Trung Dương vừa suy nghĩ vừa sải bước đi. Dưới sự chỉ dẫn của những đệ tử ngoại môn khác, chẳng mấy chốc hắn đã đến trước một khoảng sân rộng lát đá cẩm thạch trắng.
Đây chính là nơi kiểm tra linh căn của Thanh Dương Tông, nơi trực tiếp quyết định xem hắn có thể tu tiên được không.
Ngay giữa sân viện được đặt một tảng đá khổng lồ cao khoảng ba trượng. Bề mặt khối đá xám xịt, nhám sần, loang lổ những vết rêu phong của thời gian nhưng ẩn chứa những luồng dao động năng lượng kỳ bí, thỉnh thoảng lại có một vệt sáng mờ chớp mắt vụt lên. Khối đá này chính là Linh Căn Thạch.
Một tên đệ tử ngoại môn của Thanh Dương Tông lúc này đang ngồi ngay ngắn bên chiếc bàn gỗ lim cạnh khối đá.
Nghe những tiếng gọi từ mấy tên đệ tử ngoại môn khác, Trung Dương biết được gã này tên là Triệu Long. Hắn mặc một bộ đạo bào màu xanh thẫm, vạt áo thêu mây bay, thần thái có phần kiêu ngạo nhưng đôi mắt thì lộ rõ vẻ chán nản và mệt mỏi.
“Các thí sinh xếp đầu hàng, đặt tay lên Linh Căn Thạch đi. Thả lỏng tâm thần, ngưng thần tĩnh ý, đừng chống cự,” Triệu Long nói vọng ra bên ngoài.
Từ trong hàng người đông đúc, một thiếu niên y phục gọn gàng bước tới, run rẩy áp hai lòng bàn tay vào khối đá khổng lồ. Ngay lập tức, Linh Căn Thạch chấn động nhẹ một cái, từ bên trong tỏa ra ba luồng sáng màu xanh lam, đỏ và xanh lá cây hòa vào nhau.
Triệu Long liếc nhìn, khẽ gật đầu, nét mặt không chút cảm xúc, buông một câu hờ hững: “Ừm, tam linh căn Thủy Hỏa Mộc, tạm được, thông qua.”
Triệu Long lật một trang sổ sách, cây bút lông trong tay đánh dấu một đường, rồi hướng về phía thanh niên kia mà nói: “Đến đây, ghi tên vào cuốn sổ này. Đây là lệnh bài đệ tử ngoại môn. Ngươi đi thẳng một dặm đến điểm tập trung. Người tiếp theo.”
Thiếu niên kia vui mừng đến mức hô vang, vội vàng tạ ơn Triệu Long rồi ôm lấy tấm lệnh bài bằng đồng chạy thật nhanh về hướng chỉ định.
Nhưng tiên lộ vốn dĩ tàn khốc, niềm vui của người này lại là bi kịch của kẻ khác. Kẻ tiếp theo bước lên là một thanh niên có thân hình khá cường tráng, nhưng khi đặt tay lên đá, khối thạch vĩ đại ấy vẫn trơ trơ như một hòn đá, không có lấy nửa điểm quang mang.
Sắc mặt Triệu Long lập tức đen lại, ném cho gã kia cái nhìn đầy vẻ khinh miệt:
“Tên phế vật không có linh căn thuộc tính, đến tham gia náo nhiệt cái rắm. Quẹo trái, nhanh chóng cút.
Cút được bao xa thì cút bao xa, lãng phí thời gian của lão tử! Đến đây nhận lấy nửa cân gạo xem như tiền công cho thời gian ngươi lãng phí ở đây, rồi nhanh chóng rời đi.”
Thanh niên kia ôm lấy túi gạo nhỏ. Ánh mắt hắn tuyệt vọng như một kẻ mất hồn. Hắn lầm lũi bước từng bước quẹo sang hướng bên trái, bóng lưng đổ dài dưới ánh nắng. Tên này vô duyên với tiên lộ, định sẵn chỉ có thể sống ngắn ngủi vài chục năm, cuối cùng cũng sẽ về với cát bụi mà thôi.
Ngay sau đó, một cô gái có khí chất bất phàm, một thân gấm vóc lụa là bước lên. Khi hai tay nàng vừa chạm vào Linh Căn Thạch, một luồng ánh sáng rực rỡ sắc đỏ và vàng bùng lên, nhuộm sáng cả một góc sân viện.
“Ồ, không tệ, không tệ. Song linh căn Hỏa Thổ. Ngươi tên gì? À, người của Lâm gia. Được, được. Đến ký tên vào đây.”
