Tô Dạng và Trần Triều vừa bước vào đã thấy Thẩm Thu Từ ném tiểu kim long vào nồi, kinh ngạc há hốc miệng.
"A..." Cô gái nhỏ giật nảy mình, Thẩm Thu Từ không kịp giải thích, cầm lấy chiếc muôi trong tay cô rồi khuấy canh trong nồi.
Lúc Thẩm Thu Từ ném Long Dịch vào nồi, nước canh đang sôi sùng sục, vừa vào trong, nồi canh đang sôi lập tức lặng ngắt, thậm chí còn mơ hồ tỏa ra hơi lạnh.
Sau khi Thẩm Thu Từ vặn lửa lên lớn nhất, nồi canh không lập tức đông thành băng, nhưng muốn nóng lên dường như cũng có chút khó khăn, còn tiểu kim long dường như vẫn là một que kem đông cứng.
Thẩm Thu Từ truyền linh lực vào trong nồi, cộng thêm tác dụng của ngọn lửa lớn, nhiệt độ trong nồi dần dần tăng lên, lớp băng quanh người tiểu kim long cũng từ từ tan chảy, để lộ thân thể vàng óng ánh của anh.
"Long Dịch?" Thẩm Thu Từ ghé lên miệng nồi gọi một tiếng, "Anh vẫn còn sống chứ?"
Tiểu kim long nằm ngửa trong nồi, để lộ cái bụng màu vàng hơi ánh xanh nhợt, nhắm mắt, không hề nhúc nhích.
Thẩm Thu Từ không nhịn được đưa tay chạm thử một cái, cơ thể tiểu kim long mềm nhũn đến kỳ lạ.
"Không phải là... luộc chín rồi chứ?" Tô Dạng lẩm bẩm.
"Im miệng." Trần Triều quát lớn, "Chín rồi thì cậu định ăn à?"
Tô Dạng: "..."
Lúc nãy cậu ta còn chưa nghĩ, nhưng sau khi Trần Triều nói thì cậu ta lại có chút muốn nếm thử.
Thẩm Thu Từ nghe vậy cũng giật mình, vội vàng dùng tay vớt tiểu kim long lên, nhưng vừa ra khỏi nước, những mảnh băng lập tức nhanh chóng xuất hiện, tay Thẩm Thu Từ buông lỏng, tiểu kim long lại rơi vào trong nồi.
Tô Dạng: "..."
Trần Triều: "..."
Tô Dạng và Trần Triều hoàn toàn rơi vào trạng thái cực kỳ hỗn loạn trước chuyện Cục trưởng Long bị bỏ vào nồi luộc, không biết uống canh từng luộc rồng có thể kéo dài tuổi thọ, trường sinh bất lão hay không.
Mấy người thấp thỏm nhìn tiểu kim long trong nồi, cà chua với trứng hoa...
Thật sự khiến người ta không nhịn được phải nuốt nước bọt.
Luộc khoảng nửa tiếng, Tô Dạng đập mạnh vào đầu mình: "Tôi nhớ rồi, thuốc, có thuốc mà..."
Tô Dạng chạy tới phòng sách của Long Dịch lục tung một hồi, cuối cùng tìm được hai bình sứ nhỏ, chính là loại Long Dịch vẫn thường uống, rồi đổ hết vào trong nồi, sau đó ba cái đầu lại cùng ghé lên miệng nồi, ngay cả cô gái nhỏ cũng ghé tới muốn xem rốt cuộc thế nào rồi.
Sau khi đổ thuốc vào, lớp băng trên người tiểu kim long chậm rãi tan đi, nước canh trong nồi từ từ sôi trở lại, trong nồi canh trứng hoa, con rồng nhỏ màu vàng duỗi thẳng cơ thể, theo từng bọt khí dưới đáy nồi mà lên xuống.
Thẩm Thu Từ cũng không nhịn được bắt đầu lo lắng, không phải thật sự luộc chín rồi đấy chứ?
