi trên mặt đất, bước về phía nàng ta một bước.
Nàng ta lập tức hoảng hốt hét lớn: “Không được vào!”
Bên ngoài lập tức im bặt.
Khóe môi ta cong lên, xoay người lại quất thêm một roi.
Bùi Du Xuyên đau đến co giật.
Nhưng ta chẳng hề có ý định dừng tay.
Hết roi này đến roi khác quất xuống, đ.á.n.h đến mức khắp người hắn chẳng còn một mảnh da lành.
Lúc ấy ta mới cúi xuống, vỗ vỗ mặt hắn: “Ta chờ ngươi hủy hôn, hoặc là đến kỳ thu săn thì mất mạng. Đừng khiến ta thất vọng nhé.”
Ta đứng dậy, lúc đi ra ngoài thì chạm mắt với Lâm Sương Hồi.
Nàng ta sợ đến run b.ắ.n người, vội vàng cụp đôi mắt đen xuống.
Rầm một tiếng.
Khi ta đá tung cửa viện của Vân Hàm Chương, nàng ta đang mang vẻ đắc ý, mặt mày rạng rỡ sắp xếp những chậu hoa trong viện.
“Ngươi… sao ngươi lại trở về?”
Nàng ta căng thẳng đến mức nói năng lộn xộn, chân lại không tự chủ được mà liên tục lùi về sau.
Ta rút cây roi mây ra, ánh mắt lạnh lẽo ép thẳng về phía nàng:
“Không c.h.ế.t trong chùa như ngươi mong muốn, bất ngờ lắm sao?”
Đồng t.ử nàng ta run mạnh.
Ngay giây tiếp theo.
“Bốp” một tiếng, một roi quất thẳng lên mặt nàng ta.
“Đánh người không đ.á.n.h mặt. Nhưng ngươi lại cứ thích làm chuyện không biết xấu hổ.”
Bốp! Một roi khác quất thẳng lên lưng nàng ta.
Ta tiếp tục nói: “Cấu kết với người ngoài ám sát ta, ăn cây táo rào cây sung, lòng dạ độc ác. Có c.h.ế.t một trăm lần cũng chẳng đủ.”
Bốp! Bốp! Bốp!
Ta quất hết roi này đến roi khác, đ.á.n.h nàng ta lăn lộn khắp mặt đất, kêu gào t.h.ả.m thiết không ngừng.
Mãi đến khi y phục toàn thân nàng ta đều bị m.á.u thấm đỏ, ta mới chịu dừng tay.
Nhưng ta lại giẫm chân lên đầu nàng ta, từng chữ từng câu cảnh cáo:
“Không g.i.ế.c ngươi không phải vì ta mềm lòng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Mà bởi cái mạng rẻ mạt của ngươi không đáng để liên lụy đến tiền đồ và kế hoạch của ta.”
“Lần sau còn chọc vào ta, ta sẽ khiến ngươi c.h.ế.t không một tiếng động, đến nơi chôn xác cũng chẳng có.”
Khi Chu thị nghe tin chạy tới, ta cầm cây roi mây gõ nhẹ trong lòng bàn tay.
Chân bà lập tức mềm nhũn.
Sợ ta thật sự lấy mạng Vân Hàm Chương, bà nhịn hết lần này đến lần khác, cuối cùng vẫn phải nuốt ngược những lời trách mắng vào bụng.
Lúc ấy ta mới lạnh nhạt xoay người:
“Đã sinh mà không biết dạy, ta chờ xem các người phải trả giá bằng m.á.u thế nào.”
15
Ta chờ rất lâu.
Không chờ được tin Bùi gia hủy hôn, lại chờ được tin Bùi Du Xuyên trên đường gặp phải hung phỉ, bị đ.â.m trọng thương.
Thục phi trước sau vẫn không chịu buông miếng thịt Vân gia này.
