"Ôi trời, nóng chết mất." Hà Liên chạy vội vào văn phòng, "Chị Dung Dung, bọn em về rồi."
Sở Giao dịch Ly hôn tổng cộng có bốn người, Sở trưởng Cổ, hoa yêu Hoa Dung, Đại Lưu, Tiểu Sầm.
Đại Lưu và Tiểu Sầm vì bị thương trong lúc làm việc nên hiện vẫn đang ở bệnh viện, trong văn phòng chỉ còn Sở trưởng Cổ và Hoa Dung.
Những người này Tô Dạng đều đã gặp, đều quen biết, còn người vừa đẩy cửa bước vào xuất hiện trước mặt Tô Dạng lúc này thì cậu ta chưa từng gặp.
"Cậu là người mới đến của văn phòng đó à?" Tô Dạng dựa vào cây cột đá cẩm thạch trong văn phòng, khoanh tay nhìn cậu ta.
Động tác chạy vào trong của Hà Liên khựng lại, người đàn ông trước mặt nhuộm mái tóc đỏ rực, trước trán còn có vài lọn tóc nhuộm xanh, mắt to sống mũi cao, lúc nói chuyện mang theo khí thế bất thiện.
Trên người cậu ta mặc đồng phục xanh xám của Cục Quản lý Yêu quái, Hà Liên theo bản năng hơi sợ hãi, chần chừ đáp một tiếng, "Vâng..."
Tô Dạng từ trên xuống dưới cẩn thận đánh giá Hà Liên một lượt, trông khoảng mười bảy mười tám tuổi, khuôn mặt búng ra sữa, đeo một cặp kính, làn da rất trắng, nói là đẹp thì không bằng nói là đáng yêu nhiều hơn.
Ngoại hình cũng không tệ, nhưng thật sự không giống với lời các đồng nghiệp ở Cục Quản lý Yêu quái nói là hiếm có khó tìm.
So với đại nhân nhà cậu ta, lại càng không thể sánh bằng.
Tô Dạng thở phào nhẹ nhõm, đứng thẳng người rồi đi ra ngoài, lúc đi ngang qua Hà Liên thì thấp giọng nói: "Tôi chỉ nhắc cậu một tiếng thôi, Cục trưởng Long là hoa đã có chủ rồi, đừng để anh ta lừa."
Hà Liên: "..."
Cục trưởng Long đã có người rồi?
Đây đúng là một tin cực sốc mà?
"Ai vậy?" Hà Liên ngạc nhiên hỏi.
Tô Dạng: "..."
Quả nhiên người này có ý đồ với Cục trưởng Long, như vậy mà cũng không dọa lui được cậu ta.
"Tôi tên là Tô Dạng." Tô Dạng lấy từ trong túi ra một tấm danh thiếp đặt vào tay Hà Liên, "Không biết tôi là ai thì cứ đi hỏi thử." Không dọa chết cậu thì coi như tôi thua.
Hà Liên nhìn bóng lưng kiêu ngạo rời đi của Tô Dạng, vô cùng khó hiểu, cậu ta mới đến có một ngày, sao lại đắc tội với người này rồi?
Thẩm Thu Từ và Triệu Triều đang mua bữa trưa ở quầy bánh trứng cuộn gần cửa, Hà Liên sợ nóng nên chạy vào trước rồi, Triệu Triều cũng có chút không chịu nổi, không ngừng lấy tay quạt gió, còn không quên than phiền: "Công việc bên các cậu chán thật, vừa mệt vừa rườm rà, sao bằng bọn tôi, hễ xuất kích là long trời lở đất."
"Ông chủ, thêm một quả trứng, một cây xúc xích, thịt thăn và thêm cả que cay nữa." Triệu Triều còn không quên dặn ông chủ.
Trứng, xúc xích, thịt thăn thì Thẩm Thu Từ đều biết.
"Que cay là gì?" Thẩm Thu Từ hỏi.