Sự cung kính và ưu ái lộ rõ trong từng cử chỉ của Triệu Long. Dương đứng ở phía dưới hàng, im lặng quan sát tất cả.
Hắn nhận ra, ở cái nơi gọi là tiên môn này, tôn nghiêm hay địa vị của một người phụ thuộc hoàn toàn vào cái gọi là tư chất linh căn.
Tiếp đến, một gã ăn mày khác có vóc dáng khá cao lớn bước lên trước khối đá. Triệu Long vừa định ra hiệu cho gã chạm tay vào đá thì ánh mắt đã dừng lại trên gương mặt và khung xương của gã.
Ánh mắt Triệu Long sắc bén nhìn chằm chằm vào tên kia. Sắc mặt hắn bỗng chốc trở nên hằn học, liền đập mạnh tay xuống bàn gỗ quát lớn:
“Ngươi, tên đứng đằng kia! Ngươi dám khai gian tuổi! Ta nhìn xương cốt ngươi đã quá mười tám tuổi rồi. Muốn vào Thanh Dương Tông, trừ khi chấp nhận ký khế ước bán thân, cả đời làm đệ tử tạp dịch. Nếu không thì quẹo trái, cút!”
Tên ăn mày bị lộ tẩy trước mặt bao nhiêu người, cảm thấy bị sỉ nhục sâu sắc. Gã nghiến răng, mặt mày xám ngoét, đầu cũng không ngoảnh lại, dứt khoát quay người một mạch bỏ đi, từ bỏ cơ hội cuối cùng để tu tiên.
Triệu Long nhìn theo bóng lưng gã, nhổ một bãi nước bọt xuống đất, chửi bằng giọng khinh thường:
“Xì, đạo tâm yếu kém. Chỉ mới một chút như vậy đã không chịu nổi. Tiên duyên ngay trước mặt cũng không biết nắm lấy. Ngu ngốc!”
Trung Dương thấy cảnh này không khỏi cảm khái. Hắn tự nhắc nhở bản thân bằng mọi giá phải tu tiên, phải bái nhập tiên môn. Đối với một kẻ đã trải nghiệm sự đau khổ của cái chết, thể diện hay sự sỉ nhục đều chẳng là gì cả, sống sót mới là quan trọng nhất.
“Ngươi, tới ngươi đấy, tên nhóc con! Lề mề cái rắm, nhanh lên! Phía sau còn có người chờ,” Triệu Long hướng về phía Dương quát lớn, lướt mắt nhìn qua bộ dạng rách rưới, bẩn thỉu của hắn đầy vẻ chán ghét và thúc giục.
Trung Dương cũng không quan tâm đến thái độ cọc cằn của tên kia. Hắn chầm chậm bước lên phía trước, đứng đối diện với Linh Căn Thạch khổng lồ.
Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng thả lỏng tâm trí, tạm thời quên đi cơn đói đang cào xé ruột gan, rồi từ từ đặt cả hai bàn tay gầy nhỏ của bản thân lên tảng đá.
Ngay khoảnh khắc tiếp xúc, hắn cảm thấy một cảm giác thư thái huyền diệu khó giải thích trào dâng, một sự liên kết sâu sắc với khối đá trước mắt. Xúc cảm khoan khoái này từ khối đá truyền qua bàn tay, hướng xuống bụng dưới của hắn, tạo thành hai điểm liên kết với nhau.
Vụt!
Một luồng ánh sáng đột ngột bùng lên. Dương bị ánh sáng chói mắt làm cho giật mình hồi thần trở lại. Hắn vội vàng nhìn lên khối đá trước mặt.
Trên bề mặt Linh Căn Thạch lúc này hiện lên đủ năm màu sắc: đỏ, xanh lá, xanh lam, vàng, trắng, tượng trưng cho năm thuộc tính của Ngũ Hành: Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ. Năm màu sắc đan xen vào nhau, nhưng hào quang lại mờ nhạt, hỗn loạn, không có bất kỳ thuộc tính nào nổi trội.
“Ngẩn người ra làm gì? Ngũ Hành tạp linh căn! Tên tiểu tử phế vật! Hoặc là trở thành đệ tử tạp dịch trong ba năm, xem có cơ hội đột phá Luyện Khí tứ tầng để thăng lên ngoại môn mà ở lại tông môn không. Hoặc là quẹo trái, cút!” Triệu Long nhìn cũng không thèm nhìn thêm, gắt gỏng nói với Trung Dương.
