06.
Chát một tiếng, mặt ta bị đánh lệch sang một bên.
Trong tai toàn là tiếng ong ong, ý chí kiên định vừa mới nhen nhóm, cứ thế bị cái tát này đánh tan tác.
Tiếng quát tháo của phụ thân vang lên bên tai ta.
"Đồ con gái khuê các mà mở miệng ra là nói chuyện gả chồng, ngươi còn biết xấu hổ là gì không?"
"Ta sao lại sinh ra loại con gái không biết liêm sỉ như ngươi chứ?"
Tiếng mẫu thân đầy vẻ mất kiên nhẫn cũng vang lên theo sau.
"Tống Vân Nê, chúng ta gấm vóc lụa là nuôi ngươi ngần ấy năm, không phải để ngươi đi tranh giành hôn sự với muội muội ngươi."
"Sao ngươi lại không biết liêm sỉ đến vậy, chẳng lẽ không có đàn ông thì không sống nổi sao?"
Ta muốn nói rằng ta không hề tranh giành, đây chẳng phải vốn dĩ đã là chuyện định sẵn rồi sao?
Tại sao các người cứ liên tục hoán đổi?
Ta cũng là con gái của các người, ta cũng là một con người mà, ta không phải món đồ vật, có thể cho ta chút tôn trọng được không?
Nhưng còn chưa đợi ta lên tiếng, nghĩa muội đã lao đến trước mặt ta.
Nàng ta hung hăng tát ta hai cái, đánh đến mức ta suýt ngất xỉu.
Thân thể vốn đã mất m.á.u quá nhiều, giờ đây gần như không thể đứng vững.
"Tiện nhân, không cho phép ngươi tranh giành Thế tử với ta, Thế tử là của ta, kiếp này ta nhất định sẽ khiến chàng yêu ta."
"Kiếp trước ngươi có thể khiến chàng yêu ngươi, kiếp này ta cũng làm được."
"Gả cho Tống Hằng là phúc phận của ngươi, ngươi có tư cách gì mà không muốn? Ngươi không có quyền lựa chọn."
Ta không có quyền lựa chọn...
Phải rồi, ở trong cái phủ này, từ trước đến nay đều là thứ Tống Minh Nguyệt chọn còn thừa lại mới đến lượt ta.
Không chỉ là hôn ước, mà cả những món đồ phụ thân mang về sau khi bãi triều, những xấp vải hay trang sức mẫu thân mua về.
Thứ nào Tống Minh Nguyệt thích thì giữ lại, không thích thì cho ta.
Nhưng thật ra Tống Minh Nguyệt thứ gì cũng thích, nên cuối cùng tất cả đều nằm trong tráp trang điểm của nàng ta cả.
Giống như cái túi thơm màu xanh kia vậy.
Mẫu thân không thích màu xanh, nhưng ta lại thích.
Ta hỏi mẫu thân rằng nếu Minh Nguyệt muội muội không thích cái màu xanh kia, có thể cho ta được không?
Mẫu thân đồng ý, ta nấp sau bình phong, nhìn Tống Minh Nguyệt chọn cái màu hồng đào.
Ta vô cùng vui mừng, nhảy từ sau bình phong ra.
"Tốt quá rồi, muội muội không thích màu xanh, màu xanh là của ta rồi."
Ngay giây tiếp theo, mắt nghĩa muội đã tràn ngập nước mắt.
"Thật ra muội cũng rất thích cái màu xanh này, nhưng nếu tỷ tỷ đã thích thì cứ cho tỷ tỷ vậy."
Mẫu thân liền đau lòng ngay lập tức.
Bà quát mắng ta không hiểu chuyện, đuổi ta cút về viện của mình.
Để an ủi nghĩa muội, từ đó về sau nếu không có sự cho phép của phụ thân và mẫu thân, ta không bao giờ bước chân ra khỏi viện nữa.
Còn cái túi thơm màu xanh đó, nghĩa muội tiện tay thưởng cho gã ăn mày bên đường.
Túi thơm ta không có tư cách, vậy phu quân ta cũng không có tư cách sao?
Ta từ trước đến nay chưa từng được lựa chọn, lần này chẳng lẽ không thể cho ta lựa chọn một lần sao?
07.
Ta nhìn phụ thân và mẫu thân: "Ta... ta... muốn gả cho Thế tử."
Giọng ta có chút run rẩy, nhưng lại vô cùng kiên định.
Mẫu thân lộ vẻ mất kiên nhẫn quay đầu đi, chẳng thèm đếm xỉa đến ta.
Bà đau lòng che chở nghĩa muội vào lòng, an ủi một hồi.
Phụ thân ngược lại nghe rõ lời ta, nhưng ông chẳng hề bận tâm, chỉ vẫy tay ra lệnh cho hạ nhân.