Bà ta chẳng quan tâm là trưởng nữ hay thứ nữ, chỉ cần Vân gia bước lên cùng một con thuyền với Bùi gia.
Nhưng Bùi gia cũng không thể dung nổi một kẻ có khả năng g.i.ế.c sạch cả Hầu phủ như ta.
Cho nên kỳ thu săn lần này chính là một trận đấu sinh t.ử.
Chu thị chuẩn bị nhuyễn giáp cho Vân Hàm Chương để đề phòng bất trắc.
Vân Chiến đưa cho Vân Từ Mục một chiếc nỏ phòng thân, mong hắn có thể một phen khiến mọi người kinh ngạc.
Bọn họ nâng chén đối ẩm trong viện, cả nhà vui vẻ hòa thuận.
Cho đến khi Vân Từ Mục thuận miệng hỏi một câu về ta:
“Cha mẹ chuẩn bị gì cho Trinh Sơ?”
“Lâm Sương Hồi đang khổ luyện tiễn thuật ở giáo trường, có lẽ là muốn trả mối thù rơi xuống nước. Trinh Sơ chưa từng tham gia thu săn, chỉ e khó mà đề phòng hết được.”
Nụ cười của Chu thị nhạt xuống:
“Tai họa là do chính nó gây ra, còn liên lụy Chu gia bị Bùi gia gây khó dễ, khiến muội muội con kẹt ở giữa, tiến thoái lưỡng nan. Thật sự không nên.”
Chén rượu của Vân Chiến cũng nặng nề đặt xuống bàn.
“Nó trời sinh sức mạnh hơn người, quyền cước còn giỏi hơn cả vi phụ, không cần lo.”
Mày Vân Từ Mục khẽ giật: “Nhưng đao kiếm không có mắt, muội ấy lại không hiểu quy củ trên bãi săn. Nếu như…”
“Đủ rồi.”
Vân Chiến phất tay ngắt lời hắn: “Nếu nó sợ, tự khắc sẽ tới hỏi.”
“Huống hồ nó vốn không biết nặng nhẹ, chịu chút đau da thịt để học được cách cúi đầu cũng chẳng phải chuyện xấu.”
Hồng Trần Vô Định
Vân Từ Mục còn muốn nói gì đó, Vân Hàm Chương đã dịu dàng kéo tay áo hắn:
“Tổ mẫu thương muội muội nhất. Những gì cần chuẩn bị chu toàn, chắc hẳn tổ mẫu đã sớm dặn dò cả rồi.”
“A huynh thay vì lo cho muội muội, chi bằng giúp ta nghĩ xem đến kỳ thu săn nên mặc bộ váy áo nào mới hợp với con tuấn mã màu táo đỏ của ta hơn.”
Vân Từ Mục chậm rãi thở phào: “Muội ấy mạng cứng, võ công lại tốt, cũng chẳng đến lượt ta phải lo.”
Mấy người ngươi một câu ta một câu, chẳng bao lâu lại tiếp tục nâng chén vui vẻ.
Ta đứng ngoài cổng vòm, siết lá thư Đông cung gửi tới trong tay, cuối cùng vẫn không bước vào.
An nguy của ta chưa bao giờ nằm trong lựa chọn của bọn họ.
Vậy sống c.h.ế.t của bọn họ cũng sẽ không nằm trong sự cân nhắc của ta.
16
Ngày thu săn, tại chỗ ngồi dành cho nữ quyến.
Từ đầu đến cuối Chu thị chỉ chăm chú quan tâm Vân Hàm Chương, cố tình lạnh nhạt với ta.
Rầm một tiếng, ta đập mạnh hắn xuống nền đá vụn.
Hắn đau đến không thở nổi.
Ta lại rút ra một cây roi mây, từng bước tiến tới:
“Ta nhớ lời ngươi nói rồi, sẽ không gây ra án mạng.”
Sau đó…
“Bốp” một tiếng.