Trong lòng Dương lúc này dâng lên cảm giác thất bại và buồn bã sâu sắc. Hắn nhìn năm màu sắc mờ nhạt trên tảng đá mà cảm thấy bản thân lại một lần nữa bị thiên mệnh trêu đùa.
Hắn tự giễu trong lòng: “Ta dù sao cũng là người xuyên không, thế mà lại thảm đến mức này sao? Không có hệ thống, tư chất cũng chỉ thuộc loại rác rưởi sao?”
Sự thất vọng khiến Trung Dương rất nản lòng. Mũi chân hắn hơi nhích sang bên trái, định cất bước rời đi. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc chuẩn bị quay lưng, bỗng nhiên hắn khựng lại.
Hắn nhớ đến một bộ tiểu thuyết ở kiếp trước bản thân từng rất say mê đọc. Khi xưa vị Hàn Thiên Tôn danh chấn thiên hạ kia cũng chỉ là ngụy linh căn bốn thuộc tính, bị coi là phế vật.
Nhưng mà về sau nhờ sự kiên trì và cơ duyên nghịch thiên, ông đã đột phá lên Hóa Thần. Một trong những lý do khiến Hàn Thiên Tôn thành công đó chính là bản thân là ngụy linh căn, không bị thiếu hụt quá nhiều ngũ hành thuộc tính.
Bản thân hắn tuy là phế phẩm linh căn, nhưng linh căn của hắn cũng sở hữu đủ Ngũ Hành. Nếu hắn có thể sống sót, cố gắng tu luyện từng bước một đến Nguyên Anh, chẳng phải sau này khả năng bước vào Hóa Thần sẽ rất lớn sao?
Hơn nữa, nếu bây giờ quẹo trái bước đi, hắn sẽ ngay lập tức trở lại làm một tên ăn mày đói rách, chết co quắp ở xó xỉnh nào đó trong mùa đông giá rét này. Vào tiên môn làm tạp dịch, ít nhất còn có một nơi ở, có cơm ăn để duy trì mạng sống.
Nghĩ đến đây, tâm tình Trung Dương bỗng chốc thông suốt. Hắn không thèm quan tâm đến ánh mắt coi thường của Triệu Long, khẽ nhếch mép tự giễu một cái, rồi dứt khoát cầm bút ký tên, điểm chỉ vào danh sách đệ tử tạp dịch của Thanh Dương Tông.
Triệu Long thấy hắn vậy mà ký tên một cách dứt khoát thì khẽ nhướng mày, nhưng cũng chẳng để tâm thêm.
Đối với hắn, mỗi năm có biết bao kẻ phế vật bấu víu vào tông môn chỉ để kiếm miếng ăn như thế này. Hắn ném ra một tấm lệnh bài bằng gỗ thô sơ, hằn học nói: “Lĩnh lệnh bài rồi đi đến điểm tập trung!”
Trung Dương nhận lấy tấm lệnh bài gỗ kia, đầu cũng không ngoảnh lại, trực tiếp tiến về điểm tập trung của những đệ tử đã thông qua khảo thí.
Tại khu vực tập trung, Trung Dương được sắp xếp vào một nhóm cùng với những đứa trẻ yếu kém khác.
Những đứa nhỏ này được chia thành từng tổ, mỗi tổ đúng ba mươi người. Sau một khoảng thời gian chờ đợi, một tiếng gầm rú trầm đục vang lên từ trên không trung.
Những chiếc phi thuyền khổng lồ được làm bằng loại linh mộc đặc chế của tông môn từ trên mây hạ xuống. Dương cùng đám người lần lượt xếp hàng bước lên những chiếc phi thuyền ấy, chuẩn bị lên đường đến Thanh Dương Tông, chính thức bái nhập tiên môn.
Một lúc sau, Triệu Long nhìn sang vị đệ tử tên Diệp phụ trách vòng sơ tuyển phía bên kia. Hai người nhìn nhau một cái, rồi đồng loạt nhìn về hướng đám đệ tử tạp dịch đang bước lên phi thuyền, trong đó có Dương. Họ không hẹn mà cùng lắc đầu mệt mỏi, rồi quay lại tiếp tục công việc tuyển chọn những món hàng tư chất tiếp theo.
...
Hai tháng sau, Đại Việt Hoàng Triều, Thanh Dương Tông.
Trong suốt hai tháng làm quen với cuộc sống mới, từ những cuốn sổ tay căn bản của tu tiên giới mà tông môn phát cho các đệ tử tạp dịch, cùng những lời bàn tán xung quanh, Trung Dương mới thực sự hiểu được sự khổng lồ và mạnh mẽ của nơi mình đang đứng.
