Vạn Sinh Si Ma

Chương 143: Cảm ngôn Thập Nhị Thiên Vương

Đêm khuya, Ngọc Diện Sa La cầm miếng kinh mộc (miếng gỗ gõ bàn của thầy kể chuyện), tay khẽ run rẩy.

Một vị khách cười hỏi: "Hôm nay sao thế, sao tay lại run thế kia?"

"Để các vị khách quan chê cười rồi, thật chê cười quá!" Ngọc Diện Sa La cúi đầu, lấy khăn tay lau nước mắt.

Một vị khách khác nói: "Lọt vào danh sách Thập Nhị Thiên Vương rồi, vui quá chứ gì!"

"Tất cả là nhờ các vị khách quan ủng hộ! Tất cả là nhờ các vị khách quan tin tưởng!"

"Có gì đâu chứ!" Một vị khách lạch cạch mở quạt, "Từ ngày đầu tiên nghe ngươi kể chuyện ở đây, ta đã biết tiểu tử ngươi là đứa có tiền đồ. Lọt vào Thiên Vương là chuyện sớm muộn thôi!"

Một vị khách khác vừa cắn hạt dưa vừa nói: "Lọt vào Thiên Vương là chuyện tốt, nhưng phải tăng chương (bạo chương) đi chứ!"

Ngọc Diện Sa La chắp tay nói: "Tôi thật sự rất muốn viết thêm, nhưng hiện tại trong tay không còn chương dự trữ nào cả."

Nguyên Bảo bưng một đĩa khoai nướng lên cho khách, nói xen vào: "Chuyện này tôi làm chứng, anh ấy ngày nào cũng viết từ sáng đến tối. Một ngày viết mười mấy tiếng đồng hồ mới ra được sáu bảy ngàn chữ, thật sự không đào đâu ra bản thảo dự trữ."

Lý Vận Sinh cũng thở dài: "Viết lách không dễ dàng gì đâu. Từng ngành từng nghề đều phải tra cứu tỉ mỉ, không được phép sai sót nửa ly."

Hoàng Chiêu Tài gật đầu: "Đúng thế, dù là nghề nặn tò he hay bán đậu phụ cũng không được làm như kẻ ngoại đạo, để người ta xem rồi cười cho!"

Trương Lai Phúc cũng có chút bùi ngùi: "Cái chính là người này ngốc. Người ta viết văn một giờ được mấy ngàn chữ, anh ta thì hay rồi, cứ chậm chạp trau chuốt từng câu, viết xong còn phải sửa đi sửa lại. Một câu có thể ngẫm nghĩ nửa ngày, một chữ có thể cân nhắc hai tiếng đồng hồ, hỏi sao mà nhanh cho được?"

Ngọc Diện Sa La bỗng nổi giận, chỉ tay vào Trương Lai Phúc quát: "Đấy mà gọi là ngốc à? Đó là tâm huyết ta dâng lên các vị khách quan! Người ta bỏ tiền ra xem sách, nếu có một chữ nào không dốc lòng viết, lương tâm ta thấy có lỗi với người ta!"

Nói đoạn, Ngọc Diện Sa La lại vái chào các vị khách quan: "Xin hãy rộng lòng cho tôi thêm hai ngày, dù có nhịn ăn nhịn ngủ tôi cũng phải gom cho được một chương dự trữ để báo đáp tình thâm ý trọng của mọi người. Tất cả đều nhờ vào cái tình của các vị mà tôi mới có được danh hiệu Thập Nhị Thiên Vương hôm nay, sau này muốn tiến xa hơn nữa vẫn phải trông cậy vào sự chiếu cố của mọi người."

"Trong lòng tôi có cả vạn câu chuyện hay. Chỉ cần các vị khách quan còn thích nghe, tôi có thể kể đến năm tám mươi tuổi. Ngày ngày tôi đều ở đây đợi mọi người đến ủng hộ!" Nói đến đây, Ngọc Diện Sa La khóc sướt mướt như một đứa trẻ.

Một vị khách đập bàn: "Sao lại khóc rống lên thế kia! Mau kể tiếp đi!"

Sa La gõ mạnh kinh mộc: "Được, khai thư!"