Một roi quất thẳng lên người hắn.
Bùi Du Xuyên đau đến hét lên một tiếng.
Đám hộ vệ bên ngoài có vẻ do dự.
Ta dùng roi mây chỉ về phía Lâm Sương Hồi: “Bảo bọn họ không được vào.”
“Nếu không…”
Ta kéo cây roi trên mặt đất, bước về phía nàng ta một bước.
Nàng ta lập tức hoảng hốt hét lớn: “Không được vào!”
Bên ngoài lập tức im bặt.
Khóe môi ta cong lên, xoay người lại quất thêm một roi.
Bùi Du Xuyên đau đến co giật.
Nhưng ta chẳng hề có ý định dừng tay.
Hết roi này đến roi khác quất xuống, đ.á.n.h đến mức khắp người hắn chẳng còn một mảnh da lành.
Lúc ấy ta mới cúi xuống, vỗ vỗ mặt hắn: “Ta chờ ngươi hủy hôn, hoặc là đến kỳ thu săn thì mất mạng. Đừng khiến ta thất vọng nhé.”
Ta đứng dậy, lúc đi ra ngoài thì chạm mắt với Lâm Sương Hồi.
Nàng ta sợ đến run b.ắ.n người, vội vàng cụp đôi mắt đen xuống.
Rầm một tiếng.
Khi ta đá tung cửa viện của Vân Hàm Chương, nàng ta đang mang vẻ đắc ý, mặt mày rạng rỡ sắp xếp những chậu hoa trong viện.
“Ngươi… sao ngươi lại trở về?”
Nàng ta căng thẳng đến mức nói năng lộn xộn, chân lại không tự chủ được mà liên tục lùi về sau.
Ta rút cây roi mây ra, ánh mắt lạnh lẽo ép thẳng về phía nàng:
“Không c.h.ế.t trong chùa như ngươi mong muốn, bất ngờ lắm sao?”
Đồng t.ử nàng ta run mạnh.
Ngay giây tiếp theo.
“Bốp” một tiếng, một roi quất thẳng lên mặt nàng ta.
“Đánh người không đ.á.n.h mặt. Nhưng ngươi lại cứ thích làm chuyện không biết xấu hổ.”
Bốp! Một roi khác quất thẳng lên lưng nàng ta.
Ta tiếp tục nói: “Cấu kết với người ngoài ám sát ta, ăn cây táo rào cây sung, lòng dạ độc ác. Có c.h.ế.t một trăm lần cũng chẳng đủ.”
Bốp! Bốp! Bốp!
Ta quất hết roi này đến roi khác, đ.á.n.h nàng ta lăn lộn khắp mặt đất, kêu gào t.h.ả.m thiết không ngừng.
Mãi đến khi y phục toàn thân nàng ta đều bị m.á.u thấm đỏ, ta mới chịu dừng tay.
Nhưng ta lại giẫm chân lên đầu nàng ta, từng chữ từng câu cảnh cáo:
“Không g.i.ế.c ngươi không phải vì ta mềm lòng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Mà bởi cái mạng rẻ mạt của ngươi không đáng để liên lụy đến tiền đồ và kế hoạch của ta.”
“Lần sau còn chọc vào ta, ta sẽ khiến ngươi c.h.ế.t không một tiếng động, đến nơi chôn xác cũng chẳng có.”
Khi Chu thị nghe tin chạy tới, ta cầm cây roi mây gõ nhẹ trong lòng bàn tay.
Chân bà lập tức mềm nhũn.
Sợ ta thật sự lấy mạng Vân Hàm Chương, bà nhịn hết lần này đến lần khác, cuối cùng vẫn phải nuốt ngược những lời trách mắng vào bụng.
Lúc ấy ta mới lạnh nhạt xoay người:
“Đã sinh mà không biết dạy, ta chờ xem các người phải trả giá bằng m.á.u thế nào.”
