Vấn Đạo Tiêu Dao

Chương 13: Lâm Tiêu Y

Một khắc sau. Bên ngoài đài tỷ thí, lúc này đã có một đám đệ tử ngoại môn kéo đến quan sát trận chiến, vừa xem vừa bàn tán rôm rả.



“Này này, thật à, tên Diệp Vấn thế mà lại dùng toàn lực tung sát chiêu với một đệ tử ngoại môn mới tấn thăng à? Hẹp hòi thế.”



“Ừ, đúng rồi. Ngươi nhìn trên người thằng nhóc đó đi, đến một món pháp bảo cũng không có, thế mà lại đánh đến mức khiến Diệp Vấn phải tung ra kiếm pháp. Tên người mới đó không tồi đâu.”



“Vừa nãy ta nghe bạn ta nói, tại Nội Vụ Điện, Nguyên Khôi trưởng lão không ngần ngại giải phóng uy áp Trúc Cơ, dọa chạy cả đám ngoại môn đấy. Đúng là hẹp hòi nhỉ.”



“Ừ, Nguyên trưởng lão tính tình ngang ngược hẹp hòi từ xưa đến giờ mà. Ngươi nói nhỏ thôi, cẩn thận bị nghe thấy, tới lúc đó lại thảm đấy.”



"Được được, đúng là thầy nào trò nấy, hai người ai cũng keo kiệt hẹp hòi như nhau.”



...





Lâm sư huynh cùng Nguyên trưởng lão không quan tâm đến những lời bàn tán xung quanh, ánh mắt hai người không hẹn mà cùng nhìn chăm chú vào hai bóng người trên lôi đài.







“Chết tiệt! Tiền bối, sao ngài lại truyền dạy cho Diệp đệ bộ kiếm pháp nhị cấp này cơ chứ? Đó là Thủy Sơn kiếm pháp đấy! Đây không còn là vấn đề giao đấu nữa, ngài thật sự muốn Diệp đệ giết chết Mộc Vĩnh luôn sao?” Lâm sư huynh không nhịn được chất vấn.















“Hừ, ta cũng đành chịu. Ta đã lập lời thề đạo tâm là sẽ không can thiệp mà. Nhưng ta không hề thề là sẽ không cản trở ngươi, cho nên Lâm sư điệt tốt nhất cũng đừng can ngăn. Tên Mộc Vĩnh đó đã có gan thách đấu thì cũng phải có khả năng gánh chịu hậu quả chứ.” Lão tỏ thái độ khinh thường nói.















Thủy Sơn kiếm pháp, ban đầu là Thủy Lưu Quy Nhất kiếm pháp, vốn là chiêu kiếm thành danh của một tiền bối cảnh giới Nguyên Anh thuộc Thanh Dương Tông. Về sau, vị này đi đến Ma Vực để trảm yêu trừ ma, kể từ đó đến nay đã hai trăm năm, không còn ai biết chút tin tức gì nữa.















Thế nhân đều nghĩ rằng ông đã ngã xuống nơi Ma Vực. Thủy Sơn, Lưu Tinh và Quy Nguyên kiếm pháp chính là ba kiếm chiêu được người đời sau trong môn phái phân tách từ những tàn bản Thủy Lưu Quy Nhất còn sót lại.















Tuy chỉ là kiếm pháp Trúc Cơ, nhưng ý cảnh cùng kiếm ý của bộ kiếm pháp này cũng thuộc hàng thượng phẩm trong cấp bậc Trúc Cơ.















Lâm sư huynh sở dĩ tức giận như vậy là vì đây vốn là kiếm chiêu thành danh của Nguyên Khôi. Ai mà ngờ được lão lại vô sỉ đến mức truyền lại cho đệ tử của mình, lại còn sử dụng trong một trận đấu ở đẳng cấp Luyện Khí tầng bốn, đúng là quá vô sỉ.