Ngay lúc Thẩm Thu Từ cầm muôi định vớt tiểu kim long lên, tiểu kim long trong nồi cuối cùng cũng có động tĩnh, vùng vẫy rồi vọt lên không trung.
Thẩm Thu Từ sợ anh rơi xuống đất, vội vàng đưa tay đón lấy.
Tiểu kim long rơi vào tay Thẩm Thu Từ, toàn thân mềm nhũn, nhưng ngoài việc thân rồng vốn lạnh ra thì cái lạnh như bị đông cứng đã hoàn toàn biến mất.
Thẩm Thu Từ đưa linh khí vào thăm dò, lại bị tiểu kim long đẩy ngược trở ra.
Thẩm Thu Từ thở phào nhẹ nhõm, chắc là đã ổn rồi.
Thẩm Thu Từ dùng gương đồng dò xét Đỗ Thanh Nhiên thì không cảm thấy gì, ngược lại lại bị Long Dịch dọa cho toát mồ hôi lạnh, nhất thời mệt mỏi rã rời.
Thẩm Thu Từ xách tiểu kim long lên phía sau núi rồi ném vào suối nước nóng, bị luộc như vậy một trận, e là gia vị cũng đã ngấm hết rồi.
Thẩm Thu Từ ngồi bên bờ suối nước nóng, nhìn tiểu kim long uể oải nằm bẹp trong nước, đôi mắt xanh thẳm chỉ hé mở thỉnh thoảng lại nhìn hắn một cái, dường như mang theo tâm trạng phức tạp khó nói thành lời.
"Đừng nghĩ nữa, dù sao cũng đều đã qua rồi." Thẩm Thu Từ gối hai tay sau đầu nằm trên bãi cỏ, bắt chéo chân khẽ đung đưa.
Lúc sáng vẫn còn rất bình thường, bây giờ cảm xúc lại thay đổi rõ rệt như vậy, là sau khi gặp Đỗ Thanh Nhiên, mà trong những lời Đỗ Thanh Nhiên nói, chuyện duy nhất có thể khiến Long Dịch dao động lớn như vậy chỉ có chuyện hòa ly.
Vừa dứt lời, hơi nước trong suối nước nóng cuồn cuộn bốc lên, giây tiếp theo, Long Dịch xuất hiện trong làn nước.
Không giống đôi mắt đen thường ngày, lần này mắt Long Dịch là màu xanh thẳm, giống hệt đôi mắt của tiểu kim long.
Lúc này đôi mắt ấy đang lạnh lùng nhìn Thẩm Thu Từ.
"Ồ, biến lại rồi à?" Thẩm Thu Từ vui mừng lật người ngồi dậy, "Bị luộc một trận như vậy có chỗ nào không khỏe không? Có còn biến trở lại không? Vẫn chưa tìm được Tề Mộng đâu, nếu trước khi biến trở lại thì hay là anh đi tìm Tề Mộng về trước đi?"
Một tràng câu hỏi của Thẩm Thu Từ khiến gương mặt tuấn tú của Long Dịch càng lúc càng căng cứng.
Kể từ sau khi Long Dịch gặp lại Thẩm Thu Từ, bởi vì cảm giác thân thiết tự nhiên của anh dành cho hắn, anh vẫn luôn ôn hòa và thuận theo Thẩm Thu Từ, chưa từng dùng ánh mắt như thế này nhìn hắn.
Thẩm Thu Từ lúc này mới chậm chạp nhận ra ánh mắt lạnh lùng của Long Dịch, hắn lại nằm xuống, chống một tay lên đầu, cười tủm tỉm nhìn anh.
Trên mặt Thẩm Thu Từ tuy vẫn cười, nhưng trong mắt lại chẳng có mấy ý cười, Long Dịch nhìn ra được, cũng cảm nhận được.
Hai người cứ nhìn nhau như vậy, ngay cả suối nước nóng nghi ngút hơi nước cũng không thể xua tan bầu không khí lạnh lẽo ấy.