15
Ta chờ rất lâu.
Không chờ được tin Bùi gia hủy hôn, lại chờ được tin Bùi Du Xuyên trên đường gặp phải hung phỉ, bị đ.â.m trọng thương.
Thục phi trước sau vẫn không chịu buông miếng thịt Vân gia này.
Bà ta chẳng quan tâm là trưởng nữ hay thứ nữ, chỉ cần Vân gia bước lên cùng một con thuyền với Bùi gia.
Nhưng Bùi gia cũng không thể dung nổi một kẻ có khả năng g.i.ế.c sạch cả Hầu phủ như ta.
Cho nên kỳ thu săn lần này chính là một trận đấu sinh t.ử.
Chu thị chuẩn bị nhuyễn giáp cho Vân Hàm Chương để đề phòng bất trắc.
Vân Chiến đưa cho Vân Từ Mục một chiếc nỏ phòng thân, mong hắn có thể một phen khiến mọi người kinh ngạc.
Bọn họ nâng chén đối ẩm trong viện, cả nhà vui vẻ hòa thuận.
Cho đến khi Vân Từ Mục thuận miệng hỏi một câu về ta:
“Cha mẹ chuẩn bị gì cho Trinh Sơ?”
“Lâm Sương Hồi đang khổ luyện tiễn thuật ở giáo trường, có lẽ là muốn trả mối thù rơi xuống nước. Trinh Sơ chưa từng tham gia thu săn, chỉ e khó mà đề phòng hết được.”
Nụ cười của Chu thị nhạt xuống:
“Tai họa là do chính nó gây ra, còn liên lụy Chu gia bị Bùi gia gây khó dễ, khiến muội muội con kẹt ở giữa, tiến thoái lưỡng nan. Thật sự không nên.”
Chén rượu của Vân Chiến cũng nặng nề đặt xuống bàn.
“Nó trời sinh sức mạnh hơn người, quyền cước còn giỏi hơn cả vi phụ, không cần lo.”
Mày Vân Từ Mục khẽ giật: “Nhưng đao kiếm không có mắt, muội ấy lại không hiểu quy củ trên bãi săn. Nếu như…”
“Đủ rồi.”
Vân Chiến phất tay ngắt lời hắn: “Nếu nó sợ, tự khắc sẽ tới hỏi.”
“Huống hồ nó vốn không biết nặng nhẹ, chịu chút đau da thịt để học được cách cúi đầu cũng chẳng phải chuyện xấu.”
Hồng Trần Vô Định
Vân Từ Mục còn muốn nói gì đó, Vân Hàm Chương đã dịu dàng kéo tay áo hắn:
“Tổ mẫu thương muội muội nhất. Những gì cần chuẩn bị chu toàn, chắc hẳn tổ mẫu đã sớm dặn dò cả rồi.”
“A huynh thay vì lo cho muội muội, chi bằng giúp ta nghĩ xem đến kỳ thu săn nên mặc bộ váy áo nào mới hợp với con tuấn mã màu táo đỏ của ta hơn.”
Vân Từ Mục chậm rãi thở phào: “Muội ấy mạng cứng, võ công lại tốt, cũng chẳng đến lượt ta phải lo.”
Mấy người ngươi một câu ta một câu, chẳng bao lâu lại tiếp tục nâng chén vui vẻ.
Ta đứng ngoài cổng vòm, siết lá thư Đông cung gửi tới trong tay, cuối cùng vẫn không bước vào.
An nguy của ta chưa bao giờ nằm trong lựa chọn của bọn họ.
Vậy sống c.h.ế.t của bọn họ cũng sẽ không nằm trong sự cân nhắc của ta.
16
Ngày thu săn, tại chỗ ngồi dành cho nữ quyến.
Từ đầu đến cuối Chu thị chỉ chăm chú quan tâm Vân Hàm Chương, cố tình lạnh nhạt với ta.