Trên lôi đài, lúc này từng đạo phong mang chứa đựng linh lực sắc bén đang cuồn cuộn bộc phát, bao bọc lấy Diệp Vấn. Dương không màng đến các nhát chém vô hình này, lao thẳng về phía Diệp Vấn, ngưng tụ toàn bộ linh lực vào hai tay, nện từng quyền nhằm phá vỡ màn chắn linh lực cuối cùng từ hộ thân giáp của gã.















Từng quyền đánh tới, nắm đấm va chạm với lớp màn tạo thành những tiếng nổ đùng đùng chói tai. Mỗi lần Dương đấm một cú, ánh sáng của lớp màn linh lực lại mờ đi một chút. Tình hình này, nếu không có gì bất ngờ, Dương sẽ sớm phá được phòng ngự, hạ gục Diệp Vấn.















Nhưng mọi chuyện không đơn giản như vậy. Những luồng phong mang như từng lưỡi dao vô hình mạnh mẽ chém thẳng vào người Dương. Máu tươi tuôn ra từ cơ thể Trung Dương, chớp mắt đã nhuộm đỏ cả tà đạo bào màu xanh lục, tạo nên một cảnh tượng vô cùng đẫm máu.















Ngay lúc này, từng đốm ánh sáng màu xanh lục tụ lại từ bốn phương tám hướng trong phạm vi bảy tám trượng, liên tục bay về phía Trung Dương. Nơi các đốm sáng chạm vào, các vết thương trên người Dương cũng khép lại với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.















Dương lúc này vừa tập trung tấn công Diệp Vấn, vừa toàn lực thi triển Mộc Linh Quyết cùng Tiểu Mộc Sinh Quyết để chữa thương. Những vết cắt trên người hắn vừa đóng vảy, chuẩn bị lành thì lại bị từng vệt kiếm mang xé toạc ra lần nữa.















Từ dưới lôi đài nhìn lên, đây đúng là một cảnh tượng vô cùng quỷ dị. Một người điên cuồng tấn công nhưng toàn thân lại đầy rẫy thương tích; một kẻ chỉ chăm chăm tích lực thế mà lại vững vàng chống đỡ những cú đấm nặng như búa tạ kia.















“Theo tiền bối, trận này ai sẽ thắng?” Lâm sư huynh lên tiếng.















“Ta cũng không biết. Đây là một cuộc chiến so về khả năng chịu đựng: hộ thuẫn của đồ đệ ta và sức chịu đựng của thằng nhóc quái vật kia.















Bọn họ hiện tại như hai giọt nước sắp tràn ly vậy, chỉ cần thêm một giọt, bớt một giọt cũng sẽ quyết định trận đấu ngay lập tức. Sư điệt cứ quan sát đi.” Nguyên Khôi thong dung trả lời.















Lão bên ngoài tỏ ra ung dung, nhưng trong lòng vẫn vô cùng kinh ngạc. Ai mà ngờ được một tên Luyện Khí tầng bốn với Ngũ Hành Linh Căn rác rưởi lại có nhục thân cùng ý chí cường hãn đến như vậy.















Đã thế, kinh nghiệm chiến đấu của tên này cũng rất phong phú, nhìn ra được nhược điểm cần tụ lực của Thủy Sơn kiếm pháp, còn bất chấp mọi giá để ngăn cản.















Bỗng nhiên, hai mắt Diệp Vấn mở bừng lên. Miệng gã bắt đầu niệm chú: “Bình minh, đông lai tử khí, thủy lưu, nhất kiếm, trảm sơn.”















Gã vừa niệm chú, tư thế cũng liên tục thay đổi. Từ thế thủ cơ bản chuyển sang hạ thấp trọng tâm, hướng lưỡi kiếm lên, dồn trọng lực về phía trước. Ánh mắt gã từ lúc ban đầu tràn đầy sát khí, đến bây giờ lại bình lặng vô cùng.















Lớp khiên chắn phía trước gã cũng liên tục mờ đi theo từng đòn tấn công của Dương. “Bụp” một tiếng, tấm khiên chắn cuối cùng không chịu được xung kích mà vỡ tan thành từng mảnh. Nắm đấm to như bao cát của Dương cũng hướng thẳng xuống mặt Diệp Vấn mà lao tới.