Thanh Dương Tông là một trong ngũ đại môn phái tu tiên mạnh nhất của Đại Việt Hoàng Triều. Bề ngoài, đây là một tông môn giữ thế trung lập đối với các cuộc tranh đấu, nhưng nội tình bên trong lại cực kỳ hùng hậu và thâm sâu, đã có lịch sử tồn tại và truyền thừa hơn một vạn năm.
Năm đó, Thanh Dương tổ sư, một vị đại năng Đại Thừa Kỳ, đã xuất kiếm trảm sát những hắc ám hung thú kinh khủng giáng lâm từ tiên giới.
Uy danh trận chiến năm đó đúng thật là chấn động toàn bộ tu tiên giới thượng cổ, lưu danh sử sách. Trước khi phi thăng tiên giới truy sát toàn bộ đám hung thú kia, ông đã sáng lập Thanh Dương Phái, chỉ để một ngày nào đó có thể quay về hạ giới quê hương.
Hơn vạn năm đằng đẵng trôi qua, Thanh Dương Tông vẫn sừng sững tại Đại Việt Hoàng Triều. Từng đời tông chủ cùng các tối cao trưởng lão đều có Nguyên Anh đại tu sĩ tọa trấn, là một thế lực khổng lồ khiến vô số tán tu và tu tiên thế gia đều mơ ước được đặt chân vào.
Thanh Dương Tông có diện tích vô cùng rộng lớn. Phía đông của môn phái hướng về kinh đô Hoàng Triều, phía bắc tiếp giáp với cấm địa Thập Vạn Đại Sơn.
Toàn bộ kiến trúc và trận pháp của tông môn trải dài hơn nghìn dặm trên dãy Thanh Dương Sơn Mạch khổng lồ. Thanh Dương Tông có ba mươi sáu tòa linh sơn bên ngoài, cùng bảy mươi hai tòa linh sơn bên trong, quanh năm mây mù bao phủ.
Trong số đó, Tạp Dịch Phong chỉ là một ngọn núi nhỏ bé, nằm ở rìa ngoài cùng trong vô số ngọn núi của ba mươi sáu ngọn ngoại sơn.
Tạp Dịch Phong, đúng như tên gọi, là nơi ở của các đệ tử tạp dịch. Tuy chỉ là một phong nhỏ dành cho đệ tử tạp dịch, nhưng quy mô của nó cũng ngang với một tòa thành cỡ nhỏ của Đại Việt Hoàng Triều, đủ sức chứa đến ba vạn sáu nghìn nhân khẩu.
Đã hơn hai tháng kể từ ngày Dương được đưa về tông môn, chính thức trở thành một đệ tử tạp dịch bình thường, ngày ngày lo việc quét dọn, chẻ củi, gánh nước, nấu cơm.
Mặt trời vừa lên, những tia sáng đầu ngày len lỏi qua các khe núi, từng giọt nắng ấm áp sưởi ấm nhân gian.
Như thường lệ, Trung Dương cũng tỉnh dậy từ rất sớm trong căn phòng gỗ đơn sơ. Hắn đánh răng rửa mặt qua loa bằng gáo nước lạnh, rồi cầm chiếc chổi tre dài đặt sau cánh cửa bước ra ngoài sân.
Trung Dương rảo bước đi ra bên ngoài. Vừa đi, hắn vừa hít một hơi thật sâu bầu không khí trong lành sớm mai. Sau hai tháng ở Tạp Dịch Phong, hắn cũng được ăn uống đầy đủ ngày ba bữa, dù chỉ là cơm rau đạm bạc.
Hiện tại, thể xác suy nhược của tên ăn mày ngày nào giờ đã có chút da thịt. Gương mặt non nớt của hắn bây giờ tuy hơi gầy nhưng ánh mắt thì kiên định vô cùng.
Hắn nâng tầm mắt, nhìn về phía những ngọn linh sơn cao vút ẩn hiện sau làn mây phía xa, trong lòng thầm hạ quyết tâm:
“Ta phải cố gắng kiên trì, không được từ bỏ. Không có hệ thống buff thì sao? Không có tư chất tốt thì sao? Ta vẫn sẽ tu hành, vẫn sẽ tìm cách đạt đến thực lực thông thiên để đi du sơn ngoạn thủy, đạt được sự chân chính tự do mà kiếp trước ta luôn khát khao.”