Triệu Triều thở dài, nhớ tới con mèo nhỏ trước mặt đã ngủ say một nghìn năm mà hắn ta nhìn thấy trong chiếc gương đồng chạm trổ, nên kiên nhẫn giải thích: "Que cay là món ngon nhất của thời đại bây giờ."
"Thật sao?" Hai mắt Thẩm Thu Từ sáng lên, "Ông chủ, tôi cũng thêm... đắt không?" Thẩm Thu Từ đột nhiên nhớ ra sau khi mua điện thoại thì mình đã chính thức trở thành người nghèo rồi.
"Không đắt, năm hào thôi, tôi mời cậu." Triệu Triều nói.
"Ồ." Thẩm Thu Từ thở phào nhẹ nhõm, "Ông chủ, thêm cho anh ấy năm que cay, tôi mời anh ấy."
Triệu Triều: "..."
Hào phóng quá rồi đấy.
Triệu Triều luôn cảm thấy tuy tính tình mình nóng nảy nhưng quả thật là một người tốt từ đầu đến chân, giống như lúc này, vì không muốn làm Thẩm Thu Từ mất hứng, hắn ta không từ chối ý tốt "nặng trĩu" của hắn, chấp nhận chiếc bánh trứng cuộn có tận năm que cay này.
Hai người vừa cầm bánh trứng cuộn ăn vừa đi về văn phòng, Thẩm Thu Từ cắn một miếng rồi nhíu mày, "Tôi thấy đâu có ngon như anh nói?" Chỉ có một mùi cay nồng hăng hắc.
Triệu Triều ra hiệu cho hắn ăn thêm một miếng.
Thẩm Thu Từ lại cắn thêm một miếng, vẫn lắc đầu.
Triệu Triều lại ra hiệu cho hắn ăn tiếp, cứ lặp đi lặp lại như vậy, cuối cùng Thẩm Thu Từ l**m môi, "Hình như thật sự cũng ngon một chút."
Triệu Triều búng tay một cái: "Đó chính là định luật chân hương."
Khi sắp tới cổng văn phòng, Triệu Triều nhìn thấy một chiếc Mercedes Smart màu hồng quen mắt chạy ra.
Triệu Triều nhíu mày, đây là xe của tên màu mè Tô Dạng sao?
Cậu ta tới đây làm gì?
Chiếc xe nhỏ màu hồng nổi bật trên con đường vắng người, Thẩm Thu Từ ngẩng đầu nhìn một cái, chỉ thấy một mái tóc đỏ rực lướt qua khung cửa sổ xe rồi biến mất.
Hai người bước vào văn phòng, Hà Liên đang nằm nhoài ở quầy lễ tân trò chuyện với Hoa Dung, "Chị Dung Dung, rốt cuộc Tô Dạng là ai vậy?"
"Tô Dạng?" Triệu Triều xen vào, "Cậu ta tới rồi à? Cậu ta đến làm gì?"
Hà Liên lắc lắc tấm danh thiếp của Tô Dạng, "Đến rồi, người này kỳ lạ lắm, đưa cho em một tấm danh thiếp, còn nói Cục trưởng Long là hoa đã có chủ, bảo em đừng mắc lừa?" Hà Liên đầy vẻ hóng chuyện, "Anh Triệu, Cục trưởng Long thật sự có người rồi à?"
"Trẻ con thì bớt hỏi linh tinh." Triệu Triều suy nghĩ một chút rồi nhìn về phía Thẩm Thu Từ, "Chắc chắn là chuyện cậu thêm WeChat của Cục trưởng Long bị cậu ta biết rồi, cậu ta không phải đến tìm Hà Liên mà là đến tìm cậu."
"Hử?" Thẩm Thu Từ đang cúi đầu ăn bánh trứng cuộn, đầu cũng không ngẩng lên.