Ngay lúc này, một tiếng “vút” sắc bén vang lên, Diệp Vấn cũng đã tụ lực xong. Thanh kiếm trên tay gã sáng lên quang mang màu lam, hướng lưỡi kiếm chém thẳng lên, va chạm trực diện với nắm đấm của Dương.















Lần này, lưỡi kiếm chém thẳng một đường tạo thành một vệt sáng màu xanh lam sắc bén. Ngay khi vừa chạm đến nắm tay của Dương, luồng linh lực bao quanh nắm đấm của hắn liền bị cắt làm đôi.















Lưỡi kiếm tiếp tục chém vào tay Dương, khiến tay hắn bị vạch một đường dài từ mu bàn tay lên thẳng cánh tay.















Diệp Vấn thấy đòn tấn công của mình xuyên phá thành công nhục thân của Dương, trong lòng mừng như điên. Gã chắc chắn rằng Dương sẽ phải rút lui vì vết thương, sau đó bản thân sẽ thuận thế nước chảy thành sông, thi triển hoàn thiện bảy thức của Thủy Sơn kiếm pháp, chém chết tên ngông cuồng trước mặt này.















Thế nhưng, mặc cho cánh tay đã bị chém một đường lớn, Dương vẫn không hề ngừng lại đòn tấn công. Nắm đấm to như bao cát cứng chắc vô cùng nện thẳng vào mặt Diệp Vấn.















Cú đấm này ngay lập tức ép đầu của Diệp Vấn xuống mặt sàn. Chưa dừng lại ở đó, Dương tiếp tục giáng thêm những cú đấm liên tiếp, nhằm thẳng mặt Diệp Vấn mà tấn công.















Lúc đầu, Diệp sư huynh còn có chút sức chống trả, thậm chí chém một đường từ hông lên đến vai Trung Dương. Nhưng theo thời gian, kiếm chiêu của Diệp Vấn yếu dần, rồi hai bàn tay gã vô lực buông thõng, thanh phi kiếm trên tay cũng rớt xuống đất phát ra tiếng leng keng.















“Được rồi, đệ thắng rồi, Mộc Vĩnh sư đệ, đệ thắng rồi.”















Nghe thấy tiếng gọi của Lâm sư huynh, Dương lúc này mới bừng tỉnh. Dưới đất bây giờ là khuôn mặt đã bị đánh đến bầm dập sưng húp của Diệp Vấn. Thực ra, lúc bị chém trúng cánh tay,















Dương đã suýt nữa ngất đi vì mất máu, nhưng cơ thể vẫn theo bản năng tiếp tục tấn công, đến khi tỉnh táo lại thì hắn đã thắng rồi.















Dương lúc này mới phủi bụi trên đạo bào, chậm rãi đứng lên. Trước khi đứng dậy, hắn cũng không quên thu lấy thanh phi kiếm, túi trữ vật và đôi giày kiên cường của Diệp Vấn trước sự tức giận và bất lực của Nguyên Khôi.















“Vãi chưởng! Tên lính mới này là ai vậy? Có phải con người không đấy, hay là yêu thú đội lốt người? Một tu sĩ Luyện Khí tầng bốn vừa tấn thăng, vậy mà chỉ dùng nhục thân đấm cho Diệp Vấn thành cái đầu heo, còn dám cướp chiến lợi phẩm của học trò người ta ngay trước mặt sư phụ. Đúng là trâu bò thật!”















“Mạnh thật! À, ta biết tên này. Hắn tên là Mộc Vĩnh, vừa vào tông môn sáu tháng trước. Tên này mang Ngũ Hành Linh Căn rác rưởi đấy, vậy mà chỉ trong sáu tháng đã từ phàm nhân đột phá đến Luyện Khí tầng bốn, lại còn hạ được Diệp Vấn, đúng là yêu nghiệt.”















“Ngươi không biết à, hắn là tiểu đệ của Triệu Long đấy. Triệu Long mấy tháng trước mới đột phá, chắc là tên này được Triệu Long chiếu cố mới tu luyện nhanh đến thế chứ.”