Trung Dương siết chặt cán chổi, tiếp tục bước những bước chân dứt khoát về phía Thanh Phong Cốc ở dãy núi phía sau để bắt đầu công việc tạp dịch của mình.
Đây chính là nơi kiểm tra linh căn của Thanh Dương Tông, nơi trực tiếp quyết định xem hắn có thể tu tiên được không.
Ngay giữa sân viện được đặt một tảng đá khổng lồ cao khoảng ba trượng. Bề mặt khối đá xám xịt, nhám sần, loang lổ những vết rêu phong của thời gian nhưng ẩn chứa những luồng dao động năng lượng kỳ bí, thỉnh thoảng lại có một vệt sáng mờ chớp mắt vụt lên. Khối đá này chính là Linh Căn Thạch.
Một tên đệ tử ngoại môn của Thanh Dương Tông lúc này đang ngồi ngay ngắn bên chiếc bàn gỗ lim cạnh khối đá.
Nghe những tiếng gọi từ mấy tên đệ tử ngoại môn khác, Trung Dương biết được gã này tên là Triệu Long. Hắn mặc một bộ đạo bào màu xanh thẫm, vạt áo thêu mây bay, thần thái có phần kiêu ngạo nhưng đôi mắt thì lộ rõ vẻ chán nản và mệt mỏi.
“Các thí sinh xếp đầu hàng, đặt tay lên Linh Căn Thạch đi. Thả lỏng tâm thần, ngưng thần tĩnh ý, đừng chống cự,” Triệu Long nói vọng ra bên ngoài.
Từ trong hàng người đông đúc, một thiếu niên y phục gọn gàng bước tới, run rẩy áp hai lòng bàn tay vào khối đá khổng lồ. Ngay lập tức, Linh Căn Thạch chấn động nhẹ một cái, từ bên trong tỏa ra ba luồng sáng màu xanh lam, đỏ và xanh lá cây hòa vào nhau.
Triệu Long liếc nhìn, khẽ gật đầu, nét mặt không chút cảm xúc, buông một câu hờ hững: “Ừm, tam linh căn Thủy Hỏa Mộc, tạm được, thông qua.”
Triệu Long lật một trang sổ sách, cây bút lông trong tay đánh dấu một đường, rồi hướng về phía thanh niên kia mà nói: “Đến đây, ghi tên vào cuốn sổ này. Đây là lệnh bài đệ tử ngoại môn. Ngươi đi thẳng một dặm đến điểm tập trung. Người tiếp theo.”
Thiếu niên kia vui mừng đến mức hô vang, vội vàng tạ ơn Triệu Long rồi ôm lấy tấm lệnh bài bằng đồng chạy thật nhanh về hướng chỉ định.
Nhưng tiên lộ vốn dĩ tàn khốc, niềm vui của người này lại là bi kịch của kẻ khác. Kẻ tiếp theo bước lên là một thanh niên có thân hình khá cường tráng, nhưng khi đặt tay lên đá, khối thạch vĩ đại ấy vẫn trơ trơ như một hòn đá, không có lấy nửa điểm quang mang.
Sắc mặt Triệu Long lập tức đen lại, ném cho gã kia cái nhìn đầy vẻ khinh miệt:
“Tên phế vật không có linh căn thuộc tính, đến tham gia náo nhiệt cái rắm. Quẹo trái, nhanh chóng cút.
Cút được bao xa thì cút bao xa, lãng phí thời gian của lão tử! Đến đây nhận lấy nửa cân gạo xem như tiền công cho thời gian ngươi lãng phí ở đây, rồi nhanh chóng rời đi.”
Thanh niên kia ôm lấy túi gạo nhỏ. Ánh mắt hắn tuyệt vọng như một kẻ mất hồn. Hắn lầm lũi bước từng bước quẹo sang hướng bên trái, bóng lưng đổ dài dưới ánh nắng. Tên này vô duyên với tiên lộ, định sẵn chỉ có thể sống ngắn ngủi vài chục năm, cuối cùng cũng sẽ về với cát bụi mà thôi.
Ngay sau đó, một cô gái có khí chất bất phàm, một thân gấm vóc lụa là bước lên. Khi hai tay nàng vừa chạm vào Linh Căn Thạch, một luồng ánh sáng rực rỡ sắc đỏ và vàng bùng lên, nhuộm sáng cả một góc sân viện.
“Ồ, không tệ, không tệ. Song linh căn Hỏa Thổ. Ngươi tên gì? À, người của Lâm gia. Được, được. Đến ký tên vào đây.”