Rất lâu sau, ngay khi nụ cười trên mặt Thẩm Thu Từ sắp cứng lại, Long Dịch chậm rãi mở miệng, từng chữ từng chữ, mỗi chữ đều như dùng hết sức lực: "Tôi, nhất, định, sẽ, không, hòa, ly."
Nghe vậy, nụ cười trên mặt Thẩm Thu Từ biến mất.
Thẩm Thu Từ biết anh không tin chuyện hòa ly ngàn năm trước.
Thấy sắc mặt Thẩm Thu Từ lạnh đi, cổ họng Long Dịch khẽ động: "Tôi..." Một ngụm chất lỏng lạnh như băng đột nhiên phun ra từ miệng anh.
Dòng máu màu xanh băng thuộc về long tộc tan vào làn nước suối nóng, đồng tử Thẩm Thu Từ co rụt lại, tim bỗng đau nhói.
Ngón tay khẽ cuộn lại, Thẩm Thu Từ khẽ thở dài: "Hà tất phải như vậy."
Long Dịch đè nén cảm xúc đang cuộn trào trong lồng ngực, đôi mắt nhìn chằm chằm Thẩm Thu Từ, khó khăn mở miệng: "Năm đó nếu tôi đã thành thân với em, thì tuyệt đối không có khả năng hòa ly, tôi không tin lời Đỗ Thanh Nhiên."
Thẩm Thu Từ im lặng một lúc, lật người ngồi dậy, tiện tay cầm bộ quần áo của Long Dịch mà lúc nãy Tô Dạng vừa mang tới ném xuống bên bờ suối nước nóng: "Nếu tôi nói cảnh tượng này tôi đã mơ thấy vô số lần, anh tin không?"
Long Dịch khẽ nheo mắt, nếu như lời của Đỗ Thanh Nhiên có thể còn có sai lệch, thì Thẩm Thu Từ đã nói như vậy...
Hắn không có lý do gì để lừa anh.
Long Dịch tuy ngoài miệng lẫn trong lòng đều nói không tin, nhưng cũng chỉ là cố chấp chống đỡ đến cùng, nếu không cũng sẽ không vì nghĩ đến những chuyện này mà bị ép phun ra ngụm máu ấy.
Long Dịch cứng đờ người mặc quần áo rồi ngồi xuống đối diện Thẩm Thu Từ.
Hai người nhìn nhau không nói, bầu không khí thậm chí còn có chút lạnh lẽo.
Long Dịch cúi mắt, hai tay siết chặt đến trắng bệch, trong lòng như có một chiếc dùi trống không ngừng nện vào lồng ngực, lúc này cả người anh đều rối bời, từ lúc nhìn thấy Thẩm Thu Từ suýt bị lưới trói yêu bắt lấy rồi ngất xỉu trong lòng mình, đến sự thân cận đột ngột của Thẩm Thu Từ trong suối nước nóng, rồi biến thành tiểu kim long không thể duy trì hình người, cho đến bây giờ đột nhiên biết được hai người thật sự đã từng hòa ly, Long Dịch cảm thấy cả thể xác lẫn tinh thần đều mệt mỏi rã rời.
Anh vẫn còn đang chìm đắm trong niềm vui hai người thành thân, vậy mà ngay sau đó lại như bị ai đó đâm một nhát dao vào tim, máu me đầm đìa, đau đớn khó chịu.
Anh còn chưa kịp yêu hết lòng, sao có thể nỡ hòa ly?
Tâm trạng của Thẩm Thu Từ cũng vô cùng phức tạp, bất kể là ngàn năm trước hay là lúc này, động lòng là thật, nhưng chuyện hòa ly năm đó cũng là sự thật.
Mà Long Dịch không có ký ức, còn ký ức của hắn lại đang từng chút một hồi phục, nhìn thế nào thì ngàn năm trước cũng giống như một đoạn tình cảm đã phai nhạt rồi tan vỡ.