“Mộc Vĩnh à, đáng gờm đấy.”















Đám đệ tử dưới đài tỷ thí đang bàn tán xôn xao thì một giọng nói non nớt cất lên, khiến toàn trường im bặt.















“Cảm ơn Nguyên trưởng lão, xem như những món đồ này là bồi thường cho vết thương của ta, không quá đáng chứ? À quên, bắt đầu từ ngày mai, Diệp sư huynh phải thực hiện giao kèo, dọn vào động phủ của ta và trả cho ta ba viên linh thạch mỗi ngày đấy.”















Hắn vui vẻ ôm đống chiến lợi phẩm của học trò người ta ngay trước mặt lão, khiến Nguyên trưởng lão dù tức điên người cũng không thể làm gì được.















“Ờm... đệ có thể làm phiền Lâm sư huynh lấy cho đệ một bộ đạo bào khác không? Đệ cảm ơn.”















“À, cái này hả? Được được! Mộc Vĩnh sư đệ, mời, mời vào.” Lâm sư huynh nhanh chóng chạy đến dìu Dương, sau đó quay lại chắp tay hướng về phía Nguyên Khôi cùng Diệp Vấn đang bị đánh thành đầu heo, hành lễ tiễn khách.















Sau khi Nguyên trưởng lão hằn học dìu Diệp Vấn rời khỏi đây, đám đệ tử ngoại môn lúc này mới không nhịn được mà hoan hô.















“Ngầu, con mẹ nó quá ngầu! Tên đệ tử ngoại môn mới này thật quá ngầu. Ngươi nhìn khuôn mặt của Nguyên trưởng lão kìa, rõ ràng là chịu thiệt rồi. Haha, đáng đời lắm, cho chừa cái tội ức hiếp người khác, lần này đá trúng tấm sắt rồi, haha!”















“Hình như theo lời tên Mộc Vĩnh nói thì Diệp Vấn cùng trưởng lão muốn trắng trợn cướp động phủ của hắn. Tên này thông minh đấy, biết rõ không giữ được nên mới đặt điều kiện với Nguyên trưởng lão.”















“Tất nhiên rồi, dù sao lấy thân phận trưởng lão mà đi cướp động phủ của người ta thì ít nhất cũng phải đồng ý yêu cầu của người ta chứ. Haha, lần này thì Nguyên trưởng lão chắc sẽ mất mặt một thời gian dài đây.



“Đúng rồi! Nếu là ta thì có khi ta còn không dám ra khỏi cửa động phủ luôn ấy chứ. Quá nhục, hahaha!".





Một lát sau, đám đông cũng tản đi hết. Dương từ nãy đến giờ thổ nạp trị thương, nghe được những lời bàn tán liền biết danh tiếng của bản thân bây giờ đã lan khắp ngoại môn rồi.















“Đi theo huynh quay về Nội Vụ Điện nào. Huynh sẽ lấy cho đệ thêm mấy bộ y phục ngoại môn. À đúng rồi, đệ có muốn đi tham quan ngoại môn không?















Muội muội ta cũng ở gần đây, để ta dùng truyền âm phù gọi nó đến. Bản thân ta còn bận công vụ, không thể trực tiếp dẫn đường cho đệ được.”















Lâm sư huynh tỏ ra ân cần nói, lấy ra từ trong túi trữ vật một con hạc giấy, ngón tay điểm vào con hạc. Lập tức, con hạc giấy hướng thẳng về phía trung tâm Ngoại Môn Phong mà bay.















Dương trong lòng hiểu rõ vị sư huynh này đang muốn xây dựng mối quan hệ tốt với mình nên mới gọi muội muội ra để lấy lòng. Hắn cũng cần thêm các mối quan hệ trong tông môn nên liền đồng ý.















“Vâng, thế thì quý hóa quá. Đệ cảm ơn sư huynh, mong sau này được sư huynh giúp đỡ nhiều hơn.”















“Ừm, đó là đương nhiên, đương nhiên rồi. Chúng ta cũng là huynh đệ mà, hahaha!”