Sự cung kính và ưu ái lộ rõ trong từng cử chỉ của Triệu Long. Dương đứng ở phía dưới hàng, im lặng quan sát tất cả.
Hắn nhận ra, ở cái nơi gọi là tiên môn này, tôn nghiêm hay địa vị của một người phụ thuộc hoàn toàn vào cái gọi là tư chất linh căn.
Tiếp đến, một gã ăn mày khác có vóc dáng khá cao lớn bước lên trước khối đá. Triệu Long vừa định ra hiệu cho gã chạm tay vào đá thì ánh mắt đã dừng lại trên gương mặt và khung xương của gã.
Ánh mắt Triệu Long sắc bén nhìn chằm chằm vào tên kia. Sắc mặt hắn bỗng chốc trở nên hằn học, liền đập mạnh tay xuống bàn gỗ quát lớn:
“Ngươi, tên đứng đằng kia! Ngươi dám khai gian tuổi! Ta nhìn xương cốt ngươi đã quá mười tám tuổi rồi. Muốn vào Thanh Dương Tông, trừ khi chấp nhận ký khế ước bán thân, cả đời làm đệ tử tạp dịch. Nếu không thì quẹo trái, cút!”
Tên ăn mày bị lộ tẩy trước mặt bao nhiêu người, cảm thấy bị sỉ nhục sâu sắc. Gã nghiến răng, mặt mày xám ngoét, đầu cũng không ngoảnh lại, dứt khoát quay người một mạch bỏ đi, từ bỏ cơ hội cuối cùng để tu tiên.
Triệu Long nhìn theo bóng lưng gã, nhổ một bãi nước bọt xuống đất, chửi bằng giọng khinh thường:
“Xì, đạo tâm yếu kém. Chỉ mới một chút như vậy đã không chịu nổi. Tiên duyên ngay trước mặt cũng không biết nắm lấy. Ngu ngốc!”
Trung Dương thấy cảnh này không khỏi cảm khái. Hắn tự nhắc nhở bản thân bằng mọi giá phải tu tiên, phải bái nhập tiên môn. Đối với một kẻ đã trải nghiệm sự đau khổ của cái chết, thể diện hay sự sỉ nhục đều chẳng là gì cả, sống sót mới là quan trọng nhất.
“Ngươi, tới ngươi đấy, tên nhóc con! Lề mề cái rắm, nhanh lên! Phía sau còn có người chờ,” Triệu Long hướng về phía Dương quát lớn, lướt mắt nhìn qua bộ dạng rách rưới, bẩn thỉu của hắn đầy vẻ chán ghét và thúc giục.
Trung Dương cũng không quan tâm đến thái độ cọc cằn của tên kia. Hắn chầm chậm bước lên phía trước, đứng đối diện với Linh Căn Thạch khổng lồ.
Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng thả lỏng tâm trí, tạm thời quên đi cơn đói đang cào xé ruột gan, rồi từ từ đặt cả hai bàn tay gầy nhỏ của bản thân lên tảng đá.
Ngay khoảnh khắc tiếp xúc, hắn cảm thấy một cảm giác thư thái huyền diệu khó giải thích trào dâng, một sự liên kết sâu sắc với khối đá trước mắt. Xúc cảm khoan khoái này từ khối đá truyền qua bàn tay, hướng xuống bụng dưới của hắn, tạo thành hai điểm liên kết với nhau.
Vụt!
Một luồng ánh sáng đột ngột bùng lên. Dương bị ánh sáng chói mắt làm cho giật mình hồi thần trở lại. Hắn vội vàng nhìn lên khối đá trước mặt.
Trên bề mặt Linh Căn Thạch lúc này hiện lên đủ năm màu sắc: đỏ, xanh lá, xanh lam, vàng, trắng, tượng trưng cho năm thuộc tính của Ngũ Hành: Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ. Năm màu sắc đan xen vào nhau, nhưng hào quang lại mờ nhạt, hỗn loạn, không có bất kỳ thuộc tính nào nổi trội.
“Ngẩn người ra làm gì? Ngũ Hành tạp linh căn! Tên tiểu tử phế vật! Hoặc là trở thành đệ tử tạp dịch trong ba năm, xem có cơ hội đột phá Luyện Khí tứ tầng để thăng lên ngoại môn mà ở lại tông môn không. Hoặc là quẹo trái, cút!” Triệu Long nhìn cũng không thèm nhìn thêm, gắt gỏng nói với Trung Dương.
Trong lòng Dương lúc này dâng lên cảm giác thất bại và buồn bã sâu sắc. Hắn nhìn năm màu sắc mờ nhạt trên tảng đá mà cảm thấy bản thân lại một lần nữa bị thiên mệnh trêu đùa.
