Cửu Vĩ, Tô Dạng và những người khác đều đã đến, đang giao chiến với đám dân làng kia.
"Cẩn thận." Thẩm Thu Từ nhắc nhở bọn họ, "Đều là yêu quái bị hắn tẩy não, không còn bao nhiêu ý thức nữa."
Ngay ngày đầu tiên đến đây Thẩm Thu Từ đã phát hiện ngôi làng này bị Trần Dã hạ kết giới, những người ở trong kết giới này sẽ từ từ quên đi chuyện trước đây và những người trước đây, sau đó sống như những con rối.
"Đều đến rồi." Trần Dã cười lớn, "Được, nếu đã đến hết thì đều ở lại đi."
Trong tay Trần Dã xuất hiện một đoàn tơ đen lao thẳng về phía Thẩm Thu Từ, những sợi tơ đen nhanh chóng quấn lấy cổ tay hắn, siết chặt, một luồng lực kéo mạnh hắn về phía Trần Dã.
Thẩm Thu Từ lật cổ tay, đồng thời Long Dịch vung tay chém đứt sợi tơ đen ấy.
Linh lực của Trần Dã rất cao.
Nhưng rõ ràng anh ta là con người.
"A Lạc, cậu đã sống sót như thế nào?" Thẩm Thu Từ đứng ở góc hỏi.
Trần Dã giao đấu với Long Dịch mà vậy lại không hề rơi vào thế hạ phong, thậm chí mấy lần khi Long Dịch áp sát đều nhanh chóng tránh được.
Ở trong làng Tiểu Ngư này, Trần Dã giống như không bao giờ biết mệt, linh lực cuồn cuộn không dứt, còn Cửu Vĩ, Tô Dạng và những người khác sau khi giao chiến với dân làng suốt một lúc lâu tuy chưa đến mức thất bại nhưng cũng không hề chiếm được ưu thế.
Khi thấy trên cánh tay Long Dịch xuất hiện một vết thương nhỏ, Thẩm Thu Từ nheo mắt, ngón tay nhanh chóng kết ấn, một luồng lực đột ngột đánh mạnh về phía Trần Dã, vậy mà Trần Dã không hề né tránh, cứ thế đỡ lấy một đòn ấy.
"Thu Từ, cậu biết đánh lén rồi đấy." Khóe miệng Trần Dã rỉ máu, vậy mà máu lại có màu lam, hơn nữa còn đang tự lành.
Anh ta không phải con người.
Long Dịch lấy ra một chiếc gương đồng, bàn tay lướt qua mặt gương, lật mặt gương hướng về phía Trần Dã, một luồng sáng lóe lên bao phủ lấy anh ta.
Long Dịch truyền linh lực vào trong gương đồng, còn Trần Dã dưới ánh sáng trắng bao phủ tuy tạm thời không thể thoát thân, nhưng chiếc gương đồng cũng không tạo thành ảnh hưởng quá lớn đối với anh ta.
Còn Cửu Vĩ và những người khác đang giao chiến với dân làng thì dần rơi vào thế thất bại.
Ngôi làng chài này có vấn đề rất lớn.
Thẩm Thu Từ quan sát bốn phía, nhưng vạt áo lại bị người kéo lấy.
Thẩm Thu Từ cúi đầu, nhìn thấy cậu bé mặc đồ trắng và cậu bé mặc đồ đen đã tỉnh lại, cậu bé mặc đồ trắng ngẩng đầu nhìn hắn: "Anh định đi đâu?"
Bên kia Trần Dã đã thoát khỏi phạm vi bao phủ của gương đồng, Long Dịch nheo mắt, trong lúc xoay người một con cự long màu vàng vọt lên không trung, quét mạnh cái đuôi hất Trần Dã bay ra ngoài.
Trần Dã ngã xuống đất, phun ra một ngụm máu.
Long trảo từ trên không giáng xuống, Trần Dã đột nhiên cười lạnh nói: "Anh móc nội đan của mình cho cậu ấy, còn bản thân phải chịu nỗi khổ băng phong vạn năm, chẳng lẽ chưa từng hối hận sao?"