Lâm sư huynh dìu Dương quay về tông môn, hai người vừa đi vừa trò chuyện, không khí vô cùng vui vẻ, y hệt hai huynh đệ ruột thịt. sư huynh dìu về Nội Vụ Điện. Sau khi đỡ Dương ngồi xuống một chiếc ghế đẩu, huynh ấy liền đi thẳng vào phía sau điện.







Dương lúc này đang tập trung vận dụng Mộc Linh Quyết để chữa trị vết thương, ngồi im nhắm mắt dưỡng thần.







Một khắc sau, Lâm sư huynh trở ra, tay trái cầm mấy bộ đạo bào xanh lục, tay phải cầm ba bình đan dược trắng, nhẹ nhàng đặt tất cả những thứ này lên bàn.







“Đây, ta đưa đệ bảy bộ đạo y rồi đấy. Ta thừa biết với cái kiểu chiến đấu đó của đệ thì chỉ đưa thêm một hai bộ đạo bào sẽ không đủ đâu, haha. Ngoài ra, đây là một số đan dược trị thương cho đệ, lấy ra mỗi loại một viên rồi dùng trước đi.” Lâm sư huynh dặn dò.







Thấy Dương chỉ nhìn vào mấy bình đan dược mà không hề động tay, Lâm sư huynh lắc đầu ngao ngán, rồi tự mình lấy ra mấy viên đan dược, một hơi nuốt thẳng xuống bụng.







“Được rồi tiểu đệ của ta, đệ cẩn trọng quá rồi đấy. Ta dù sao cũng là sư huynh của Triệu Long, thế mà Mộc Vĩnh đệ cũng nghi ngờ ta cho được.” Lâm huynh ủy khuất nói.







Thấy vị sư huynh nội môn không chút do dự nuốt đan dược, hắn mới yên tâm lấy đan dược từ ba lọ thuốc ra, chầm chậm ngắm nghía.







“Viên đan dược màu đỏ hồng kia là Bổ Huyết Đan, khi phục dụng sẽ hồi phục khí huyết nhục thân. Viên màu trắng sữa là Nội Phủ Đan, khi dùng sẽ ổn định, ôn dưỡng lại lục phủ ngũ tạng. Viên màu xanh lục kia là Dưỡng Mạch Đan, giúp chữa trị và xoa dịu các vết nứt trong kinh mạch và xương cốt.







Đệ hãy dùng từng viên theo thứ tự ta nói đi. Nhớ là phải vừa dùng đan dược vừa vận công pháp đấy. Ngoài ra, thời gian dùng mỗi viên không được quá gần nhau, ít nhất cũng phải chờ một khắc mới tiếp tục phục dụng. Đệ cứ ngồi đây, ta đi xử lý nội vụ tiếp đây.” Lâm sư huynh nói xong, toan xoay lưng rời đi.







“Đệ xin đa tạ. Có thể cho đệ biết huynh tên gì được không? Cứ gọi sư huynh mãi nghe không được thân thiết.” Dương nhìn thẳng vào đối phương, ánh mắt chân thành hỏi.







“Ài, đệ thật sự không biết ta là ai luôn sao? Buồn thật đấy. Thôi được rồi, ta là nhị công tử của Lâm gia. Tên ta là Lâm Hạo.” Lâm huynh tự hào giới thiệu tên mình.







“Haha, thế thì đệ xin cảm tạ Lâm Hạo sư huynh đã giúp đỡ ngày hôm nay. Ơn này ngày sau nhất định báo đáp.” Dương ánh mắt chân thành nói.







“Được rồi được rồi, đều là huynh đệ cả, khách sáo như thế làm gì. Thôi, đừng nói chuyện nữa, tập trung khôi phục thương thế đi. Ta còn có việc, đi trước đây.”











Tại Nội Vụ Điện, từ nãy đến giờ, một cảnh tượng khiến chúng đệ tử xung quanh đều phải bất ngờ diễn ra: tên lính mới vừa nãy đánh bại Diệp Vấn bây giờ thế mà lại đả tọa ở đây, ung dung trị thương.