Hắn tự giễu trong lòng: “Ta dù sao cũng là người xuyên không, thế mà lại thảm đến mức này sao? Không có hệ thống, tư chất cũng chỉ thuộc loại rác rưởi sao?”
Sự thất vọng khiến Trung Dương rất nản lòng. Mũi chân hắn hơi nhích sang bên trái, định cất bước rời đi. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc chuẩn bị quay lưng, bỗng nhiên hắn khựng lại.
Hắn nhớ đến một bộ tiểu thuyết ở kiếp trước bản thân từng rất say mê đọc. Khi xưa vị Hàn Thiên Tôn danh chấn thiên hạ kia cũng chỉ là ngụy linh căn bốn thuộc tính, bị coi là phế vật.
Nhưng mà về sau nhờ sự kiên trì và cơ duyên nghịch thiên, ông đã đột phá lên Hóa Thần. Một trong những lý do khiến Hàn Thiên Tôn thành công đó chính là bản thân là ngụy linh căn, không bị thiếu hụt quá nhiều ngũ hành thuộc tính.
Bản thân hắn tuy là phế phẩm linh căn, nhưng linh căn của hắn cũng sở hữu đủ Ngũ Hành. Nếu hắn có thể sống sót, cố gắng tu luyện từng bước một đến Nguyên Anh, chẳng phải sau này khả năng bước vào Hóa Thần sẽ rất lớn sao?
Hơn nữa, nếu bây giờ quẹo trái bước đi, hắn sẽ ngay lập tức trở lại làm một tên ăn mày đói rách, chết co quắp ở xó xỉnh nào đó trong mùa đông giá rét này. Vào tiên môn làm tạp dịch, ít nhất còn có một nơi ở, có cơm ăn để duy trì mạng sống.
Nghĩ đến đây, tâm tình Trung Dương bỗng chốc thông suốt. Hắn không thèm quan tâm đến ánh mắt coi thường của Triệu Long, khẽ nhếch mép tự giễu một cái, rồi dứt khoát cầm bút ký tên, điểm chỉ vào danh sách đệ tử tạp dịch của Thanh Dương Tông.
Triệu Long thấy hắn vậy mà ký tên một cách dứt khoát thì khẽ nhướng mày, nhưng cũng chẳng để tâm thêm.
Đối với hắn, mỗi năm có biết bao kẻ phế vật bấu víu vào tông môn chỉ để kiếm miếng ăn như thế này. Hắn ném ra một tấm lệnh bài bằng gỗ thô sơ, hằn học nói: “Lĩnh lệnh bài rồi đi đến điểm tập trung!”
Trung Dương nhận lấy tấm lệnh bài gỗ kia, đầu cũng không ngoảnh lại, trực tiếp tiến về điểm tập trung của những đệ tử đã thông qua khảo thí.
Tại khu vực tập trung, Trung Dương được sắp xếp vào một nhóm cùng với những đứa trẻ yếu kém khác.
Những đứa nhỏ này được chia thành từng tổ, mỗi tổ đúng ba mươi người. Sau một khoảng thời gian chờ đợi, một tiếng gầm rú trầm đục vang lên từ trên không trung.
Những chiếc phi thuyền khổng lồ được làm bằng loại linh mộc đặc chế của tông môn từ trên mây hạ xuống. Dương cùng đám người lần lượt xếp hàng bước lên những chiếc phi thuyền ấy, chuẩn bị lên đường đến Thanh Dương Tông, chính thức bái nhập tiên môn.
Một lúc sau, Triệu Long nhìn sang vị đệ tử tên Diệp phụ trách vòng sơ tuyển phía bên kia. Hai người nhìn nhau một cái, rồi đồng loạt nhìn về hướng đám đệ tử tạp dịch đang bước lên phi thuyền, trong đó có Dương. Họ không hẹn mà cùng lắc đầu mệt mỏi, rồi quay lại tiếp tục công việc tuyển chọn những món hàng tư chất tiếp theo.
...
Hai tháng sau, Đại Việt Hoàng Triều, Thanh Dương Tông.
Trong suốt hai tháng làm quen với cuộc sống mới, từ những cuốn sổ tay căn bản của tu tiên giới mà tông môn phát cho các đệ tử tạp dịch, cùng những lời bàn tán xung quanh, Trung Dương mới thực sự hiểu được sự khổng lồ và mạnh mẽ của nơi mình đang đứng.