"Đừng ăn nữa." Triệu Triều nhíu mày, "Tôi nói cậu nghe nhé, Tô Dạng này không dễ chọc đâu, ngay cả Cục trưởng của bọn tôi cũng phải nhường cậu ta ba phần, bao năm nay cậu ta phá hỏng đào hoa của Cục trưởng Long đủ để thành cả một rừng đào rồi, nếu để cậu ta biết cậu thêm WeChat của Cục trưởng Long thì chắc chắn cậu sẽ không yên đâu, tôi khuyên cậu vẫn nên từ bỏ ý định thêm WeChat của Cục trưởng Long đi, coi như chuyện này chưa từng xảy ra, sau này tránh xa Cục trưởng Long một chút."
Nói thật, Thẩm Thu Từ đúng là rất đẹp, nếu Cục trưởng Long thật sự thích hắn thì hắn ta cũng chẳng thấy lạ, nhưng Tô Dạng chính là một con sông lớn chắn ngang đường tình cảm của Cục trưởng Long, kiểu mà chẳng ai vượt qua nổi.
Ấy vậy mà Cục trưởng Long còn bằng lòng để cậu ta quản.
Bạn nói xem có bực mình không chứ.
Thẩm Thu Từ nuốt miếng bánh trứng cuộn cuối cùng xuống, vỗ vỗ chiếc điện thoại trong túi, "Đã thêm rồi mà."
Tiếng gõ cửa vang lên.
Long Dịch đang cúi đầu chơi game, thuận miệng gọi một tiếng: "Vào đi."
Tô Dạng với mái tóc đỏ xanh xen kẽ bước vào văn phòng của Long Dịch, Long Dịch hơi ngẩng đầu liếc cậu ta một cái, ngay sau đó suýt nữa bị nước bọt của chính mình làm sặc, "Phượng Hoàng các cậu đều thời thượng thế này à?"
"Cũng được, bọn tôi luôn đi đầu xu hướng thời trang, đặc biệt là về phối màu." Tô Dạng bình tĩnh tiếp nhận lời "khen" này.
Long Dịch: "..."
Vẫn nên tiếp tục chơi game của mình thì hơn.
Tô Dạng tự nhiên ngồi xuống ghế sofa, "Trực giác của tôi mách bảo đại nhân nhà tôi sắp xuất hiện rồi."
Long Dịch qua loa gật đầu, "Chúc mừng cậu nhé." Một năm trực giác hai lần, cũng chỉ trực giác mấy trăm lần thôi mà.
Chưa lần nào chuẩn cả.
"Là phu quân của đại nhân nhà tôi, tôi khuyên anh vẫn nên biết giữ mình một chút, nếu để đại nhân nhà tôi biết anh trêu hoa ghẹo nguyệt thì anh xong đời." Tô Dạng trước giờ vẫn không vừa mắt Long Dịch, cũng không hiểu đại nhân nhà cậu ta rốt cuộc có phải mắt có vấn đề hay không, sao lại thích người này chứ.
"Ừ." Long Dịch vẫn qua loa gật đầu, kiểu cảnh cáo này, một ngày anh nghe một lần, nghe cũng đã mấy trăm năm rồi, không nhiều lắm.
Xóa xong bước cuối cùng, lại mở khóa thêm được một căn nhà trên cây, Long Dịch chọn một căn màu nâu cà phê.
Hoàn thành nhiệm vụ hôm nay, Long Dịch tắt game, ném điện thoại lên bàn, nhìn Tô Dạng, đột nhiên nảy ra một ý, "Cậu từng gặp đại nhân nhà cậu rồi đúng không?"
"Đương nhiên." Vừa nhắc đến chuyện này, Tô Dạng lại thấy bất bình thay cho đại nhân nhà mình.
Đại nhân nhà cậu ta là kỳ tài hiếm có trên đời, học vấn thông thiên, vậy mà lại đem lòng yêu một chàng trai nghèo chẳng có gì trong tay, sau khi thành thân, đại nhân hết mực dịu dàng với người đó, chuyện gì cũng đặt người đó lên trước, cuối cùng lại rơi vào kết cục bị người đời lãng quên.
Đến cả cậu ta vẫn còn nhớ đại nhân, vậy mà người từng chung chăn gối với đại nhân, ngày ngày nói sẽ cùng đại nhân sống chết có nhau, đời đời kiếp kiếp không bao giờ chia lìa ấy lại hoàn toàn không còn nhớ đại nhân.