Thẩm Thu Từ không nói gì, Long Dịch siết chặt tay, mím môi, sau những cơn sóng dữ trong lòng chỉ còn lại cảm giác bất lực, rốt cuộc năm đó vì sao lại hòa ly?
Khi Thẩm Thu Từ rời khỏi nhà Long Dịch, Long Dịch lái xe đưa hắn đi.
Trên xe cả hai đều không nói chuyện, điện thoại của Thẩm Thu Từ nhận được tin nhắn WeChat của Trần Dã, cũng chẳng có chuyện gì lớn, chỉ hỏi sức khỏe cậu thế nào rồi, Thẩm Thu Từ trả lời vài câu, Trần Dã nói khi nào rảnh thì cùng đi ăn.
Thẩm Thu Từ đáp một tiếng rồi cất điện thoại đi.
"Tề Mộng..." Thẩm Thu Từ quay đầu nhìn Long Dịch.
"Ừm, tôi sẽ đi tìm cậu ấy." Long Dịch khẽ đáp một tiếng, vẫn giữ khuôn mặt lạnh tanh, giống như ai đó đang nợ anh mấy trăm triệu vậy.
Thẩm Thu Từ mím môi, người ném thư hòa ly là anh, bây giờ người không vui cũng vẫn là anh.
Đưa Thẩm Thu Từ đến Sở Giao dịch Ly hôn, Thẩm Thu Từ đang định xuống xe thì Long Dịch đột nhiên lên tiếng: "Đợi đã."
Thẩm Thu Từ quay đầu nhìn anh, Long Dịch mấp máy môi, dừng lại vài giây, rồi mới hỏi ra những lời đã nghẹn trong cổ họng suốt dọc đường: "Nếu em đã sớm nhìn thấy cảnh hòa ly, còn rất tức giận, vậy thì hôm qua, hôm qua tại sao, tại sao, còn, còn..."
Thấy Long Dịch lắp bắp, lúc đầu Thẩm Thu Từ không biết anh đang nói gì, về sau hiểu ý anh nhưng lại giả vờ không hiểu, hơi nghiêng đầu: "Cái gì?"
Mặt Long Dịch đỏ bừng, khàn giọng, dứt khoát mặc kệ tất cả: "Ở suối nước nóng em còn đối xử với tôi như vậy?" Nụ hôn thân mật triền miên như thế, nếu nói bên trong không có tình cảm thì anh không tin.
Thẩm Thu Từ kéo dài giọng "Ồ" một tiếng, khóe môi khẽ nhếch: "Chỉ là nhất thời hứng lên thôi."
Nhất thời hứng lên?
Hứng lên cái quỷ gì.
Trong lòng Long Dịch như có lửa thiêu, bàn tay siết chặt vô lăng đến mức nổi gân xanh, cơn giận không có lập trường để bùng lên cuối cùng vẫn bị anh ép xuống, rất lâu sau mới khô khốc nói: "Tôi, em, sau này... Tôi, em..."
Long Dịch nghẹn mãi cũng không nói được một câu hoàn chỉnh, Thẩm Thu Từ liếc anh một cái: "Có phải anh bị di chứng sau khi biến thành rồng không, hay là tôi luộc hỏng não anh rồi? Não anh ngập canh cà chua trứng luôn à?"
Long Dịch: "..."
"Không có gì, em về đi, có chuyện gì thì gọi điện cho tôi, đừng một mình đến nơi nguy hiểm nữa." Long Dịch nói.
"Biết rồi, anh... không sao rồi chứ?" Thẩm Thu Từ cẩn thận quan sát sắc mặt anh, "Sao anh lại đột nhiên biến thành như vậy?"
Long Dịch mím môi: "Nhất thời linh lực không đủ thôi, không có gì đáng ngại, em không cần lo."
"Vậy... anh tự chú ý nhé." Thẩm Thu Từ mở cửa xe bước xuống, đi vào Sở Giao dịch Ly hôn.