"Hối hận ư?" Long Dịch cười lạnh một tiếng, "Tôi chỉ hối hận năm đó không giết anh."
"Ha ha ha ha..." Trần Dã cười lớn, đột nhiên bật dậy từ dưới đất, ngón tay hóa thành lưỡi dao sắc bén mang theo linh lực đâm về phía bụng Long Dịch.
Sắc mặt Thẩm Thu Từ thay đổi, lập tức lao tới, mà điều Trần Dã chờ chính là khoảnh khắc này, anh ta đột nhiên từ bỏ việc tập kích Long Dịch, ngược lại chộp về phía Thẩm Thu Từ.
Đuôi cự long quét tới cuốn Thẩm Thu Từ đi, lưỡi dao lướt qua thân rồng, máu màu lam nhỏ xuống mặt đất.
Cự long biến mất, Long Dịch ôm Thẩm Thu Từ ngã xuống đất.
Trần Dã đang định tiến lên thì Thẩm Thu Từ đột nhiên đưa tay tóm lấy hai đứa trẻ kia.
Bước chân Trần Dã lập tức khựng lại.
Thẩm Thu Từ cười cười: "Để tôi đoán xem hai đứa nó, đứa nào là kết giới, đứa nào là bản thể của anh."
Sắc mặt Trần Dã lập tức thay đổi.
Long Dịch đứng dậy, nhìn Trần Dã rồi nói: "Anh cho rằng có được nội đan Long tộc trong cơ thể A Từ thì anh sẽ biến thành một yêu quái chân chính sao?"
"Một đứa con do cá và con người sinh ra, anh chỉ là một bán yêu, hơn nữa còn là một bán yêu không có linh lực, sống không được bao lâu, cho nên anh muốn có được nội đan Long tộc trong cơ thể A Từ để trở thành một yêu quái chân chính, đúng không?"
"Đúng thì sao?" Trần Dã lau máu nơi khóe miệng, "Rõ ràng cậu ấy đã hứa sẽ mãi mãi ở bên tôi, vậy mà giữa chừng lại yêu anh, không chỉ vậy, rõ ràng cậu ấy chỉ là con người, vậy mà anh lại móc nội đan cho cậu ấy, biến cậu ấy thành yêu quái, dựa vào cái gì, tôi cố gắng đến vậy muốn trở thành một yêu quái thực sự mà không làm được, còn cậu ấy lại dễ dàng có được."
"Cho nên từ một ngàn năm trước anh vẫn luôn tìm cơ hội để có được nội đan của tôi đúng không?" Thẩm Thu Từ hỏi anh ta.
"Đúng, Đỗ Thanh Nhiên một ngàn năm trước chính là do tôi phái đi, chỉ tiếc còn chưa thành công thì đã xảy ra đại chiến người - yêu, vốn tôi định nhân lúc đại chiến người - yêu bắt cậu đi, nhưng không ngờ sau khi cậu hòa ly với hắn thì đau lòng bỏ đi rồi mất tung tích, Thu Từ, tôi đã tìm cậu suốt vạn năm, cậu có cảm động không?"
"Cảm động?" Thẩm Thu Từ cười cười, "Là vì anh không thể cầm cự được nữa đúng không, nếu không cũng sẽ không nóng lòng cầu thành như vậy, bởi vì cơ thể anh đã không còn chống đỡ nổi nữa, cho nên anh buộc phải nhanh chóng lấy được nội đan Long tộc trong cơ thể tôi, nếu không anh sẽ vĩnh viễn biến mất khỏi thế giới này, đúng không?"
Trần Dã sa sầm mặt.
Thẩm Thu Từ dùng bàn tay thon dài siết chặt cổ hai đứa trẻ: "Anh tạo ra chúng, để chúng lớn lên giống hệt tôi và anh năm xưa, là muốn làm gì? Hoài niệm những ngày tháng ở ngôi làng chài nhỏ đó sao?"
Không đợi Trần Dã lên tiếng, tay Thẩm Thu Từ đột nhiên dùng sức, mỗi tay một đứa, bẻ gãy cổ hai đứa trẻ.