Thanh Dương Tông là một trong ngũ đại môn phái tu tiên mạnh nhất của Đại Việt Hoàng Triều. Bề ngoài, đây là một tông môn giữ thế trung lập đối với các cuộc tranh đấu, nhưng nội tình bên trong lại cực kỳ hùng hậu và thâm sâu, đã có lịch sử tồn tại và truyền thừa hơn một vạn năm.
Năm đó, Thanh Dương tổ sư, một vị đại năng Đại Thừa Kỳ, đã xuất kiếm trảm sát những hắc ám hung thú kinh khủng giáng lâm từ tiên giới.
Uy danh trận chiến năm đó đúng thật là chấn động toàn bộ tu tiên giới thượng cổ, lưu danh sử sách. Trước khi phi thăng tiên giới truy sát toàn bộ đám hung thú kia, ông đã sáng lập Thanh Dương Phái, chỉ để một ngày nào đó có thể quay về hạ giới quê hương.
Hơn vạn năm đằng đẵng trôi qua, Thanh Dương Tông vẫn sừng sững tại Đại Việt Hoàng Triều. Từng đời tông chủ cùng các tối cao trưởng lão đều có Nguyên Anh đại tu sĩ tọa trấn, là một thế lực khổng lồ khiến vô số tán tu và tu tiên thế gia đều mơ ước được đặt chân vào.
Thanh Dương Tông có diện tích vô cùng rộng lớn. Phía đông của môn phái hướng về kinh đô Hoàng Triều, phía bắc tiếp giáp với cấm địa Thập Vạn Đại Sơn.
Toàn bộ kiến trúc và trận pháp của tông môn trải dài hơn nghìn dặm trên dãy Thanh Dương Sơn Mạch khổng lồ. Thanh Dương Tông có ba mươi sáu tòa linh sơn bên ngoài, cùng bảy mươi hai tòa linh sơn bên trong, quanh năm mây mù bao phủ.
Trong số đó, Tạp Dịch Phong chỉ là một ngọn núi nhỏ bé, nằm ở rìa ngoài cùng trong vô số ngọn núi của ba mươi sáu ngọn ngoại sơn.
Tạp Dịch Phong, đúng như tên gọi, là nơi ở của các đệ tử tạp dịch. Tuy chỉ là một phong nhỏ dành cho đệ tử tạp dịch, nhưng quy mô của nó cũng ngang với một tòa thành cỡ nhỏ của Đại Việt Hoàng Triều, đủ sức chứa đến ba vạn sáu nghìn nhân khẩu.
Đã hơn hai tháng kể từ ngày Dương được đưa về tông môn, chính thức trở thành một đệ tử tạp dịch bình thường, ngày ngày lo việc quét dọn, chẻ củi, gánh nước, nấu cơm.
Mặt trời vừa lên, những tia sáng đầu ngày len lỏi qua các khe núi, từng giọt nắng ấm áp sưởi ấm nhân gian.
Như thường lệ, Trung Dương cũng tỉnh dậy từ rất sớm trong căn phòng gỗ đơn sơ. Hắn đánh răng rửa mặt qua loa bằng gáo nước lạnh, rồi cầm chiếc chổi tre dài đặt sau cánh cửa bước ra ngoài sân.
Trung Dương rảo bước đi ra bên ngoài. Vừa đi, hắn vừa hít một hơi thật sâu bầu không khí trong lành sớm mai. Sau hai tháng ở Tạp Dịch Phong, hắn cũng được ăn uống đầy đủ ngày ba bữa, dù chỉ là cơm rau đạm bạc.
Hiện tại, thể xác suy nhược của tên ăn mày ngày nào giờ đã có chút da thịt. Gương mặt non nớt của hắn bây giờ tuy hơi gầy nhưng ánh mắt thì kiên định vô cùng.
Hắn nâng tầm mắt, nhìn về phía những ngọn linh sơn cao vút ẩn hiện sau làn mây phía xa, trong lòng thầm hạ quyết tâm:
“Ta phải cố gắng kiên trì, không được từ bỏ. Không có hệ thống buff thì sao? Không có tư chất tốt thì sao? Ta vẫn sẽ tu hành, vẫn sẽ tìm cách đạt đến thực lực thông thiên để đi du sơn ngoạn thủy, đạt được sự chân chính tự do mà kiếp trước ta luôn khát khao.”
Trung Dương siết chặt cán chổi, tiếp tục bước những bước chân dứt khoát về phía Thanh Phong Cốc ở dãy núi phía sau để bắt đầu công việc tạp dịch của mình.