Ngay lập tức bọn họ hiểu ra tên tiểu tử này đã được Lâm sư huynh bảo hộ. Bọn họ cũng nhìn Dương với ánh mắt khác, không còn một chút xem nhẹ nào như lúc đầu nữa.







Hai canh giờ sau, thương thế trên người Dương coi như đã hồi phục phần lớn. Hiện giờ chỉ cần nghỉ ngơi, tĩnh dưỡng một hai hôm là sẽ khỏe lại như chưa hề có chuyện gì.







Hắn một lần nữa cảm nhận toàn thân, sau khi chắc chắn cơ thể không còn vết thương nghiêm trọng nào nữa mới chậm rãi thu công rồi mở mắt ra.







Vừa mở mắt ra, cảnh tượng trước mắt khiến hắn ngạc nhiên đến mức giật thót mình. Ngay trước mặt hắn lúc này là khuôn mặt của một nữ tử đang ở rất gần, mặt đối mặt với hắn.







Hơi thở của cô bé ấy phả vào mặt hắn, mang theo một mùi hương ngọt ngào thoang thoảng như hoa mộc lan. Cảm thấy không ổn, Dương theo phản xạ của một gã trai tân nhanh chóng bối rối đứng bật dậy rồi lùi về phía sau.







Sau khi lùi lại, Dương mới nhìn rõ được dung mạo của cô gái trước mắt. Đây là một thiếu nữ nhìn có vẻ cũng chỉ mười bốn mười lăm tuổi, trạc tuổi hắn.







Cô nàng có một khuôn mặt thanh tú, ánh mắt trong xanh như bầu trời ban mai cùng đôi hàng mi thon dài.







Làn da cô bé trắng mịn không tỳ vết, sống mũi cao thẳng cùng đôi môi đỏ mọng, khiến tổng thể dung mạo nàng vừa xinh đẹp kiều diễm, vừa có chút khí chất non nớt của trẻ con.







Lần đầu tiên trong cả hai kiếp người, hắn mới được nhìn thấy một cô bé xinh đẹp, thuần khiết và dễ thương đến vậy. Một thằng trai tân chưa bao giờ nắm tay con gái, một lòng quyết tâm tu hành như hắn, thế mà bây giờ lại bị dung nhan của một cô bé mười lăm tuổi này làm cho kinh ngạc.







“Này, tên nhóc kia! Nhìn cái gì mà nhìn chằm chằm vậy? Bộ ngươi chưa thấy nữ tử nào xinh đẹp như ta sao? Đúng là đồ háo sắc. Hứ!” Cô bé cất tiếng với thái độ bực bội.







Nhận ra mình đã thất thố, Dương lập tức hoàn hồn, hành lễ nói: “À, xin thứ lỗi cô nương, ta có hơi lơ đễnh, mong cô nương đừng để bụng.”







“Hứ, ta đã nghe nhiều lời đồn thổi về ngươi, nhưng hóa ra Mộc Vĩnh thông minh, thủ đoạn trong miệng người khác lại cũng là một tên háo sắc. Ngươi phải gọi ta là sư tỷ đấy.”







Dương chưa kịp nói gì thêm thì Lâm Hạo cũng đã hướng về phía hai người, vừa đi vừa nói: “Haha, tới rồi à muội muội?”







“Ca ca, đây thật sự là tên đệ tử xuất sắc trong miệng huynh, kẻ đã hạ gục tên Diệp Vấn đáng ghét đó sao? Sao muội thấy tên này chỉ là một thằng nhóc háo sắc vậy?”. Cô bé nói.







“Haha, giới thiệu với đệ, đây là muội muội của ta, Lâm Tiêu Y, năm nay mười lăm tuổi, vào tông môn cùng đợt với đệ luôn đấy.







Hôm nay muội ấy sẽ là người dắt đệ đi dạo Ngoại Môn Phong. Thôi, muội cũng tranh thủ dẫn cậu ấy đi làm quen với Ngoại Môn Phong đi, huynh còn có sự vụ trên người. Gặp lại sau.”







Không đợi Lâm Tiêu Y trả lời, Lâm Hạo đã sải bước rời đi.