"Trói đại tiểu thư lại cho ta, bịt miệng nó lại, không được để nó làm loạn."
"Ngày mai gả cho ai không đến lượt nó quyết định..."
"Thật là một con sói mắt trắng, quả nhiên dù là con đẻ cũng không bằng một phần mười sự hiểu chuyện của Nguyệt nhi mà chúng ta nuôi nấng."
Mẫu thân gật đầu phụ họa: "Vốn dĩ là thế, Nguyệt nhi không cần thì mới đến lượt nó, nay lại còn bày đặt tranh giành, thật là mất mặt."
"Không nhận thức được vị thế của mình, sớm biết vậy đã chẳng tìm nó về làm gì."
"Một đứa ngốc, lạc mất thì thôi, nếu không phải vì tìm đứa có bát tự cứng về để gánh tai ương cho Nguyệt nhi, cần gì phải tốn công tìm nó về."
Từng câu nhục mạ lọt vào tai ta, khiến ta chếc lặng tại chỗ.
Mụ bà trói ta không để ý đến vết thương trên đầu, khi ấn ta xuống đất, băng gạc đã bắt đầu rỉ m.á.u.
Ta nhìn phụ thân và mẫu thân lo lắng che chở cho nghĩa muội, như sợ nàng ta xảy ra chuyện gì.
Mẫu thân vẫn không ngừng an ủi: "Ngày mai nương sẽ chuẩn bị thêm nhiều của hồi môn cho con, đó là Định Quốc Công phủ, của hồi môn ít quá sẽ bị người ta xem thường đấy."
"Không thể để con chịu khổ, con chính là bảo bối của cha mẹ mà."
"
Dây thừng thô siết chặt cổ tay ta, nỗi đau từ sự ma sát khiến đầu óc ta trống rỗng.
Ngước mắt lên lần nữa, ta đã chẳng còn thấy bóng dáng của bất kỳ ai.
Trong lòng ta chỉ còn một ý niệm thảm thương: Hóa ra phụ mẫu chưa từng yêu thương ta, tìm ta về chỉ để gánh tai ương cho nghĩa muội.
08.
Đầu đau như búa bổ, thân thể lại bị trói chặt, ta không chống đỡ nổi quá nửa canh giờ thì ngất lịm đi.
Không biết đã trôi qua bao lâu, mở mắt ra, trước mắt chỉ còn một màu đỏ rực.
Ta đã bị phủ khăn voan đỏ lên đầu.
Ta cúi đầu nhìn xuống, trên người cũng đã được thay một bộ hỷ phục.
Bên trong hỷ phục vẫn là dây thừng thô siết chặt thân thể ta.
Ta muốn mở miệng nói chuyện, nhưng lại phát hiện trong miệng cũng đã bị nhét chặt một miếng giẻ rách.
Loáng thoáng, ta nghe thấy tiếng pháo nổ lách tách cùng tiếng hò reo của tân khách bên ngoài.
Không biết đã qua bao lâu, cửa phòng ta bị đẩy ra, dường như có người bước vào, sau đó ta bị cõng lên.
Trong khoảnh khắc bị cõng lên, khăn voan đỏ dường như bị hất lên một chút, tầm mắt ta thoáng nhìn qua cảnh tượng xung quanh.
Toàn là tân khách, trên mặt ai nấy đều nở nụ cười, như thể việc ta gả chồng là một hỷ sự to lớn lắm vậy.
"Tân nương tử xuất giá rồi!"
Tiếng một mụ bà vang lên, ta cảm nhận được người cõng mình đang bước ra ngoài.
Liệu ta có phải đang gả cho thư sinh Tống Hằng không?
Kẻ như ta có thể gả cho một người học thức uyên bác như Tống Hằng, thực ra là đã trèo cao rồi.
Ta vốn nên nguyện ý, thậm chí phải cảm thấy vui mừng và may mắn mới phải.
Nhưng chẳng hiểu sao lòng ta lại hoảng loạn, lại cảm thấy không cam tâm. Dựa vào đâu mà ta không thể gả cho Thẩm Thư Diệc, dựa vào đâu mà ta không có quyền lựa chọn?
Ta vặn vẹo thân mình muốn vùng vẫy, muốn tranh đấu một lần cho bản thân.
Thế nhưng người đang cõng ta sức lực vô cùng lớn, từng cử động nhỏ của ta đều bị hắn ghì chặt.
"Đại tiểu thư, ngươi đừng vùng vẫy nữa, hôm nay thành thật mà gả đi, nửa đời sau còn có thể sống những ngày tháng tốt đẹp."
Mụ bà tử đi bên cạnh hạ giọng, tay còn dùng xảo lực véo vào mặt trong đùi ta.
Ta đau đến mức muốn khóc nhưng chẳng thể làm gì, chỉ đành để bọn họ cõng ra cửa phủ.