"Không..." Trần Dã đột nhiên gào lên một tiếng xé lòng.
Đứa trẻ mặc đồ trắng trực tiếp tan biến vào trong không khí, kết giới xung quanh cũng lập tức biến mất, một người dân làng bị Cửu Vĩ bóp cổ dừng động tác lại, mờ mịt nhìn cậu ta.
Còn đứa trẻ mặc đồ đen thì ngã xuống đất.
Linh lực trong cơ thể Long Dịch lập tức trở nên dồi dào, vừa giơ tay lên, Trần Dã đã bị một nguồn sức mạnh vô hình ép chặt xuống đất.
Long Dịch từ trên cao nhìn xuống anh ta: "Anh muốn nội đan trong cơ thể A Từ, tôi sẽ nói cho anh biết nội đan đó ở đâu."
"Nội đan đã được tôi dùng máu hòa tan rồi truyền vào tứ chi bách hài của em ấy, nên em ấy mới có thể trở thành yêu quái, có thể cùng tôi trải qua ngàn năm vạn năm cô tịch này."
"Chỉ khi yêu quái thật lòng hiến tế, mới có thể biến con người thành yêu." Long Dịch giẫm lên ngực Trần Dã, "Chỉ có nội đan là không đủ."
Trần Dã ngẩn người giây lát, rồi đột nhiên cười lớn: "Cậu ta biến thành yêu thì sao chứ, vạn năm thời gian ấy, các người ở bên nhau được bao lâu?"
"Ở bên nhau bao lâu không quan trọng, tôi chỉ biết sau này chúng tôi sẽ mãi mãi ở bên nhau."
Sương đen lan tràn khắp nơi, bao vây lấy Long Dịch.
"Hãn Chi, cẩn thận..." Thẩm Thu Từ vừa hô lên thì sương đen đã bị ánh sáng màu lam áp chế, còn Trần Dã cũng bắt đầu thở gấp dưới sự áp bức ấy, cuối cùng một con cá trích xanh rơi xuống đất.
"Trời đất, hóa ra là một con cá à." Tô Dạng bước tới, tiện chân đá đá nó, "Bị một con cá chết hành đến mức này, đúng là xui xẻo hết chỗ nói."
Thẩm Thu Từ đảo mắt nhìn bọn họ: "Mọi người không sao chứ?"
"Không sao." Cửu Vĩ lắc đầu, "Chỉ là vết thương nhỏ thôi, chút nữa thì anh danh một đời đã chôn vùi ở đây rồi."
Không đợi mọi người thở phào nhẹ nhõm, ngôi làng chài nhỏ này bắt đầu rung chuyển, những tảng đá khổng lồ trên sườn núi trượt xuống như che trời lấp đất.
"Mau đi." Sắc mặt Long Dịch thay đổi, "Đây là làng chài do Trần Dã dùng ảo thuật tạo ra, giờ ảo thuật đã biến mất..."
Chưa đợi Long Dịch nói hết câu, toàn bộ nhà cửa đã sụp đổ.
Phượng hoàng cất tiếng hót, vỗ đôi cánh sặc sỡ bay vút lên trời, con hồ ly chín đuôi màu đỏ đạp lên đá núi thuận thế lao lên, tiểu bạch hồ bám lấy đuôi của hồng hồ, theo từng cú nhảy của hồng hồ mà lắc qua lắc lại, giống hệt một món phụ kiện treo ở chân.
Còn cự long màu vàng thì bay vút lên không trung, trên lưng rồng có một chàng trai trẻ đang ngồi.
"Hồi đó anh thường xuyên đưa em bay lên trời lặn xuống đất như thế này." Thẩm Thu Từ nằm rạp trên lưng rồng khẽ nói.
"Anh muốn chứng minh với em rằng anh là rồng, chứ không phải con cá như em nói."
Thẩm Thu Từ khẽ cười, gõ nhẹ lên lớp vảy rồng cứng rắn của anh: "Tiểu Kim, lâu rồi không gặp."
"Lâu rồi không gặp, A Từ."
Chính văn (Hoàn)