“Hừ, tên nhóc háo sắc, biết sợ rồi chứ gì? Bản cô nương tuy nhập tông cùng đợt với ngươi, nhưng vừa vào tông thì ta đã trở thành đệ tử ngoại môn rồi. Hơn nữa, ta còn lớn hơn ngươi hai tuổi, ngươi phải gọi ta là sư tỷ đấy, biết chưa?”.







“Được, được, sư tỷ, phiền tỷ chiếu cố ta nhiều hơn.” Dương chỉ đành thuận theo, chiều lòng cô bé ngang ngược bướng bỉnh này.







Hai người một trước một sau đi đến trước sân bên ngoài Nội Vụ Điện.







Thấy xung quanh đã trống trải, Lâm Tiêu Y liền từ trong túi trữ vật lấy ra một con hạc giấy màu hồng.







Nàng vận chuyển linh lực, truyền vào bên trong con hạc giấy. Qua hai, ba hơi thở, con hạc giấy bắt đầu cử động, dang rộng đôi cánh. Nàng phi thân nhảy phốc lên lưng hạc, nhìn xuống phía Dương nói lớn:







“Còn lề mề cái gì, leo lên nhanh đi! Nếu không ta bỏ ngươi lại đấy.”







“Vâng, sư tỷ.” Hắn trả lời, sau đó cũng nhảy lên lưng hạc, ngồi phía sau Lâm Tiêu Y.







Con hồng hạc bắt đầu vỗ vỗ đôi cánh, từ từ bay lên cao.







“Oa...” Trong tầm mắt Dương lúc này, dù là Nội Vụ Điện, các tòa lầu các hay cung điện kiến trúc đều đang càng ngày càng nhỏ lại. Theo độ cao càng lúc càng tăng, các tòa kiến trúc to lớn dưới sườn núi Thanh Lam Sơn nay lại trở nên nhỏ bé vô cùng.







“Hừ, tên nhóc kia, lần đầu tiên phi hành đúng không, haha? Đúng là trẻ con mà, haha!” Tiêu Y thấy bộ dạng chưa trải sự đời của hắn liền cười nói.







Nhận ra bản thân mình vừa mất hình tượng, hắn nhanh chóng hít một hơi thật sâu để bình ổn lại cảm xúc. Bị một cô bé mười lăm tuổi cười nhạo khiến trong lòng hắn bực bội vô cùng, song cũng chỉ đành nhịn xuống.







Đang lúc hít thở sâu, hắn lại ngửi thấy mùi hương hoa mộc lan thanh khiết trên cơ thể Tiêu Y, khiến Dương ngại ngùng lùi ra sau một chút, làm con hạc giấy chao đảo trên không trung.







“Mộc Vĩnh, làm cái trò gì đấy? Suýt nữa là lật hạc rồi đấy! Ngồi im cho ta, còn cử động nữa thì hai ta đều sẽ rơi xuống đất đấy!” Lâm Tiêu Y bực bội quát.







Dương không đáp lại, ngồi im trên con hạc giấy, ngắm nhìn cảnh vật xung quanh.







Xung quanh hắn lúc này là một bầu trời xanh trong đầy nắng. Những áng mây trắng to lớn lượn lờ, liên tục lùi về sau tầm mắt của Dương.







Ở phía dưới mặt đất, kéo dài đến tít tắp về phía xa là những dãy núi lớn nhỏ trùng điệp, có vẻ đây là một phần trong bảy mươi hai dãy núi của Thanh Dương Tông.







Hắn lúc này mới cảm nhận được sự to lớn hùng vĩ của Thanh Dương Tông. Bấy lâu nay hắn chỉ luôn tranh đấu trong đám đệ tử tạp dịch, khi nhìn những dãy núi, đỉnh núi mập mờ nhỏ bé ẩn hiện trong mây, hắn một lần nữa nhận thức sâu sắc bản thân nhỏ bé và yếu đuối đến mức nào.







Dương lại tiếp tục ngẩng đầu nhìn lên, hắn thấy vô số kỳ trân dị thú, các tiên nhân cưỡi đủ loại phi kiếm pháp bảo bay lượn xung quanh.