Mỗi lần nghĩ đến chuyện này, Tô Dạng lại chỉ hận không thể đánh anh ta một trận để trút giận thay đại nhân, nhưng khi đó đại nhân thích anh ta đến như vậy, nếu đánh anh ta thì đại nhân nhất định sẽ đau lòng.
Tô Dạng hít sâu mấy hơi, trước tiên cứ nhịn đã, đợi tìm được đại nhân rồi tính tiếp.
Long Dịch gõ ngón trỏ lên mặt bàn, Tô Dạng nói anh và đại nhân nhà cậu ta từng thành thân, hai người từng chung chăn gối thì chắc hẳn phải rất quen thuộc với nhau.
Bao nhiêu năm nay, người khiến anh có cảm giác quen thuộc dường như cũng chỉ có một người như vậy.
Nếu Tô Dạng nhận ra đại nhân nhà cậu, vậy thì...
Long Dịch: "Sở Giao dịch Ly hôn..."
"Người mới của Sở Giao dịch Ly hôn tôi gặp rồi." Tô Dạng lạnh lùng cắt lời, "Người đó không bằng một phần vạn đại nhân nhà tôi." Trong lời nói mang đầy ý cảnh cáo, anh cứ chết cái ý nghĩ đó đi, ngoan ngoãn thủ tiết chờ đại nhân nhà tôi đi.
Đã gặp rồi?
Tô Dạng nói không phải, vậy thì chắc chắn không phải.
Trong lòng Long Dịch lại dâng lên ba phần tiếc nuối.
Mái tóc đỏ trên đầu Tô Dạng gần như dựng cả lên, nếu cậu không nhìn nhầm thì vừa rồi cậu ta lại nhìn thấy trong mắt Long Dịch một cảm xúc mà gần như cậu ta chưa từng thấy.
Đây là lần thứ hai cậu ta nhìn thấy cảm xúc ấy trong mắt Long Dịch, lần đầu tiên là một nghìn năm trước, trong một căn nhà dân ở huyện Lan Trạch.
Lúc đó cậu chỉ là một con phượng hoàng nhỏ mới tu luyện không lâu, ngay cả hình người cũng không giữ vững, bị thương rồi được Huyện lệnh huyện Lan Trạch đang vi hành cứu giúp.
Cậu ta nhớ hôm đó trời mưa, đại nhân dẫn cậu ta tạm trú trong một căn nhà ở vùng quê, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, đại nhân mở cửa ra, trước cửa là một người đàn ông cao lớn mặc áo vải thô ngắn.
Người đàn ông nói: "Tình cờ gặp mưa gió, có thể cho ta trú nhờ một lát được không?"
Cậu ta nhớ cơn mưa ấy kéo dài trọn hai canh giờ, đại nhân nhà cậu ta và người đàn ông đó đứng dưới mái hiên bàn luận những chuyện mà cậu ta không hiểu.
Mưa tạnh, đại nhân tiễn người đó rời đi.
Người đàn ông đi được một đoạn thì dừng chân, quay đầu nhìn về phía đại nhân nhà cậu ta, con phượng hoàng nhỏ đứng trên đầu tường nhìn thấy đôi mắt của người đàn ông.
Đôi mắt ấy dần chồng khít với đôi mắt của người đang đứng trước mặt cậu lúc này.
Rất lâu sau đó, khi đã hiểu rõ thế sự nhân tình, con phượng hoàng nhỏ cuối cùng cũng tìm được từ ngữ để miêu tả ánh mắt mình nhìn thấy khi ấy.
Đó là tiếc nuối và lưu luyến.
Long Dịch thấy mái tóc của Tô Dạng dựng cả lên thì cầm lấy chiếc thắt lưng trên bàn rồi bước ra ngoài.
Nói thật thì anh rất nghi ngờ, chẳng lẽ mình thật sự sẽ thành thân với người nuôi loại phượng hoàng như thế này sao?