Trong lòng hắn tràn đầy ngưỡng mộ, một ngọn lửa nhiệt huyết đang bừng cháy nơi tâm can. Nhất định sẽ có ngày hắn cũng có thể tự do bay lượn trên bầu trời, du sơn ngoạn thủy khắp nơi.







Phi hành thêm một chốc, cuối cùng ở phía xa xa chân trời, hắn đã thấy một dãy núi vô cùng to lớn, vươn thẳng chọc trời.







Dãy núi hùng vĩ được ánh sáng mặt trời dát thành một lớp vàng nhạt, những hoa văn tráng lệ lúc ẩn lúc hiện trên trận pháp khổng lồ bao quanh dãy núi, trong mắt Dương ấn tượng vô cùng.







Khi đã đến gần phạm vi một dặm xung quanh Ngoại Môn Phong, hai người không tiếp tục phi hành mà chậm rãi hạ xuống mặt đất, đi bộ đến chân núi Ngoại Môn Phong.







“Thế nào, đẹp không, khí phách không? Đây mới gọi là tiên gia tông môn, ở Tạp Dịch Phong không thể sánh bằng đâu.”







Dương không nói gì. Khi ở sườn núi phía tây ngoài rìa, hắn cũng có thể nhìn thấy dãy núi này. Lúc đó khoảng cách quá xa, nhìn vào không hề có cảm giác đặc biệt.







Một lát sau, hai người đã đi bộ đến dưới chân núi Ngoại Môn Phong. Đến lúc này, hắn mới ý thức được dãy núi này là một công trình vĩ đại và hùng vĩ đến mức nào.







Nếu Ngoại Môn Phong đã khí phách như vậy, thế còn Nội Môn Phong thì sao, thân truyền, trưởng lão, đại điện tông môn ở trên nữa thì sao? Nghĩ tới đây, trong lòng hắn phấn khích vô cùng, ngọn lửa nhiệt huyết trong lòng hắn bây giờ càng rực cháy hơn.







“Ta nhất định phải kiên trì tu luyện, tu luyện đạt đến đỉnh cao. Tới lúc đó, ta sẽ ngắm nhìn cho đã toàn bộ cảnh vật, cảnh sắc tại tu tiên giới này.” Hắn tự nhủ.







Hắn hướng ánh mắt lên đỉnh núi Ngoại Môn Phong trên cao, vận dụng Tiểu Ngự Phong Thuật, đi bộ từng bước lên bậc đá cùng Tiêu Y.







Nửa canh giờ sau, hai người mới leo lên tới viền ngoài của Hộ Phong Đại Trận, chờ đợi đệ tử canh gác đến để được cho phép đi vào.







“Chào hai vị sư đệ sư muội, phiền hai người xuất trình lệnh bài thân phận.” Một vị đệ tử mặc đạo bào xanh hướng hai người nói.







Hai người không hẹn mà cùng lấy từ trong túi trữ vật ra hai khối lệnh bài, đưa cho đệ tử gác cổng trận pháp.







Tên đệ tử canh gác cận thận nhận lấy hai lệnh bài lập tức truyền một ít linh lực vào bên trong. Hai tấm lệnh bài thanh đồng được gã cầm lấy, quan sát kỹ lưỡng, nhìn ngó liên hồi.







Khoảng hai ba khắc sau, gã trả lại lệnh bài cho hai người, đồng thời lịch sự nói: “Đã làm phiền sư đệ sư muội rồi, mời hai vị đi vào.”







Dương và Lâm Tiêu Y nhận lại lệnh bài. Hai người truyền linh lực của bản thân vào, điều khiển hai khối lệnh bài bay lơ lửng, tiếp xúc với bề mặt trận pháp Hộ Phong.







Ngay sau đó, trận pháp như một màn nước tự động tạo thành hai khoảng trống kích cỡ như cánh cửa, vừa đủ cho hai người bước vào. Hai người một trước một sau bước qua đại trận, chính thức bước vào trung tâm Ngoại Môn Phong.